Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 157

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 157

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281884 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 157


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 157

Yên lại hình tượng tôi như vậy.

Tôi tiếp tục du xuân cùng với nhóm anh em trong lớp. Cái ý nghĩ chẳng giống ai, khi mồng bốn Tết âm lịch, cả lũ thưởng thức buổi trưa trên đồi. Ừ, thì đôi lúc cũng phải có chút gì đó “ rồ dại”, cuộc đời này mới nhiều màu sắc được.

Đúng quy cách của một buổi pic nic, có tấm bạt để ngồi, than để nướng thịt, rồi thức ăn, đồ uống và trái cây. Không quên kèm theo cây đàn Guitar của thằng Bình boong- một phần nó muốn thể hiện với bé Thuỳ- để góp vui cho chương trình.

- Thằng Tín, mày ra nhóm than nướng thịt nhanh, ra phụ Dung kìa!

Tôi khó chịu quay qua nhìn thằng Mập rảnh rỗi đang ngồi ăn vụng thức ăn, tiến đến bên Dung. Cô nàng đang nhóm than, nhưng hình như đây không phải là chuyên môn của Dung thì phải, lửa thì không thấy chứ khói thì đen ngòm dày đặc bốc lên khiến cô nàng ho sặc sụa.

- Đế,…làm cho!- Tôi cộc lốc lên tiếng.
- Ý, than cháy rồi kìa!- Cô nàng đưa tay quệt ngang mũi. Một vệt đen lưu lại.

Tôi bưng mấy xiên thịt đã chuẩn bị sẵn từ nhà, rồi vỉ nướng tiến hành công việc được giao.

- Để Dung làm cho!
- Lau mặt trước đi đã!- Tôi chìa cái khăn giấy ra cho Dung.
- Sao phải lau?

Tôi đưa tay ra dấu ngang mũi, chỉ cho cô nàng nơi bị than dính vào. Khẽ lí nhí cảm ơn, Dung không quay sang nhìn tôi nữa.

Công việc nướng thịt thì chỉ đơn giản là nướng nó trên than, ngồi chờ rồi lật mặt cho nó chín đều. Rồi bỏ nó ra dĩa. Một công việc chán ngắt và rảnh rỗi. Nếu như bình thường đây là cơ hội tuyệt vời cho những câu chuyện riêng, nhưng giữa tôi và Dung lúc này thì mọi chuyện trở nên khô cứng, y như những miếng thịt đang co quắp kêu ì èo dưới sức nóng của những hòn than đỏ lừ vậy.

- Tết có vui không?
- Bình thường mà, giờ lớn rồi, đâu còn cảm thấy vui gì nữa!
- Ờ, năm mười hai rồi!- Tôi cũng gật đầu đồng thuận, không chọc Dung như những lần trước.

Dung quạt cho than nóng lên, rồi tiếp tục công việc. Không quay lại nhìn tôi, vẫn muốn tiếp tục câu chuyện không chủ đề này.

- Năm nay Tín tính thi ngành gì?
- Chưa biết nữa, đang phân vân!- Tôi miên man bị cuốn đi vô hồn.
- Sao vậy, chẳng lẽ không biết mình muốn gì?
- Không, đang phân vân thôi!
- Ra vậy!- Lại một câu vô thưởng vô phạt.

- Vậy còn Dung?- Tôi cầm cái que xiên bị gỡ ra, vẽ vòng tròn dưới đất.
- Là…!
- Nhanh lên hai anh chị, tụi em đói lắm rồi!- Tiếng thằng Phong mập gào rú vang vọng.

Buổi tiệc picnic được tổ chức dưới tán cây mát rượi. Cảm giác được ngồi cạnh những người bạn, giành giật nhau những món thức ăn tự chế biến, được nghe những hàng cây rì rào kể chuyện. Được nghe những tiếng guitar trữ tình, được nghe những câu chuyện bí mật lúc thời áo trắng học trò, là một kỉ niệm đẹp nhất, mà có lẽ đời người khó có thể tìm lại được. Bởi cái sự vô tư, hồn nhiên, pha chút tinh nghịch thì sẽ đi theo thời gian mãi mãi.



CHAP 53: ÂM MƯU LẬT ĐỔ.

Những ngày nghỉ Tết trôi qua nhanh chóng, thời gian ăn ngủ nghỉ ngơi, đi chơi chúc Tết cũng khép lại. Cái cảm giác thèm được đi học trỗi dậy mãnh liệt, chắc là do học hành nhiều đã thành thói quen, nên thời gian nghỉ ngơi trở nên lạ lẫm.

Ngày đầu tiên đi học thì thể hiện bộ mặt ngược lại.

Sự ì ạch, triệu chứng cho những ngày hậu Tết vẫn còn nguyên. Trong giờ học, tôi thỉnh thoảng lỡ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm trời mây nắng gió, không tập trung được vào bài tập. Cảm giác cái không khí Tết vẫn còn quanh quẩn đâu đây.

-Ê mày, cái bài này giải sao?
-Tự giải đi mày, đừng phiền tao!-Tôi dụi mắt buồn chán đáp lời thằng Nhân đen.
-Không giải được mới nhờ mày chứ?
-Ồi, tự giải đi, mày giải được mà!-Tôi đưa tay che miệng đang ngáp vươn vai, không thèm nhìn cái bài tập thằng bạn đưa qua lấy một chút. Cảm giác đương đầu một bài toán khó, không hứng thú bằng việc đương đầu với những công việc đặt những viên gạch nền đầu tiên trong việc chinh phục Yên.

-Ê mày, đi đâu đấy?
-Ra ngoài!

Nói là làm, tôi đi ra khỏi lớp. Không có Yên ở đó, nhưng tôi vẫn tiến lại chiếc ban công ranh giới, ngồi nhìn xa vời những học sinh đang đi dạo trong khuôn viên sân trường. Một việc vô nghĩa, nhưng đó là cách mà tôi báo hiệu cho Yên biết.

-Tín!
-Ơ, sao vậy?
-Đi với Dung!
-Đi đâu?

Thằng Hà bước ra, và tôi biết cái địa điểm mà mình phải đi là đâu. Văn phòng Đoàn thẳng tiến.

Tôi chẳng ưa gì những cuộc họp, ở đó luôn luôn là không khí trang nghiêm, phải nghiêm túc chắp tay lên bàn hoặc phải làm ra vẻ suy tư, phải gật gật đầu như một thói quen để người khác biết bạn đang lắng nghe hoặc đồng tình. Những lúc như thế, chẳng khác nào mình là một con rô bốt không hơn không kém.

-À, 12A11 đây rồi!

Cái văn phòng Đoàn bé tẹo mà chật kín cả người, ai nấy cũng nín thinh, chờ xem những hoạt động gì sẽ diễn ra vào tháng Thanh Niên sắp tới.

-Đây là bản kế hoạch sơ bộ cho những phong trào hoạt động Đoàn sắp tới. Các em đọc qua rồi cho ý kiến!

Mỗi đứa một tờ giấy, đứa thì gật gù, đứa thì chăm chú vuốt cằm. Tôi chẳng quan tâm lắm, cố đưa tay dò từng dòng, từng dòng, và dừng lại ngay cái hoạt động bóng đá yêu thích. Đây là cơ hội để chúng tôi chạm tay vào chức vô địch mà hai năm cấp ba chúng tôi luôn lỗi hẹn.

Ấy vậy mà có một người không muốn chúng tôi hoàn thành giấc mơ ấy, và buồn hơn lại là người trong lớp, người cũng đã từng say sưa cổ vũ chúng tôi qua từng trận banh.

-Thưa Thầy, năm nay có thể để khối mười và mười một tham gia giải đá banh thôi, còn khối mười hai thì không nên được không ạ.

Tôi nghe mà không tin vào tai mình nữa, chẳng khác gì sét đánh ngang tai vào mùa Xuân yên bình.

-Lý do ?-Thầy bình tĩnh hơn tôi, hỏi ngược lại Dung.
-Năm nay là năm cuối cấp, hơn nữa năm ngoái cũng có một anh khối mười hai bị gãy tay trong giải rồi!

Mấy đứa lớp khác cũng gật gù tán thưởng. Tôi nắm chặt nắm đấm, lầm rầm trong bụng. Trong cái phòng này thì chủ yếu các cán bộ Đoàn các lớp là nữ, số nam còn lại ngoại trừ tôi và thằng Hà ra, e rằng chẳng có thằng nào đam mê cái môn thể thao hai mấy người trên sân tranh một trái banh cả. Tôi tính đứng dậy phản phé, nhưng thằng Hà nhìn sang tôi trấn an. Hiểu chuyện, tôi nuốt ấm ức vào trong lòng, nín thở chờ quyết định của Thầy.

-Vậy vấn đề này tạm gác lại và Thầy sẽ suy nghĩ thêm!

Với cái tình hình thực tại thì mong muốn của tôi thuộc về thiểu số, nên e rằng chuyện chúng tôi không được tham dự giải là điều khó tránh. Chán nản, tôi lại lơ đễnh nhìn ra ngoài, rồi lại nhìn chằm chằm vào biên bản, dù chẳng có chữ nào lọt vào được tầm mắt, mặc cho mấy đứa khác thì ý kiến tuôn trào loạn cả lên. Nào thì hội trại phải như thế nào, văn nghệ phải ra sao, rồi cải tiến gì mới không. Rốt cuộc cả cuộc họp, tôi chỉ nắm bắt được một vấn đề: “có thể chúng tôi sẽ không được tham dự giải”.

Giải tán cuộc họp, trên đường trở về lớp, tôi mới nói ra những bức bối trong lòng mình:

-Dung ý kiến vậy là sao?
-….?-Cô nàng nheo mắt nhìn tôi, không hiểu ý.
-Tại sao lại bảo là khối mười hai không được tham gia giải.

Giọng tôi gay gắt thấy rõ, nhưng Dung lại thản nhiên, thản nhiên một cách kì lạ. Cái cảm giác mình nghiêm túc mà người đối diện coi nhẹ, thật khó chịu, nó khiến tôi như muốn nổ tung là cho ra mọi lẽ.

-Chẳng phải là Dung nói rồi sao, thì tránh chấn thương cho học sinh cuối cấp!-Dung lại nhắc lại, nhưng đó không phải là lý do tôi muốn nghe.

-Dung không hiểu à?
-Hiểu gì?-Dung vẫn dùng cái tông giọng không có gì đáng để tìm hiểu trong cái chuyện này cả.
-Ai trong đội banh cũng muốn được vô địch một lần, là cái đam mê của mọi người, chấn thương nhưng mọi người vẫn chấp nhận, vì đó là đam mê!-Tôi gần như sẽ gào lên nếu thằng Hà không vịn tay lên vai tôi, kìm lại.

-Thế ai sẽ là người chịu lấy cái hậu quả, rồi sẽ như thế nào nếu có chấn thương tay hoặc chân, việc học sẽ ra sao, Tín có đảm bảo được hay không!-Dung kích động, đáp trả lại tôi với lý lẽ chặt chẽ.

-Thì sao, chẳng phải mọi người đã chấp nhận, rồi cũng sẽ cân nhắc việc học sao, ai cũng lớn hết rồi!-Tôi xuôi giọng lại, không mong cái không khí gay gắt này đi quá xa.

-Vậy Tín giải thích thế nào về việc phân bố thời gian học, nên nhớ học kì vừa rồi Tín không còn nằm trong top đầu của lớp. Hà cũng bị sụt hai bậc so với học kì năm ngoái!-Cô nàng lại dùng chính cái kết quả đả kích hai thằng con trai chúng tôi.

-Vậy thì đâu có nghĩa là không chăm học, hoặc lơ là!
-Vậy thì Tín chứng minh cho Dung xem!
-Chứng minh cái gì? Là Tín phải vào top năm của lớp, phải đứng trên Dung. Vậy lúc chứng minh xong thì cái giải bóng ấy nó là dĩ vãng rồi!-Tôi đuối lí trước cái kiểu lý luận viển vông, chỉ nở nụ cười cho rằng cái cô bạn đang ở trước mặt tôi là cực đoan trong suy nghĩ.

-Vậy thì giờ Tín chưa chứng minh được chứ gì?-Dung bỏ đi, không thèm đối đáp tôi lấy một câu.

Thằng Hà và tôi đứng sững lại. Kẻ bị tổn thương nặng nề hơn là tôi. Chưa chứng minh được không khác gì một lời thách thức. Một thằng con trai, vốn có chút bằng lòng với vị trí mình đang đứng trong lớp, bị một bạn nữ phủ nhận thách thức thì đó khác nào một sự sỉ nhục. Với tôi đó không khác gì một cú đâm chí mạng, nó khơi dậy tính tự ái, sĩ diện của một thằng con trai.

Trong kết quả của xóm nhà lá, tôi thuộc hàng cao nhất dù cho là nhỉnh hơn một chút so với mấy đứa bám sau. Kết quả đó giờ đây bị Dung cho là ếch ngồi đáy giếng. Cái kết quả hoành tránh đó
« 154 155 156 157 158 159 160 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 157 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 157
Bài Ngẫu nhiên
- Phần mềm opera mini tiếng Việt java s40 mọi phiên bản
- Hình nền cây thông giáng sinh đẹp tuyển chọn
- Jingle Bells - Bài hát tiếng Anh noel quen thuộc mỗi mùa giáng sinh về do Boney M trình bày
- Tuyết rơi đêm giáng sinh - dọng hát trong veo và nhẹ nhàng của Thùy Chi thể hiện một ca khúc giáng sinh tiếng Việt ý nghĩa, hay
- Hình phong cảnh xếp thành trái tim rất tự nhiên, rất đẹp
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 157 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved