Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 154

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 154

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281659 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 154


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 154

phạt răn đe học sinh.

- Buổi học sau, nhớ mang theo băng để thực hành băng bó. Thầy đã dạy lí thuyết hôm nay, bữa sau sẽ áp dụng. Băng thì các em mua ở các quầy thuốc.

Vậy đấy, bữa đầu tiên làm lính, gây ấn tượng với Yên theo cách tiêu cực mà tôi chẳng mong chờ.

Những ngày đi học trên trường cũng chỉ là những buổi tự học không hơn không kém. Lớp học thêm vẫn đóng cửa, tính ra chỉ có học quân sự là đáng lưu ý.

Buổi thứ hai thì đỡ nhàm chán hơn, ít nhất chúng tôi cũng không phải ngồi xếp bằng mà nghe những lí thuyết từ Thầy nữa. Thực hành đồng nghĩa với tay chân được hoạt động, và cũng được chọn vị trí một cách tự do.

- Các em chia nhau ra băng bó, nhớ các quy tắc về cách đặt, và cách băng theo hình búp măng!

Vẫn giọng anh Lính trẻ nhắc nhở. Và hai lớp bắt đầu thực hiện theo.

Tôi không thể đóng vai bị thương cho cô y tá Yên băng bó được. Lớp bên đó đã chia cặp cho nhau hết rồi, và Yên cũng đang cẩn thận quấn băng quanh tay cô bạn cùng lớp. Dù sao tôi cũng không liều mạng để sang bên đó bắt cặp với Yên được.

Khã dĩ hơn là kiếm thằng trong xóm nhà lá chưa có cặp để thực hành. Nhưng thằng Kiên lại không nghĩ vậy.

- Thầy nói chia nhau ra băng bó đúng không….?- Nó nhấc gọng kính cười nham hiểm.

- Mày nhé Phong?- Tôi chỉ tay!
- Điên, sao lại là tao!
- Thế chẳng lẽ là tao?

Cuối cùng theo đa số, chúng nó bắt tôi đóng giả thương binh. Thương binh thì người ta bị thương một bộ phận cơ thể, thương binh này thì cái gì cũng bị thương. Đầu cũng bị, hai tay, hai chân, vai và bụng bị hết. Sau một hồi vật lộn, tuân thủ quy tắc đặt băng và búp măng, gần mười cái băng quấn chặt người tôi, nom chả khác gì xác ướp Ai Cập trở về.

- Các em làm gì đấy?
- Dạ, thực hành!
- Sao không chia cặp ra!
- Dạ, như này cho đỡ tốn thời gian!

Thầy nhìn tôi từ trên xuống dưới, lắc đầu nhìn chịu thua. Có lẽ Thầy không cảm thấy những trò này để phản ứng lại hình phạt hôm nọ. Thông điệp chúng tôi gửi tới Thầy, không khác gì những trò bắt bẻ câu chữ.

- Thầy xem em quấn đúng chưa Thầy!- Thằng Phong mập giả bộ hỏi han.
- Ờ…quấn song song giữa các viền đường băng sẽ đẹp hơn!- Thầy tôi không mặn mà lắm, chắc là biết tỏng ý đồ.
- Vậy ạ, em tưởng ra chiến trường, quấn nhanh và đúng cách là được, còn phải đẹp nữa ạ?
Chẳng ai giả ngu ngơ tốt bằng thằng Mập, nghe câu đó Thầy bỏ sang nhóm khác, bỏ mặc những thằng giặc như chúng tôi thích làm gì thì làm.

Bọn bạn dắt tôi đi hù ma những đứa con gái trong lớp, đồng thời khoe luôn thành quả. Đứa con gái nào cũng giật mình, hét toáng cả lên. Dung nhìn cảnh đó chỉ biết lắc đầu cười trước trò nghịch phá của đám con trai cùng lớp.

- Nghịch quá đi mất!- Yên nói với tôi lúc chạm mặt nhau giờ tan học.
- Vui thế còn gì, nhìn nghệ thuật đấy chứ?
- Giống con nít quá!- Yên mỉm cười.
- Con nít á, con nít có làm được vậy đâu!
- Không nói lại với Tín nữa!- Yên nói rồi vẫy tay chào tạm biệt tôi, tránh mấy ánh mắt dò xét.

- “Con nít á, đùa ấy chứ? Có đứa con nít nào lại để ý âm thầm thế này không?”

Những ngày tiếp theo là không khí chạm Tết, và cũng là những ngày chuyển giao giữa hai học kỳ. Cái không khí Tết cổ truyền rạo rực trong từng hơi thở, từng cử động, nó khiến cho học sinh chai lỳ một chút với kiến thức, thường xuyên xin xỏ được nghỉ ngơi. Cái thời khoá biểu mới rõ ràng chẳng được xem trọng vào thời gian này. Các lớp học thêm mở cửa trở lại, cũng khiến chúng tôi càng uể oải hơn.

Và những ngày học quân sự cũng thay đổi, vẫn anh Lính trẻ, nhưng chuyển sang nội dung khác. Nội dung mà thằng con trai nào cũng hào hứng: vũ khí quân sự, hay nói thẳng ra cái mà chúng tôi sẽ học là súng và lựu đạn.

Mỗi học sinh chuẩn bị một trái lựu đạn gỗ. Thông tin này tất nhiên đã được chúng tôi chuẩn bị từ trước. Riêng thằng Nhân nó còn nhờ Bác nó khắc tên mỗi đứa lên trái lựu đạn. Tôi từ chối ơn huệ đó mà nhờ nó làm riêng cho tôi tận hai trái.

- Mày làm gì lắm thế?
- Ời, hai trái ném cho nó đã!

Nguyệt chụm tay cười khúc khích, vì hiểu rõ cái trái lựu đạn kia là tôi giành cho ai rồi, tất nhiên không phải là ném là đưa tận tay.

Tôi suy nghĩ sâu xa, Yên là con gái, không thể ra ngoài gọt đẽo thành trái lựu đạn từ những khúc gỗ vuông vức hoặc xù xì được. Bởi thế, trái lựu đạn này là giành cho cô.

- Mày có cần tao khắc chữ Y vào đó không?
- Được hở mày?- Tôi hào hứng.
- Ráng cho mày toại nguyện.

Vậy mà Yên toại nguyện trước với quả lựu đạn gỗ của thằng bạn cùng lớp nào đó đẽo cho. Nom nó xù xì vô cùng, không chuyên nghiệp và đẹp như của tôi. Nhưng đẹp mà làm gì khi nó không đến được tay người nhận.

- Vậy là hụt rồi?
- Ờ..!- Tôi lơ đễn nhìn xa xăm, hụt hẫng một chút nên không hào hứng tiếp chuyện với Nguyệt được. Giờ tôi chỉ muốn biết thằng nào đã làm giùm Yên để tôi cầm hai quả lựu đạn chọi cho nó một trận mới hả dạ.

- Kìa, có người còn chưa có đó?
- Ai?

Tôi ngó quanh, cô gái ở dưới tán cây vẫn chưa có dụng cụ để thực hành. Chần chừ, khó xử, hơi nhút nhát. Nhưng Nguyệt cứ thúc đằng sau:

- Cho Dung mượn đi!
- Ơ..ờ..!
- Lẹ đi!

Tôi thảy quả lựu đạn khắc chữ Y to tướng cho thằng Nhân, cầm trái lựu đạn chữ T tiến lại phía gốc cây.

- Nè, cho Dung mượn!- Tôi lơ đễnh đặt trái lựu đạn trên ghế đá.
- …………!
- ……..!
- Cảm ơn nhé, thế còn Tín thì…?
- Yên tâm, yên tâm, nếu Tín không có thì sao Tín cho Dung mượn được chứ?
- Vậy à, dù sao thì..?- Dung nói với giọng hơi buồn.
- Ờ, không sao đâu, bạn bè mà!

Tôi không muốn giữa hai đứa tôi phải vay nợ một cái gì, hoặc cảm kích một vấn đề gì khác. Cái đó thuộc về tâm lý. Đơn giản chỉ là Dung không có lựu đạn gỗ thực hành, còn tôi thì dư một trái. Trái đó cũng chẳng để làm gì, thì tôi cho Dung mượn. Sự việc bình thường, chắc sẽ chẳng ai cảm kích lắm làm gì đúng không?

- Có bao giờ các em nghe tới các loại chất nổ như C4, TNT chưa?
- TNT ạ?- Tôi hỏi ngay, vì đó là Tri Nitro Toluene có trong sách Hoá học.
- Vậy nó là gì?
- Là Thuốc Nổ Tốt ạ!- Cả hai lớp nhìn tôi cười sằng sặc.
- Em mang cái Thuốc Nổ Tốt của em lên đây!

Buổi học hôm đấy, Tôi dùng quả lựu đạn gỗ đáng nhẽ ra là của Yên. Còn quả lựu đạn gỗ của tôi thì được Dung sử dụng. Lũ bạn của tôi sẽ bảo là rắc rối là chuyện tình cảm lòng vòng vớ vẩn gây hại não, là nhùng nhằng giữa cả hai.

Nhưng tôi xác định Yên mới là mục tiêu mà tôi cần đánh gục, hiển nhiên không phải bằng súng ống hay chất nổ.



CHAP 51: NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM.

Nếu bạn nghĩ rằng tôi là một thằng con trai đang chơi cái trò đê tiện “bắt cá hai tay” hoặc thoáng hơn một chút là có mới nới cũ. Điều đó đúng với phương diện, dựa trên suy nghĩ của bạn. Cũng như thằng Hoàng nói với tôi:

- Mày tán Yên có cảm thấy nhanh không, quên Dung rồi à?
- Chưa quên hẳn?- Tôi ngậm cái cuống lá trên miệng đáp lời thằng Hoàng.
- Thế sao còn..?
- Ý mày nói là Yên!

Nó ngồi bệt xuống, hai tay để lên hai đầu gối, ánh mắt nhìn xa xa, gật đầu hưởng ứng. Tôi thổi phù chiếc lá xuống dưới đất, không đáp lời nó.

Không phủ nhận, chính cái việc cách ly, hạn chế với Dung là một câu khẳng định, tôi vẫn còn vương vấn tình cảm. Nhưng một thằng con trai, ngay cả trong lòng mình như thế nào cũng không dám đối diện, thì đó là đứa không có sĩ khí. Cách tôi thể hiện và quan tâm Yên, là cách tôi dám làm theo những gì trong lòng mình nghĩ. Bởi vì, Yên có sức hút với tôi, lúc này hơn.

Hai thằng ngó ra khoảng sân đầy nắng chiều, xem mấy đứa con gái trong lớp ném lựu đạn. Những công việc dùng sức với con trai được xem là nhẹ nhàng, thì con gái rất vất vả. Yên vẫn cố gắng trong từng lượt ném, đến khi cái tay mỏi nhừ mới chịu ngồi xuống cái ghế đá dưới gốc cây bên kia nghỉ. Còn Dung thì vẫn cứng đầu, cố ném bằng được cho qua vạch đích càng xa càng tốt.

- Tao thấy Dung được đấy chứ?
- Được? Thì tao có nói là không được đâu.- Tôi càu nhàu thằng bạn, đột nhiên hôm nay nó nghiêm túc một cách kì lạ.
- Vậy sao còn bỏ lỡ?- Nó bẻ ngón tay cái rắc, coi như phương pháp giãn gân giãn cốt.
- Không hợp!

Coong!

Tiếng lựu đạn gỗ rơi xuống va vào sân xi măng một tiếng khô rốc, làm cho cái nắng buổi chiều thêm gay gắt.

- Mày nghĩ là không hợp thiệt à?
- Ờ, người trong cuộc hiểu rõ!- Tôi với tay bẻ một chiếc lá rồi ngậm nó ngang miệng, chẳng biết nó có ý nghĩa gì nữa, hoặc chiếc lá có làm giảm bớt sự nghiêm túc của thằng bạn hay không.

Thằng Hoàng cũng thôi càm ràm bên tai. Quả thực những lời quan tâm của nó, thực chất là những câu hỏi xoáy vào trọng tâm của nó là những câu hỏi tôi tự đặt ra cho mình. Giờ đây, có người chịu nghe tôi trải lòng, hoặc đưa ra ý kiến cá nhân thì cũng thoải mái hơn là độc thoại một mình.

- Cả lớp nghỉ giải lao!

Yên cùng với mấy đứa bạn cùng lớp đi ngang qua chiếc ghế đá tôi và thằng Hoàng ngồi. Đi qua hẳn, rồi cô nàng mới ý tứ quay lại nhoẻn miệng cười. Cảm gió đó khiến tôi cảm thấy buổi học quân sự cũng có hương vị đấy chứ.

Khi bạn ao ước một cái gì đó, những biểu hiện gần như đạt gần đến mục tiêu sẽ làm bạn cảm thấy phấn chấn một cách lạ thường. Và tôi ao ước được sánh đôi bên Yên, nụ cười đó là một biểu hiện.

Qua giờ giải lao, buổi học quân sự được coi là ác mộng với các bạn nữ, học về vũ khí.

Thầy giáo giới thiệu sơ qua về súng AK47, rồi cả họ hàng anh em được cải tiến từ nó mà lên. Thành phần nó thế nào,
« 154 155 156 157 158 159 160 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 154 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 154
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện cảm động: Người ăn mày và con chó
- Thủ thuật tải nhạc and video của viettel miễn phí dung lượng kb
- Bài thơ tình cực chất dành cho các bạn cua gái này
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Hướng dẫn đăng ký và sử dụng gói cước miễn phí truy cập opera mini của mobifone
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 154 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved