Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 148

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 148

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281460 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 148


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 148

cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn theo đuổi suy nghĩ riêng nên mới gặp cảnh này.

- Có sao không nhóc?
- Oà..oà..hức hức..!

Đỡ thằng nhóc hiếu động, xem xét người nó như thế nào, dỗ nó bớt mít ướt đi, rồi trao trả cho Mẹ nó đang hối hả đi ra xem con mình bị sao không là cả một thời gian dài.

- Lần sau đừng ra đường chơi nữa nhé!- Cô kia xua thằng nhóc vào nhà, không quên đe cho nó mấy câu. Rồi quay qua tôi hỏi thăm xem thế nào. Tôi mỉm cười sung sướng, mong cho thằng nhóc đó về nhà bị Mẹ nó nọc ra đánh cho mấy roi cho chừa cái tội cho tôi đo đường, dù lỗi không phải hoàn toàn của nó.

- Dạ, không sao cả ạ!

Cái “không sao cả của tôi” là cả một vấn đề. Xe đạp cà tàng thì chưa biết sao chứ tôi thì quần thủng một lỗ ở đầu gối. Có cái gì đó mát mát dưới chân, không cần nhìn thì cũng biết nó màu gì rồi. Khuỷ tay thì xước sát chút ít. Dựng xe dạy, cũng may là chiến mã cà tàng không bị sao, chứ không là dám tôi dắt bộ đồng hành cùng nó về lắm.

- “Oải cái chốt ngày sinh nhật”!

Gió lạnh lùa vào những vết thương, rát đến khó chịu. Tôi cặm cụi đạp xe, vừa nhăn nhó. Với cái vận tốc rùa bò, hai cột điện trên giờ thế này thì chắc có lẽ tôi không đuổi kịp nhóm Hoàng, Nhân đen và Nguyệt rồi.

- An toàn là bạn, tai nạn như thường!- Tôi lắc đầu cười khổ trước hiện thực tàn khốc mà ông trời dành cho cái ngày sinh nhật.

Có lẽ thứ động viên tôi là những tiếng cười, những câu chúc còn sót lại của buổi tiệc sinh nhật dân dã đậm chất học sinh. Những nụ cười tràn ngập, những cái “khó nói” được che giấu cẩn thận giữa mùi thơm của những chiếc bánh chuối và sự lạnh cóng lưỡi của những ly nước mía.

Quan trọng hơn, món quà mà Yên tặng, nó kích thích tôi một cách lạ lùng. Vừa đủ tò mò để háo hức muốn dừng xe mở ra xe nó là cái gì, và cũng đủ quan trọng để tôi phải dành cho nó lúc tôi về đến nhà. Cái gì quan trọng thường để dành lúc cuối cùng, tôi không nằm ngoài quy luật đó. Nén đau thương thành hành động, tôi cố gắng nhấn mạnh pê đan thêm một chút. Khẽ nhăn mặt nghiến răng vượt qua cơn rát ở vết thương còn ứ máu, tất cả chỉ vì tò mò.

Bởi vì nó là món quà của Yên- Một Yên “khác” và tôi cũng “khác” một chút.



CHAP 46: TRẢ THÙ.

Nén đau thương, vượt qua cơn rát đang buốt trong từng hồi gió lạnh, tôi vã mồ hôi mới lần mò được về tới nhà. Tất cả vì món quà của Yên đã tiếp thêm sức mạnh nhưng muốn chiêm ngưỡng được nó, trước hết tôi phải vượt vũ môn:

- Đi đâu giờ này mới về?
- Tiếng Ba tôi nghiêm nghị vang xuống từ phòng khách, trong khi tôi lúi húi mở cửa sau dắt xe vào để ngay ngắn.
- Rửa chân tay lên Ba nói chuyện!- Mẹ tôi cố điều chỉnh âm lượng, tránh khỏi Ba tôi nghe thấy, coi như là đồng mình ngầm cố gắng bênh vực tôi qua cơn sóng gió.
- “Thôi xong, sinh nhật mà bị la là đen rồi”. Tôi nghiến răng rửa vết thương bằng nước sạch, lau mặt mũi chân tay rồi lên phòng khách trình diện. Bao nhiêu năm đi học, roi vọt thì tôi ít có sợ, vì đánh thì đau lúc đó thôi. Chứ còn theo cái cách ngồi xuống ghế “họp gia đình” thì mới gọi là đòn đau nhớ lâu.
- Tay chân bị làm sao vậy?
- Ánh mắt Ba tôi cúi xuống rồi lại ngước lên, dường như muốn đếm xem trên thân thể thằng con trai ông có bao nhiêu chỗ bị xây xước.
- Dạ, té xe thôi ạ, tông trúng trái banh!
- Tôi lấp liếm đi chút ít, chứ khai thật là quẹt thằng bé thì Ba tôi thể nào cũng vặn vẹo cho rõ ràng xem thằng nhóc đấy bị làm sao, rồi như thế nào mà lại tông nó cũng nên!
- Lớn rồi con không cẩn thận hơn được à!
- Ánh mắt ba tôi dịu xuống, chắc sau khi thẩm định các vết thương không quá nghiêm trọng, và đánh giá là thằng con trai dáng vóc thanh thiếu niên chịu được nên cũng không la rầy gì. Tôi im lặng chờ các câu hỏi mới.
- Học hành ra sao?
- Dạ, vẫn bình thường, sắp thi cuối kì nên bài vở cũng nhiều ạ!
- Rồi, ráng mà học, lơ mơ là anh chết với tôi. Xuống dưới nhà ăn cơm! Trố mắt ngạc nhiên như không tin tai mình nghe gì? Lần đầu tiên Ba tôi giải quyết “tội lỗi” nhanh gọn lẹ tới mức như vậy? Không có câu hỏi làm gì về muộn, rồi căn dặn nội quy muôn thuở “Học xong đừng đi la cà” như thường lệ.

Mãi đến khi Mẹ tôi nhắc lại một lần nữa thì tôi mới rón rén nhấc mình ra khỏi cái ghế sa-lông, tránh gây chú ý cho Ba tôi, đi thẳng xuống bếp. Mặc dù đã no căng với bánh trái của buổi tiệc lúc nãy, tôi không dám trái ý Mẹ tôi. Cố gắng ra vẻ ăn thật ngon lành trong ánh mắt hài lòng của Mẹ.

- Mười một giờ rồi đấy, ngủ đi!
- Mẹ tôi tắt bóng đèn ngoài phòng khách, không quên nhắc nhở tôi khi thấy phòng tôi còn sáng đèn.
- Dạ, rồi con đi ngủ giờ đây!

Bình thường cứ mỗi lần có câu nhắc như vậy, tôi vẫn chăm chú giải bài tiếp hoặc ít nhất cũng ngồi lì thêm một thời gian nữa mới chịu ngả lưng vào cái giường thân yêu. Động lực nào khiến tôi hôm nay ngoan ngoãn vậy? Kéo chăn lên kín đầu, tránh cho chút ánh sáng lọt ra ngoài báo hiệu cho hai bậc phụ huynh biết thằng con trai vẫn chưa chịu ngủ, nhẹ nhàng điều chỉnh volume nhỏ chỉ đủ nghe, đưa hai cái tai phone lên tai. Tôi bắt đầu thưởng thức món quà mà Yên tặng. Chiếc Mp3 Yên tặng tôi màu xanh lá cây, chiếc tai phone đi cùng màu đen tuyền. Trong chiếc máy có sẵn những bài hát, mà theo lời chú thích của chủ nhân nó:
- “Chẳng biết Tín có thích hay không nữa? Nhưng mà chịu khó nghe nhé. Nhớ là đừng nghe trong giờ học là được”. Tôi chìm đắm trong những giai điệu du dương, nhẹ nhàng từ món quà phát ra. Khẽ mơ màng chìm vào trong giấc ngủ. Và tôi biết rằng, tôi vẫn cười sung sướng trong trạng thái vô thức đấy. Và khi giấc mơ ấy kết thúc, tôi lại được khoác lên mình chiếc áo trắng học trò, mang sách vở đến trường, nơi tôi có thể gặp chủ nhân của “người bạn đưa tôi vào giấc ngủ”. “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui” ban đầu là câu nói để cổ vũ tinh thần ham học hỏi của toàn dân. Với những người làm giáo dục, vui ở đây là được tiếp thu kiến thức, được học hành cống hiến cho xã hội. Nhưng với những người tuổi học trò, vui lại là những trò quậy phá, những nụ cười từ những người bạn xung quanh, cho đến những tình huống dở khóc dở cười. Vậy thì có gì khác với tôi? Khác chứ, vì tôi đã là thanh niên mười tám tuổi, cái tuổi theo luật đã là tuổi tự lập. Ý thức được cái “người lớn “ của mình nên tôi cũng hạn chế bớt những trò quậy phá. Ấy vậy mà trời không chiều lòng người.

- Ấy Tín, chuyển dùm thằng Linh!
- Thằng Phong mập đưa tờ giấy qua cho Nguyệt, rồi Nguyệt đưa lại tay tôi. Oái ăm ở chỗ thằng Linh cách tôi hai bàn, mà bệnh Lười thì ngăn tôi mở miệng nhờ vả mấy đứa ngồi gần chuyển lên. Canh me lúc cô giáo dạy Văn đang viết hết cái phân tích bài thơ đang học, tôi thực hiện ngay ý đồ. Học thì đi đôi với hành, áp dụng công thức ném xiên, tôi giơ cọng tóc canh hướng gió, nhấp nhứ cánh tay theo hình vòng cung, lực cổ tay kết hợp với trọng lực đưa cục giấy được vò lại vẽ nên một đường cong tuyệt hảo. Cục giấy chúi xuống rơi cái chóc ngay đầu thằng Linh Vẹo.
- Các em có hiểu…..Tín! Hỡi ôi, làm việc thiện ngàn lần không ai báo đáp, chỉ cần ác một lần là trời đã không dung. Đúng lúc cuộn giấy được gửi theo đường hàng không đáp bến thì vô tình cô giáo quay xuống hỏi lớp. Và sau cặp mắt kính, cái thằng học sinh ở cuối lớp vẫn chưa kịp hạ tay xuống.
- Linh, đưa lên cho cô. Nhấc gọng kính một cách đầy nghệ thuật, mặt cô đỏ bừng bừng, cố hạ giọng và bình tĩnh hết mức, giọng nói du dương bắt đầu đọc nội dung:
- Thằng nào ngu mới mở cuộn giấy này ra! Và để chứng minh mình không bịa đặt, Cô giơ tờ giấy nhăn nhúm ra trình bàn dân thiên hạ. Cái dòng chữ to bự chảng ngoằn nghèo hiện rõ mồn một. Cái trò này tôi khai sinh ra nó. Và cũng vì nó có thể tôi sẽ “ thân bại danh liệt”. Mặt cô lại chuyển qua màu đỏ tía, đỉnh cao của sự giận dữ:
- Anh đi ra ngoài cho tôi, mất tập trung làm ảnh hưởng các bạn khác!
- Nhưng thưa cô..!
- Không giải thích, không van xin, đi ra ngoài đứng cửa lớp. Trong một ngày mà bạn là đứa học sinh ngoan ngoãn, chỉ vì tiện tay giúp đỡ bạn bè mà bị phạt thì thật là oan ức. Đã thế ra đứng cửa lớp, có mấy cô bé lớp dưới đi đâu đó ngang qua cứ chỉ trỏ tôi rồi cười khúc khích. Bao nhiêu oan ức tích tụ tôi dồn hết cả vào thằng Mập trong trí tượng tượng. Đấm đá cào cấu nó cho ra bã mới thôi.
- Mày là thằng hại bạn..!
- Ơ..bớt..! Chẳng để thằng bạn nói hết câu, tôi nhảy lên ghế, ghí đầu nó xuống bàn mà đấm đá liên hồi. Không khí lớp trong giờ ra chơi càng vì thế mà nhốn nháo. Một loạt thằng khác nhảy vào, tranh thủ thừa nước đục thả câu hùa theo tôi đấm thằng Mập khí thế. Thằng Mập nhừ đòn nằm vật vã ra bàn thở hồng hộc, còn anh em thì kéo hết ra ban công. Ngang qua chỗ Dung, tôi chỉ kịp nghe câu nói:
- Lại một lỗi nữa rồi! Đó là một câu nói quen thuộc của cô nàng, nhưng vào thời điểm này nó không có gì gọi là đay nghiến hay muốn nhắc nhở tôi không được quên mình là ban cán sự lớp. Đơn giản nó đó là câu nhắc nhở giữa những người bạn. Có chút gì đó hụt hẫng. Thật lạ là lúc bình thường tôi sẽ có chút ức chế với câu nói này, nhưng giờ đây sắc thái khác thì tôi lại cảm thấy chút gì đó không vừa lòng. Thật lạ, à không phải nói là tâm tình của tôi thật mâu thuẫn!
- Tại thằng Mập nó chơi đểu đó!Tôi nhoẻn miệng cười đáp lại Dung, rồi biến mất khỏi lớp trong khi cô nàng quay về phía cuối lớp nhìn thằng nạn nhân của vụ hành hung đang nằm thở phì phò trên
« 147 148 149 150 151 152 153 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 148 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 148
Bài Ngẫu nhiên
- Chia se bai hat tieng Trung rat hay: Mouse Loves Rice
- Tải game Kpah phiên bản mới nhất
- Bài thơ tình cực chất dành cho các bạn cua gái này
- Viettel khuyến mãi nạp thẻ đợt 1 tháng 12/2012 xem nhanh
- Game ola Mùa hè Hawaii crack crack mua vật phẩm miễn phí
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 148 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved