Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 80

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 80

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281839 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 80


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 80

những cát, những giọt nước biển ở đâu văng tung tóe, chạm vào da thịt mát rượi. Tôi đang đứng đó, nhìn thấy hai học sinh nam nữ, tay trong tay, đi dọc bãi biển. Cảm giác thật đẹp. Nhưng phút chốc có bàn tay ai xé rách bức tranh, xé rách cái khung cảnh nên thơ đó.

-Về mày!-Nhân đen vỗ vai tôi!
-Ừ, về!

Thở dài, để mặc cho mặt thằng bạn chảy dài ra khó hiểu, tôi lững thửng xách balo đi ngang qua cái bàn đầu hướng về cửa.
Ngang qua thiên thần im lặng nãy giờ, tôi tính cắm đầu đi thẳng, hoặc có chăng để thể hiện mình bình thường, tôi sẽ nói một câu gì đó, riêng cho Dung nhân ngày 20-10 này.

“20-10 vui vẻ nha!”

Vậy mà người lên tiếng trước không phải là tôi:

-Cảm ơn món quà nhé, Dung sẽ nghe hết bài hát trong này!

Tôi biết chắc rằng những bài hát trong chiếc CD tổng hợp ấy, Dung có lẽ đã nghe đến thuộc làu, nhưng đó không phải là một lời động viên, đó là lời nói thể hiện tấm lòng của Nàng với món quà của tôi. Tim tôi đập thình thịch:

-Ờ, hi vọng Dung thích!
-Tất nhiên thích rồi!

Nói rồi, Dung cũng bước nhanh ra cửa lớp. Tôi chỉ đứng đó mà nhìn theo, cái dáng nhỏ nhắn ấy.

-À, quên, hát hay lắm!
-…..!

Đây là cảm xúc gì thế này, một cảm xúc mãnh liệt đang lan tỏa trong từng mạch máu của tôi. Một cảm giác không thể diễn tả, không thể định nghĩa cụ thể nó là gì. Những lần trước, dù cho tôi cố gắng đến thế nào, bao giờ Dung cũng kêu tôi hát dở, hát như vịt kêu, và khi tình cảm đang đi dần về mức không, thì nàng lại khen tôi hát hay. Những cử chỉ, những lời nói đã cho thấy một phần tâm ý Nàng dành cho tôi. Ngay cả lúc đã không quan tâm nhau, nàng vẫn là người chủ động mở lời với tôi trước.

Có lẽ tôi đã sai, sai khi dằn vặt chính mình, sai khi đày đọa nàng gần cả tháng qua. Giờ được cái gì nào?

-Một thằng T hiền lành, chăm học!
-Không phải là tao!
-Là mày!
-Mày không nghe nó bảo không phải nó à!
-Kệ tao!

Và một tháng ngủ mê qua, tôi cắm đầu vào học, cắm đầu vào bài vở, nhưng mục đích học không phải là cho tương lai. Tôi học, đơn giản để mình không còn thời gian suy nghĩ, học để quên đi một đốm lửa đang cháy len lỏi trong người. Học để cầu xin kiến thức đẩy những hình của nàng ra khỏi đầu tôi. Và từ đó, tôi ít cười hơn, ít chọc phá hơn, tôi đánh mất đi cá tính đã làm nên thương hiệu cho con người mình.

-Quay lại với Dung nhé!
-Không!
-Tại sao không!
-Mày không xứng nữa rồi!

Tôi đồng ý với con quỷ màu đen cầm cái đinh ba màu đen trong nội tâm tôi mất rồi. Thời gian qua, tôi chỉ biết mang vết thương của riêng mình, mang tâm sự của riêng mình sang một bên, mà quên mất rằng, vẫn có người quan tâm tới tôi, dù cho người đó trong trái tim cũng có một vết thương. Người, hay chính xác là thiên thần đó vẫn còn tình cảm với tôi, trong khi tôi chỉ biết biến thù hận thành sức mạnh, thành động lực để quên đi tình cảm đó. Xứng đáng không? Liệu thằng mang cái tôi cá nhân đó có xứng đáng để quay lại với một thiên thần không?

Tôi cất bước đi ra khỏi lớp, nhưng trong đầu đã xác định mình phải dừng lại. Dừng lại thôi, dừng lại đi cái con người không xứng để yêu thương một thiên thần như thế. Mục tiên xác định nhưng nguyên nhân thay đổi hoàn toàn, từ đau thương, tôi trở thành một người mang cảm giác tội lỗi và mặc cảm.

-Bao tao nước đi mày, Vũ!
-Sao tao phải bao?
-Còn gì nữa, nhờ tao mày mới được tặng quà cho Nguyệt đấy!
-Thì ra là mày!
-Thế nên tao mới xung phong lên dẫn chương trình.

Vậy là rõ ràng quá rồi, thằng Phong mập giữ hai tờ phiếu của tôi và thằng Vũ riêng ra. Nó dùng thủ thuật gì không biết, nhưng hễ bốc trúng tên Dung, thì nó cầm tờ phiếu tên tôi, rồi giả bộ lựa lựa, chọn chọn. Kế đến tên Nguyệt thì nó sẽ trình ra chữ Vũ. Hóa ra, tụi nó phí công sức cũng vì tôi là nhiều.

-Cả thằng kia nữa, xuống đây, đãi tao nước.
-À, ừ!
-Vậy là làm lành rồi đúng không?

Tôi lắc đầu, để cho bọn bạn tiếc đứt ruột:

-Là sao? Thế mà không làm lành được à!
-Không, tại tao thôi!
-Tại mày sao?
-Tao thấy, tao không xứng với Dung nữa rồi!

Thằng Kiên cận đứng gần tôi nhất, nó đưa mắt nhìn tôi, nộ khí xung thiên:

-Tao muốn đấm mày ghê!

Mấy thằng còn lại phải nắm tay, giữ nó lại, bình thường nó hiền khô, chẳng ai ngờ hôm nay nó sẽ làm như vậy.

-Đánh đi, tao cần thằng đánh cho tỉnh đây!

Và lần này, chẳng thằng nào nói được câu gì nữa, không khí bao trùm lên tất cả, thằng Kiên cũng dịu lại, bước lại gần, nhìn tôi chẳng nói câu gì, nó dơ tay, không đánh, chỉ vỗ vai:

-Mày, tao thấy tiếc, đừng bao giờ coi thường bản thân mình!
-Đúng, mày còn cơ hội, ráng sữa chửa đi, gì mà bị lụy quá vậy!

Anh em đồng tâm, cổ vũ. Đây mới là tình cảm thực sự, mối liên kết tình bạn ấy, đưa chúng tôi đến với nhau. Tôi chỉ biết cười trừ:

-Còn sao anh em?


CHAP 92: MỘT BƯỚC CHÂN

-Vậy là không quay lại nữa sao?

Câu hỏi của thằng Linh Vẹo như xoáy vào vết thương cũ của tôi. Chắc có lẽ, ừ câu trả lời sẽ không. Tôi im lặng khi gió bắt đầu rì rào thổi mạnh làm những chiếc lá bàng yếu ớt rớt xuống lả tả. Dạo này đang là cuối tháng mười, trời bắt đầu có những cơn mưa liên tục, lúc nào mây cũng đen kịt, xám xịt một màu, y như cái tâm trạng của tôi vậy.

Thở dài, lắc đầu, đút tay vào túi áo khoác, tôi bước xuống những bậc thang, và rồi để mặc cho tụi anh em chiến hữu nhìn với ánh mắt cảm thông, tôi đưa mình ra khỏi ngôi trường, đưa mình ra khỏi nơi tôi đã gặp Nàng, là nơi tôi đã làm tổn thương người con gái tôi yêu. Và rồi khi đã mất đi, những giá trị về hình bóng của nàng trong trái tim tôi lại ùa cháy mãnh liệt. Thời gian qua, là thời gian rất dài, tôi vẫn sống tốt, cho dù hơi khổ sở. Còn Nàng sống như thế nào, vẫn kiêu ngạo, hay là lạnh lùng như lúc chúng ta mới gặp nhau. Nhưng nội tâm ấy, chắc đã tổn thương ít nhiều đúng không.

Tôi không giỏi trong việc kìm nén cảm xúc của mình, bởi từ trước đến giờ hầu như tôi đều làm theo những gì con tim mách bảo. Việc học là một giải pháp giúp tôi đào tẩu khỏi hiện tại, để làm im bặt đi con tim.

-“Hãy hứa đừng bao giờ để người ta phải bận tâm nữa, hết rồi, đừng xuất hiện trước mặt người ta nữa”.

Lại một tuần mới, cái tuần kết thúc tháng mười. Bước vào lớp, bạn bè tôi đang vắt chân lên chạy kì thi giữa kì. Trên hết, tinh thần lục đạo phân tranh, thời kì này là thời kì khó khăn, hễ điểm cao thì sẽ kéo thành tích nhóm tốt lên. Nội lực là chủ đạo nhưng tinh thần là thứ cũng rất quan trọng. Mà so bề tinh thần có lẽ nhóm tôi đã thua:

-Sáng sớm mặt mũi bí xị mày?
-Không, mệt!
-Mệt mỏi gì, căn-tin.
-Tha tao!
-Đi là đi, không tha thiếc gì hết!

Nói là làm, lũ bạn bè lôi tôi đi xuống căn-tin. Hẳn trong sân trường, đứa nào nhìn thấy cũng nghĩ tới cái cảnh áp giải tù binh cho mà xem.

-Tao không muốn xuống!
-Xuống là xuống!

Bọn bạn nào biết rằng, không phải thù hằn căn-tin hoặc ăn nợ quỵt tiền, tôi thích căn-tin lắm chứ. Nơi đó biết bao kỉ niệm của tôi với nàng. Nhưng quan trọng một điều, nãy giờ Dung đã ra khỏi lớp với thằng Minh An, chắc có lẽ căn-tin là điểm đến thích hợp nhất. Tôi không muốn chứng kiến cảnh tượng ấy, cũng không muốn lũ bạn được dịp khẳng định:

-“ Nó mất Dung rồi”- Để nổi đau vì mặc cảm của tôi một lần nữa bùng phát.

Từ cái hôm chuyện bốn người diễn ra, thằng Minh An đủ thông minh lẫn độ xảo quyệt để nhận ra rằng, tôi và Dung đang có những xích mích, những giận hờn. Cơ hội tốt đến với nó, những kẻ thừa nước đục thả câu chưa bao giờ tha cho những dịp như thế này. Nó bắt đầu quan tâm, đi với Dung nhiều hơn. Nó càng được dịp lấn tới, khi thằng kỳ đà cản mũi không thèm nói một tiếng, không thèm phản ứng bất kì cái gì. Đơn giản, cái thằng ấy không có tư cách để can thiệp vào chuyện của nó với Dung nữa.

-“Giá như bất kì một ai đó yêu Dung, nhưng tốt nhất đừng là thằng Minh An”

Thì có lẽ tôi đã không phản đối, hoặc giả có tức tối thì không đến nỗi quá đau lòng. Thằng Minh An đẹp mã, nếu được đóng kịch Thúy Kiều thì nó có thể đóng vai họ Mã, hoặc họ Sở. Thừa biết cái kiểu bắt cá hai tay, cho ngay vào rọ của nó. Ngoài Dung ra- mục tiêu số một của nó, thì nó còn tán tỉnh cả Ngữ Yên, mà đôi lần tôi thấy Ngữ Yên khó chịu ra mặt.

-Ơ, Dung!
-Ơ..!
-…….!
-…!

Vậy là điều tôi không muốn nhất cuối cùng đã xảy ra. Nơi cái bàn cạnh cửa sổ, Dung và thằng Minh An nổi lên như cặp đôi tài sắc. Thằng Minh An vẫn thế, vẻ mặt đểu giả được choàng thêm cái áo vét hiệu “ đẹp mã”, còn Dung, đơn giản đó là một thiên thần, mà thiên thần nào thì chẳng đẹp.

Đám bạn tôi nhìn cặp đôi ấy, rồi quay lại nhìn tôi, kéo thêm hai ánh mắt nữa. Ánh mắt Dung như chờ đợi điều gì đó, còn ánh mắt thằng An, ánh mắt của kẻ chiến thắng, của kẻ bề trên nhìn người chiến bại. Nội tâm như những cơn sóng biển vỗ ầm ầm vào vách đá, mắt tôi tối dần, tối dần.

-Lôi tao xuống căn-tin để chết khát à?
-…..!
-Thì gọi nước đi!
-Như cũ đi!

Cách hàng xử của tôi có thể xóa nhòa đi những ánh mắt, nhưng không đủ sự tinh tế để che giấu với chính mình:

-“Buồn à mày”!

Tôi ngồi xuống, không nói năng nhiều, chỉ mong muốn được thằng bạn nào đó nói đôi ba câu cho vui vẻ, để mình còn có thể ngoác miệng cười. Nếu tôi “ người giận dỗi” đang tồn tại, hẳn sẽ nói to, cười nhiều để chứng minh cho thế giới này biết rằng, tôi vẫn sống tốt. Nhưng tôi đang mang theo là tôi “ mặc cảm”, chỉ ngồi im,
« 77 78 79 80 81 82 83 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 80 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 80
Bài Ngẫu nhiên
- VOVA Mobile – phần mềm ứng dụng đa phương tiện cực hay trên mobile
- Bài hát MP3: Mẹ của con - Mang đầy tình cảm và rất ý nghĩa, có lẽ dù là ai bạn sẽ khóc khi nghe!!!
- Truyện love: Anh ghen... vì anh yêu em
- Ảnh vết thương bệnh kinh dị, nhìn lạnh cả người
- Tin hot! tin hot! Tin hot! hay hài
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 80 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved