Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 140

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 140

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281765 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 140


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 140

áo cũng bon chen xỉa xói.
- Ờ, không lạnh lắm, chưa bị vợ bắt mang!

Tôi nhe răng ra cười,cũng kéo khoá ngang cổ, đạp chân chống xe và bắt đầu nhấn pê- đan. Bên trên, trời vẫn âm u chỉ chực trút mưa xuống tiếp. Ba thằng tôi rẽ về con đường dẫn vào xóm quen thuộc đón Nguyệt. Bốn đứa lại hối hả đạp xe lên cho kịp giờ học.

- Kịp giờ quá hen!- Yên ngồi ở vị trí quen thuộc, trong góc bàn cuối quay sang cười tươi.
- Hì hì, chăm học mà, đội mưa đi học đây!- Tôi lôi cuốn vở Hoá ra để lên bàn sẵn.
- Có không, hay là chăm học rồi trời mới động mưa!- Yên bắt lý lại tôi.
- Ơ, thì như nhau thôi, sao hôm nay Yên bạo gan quá vậy!
- Ờ, thì…….thì trời mưa mà!

Yên lại cười. Có lẽ đó là điều tôi cảm thấy ấm áp trong cơn lạnh đang bao trùm lớp học. Một chút dịu dàng, đủ cho tôi cảm thấy an lòng, là nơi tôi cảm thấy mình được sẻ chia, được ai đó gánh bớt đi âu lo.

Tiếng ho nhỏ nhẹ lướt qua chiếc bàn tôi ngồi. Dung đưa tay che miệng, dáng vẻ mệt mỏi hiện rõ. Gương mặt có chút nhợt đi, vài giọt mưa còn đọng lại trên tóc. Vẻ tươi tắn và kiên định thường ngày cũng phai đi ít nhiều.

- “Mệt thì nghĩ đi, cứ làm gì cũng quá sức thành phá sức chứ được cái gì?”.

Hiển nhiên Dung không thể nào nghe được những gì tôi đang nghĩ. Khẽ nở nụ cười gượng gạo, Nàng đặt cặp lên trước bàn rồi thẫn thờ ngồi tựa ra sau. Khi có ai hỏi han thì cũng chỉ lắc đầu với câu trả lời rập khuôn như nhau.

- Dung không sao, hơi ho tí thôi!

Đám bạn chưa hề biết chuyện gì đang xảy ra giữa tôi và Dung nên vẫn quy chụp cả hai thành một. Hễ tôi gây chuyện thì lôi cả Dung vào, và giờ thì ngược lại:

- Ê, vợ mày bị sao kìa!
- Dung bị ốm kìa thằng Tín!
- Tối về nấu cháo hành cho em nó ăn nhé!

Mặt tôi nóng dần, từ từ chuyển sang màu đỏ và tỉ lệ thuận với những lời trêu chọc. Giờ thì cảm giác ngại hơi lấn át cảm giác tự hào, tôi cười xuề xoà cho qua chuyện. Vô tình nhìn thấy Ngữ Yên có chút gì đó không vui.

- Yên sao thế?
- …..!
- Yên ơi, Yên ới ơi!
- Tín gọi gì thì nói đi!
- À không, thấy mặt buồn buồn nên hỏi thôi!

Và câu nhận định của tôi càng làm cho Yên buồn hơn thì phải. Cô nàng im bặt từ đầu đến cuối, chẳng nói một câu nào.

- Yên, mượn cái máy tính!- Tôi cố tìm lý do bắt chuyện.
- Ừ!

Mượn xong tôi cố tình không trả, cứ để lỳ bên cạnh. Ngữ Yên chẳng nói gì cả, với tay qua lấy lại.

- “Bình thường chắc phải véo mình đòi lại máy mà”!- Tôi phân vân.
- Chưa xong mà?
- Nhưng Yên tính mà!- Ngữ Yên chăm chú ấn số, không quay qua nhìn tôi trả lời.

Đám bạn tôi ở bàn trên vô công rỗi nghề quay xuống nhìn tôi:

- Thôi anh ơi, mượn máy em mà xài này!
- Ừ, anh Tín ứ lo học mà toàn lo chọc bạn Yên thôi!- Thằng Long con lại giở cái giọng eo éo ra.

Mặt tôi lại đỏ rực lần nữa vì bọn bạn đâm trúng tim đen thành ra im như thóc luôn. Tụi nó nhìn tôi chỉ trỏ mà cười. Ngữ Yên chẳng biểu hiện gì thêm, im lặng tiếp tục làm bài.

- Bài tập hôm nay xong, bữa học sau sẽ có bài kiểm tra lại chương!- Cô giáo đứng trên bảng thông báo, điều đó đồng nghĩa với việc buổi học thêm kết thúc.

Ngữ Yên đã cất hết sách vở vào cặp và chuẩn bị bước ra về, còn tôi thì cứ nấn ná câu giờ thêm. Cô nàng đứng dậy, chờ tôi bước ra tránh đường nhưng tôi làm như không thấy, ngồi im nấn ná thêm.
- Tín, cho Yên qua!
- Cái gì cơ?- Tôi giả bộ không nghe thấy gì, cố tình chọc Yên chơi.

Đáp lại hành động giả điếc của tôi là sự im lặng của Ngữ Yên. Cuối cùng tôi đành phải bước ra nhường bước cô nàng ra về. Trong trò chơi thi nhẫn nại, tôi tự hào vì mình là kẻ thua cuộc nhiều nhất.

Tôi cất nốt đống sách vở trên bàn, thì Dung cũng bước ngang qua. Khuôn mặt có vẻ càng tái đi sau buổi học. Nàng đi ngang qua, không nhìn tôi lấy một chút, rõ ràng là muốn tránh mặt đây.

- Mày, tao đi có việc xíu, chờ tụi mày ở ngoài ngã ba nha!

Tôi vỗ vai thằng Hoàng rồi nhanh chóng rời khỏi lớp trước khi thằng bạn chưa kịp phản ứng. Lấy xe đạp, nhấn mạnh pê đan nhằm hướng về nhà Dung mà đạp tới. Cái khăn mà Dung tự tay đan tặng tôi nằm ở trước giỏ xe.

Chiếc xe lao nhanh trên đường, gió rít lên bên tai. Tôi đạp xe thật nhanh và nhìn thấy rõ Dung ở trước.

- Dung!
- ……!- Dung dừng xe quay lại, im lặng chờ tôi tiếp lời.

Đạp chân chống xe, với lấy chiếc khăn trong giỏ, tôi bước đến thật gần Nàng. Nhỏ bé và yếu đuối, tôi choàng chiếc khăn giữa ấm do chính tay Nàng tạo nên. Chỉ là khoảnh khắc thôi nhưng tôi vẫn còn cảm thấy tim đập mạnh trong lồng ngực.

- Nhớ giữ gìn sức khoẻ, không phải lúc nào cũng có ai nhắc được đâu!
- Ừm!- Dung lại dùng tay che miệng, cố kìm cơn ho trước mặt tôi.
- Tín…về đây!

Tôi đạp xe về hướng ngược lại. Cảm giác hồi hộp dần dần phai tàn đi, thay thế nó là cảm giác thoải mái dễ chịu. Dung có thể sẽ dịu đi những thái độ xa lạ với tôi, có thể như vậy lắm chứ. Tôi không lợi dụng việc lúc nãy để đạt được mục đích đó bởi vì tôi thực lòng quan tâm tới Nàng. Chỉ cần như vậy thôi, tôi đã thể hiện được sự quan tâm của mình tới Nàng, như chính Nàng đã từng thể hiện vậy. Hi vọng vào ngày mai, chiếc khăn ấy sẽ trở lại tay tôi, mang theo những tình cảm của Nàng.

Đeo khăn quàng cổ lại cho Dung chính là chiếc chìa khoá mở cửa giải phóng những yêu thương kìm nén mấy ngày qua. Hi vọng rằng, nó sẽ là chiếc chìa khoá vạn năng, giải phóng được cánh cửa băng phong của Nàng



CHAP 40: KẺ ĐỊCH MỚI.

Nhưng tất cả những hi vọng dường như sụp đổ vào sáng hôm sau. Tôi chạm mặt Dung ở ngay cửa lớp. Dung đi lướt qua như chưa hề thấy sự tồn tại của thằng con trai trước mặt. Khuôn mặt nay đã dần tươi tắn trở lại nhưng vẫn lạnh băng băng.

- Ê, Dung bị sao mà mặt nó như đi đòi nợ vậy?
- Ai biết!- Tôi nhún vai với thằng Phong mập.
- Mày nhìn mặt Dung với mặt đôi kia xem có giống nhau không?

Thằng Phong mập chỉ tay vào Kiên cận và Trang, khuôn mặt ba người từa tựa nhau. Trang buồn xo, chẳng nói gì cả, đang chăm chú đọc cuốn truyện gì đó. Kiên cận lâu lâu quay xuống nhìn, phút chốc lại thở dài.

- Cái đôi đó sao thế?
- Chắc lại cãi nhau gì đó ấy mà, mấy đứa yêu nhau rõ vớ vẩn!

Thằng Mập phán một câu thản nhiên, chẳng để ý thằng bạn nó cũng đang điêu đứng, đau đớn vì yêu, chỉ có điều là không thể hiện ra mặt, hoặc cố gắng hết sức đeo chiếc mặt nạ với nó. Mặt nạ cười tươi vui vẻ.

- Mày thì biết cái gì Mập, giận hờn giúp ta hiểu nhau hơn!- Thằng Hưởng từ đâu chui lên, tay cầm ổ bánh mì nhai ngon ơ, tay kia cầm cuốn sách văn học tụng như tụng kinh.
- Mày thì ngon hơn tao chắc, kiếm người yêu đi rồi lên mặt với tao!
- Bố….không cần đâu bạn trẻ ạ!- Thằng Hưởng ú ớ trả lời vì bận nhai ngồm ngoàm bánh mì trong miệng.
- Ờ, có hãy nói với tao!
- Tao nói thằng Kiên với Trang thì một hai ngày là lại như cũ thôi!- Nó vo túi bóng nhét vào áo thằng Mập.

Tôi đứng im lắng nghe hai thằng bạn đấu khẩu. Vô tình rớt xuống núi lượm được bí kíp, kẻ lữ hành vô tình được ngộ đạo.

- “Ờ, giận hờn giúp ta hiểu nhau nhiều hơn”!

Đi thẳng vào lớp, địa điểm dừng chân lại là chiếc bàn đầu. Thản nhiên như không có gì xảy ra.

- Khoẻ chưa?
- Ừm, không sao rồi!- Ít nhất giọng Dung cũng dịu bớt, không gay gắt như mấy ngày hôm trước.
- Ờ…!
- Còn gì nữa không Tín?
- Ờ, không!- Tôi không biết mở chuyện tiếp thế nào, đứng chết trân.
- Dung , Dung ơi…!

Tiếng gọi thân mật vang lên từ cửa lớp, giọng con trai. Tôi và Dung đồng loạt quay ra, nhưng thể hiện hai bộ mặt khác nhau. Dung vui vẻ như đây là điều Nàng chờ đợi, còn tôi vừa thất vọng, vừa cảm thấy nhẹ nhõm khi kẻ đứng ở cửa lớp vừa cứu tôi khỏi cơn bế tắc. Dung vẫn giữ thái độ khiến cho cuộc nói chuyện trở nên bế tắc, và kẻ kia đã giải quyết khúc mắc. Thằng con trai ở cửa khẽ gật đầu chào tôi buổi sáng. Giữ phép lịch sự tôi gật đầu chào lại.

- Đang bận gì hả?
- Không, Dung đang xem lại bài hôm nay thôi!
- Nè, cho cô đây, cô là chúa lười uống thuốc!
- Úi, chu đáo ghê, cảm ơn Quang nhé!
- Khỏi đi, khách sáo quá đấy!

Hai người cứ nói cười vui vẻ như trước mắt chẳng có ai, chẳng có gì ngoài không gian riêng cả. Lủi thủi tránh cho đám bạn cùng lớp phát hiện ra cảnh bị bỏ rơi, lầm lũi bước ra khỏi lớp, ngang qua hai người thì nhất quyết nhìn thẳng.

- Nhớ dùm, uống đi cho khỏi!
- Ờ, thì thuốc của Quang phải uống thôi!
- Thật không vậy, bà là chúa xạo không?
- Ông này hay ghê, tôi xạo ông bao giờ!

- “Ông với bà cơ đấy, thích chí chưa?”.

Thằng Phong mập và Hưởng đù chứng kiến từ đầu đến cuối, ôm vai bá cổ tôi ngay lập tức. Đang bực bội lẫn có chút ngượng với hai thằng bạn, tôi hất tay tụi nó , khó chịu ra mặt:

- Gì, hai cái thằng ôn này?
- Tên, đặc điểm, tính cách, quen từ bao giờ, quen vì cái gì?
- Là sao? Tôi nghệt mặt chẳng hiểu hai thằng quỷ này đang nói cái gì nữa.
- Mày chậm tiêu quá, là How, What, When, Why, Where đó?
- Nói rõ hơn coi, thằng tung thằng hứng, tao chẳng hiểu cái gì nữa cả!- Tôi cáu với cái kiểu úp úp mở mở của hai thằng này.

Nó xoay tôi lại hướng cửa lớp, mắt tôi đập ngay cái cảnh Dung đang tiễn thằng Quang về, nụ cười tươi xoá tan mây mù âm u cuối tháng mười một dập tắt ngay khi vừa chạm ánh mắt của tôi, rất nhanh và rất đột ngột.

- Đấy, giờ thì mày hỏi cái gì?- Thằng Mập bắt đầu trước.
- Giờ thì não mày thông rồi chứ?- Thằng Hưởng bồi thêm một đòn chí mạng.
- Tụi mày biết nó à?
- Sao không, chung cấp hai mà!- Thằng mập vỗ ngực tự hào khi quen
« 140 141 142 143 144 145 146 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 140 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 140
Bài Ngẫu nhiên
- Chia se bai hat tieng Trung rat hay: Mouse Loves Rice
- Yêu trong tưởng tượng - Tiếp nối những bài RAP hay nhất, tình cảm nhất, thiết tha nhất của Sandoh!
- Thư tình yêu lãng mạn gửi em: Mình yêu nhau nhé em!
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN BA (cuối)
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 140 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved