Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 144

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 144

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281356 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 144


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 144

lìa nhau”.

Thả lưng vào ghế dựa, ngả đầu nhìn lên trần, thả lỏng tâm trạng, cố tìm một cái gì đó cho mình tập trung, để bộ não không phải điều khiển thính giác phải tiếp nhận ngôn từ của bài hát du dương này. Vậy mà càng trốn tránh, nó lại càng lọt vào tận bên trong sâu kín nhất. Cứ mỗi câu hát vang lên, nó lại gợi lại những kỉ niệm đẹp vô tận trước kia, như một tấm gương tuyệt diệu. Và khi nó rạn vỡ, cái hụt hẫng của người từng được thấy nó hụt hẫng vô cùng.

Thở dài, nhấc người khỏi ghế, tôi đi ra ghế đá ngoài sân dưới tán cây mát rượi. Cứ ngồi đó cảm nhận vẻ yên tĩnh của buổi trưa âm u còn hơn là phải vào nhà giả cười giả nói. Chỉ khi nào trong nhà tiếp tục làm báo tường, tôi mới trở vào.

- Phong ơi, lấy cho Dung cái bút kim tuyến màu tím đi!
- Sao không bảo thằng Tín kìa, ngay dưới tay nó!

Tôi đưa cái bút sang bên gần Dung, quay lại chửi thằng bạn:

- Cu li mà ý kiến nhiều thế!
- Tao đạp mặt mày giờ chứ cu li, lo mà làm đi!

Tôi cắm cúi làm tiếp, chắc Dung sẽ ngại ngùng vì câu nói của thằng Phong cũng nên. Rõ ràng cái nắm tay lúc sáng vô tình đã trở thành phản tác dụng, khi càng ngày Dung càng có vẻ xa lánh tôi hơn. Đến một câu nhờ vả theo nghĩa bạn bè, Dung cũng không nói với tôi được.

- Xong rồi đó, mai làm tiếp buổi chiều nữa là xong!
- Ờ hớ, giờ về thôi!
- Mày xa thì về trước đi, tao ở lại phụ Dung!- Vẫn là thằng Hải chu đáo hơn cả.

Tôi lững thửng đứng dậy, khoác cái balo chéo vai, lững thững bước ra cánh cổng xanh đóng kín. Dung tất nhiên phải ra mở khoá cho tôi rồi.

- Cạch!- Tiếng ổ khoá vang lên khô rốc, tiễn biệt vị khác quen thuộc.
- Về nhé!
- Mày không chờ Nguyệt à Tín?
- Hỏi thằng Vũ ấy, nó tính đưa Nguyệt đi ăn kem nữa mà!- Tôi nói vọng vào trong với thằng Kiên cận. Tụi nó xì xào, đòi thằng Vũ phải dẫn tụi nó theo cho bằng được.

Tôi bước ra khỏi cửa, cánh cửa ấy sẽ đóng lại, không một lời tạm biệt, không còn vẻ nuối tiếc như thời gian xưa.

- Tín..!

Nhưng Dung cũng ở ngoài cánh cửa ấy, cô nàng nắm hai tay vào nhau, vẻ bối rối hiện rõ. Tôi đứng lại, chờ đợi, chờ đợi một cuộc nói chuyện, chỉ có hai người.

- Nói chuyện được không?
- Ừ, được!

Dung bước tới tôi, có vẻ muốn đi dạo để tránh xa đám bạn ồn ào trong nhà. Con đường trong một xóm yên tĩnh, cộng thêm chút gió lạnh bởi tiết trời tạo nên sự vắng lặng đáng sợ. Hai đứa im lặng bước đi, bước đi, chậm chạp. Tôi khẽ đưa mắt lên nhìn hàng cây lao xao vì gió ở trên đầu.

- Tín còn trách Dung chuyện bữa trước!
- Ờ, có một chút….!- Tôi không muốn giấu lòng, vì linh tính đây có thể là một cuộc nói chuyện tạo bước ngoặt.
- Vì Dung ỷ quyền..!
- Không!
- ………!
- Vì Dung quá trách nhiệm quá thành…!- Tôi tránh chữ cứng nhắc trong lời nói, vì dĩ nhiên Nàng sẽ biết tôi định nói gì..!
- Trách nhiệm vì lớp cũng là sai?
- Có những trách nhiệm đi cùng sự thoải mái thì tốt hơn. Tự nguyện hay hơn gượng ép, lúc đó sẽ vui hơn dù cho kết quả không tốt bằng mà!
- Vậy là hai đứa vẫn là cách nghĩ và tính cách khác nhau..
- Ừ!- Tôi thở dài chán nản thừa nhận và linh cảm có gì đó đằng sau câu kết luận của Dung.

- Vậy hai đứa mình tạm thời chia….!- Dung cũng không đủ can đảm để nói hết câu nói. Tôi đi bên cạnh, cảm giác như cơn lạnh ngoài trời biến mất. Bởi lòng tôi còn nguội lạnh hơn. Trầm lắng, im lặng, hụt hẫng..con đường sỏi dưới chân trở nên mịt mù xa xăm.
- Ừ, dù sao Tín với Dung cũng chưa bao giờ nói câu đó với nhau, nên không phải nói chia tay!- Tôi đưa tay vươn lên cho thoải mái, muốn phá vỡ một cái xiềng xích đang gò bó mình, muốn hét lên thật lớn, nhưng không, một nụ cười đắng chát nở trên môi. Cảnh vật trở nên đìu hiu buồn chán, như muốn nhấn chìm người đi ngang qua trong sự cô đơn tận cùng.

- Ừ, Dung quên, chưa nói gì mà!
- Ừ, không sao đâu!- Tôi bước đi trước, Dung đứng lại. Cái ngã rẽ đã hiện ra trước mặt. Chỉ cần tôi đi khỏi khúc ngoặt này, những lời nói lúc nãy sẽ là sự thật. Ừ dù có tạm thời hay không thì cũng là chia tay. Cái gì tan vỡ là tan vỡ, cho dù nó có hàn gắn lại cũng không bao giờ như xưa được.

- Vẫn là bạn chứ?- Tiếng Dung gọi với tôi lại trước khi tôi bước sang con đường khác.
- Ừ, tất nhiên rồi, vẫn là bạn!
- Ừ, vậy nhé!

Tôi không ngoái lại nhìn hình bóng Dung quay lưng trở về nhà nữa. Ừ thì vẫn là bạn, nhưng liệu có nhẹ nhàng như lời nói được không. Bao nhiêu kỉ niệm đẹp nay tan vỡ, liệu rằng chúng ta còn có thể thoải mái như những này đầu năm mình bước vào lớp học được không.

- Tín, nghe nhạc đi!
- Tín, đừng nói chuyện nữa, Cô nhắc kìa!
- Tín, đừng cười nữa, Cô nhìn kìa!

Và giờ đây, gần hai năm sau, một mình tôi bước đi trên con đường dài, một mình, và chỉ một mình. Dung đã nói ra được thì hẳn Nàng đã suy nghĩ kỹ lắm rồi, quyết tâm lắm rồi. Níu kéo, ừ đó không phải là tác phong của tôi, và cũng không thể thay đổi được Dung. Cảm giác một khoảng trống thênh thang ngự trị trong lòng. Con trai không khóc, ừ thì không khóc, nhưng nước mắt nuốt ngược bao giờ cũng đắng chát. Thà khóc được để tống hết tâm sự ra ngoài, vậy mà giờ đây khoé mắt tôi khô rốc. Nụ cười thì vẫn khẽ nở trên môi.

- Về thôi, về còn đá bóng với thằng Hoàng nữa!- Thằng con trai ấy vừa cười trên con đường dài, khẽ hát vu vơ câu gì đó.



CHAP 43: MÓN QUÀ- LỜI HỨA.

- Tín, lên văn phòng xem mày!
- Không, để tao học bài đi!
- Ơ, cái thằng công sức của cả lớp, học thì cả đời cơ mà!
- Thì tụi mày xem đi rồi về nói lại cho tao xem là được!- Tôi lôi máy tính ra ấn, mong kết quả trùng với một trong bốn đáp án của đề thi trong cuốn sách nâng cao.
- Mày làm sao mà tuần này cứ thất thần thế, Cô Chú mắng gì mày à?- thằng Hoàng ngồi cạnh, ngóc đầu khỏi cái mặt bàn chi chít hình vẽ, thơ chế của các bậc đàn anh để lại, hỏi tôi. Nó tranh thủ giờ ra chơi xuống cạnh tôi làm một giấc ngủ.
- Không, có gì đâu? Dạo này thích học thôi!- Tôi lấy bút chì khoanh tròn đáp án vừa tính ra.
- Ờ, mày thích học, tao nghe mà lạ!
- Dĩ nhiên, dạo này lớn rồi, phải học thôi!
- Ờ, thế tao ra ngoài xem báo tường, có gì thì ra chơi với anh em cho thoải mái.

Nó là thằng cuối cùng, trừ tôi trong xóm nhà lá rời khỏi lớp. Cả lớp vắng hoe chỉ còn lác đác vài người. Tôi ngồi im, cả tuần nay thỉnh thoảng vẫn như vậy, từ một thằng con trai hoạt bát và cười vui, tôi lầm lì và trầm tĩnh hơn bao giờ hết. Ừ thì có cười có nói, nhưng cũng chỉ là tạm thời. Một khoảng trống mênh mông, một mình tôi không thể nào ôm trọn, nhưng vẫn cứ cố gắng dù biết rằng chỉ là “ dã tràng xe cát”.

Cả tuần này đi học, dù bất kỳ là học thêm trên lớp hay các lớp học thêm, tôi đều như vậy. Nỗi buồn không che đậy lại được, nó bộc lộ hẳn cả ngoài. Cảm giác chán chường với tất cả, dù cho đó có là Ngữ Yên, hay là những thằng bạn hằng ngày vẫn tếu táo với tôi. Cái buổi đầu tiên làm báo tường, chính xác hơn là lúc Dung tiễn tôi về, những câu nói, vô tình đẩy tôi vào trạng thái mất cân bằng thực sự.

Dung vẫn giữ đúng lời hứa, vẫn coi tôi như là bạn. Thỉnh thoảng hai đứa đi ngang qua nhau:

- Chào buổi sáng!
- Ừm, chào!- Tôi hãy còn ngái ngủ, cũng thờ ơ đưa tay lên thay cho lời chào.

Hai đứa tôi dần dần bình thường hoá mối quan hệ, trở nên vừa đủ xa lạ để quên đi những thứ đẹp đẽ trong quá khứ, vừa đủ gần để không tránh mặt nhau hằng ngày. Nó tạo nên một nốt trầm trong cuộc sống hằng ngày. Giờ đây, tôi mất một người bạn đặc biệt, và người bạn cùng lớp thì tăng lên một, dù cho lớp tôi sĩ số chẳng hề đổi.

- Tín không đi xem kết quả à?

Ngước mắt nhìn lên người hỏi, hoá ra là mấy bạn cùng lớp còn trong phòng học giờ ra chơi. Bấy lâu nay tôi chủ yếu thân thiết với mấy thằng con trai xóm nhà lá, nên những người khác cũng chỉ biết sơ sơ đôi điều. Cô bạn Hường là tổ trưởng tổ ba, cũng ít khi nói chuyện với tôi.

- À, không, bận rồi!
- Làm mà không lên xem kết quả à?

Tôi nở nụ cười gượng gạo. Muốn lắm chứ, muốn xem thành quả những ngày mình bỏ ra đạt được kết quả ra sao, nhưng tâm lý tránh đám đông đã chiếm hữu tôi, giữ cho tôi khoảng trống yên tĩnh một mình.

- Cười tự tin nhỉ?
- Hì, không có, thì chút nữa đằng nào thằng Phong mập cũng về báo kết quả mà!

Cô bạn hỏi han xã giao xong cũng quay lên, lại cắm cúi vào bài học. Tôi trầm ngâm gấp quyển Lý nâng cao lại, thẩn thờ chờ đợi.

- Yaho…oo!

Tới rồi, cái loa phóng thanh mang kết quả về nhà. Thằng Phong lao thẳng vào lớp, nhảy cẩng lên, đằng sau thằng Hưởng chạy theo ôm cổ bá vai hò hét phụ hoạ. Chắc là kết quả rất tốt nên hai thằng bạn mới quá khích đến vậy. Tôi dù có trầm tĩnh như thế nào cũng không khỏi tò mò:

- Sao sao, có gì hót?
- Yaho…oo!- Thằng bạn vẫn cái điệu bộ chưa hoãn được sự sung sướng.
- Sao, nói lẹ lên?- Tôi sốt sắng hơn.
- Yah…!
- Ya cái đầu mày, nói lẹ dùm tao cái!

Thằng bạn thở hổn hển, lè lưỡi làm như mệt mỏi nóng bức lắm, giơ hai ngón tay chữ V, tượng trưng cho sự chiến thắng.

- Nhất?
- Không…..?
- Đặc biệt….!
- ………..!- Nó lắc đầu nguầy nguậy!
- Mày làm như sổ số ấy, lẹ lên dùm tao cái!- Máu nóng sôi ùng ục.
- Ờ, thì không đạt giải một hai ba bốn gì cả!

Thằng bạn làm tôi phiêu lên tới đỉnh núi rồi khẽ khàng, phũ phàng đạp rớt xuống. Tôi trợn tròn mắt, há hốc miệng trước cái tỉnh táo đến nhẫn tâm của thằng Mập.

- Không có giải mà mày cười….thằng bán lớp!
- Từ từ…tao đã nói xong hết đâu!

Lại hồi
« 140 141 142 143 144 145 146 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 144 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 144
Bài Ngẫu nhiên
- VOVA Mobile – phần mềm ứng dụng đa phương tiện cực hay trên mobile
- Các anh ơi!!! Em có thai - Truyện cười cực hay
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
- Ảnh hài cười đau bụng, khá nhạy cảm
- 50 điều thiệt thòi khi người con trai yêu người con gái thật lòng
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 144 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved