Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 73

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 73

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281359 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 73


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 73

đã trống trơn tiền từ bữa tiệc đền ơn từ sáng nay. Nhân đen với Nguyệt đã về từ lúc nào. Bến bus trống trơn. Vét trong ví ra chỉ còn đúng hai ngàn, mà cái vé xe bus thì đến ba ngàn lận. Thiếu tận một ngàn cơ đấy.

Đã thế cái ATM của tôi cũng để ở nhà, có tiền cũng chẳng có cái gì để rút, giờ sao bây giờ? Tính đủ kế hoạch cũng chẳng ăn thua, chẳng có ai để mượn tiền, mà ai lại cho mượn 1k bao giờ cơ chứ?
Vậy là chỉ có một cách duy nhất, canh me thời gian gần mười một giờ, chờ Mẹ tôi đi làm về bắt xe ôm về cho Mẹ tôi trả tiền. Cách này khả thi nhưng cũng phải trả cái giá quá đắt. Thể nào cũng bị Mẹ tôi la:

-Có cái thẻ bus mà cũng để mất!
-Không biết tiết kiệm, rồi thì có cái thẻ cũng để ở nhà.

Vò đầu bứt tóc, đau khổ chẳng để ý gì đến xung quanh. Đúng là đời, éo le thật. Mãi than thân trách phận, tôi giật mình khi có bàn tay chạm vào vai mình. Mở mắt ra thì có một bàn tay nhỏ nhắn đang cầm cái vé xe bus của chính mình chìa ran gay mắt.

Ngước mặt nhìn lên ân nhân cứu mạng, hoặc giả là hung thủ hối lỗi, tôi chạm ngay ánh mắt quen thuộc, mái tóc phảng phất bay trong gió.

-Ơ! Ngữ Yên….thế này là!
-Hì hì, cầm đi!

Tôi đưa tay đón người bạn đồng hành của mình về một cách nhanh nhẹn, sợ một lần nữa nó lại xa tôi.

-Xin lỗi T nhé! Mấy bạn lớp Yên nghịch giấu vé của T!
-Hả?
-Ừ, xin lỗi nhé!

Mặc dù rất bực, và cách đây mấy phút mới mắng đời xong, nhưng trước giọng nói dịu dàng, vẻ mặt thánh thiện của cô nàng, thì tôi bất khả kháng bắt lỗi.

-Ừ, không sao! Không mất là may lắm rồi!

Nhận thấy trán Ngữ Yên mồ hồi nhễ nhại, chắc là chạy nhanh ra đây đưa vé bus cho tôi. Cảm động trước tấm chân tình của cô nàng dành cho mình, tôi nhẹ giọng:

-Ờ!Yên uống nước với T rồi hãy về!
-T không chờ bus sao!

Liếc mắt nhìn đồng hồ, hai mươi phút nữa mới có chuyến tiếp theo:

-Không sao, giờ cũng chưa có chuyến, ơ…!
-Ơ cái gì thế?

Có thể vui mừng vì tìm lại được vé xe bus, hoặc giả như là bị sắc đẹp và tấm lòng của Yên đánh động mà tôi quên mất một điều quan trọng. Với khối tàn sản ước tính hai Việt Nam Đồng thì chỉ đủ trà đá chứ sao? Mà đã mời thì có mà quê chết mất. Lững thững đi về quán nước gần đó, chỉ khấn trời sao cho cô chủ quán nhìn mặt mình quen quen mà cho nợ. Đúng là bệnh sĩ là dễ chết lắm.

-T có sao không mà tái mét thế kia!
-Ờ không!

Nước mắt trôi ngược vào trong, nhìn Ngữ Yên nhâm nhi từng ngụm nước Cam mà lòng tê tái.

-Sao không uống nước đi?
-Ờ ờ, có có…..!

Tôi từ tốn cầm lấy cái ống hút, không hiểu sao nước cam của tôi nó đắng nghét một cách kì cục vậy nữa.

-Ủa mà ai lấy vé xe bus của T vậy!
-Ờ…..ờ..mấy bạn nữ nghịch thôi!
-Ồ, vậy à, muốn xem mặt người nổi tiếng à!
-Không, muốn xem chúa đi học muộn!

Tôi sặc nước trước câu nói của cô nàng, trước giờ tưởng Yên hiền dịu, ai ngờ cũng tinh nghịch ra phết. Cái má lúm đồng tiền càng tôn lên nụ cười đẹp đẽ của cô nàng. Tôi nhìn mà ngẩn người.

-Mà mấy bạn kia đâu rồi!

Ai mà dám nói là vì hết tiền mà phải ở lại chứ:

-Ờ, T ra trễ nên mấy bạn về trước hết rồi!
-Vậy ha, hay là ở lại hẹn hò với ai!
-Không, có ai đâu, nếu có thì có mỗi Yên ngồi với T này!

Ngữ Yên nhìn qua tôi, vẻ mặt thẹn thùng, lấy vội cái li nước cam , ngậm ống hút chữa cháy.

-T dạo này sao rồi!
-Ờ bình thường, học hành bình thường mà!
-Không phải học hành?

Lạy trời, học sinh ngoài chuyện học ra còn chuyện gì nữa, tôi chẳng thèm suy nghĩ gì cả:

-Không học thế là gì?
-Ờ…..ờ
-……..!
-Chuyện với Dung ấy!

Lần này là đến lượt tôi đưa li nước cam lên ngậm để chữa thẹn. Nhiều khi có những câu hỏi chúng ta nên im lặng hơn là trả lời. Tôi đã ở trong hoàn cảnh ấy, lơ đễnh nhìn ra ngoài đường, khí nóng bốc lên nhiễu loạn hình ảnh dòng xe cộ đang hối hả về nhà.

-Cô ơi, tính tiền cho cháu nhé!
-Ơ, Yên, để mình……..!
-Không, coi như Yên thay mặt bạn tạ lỗi với T nhé!

Tôi cũng chẳng dám kì kèo nữa, ngồi im. Lỡ Ngữ Yên thấy tôi hùng hổ quá, lại nhường tôi trả, tệ hơn cô chủ quán không nhớ mặt tôi, lại đứng chờ tôi trả tiền thì chí nhục.

-Cảm ơn Yên nhé!
-Hì hì, không có gì!

Chiếc xe bus trờ tới, không cho tôi kịp nói câu tạm biệt. Chỉ kịp nhìn Ngữ Yên mà cười. Bỗng nhiên cô nàng gọi với theo tôi:

-T!
-Gì hả?
-Ờ…..ờ!
-…….!
-Ờ…….không có gì? Chiều gặp!
-Ừ, nói rồi mà, chiều gặp!

Tôi ngồi ghế sau, ngoái đầu nhìn qua kính cuối xe. Hình ảnh cô nữ sinh duyên dáng ấy đang bước đi trong nắng, vẻ đẹp giản dị nhưng nó tôn lên một trường phái riêng, không lẫn lộn với ai cả. Không cầu kì, nhưng đủ để đắm say bất kì ai, không diêm dúa, nhưng ai cũng phải chú ý. Tôi nhìn đến khi hình bóng Yên khuất khỏi tầm mắt mới quay trở lại.

-Nếu có lẽ mình gặp Yên trước, thì có lẽ….!


Chap 86: Quan tâm và vô cảm.

Thả người cái phịch xuống ghế sa-lon giữa phòng khách, tôi vắt tay lên trán suy nghĩ lại những gì đã diễn ra hôm nay. Nhưng chỉ có điều
không phải là về Dung, cô gái mà tôi luôn nghĩ tớ đầu tiên. Mà đó là Ngữ Yên. Bao nhiêu kí ức nửa năm ùa về, rõ ràng sinh động như một cuốn phim trước mắt.

Lần đầu tiên gặp nhau, chỉ bằng một viên đá. Viên đá ấy từ chân tôi, nó lăn long lóc đập thẳng vào cái hộp sên xe đạp cô nàng. Những lần đi học muộn được Ngữ Yên bao che, lần đánh nhau Ngữ Yên vừa khóc vừa đi tìm người giúp tôi. Ngày cuối khóa học hè, hai đứa tôi tắm mưa xung quanh đám bạn bè thân thiết trong ngôi trường vắng lặng. Không hiện hữu thường ngày như Dung, không mang cho tôi những lời khuyên hữu ích như chị Nữ Tặc, không hiểu rõ tính tôi như Nguyệt, Ngữ Yên dịu dàng và tế nhị, luôn biết lúc nào tôi gặp khó khăn. Vâng, chỉ có thể là Ngữ Yên thôi mày ạ. Người đứng từ xa, người giữ khoảng cách với mày nhưng đủ để biết mày lúc nào buồn, lúc nào gần như gục ngã.

Hình bóng Dung nhòa dần trong tâm trí tôi lúc này, thỉnh thoảng nó ánh lên nhưng nhanh chóng để hình bóng, mái tóc dài, lẫn những nụ cười của Ngữ Yên khỏa lấp. Chẳng hiểu vì sao như thế này nữa, có lẽ nó thuộc về khoa tim mạch, chứ chẳng phải khoa đầu óc nữa rồi.

Tôi ngồi dậy, đầu óc nặng trĩu, uống một ly nước cho tỉnh táo. Ngó nhìn đồng hồ đã điểm một giờ trưa. Hóa ra từ nãy tới giờ mãi suy nghĩ, tôi thiếp đi lúc nào không biết.

Mệt nhoài với tay đọc mảnh giấy trước mặt mình:
“ Cơm mẹ để dưới bếp, thuốc thì trên bàn, nhớ uống”.

Xong phim, chắc hôm bữa dầm mưa đá bóng, trưa nay lại phơi nắng quá đà nên ốm lúc nào không hay. Hẳn lúc tôi mê mệt, mẹ tôi không nỡ đánh thức tôi dậy. Chỉ sợ trong lúc đó, lỡ Mẹ tôi nghe được Ngữ Yên, hay Dung gì gì đó, chắc là lại ép tôi khai ra hết mất.
Nặng trĩu cả người, cầm gói thuốc đưa lên trên góc tủ, tôi giấu trên đó. Từ trước đến giờ, nam nhi đầu đội trời, ma không sợ, quỷ cũng không, chỉ sợ nhất là uống thuốc. Vị đắng hóa học này là thứ tôi ghét nhất trên đời.

Đưa đũa chậm rãi lùa từng hạt cơm trắng vào miệng, nhai nhai cho có, miệng khô rốc, hơi thở nóng ran. Vậy mà hình ảnh của Ngữ Yên cũng chưa buông tha cho tôi, vẫn đeo bám trong từng tế bào não. Lúc thì hình ảnh tươi tắn trong tà áo dài, đôi khi đẹp đẽ trong áo thun, quần Jean, hay mộc mạc trong quần áo đi học thường ngày. Lắc cái đầu nặng như chì, có xua hình ảnh đó văng ra khỏi đầu mình. Bởi tôi và Dung, ờ thì tôi và Nàng….còn Tôi và Ngữ Yên, bạn, ờ, thì là bạn.

Cài chặt mấy cánh cửa trước nhà, leo vào phòng, thả mình cái rầm xuống tấm nệm quen thuộc. Đầu óc đã quá tải rồi, vậy mà chẳng hiểu sao tôi lại hành hạ nó nữa:

-Vậy là sao?
-Ngữ Yên dễ thương mà!
-Nhưng còn Dung?
-Dung, ờ..!
-Mày đã tỏ tình với Dung đâu!
-Nhưng mà đã rõ rồi, tình trong như đã mặt ngoài còn e!
-Vớ vẩn, chuyện khác đi!

Thế là từ chuyện tình cảm, tôi lái nó sang câu hỏi:

-Ai đã lấy cái vé xe bus của mình?
-Có trời mới biết?
-Có khi nào có cô bé nào lớp bên muốn xem mặt mày không?
-Thế thì thích lắm ấy nhỉ?

Nhưng rõ ràng trường hợp đó ít xảy ra, dù rằng tôi cũng mong có người nào đó để ý mình lắm chứ. Đơn giản đó không phải là thói trăng hoa, đó là niềm tự hào cho một đứa con trai mới lớn. Từ trước tới giờ hai lớp tôi đâu có vui đùa, hay nói chuyện cùng nhau đâu. Có thể nói tôi với Ngữ Yên là hai kẻ sống ngoài luật pháp, nếu không muốn kể thêm Dung và Minh An, những người chung chiến tuyến lúc đi họp. Vậy là ai được nhỉ?

Mê mệt, rắc rối, một đống bùi nhùi, chắc là đứa nào đó muốn xem mặt tôi, chắc nó ấn tượng mấy trận đá banh đây mà. Tôi bịa ra cái lý do trấn tĩnh mình, đắp chăn đánh dài một giấc, xoa dịu cảm giác mệt mỏi vì bị sốt.

Mãi đến lúc Ba, Mẹ tôi đi làm về, mở cửa đánh thức tôi dậy xem bệnh tình thế nào, tôi mới biết mình vừa thăng đến mấy tiếng đồng hồ. Trời đất mờ mịt, tối mò. Vậy là hôm nay mình đã vắng học? Không biết trên lớp có ai nhớ tới mình hay nhắc mình không?

Có thể là đám chiến hữu, có thể là Nguyệt thắc mắc tại sao cô nàng phải ngồi một mình, khi thằng bạn quỷ sứ ôn thần bên cạnh có thể nghịch ngợm nhưng chưa bao giờ trốn tiết. Hay chăng là Dung, đích xác hơn là trong lòng Dung cũng nghĩ vậy, dù cho bên ngoài vẫn là bộ mặt lãnh băng, một người không quen biết, không thân thiết vắng học.

Dung là vậy, cá tính hơi có phần lãnh đạm. Không bao giờ tỏ vẻ yếu đuối trước bất kì ai? Mỗi khi giận tôi cũng đều lạnh nhạt, bình thường, không bao giờ lộ
« 70 71 72 73 74 75 76 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 73 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 73
Bài Ngẫu nhiên
- Luật giao thông mới: Xe không chính mình làm chủ bị phạt từ 1 -> 10 triệu đồng
- Bài hát MP3: Mẹ của con - Mang đầy tình cảm và rất ý nghĩa, có lẽ dù là ai bạn sẽ khóc khi nghe!!!
- Tổng hợp truyện cười cực hay trong cuộc sống upload ngày 23/11/2012
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN BA (cuối)
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 73 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved