Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 95

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 95

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281878 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 95


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 95

tức tốc xách chiếc balo rồi hộc tốc chạy nhanh ra khỏi lớp.

-“Chắc Ngữ Yên không giận mình đâu nhỉ?”.

Ngữ Yên luôn là thế, luôn âm thầm dõi theo tôi, luôn âm thầm quan tâm. Luôn âm thầm chịu tổn thương một mình. Nhưng chưa bao giờ thốt ra một lời trách cứ tôi. Tôi biết rằng Yên có tình cảm với mình, điều đó làm tôi trở nên là một người đặc biệt. Nhưng với tôi, Dung là người chiếm giữ vị trí quan trọng hơn, đặc biệt hơn..Thế nên, theo thời gian, Ngữ Yên hẳn phải chịu nhiều tổn thương hơn, và điều đó đẩy tôi vào tình thế khó xử .

Vậy là phần đầu cho kế hoạch “vun đắp tình cảm” đã được thực hiện bước đầu tiên. Bước thứ hai cũng là bước cuối, gặp lại Dung. Nhưng đây cũng là bước khó nhất.

Chẳng là khoảng cách địa lý nhà Nàng với nhà tôi chẳng phải là dậu mồng tơi xanh rờn mà tận gần tám cây số chứ chẳng chơi. Hầu như lịch học của tôi, mẹ tôi đều nắm cả. Nếu mà có trốn đi đâu trễ giờ cơm, có lẽ tôi còn bị cấm vận mất cả quyền lợi đá banh luôn ấy chứ:
-Năm 12 rồi, không chơi bời gì hết nữa, một tháng trong Sài Gòn chơi đã rồi đấy, lo học đi!

Hoặc, Mẹ tôi lên tiếng:

-Trưa học về thì về nhà, lo cơm nước, trốn đi chơi thì anh biết tay tôi!

Đấy, cứ như thế thì có cho vàng tôi cũng chẳng dám trốn đi đâu quá giờ quy định. Thế nên bước thứ hai, chỉ im lặng và chờ thời cơ. Và thường cái gì càng nung nấu thực hiện, thì khi có cơ hội, người ta sẽ nắm bắt rất nhanh.

-Thứ 5 tuần này, các em nghĩ nhé, thầy có chuyện riêng giải quyết nên sẽ bù vào tuần sau-Thầy chủ nhiệm của tôi thông báo khi buổi học thêm Toán cũng vừa kết thúc.

-Ồ, ồ, hay quá rồi…!- Tôi hét toáng lên khi Thầy vừa dứt lời, có lẽ niềm vui sướng không kịp kiềm chế, khiến cho tôi là đứa đầu tiên, cũng là đứa duy nhất đang không hoãn được sự sung sướng lại.

-Vui lắm hả Tín, thế học bình thường nhé-Thầy tôi nở nụ cười chọc tôi.
-Ấy ấy, lời nói Thầy có sức nặng ngàn cân, không phải chứ Thầy-Tôi bắt đầu xuống nước nịnh với năn nỉ.

- Chịu học trò luôn, vậy nhé các em, thứ 5 nghỉ.- Thầy tôi lần này dứt khoát, tôi thở phào nhẹ nhõm, không dám hào hứng quá như trước.

Thầy vừa đi khuất, Kiên cận đã quay xuống ngay:

- Tính đi đâu hả mày?
- Sao mày biết?- Tôi ngu ngơ mà không biết thằng bạn đang gài bẫy mình.
- Chuyện, tao đi dép lào trong bụng mày mà!- Nó vỗ vai tôi, như một kẻ bề trên vừa nắm đuôi được thằng đệ tử vậy.

- Ê, có thông tin cần bán cho mày đây- Thằng Phong Mập hào hứng gia nhập.
- Có gì hot, big, big zero..?
- Ra quán nước mía đi- Lại thêm một thằng bạn nắm được yếu điểm của tôi.

Với bộ môn Toán, nhóm của chúng tôi chia đôi. Nhóm tôi theo Linh Vẹo “lên rừng” bao gồm: tôi, Kiên cận, Phong Mập, Hưởng đù và Hà. Còn lại theo Dung “xuống bể” đi học ở thầy khác. Thế nên, hội nghị cấp cao G10 nay chỉ còn G6, tức sáu thằng quây quần bên bàn nước mía.

- Thông tin gì cần bán, giá cả nhiêu?- Tôi hấp tấp hỏi ngay Phong Mập.
- Không gì phải nôn nóng, từ từ khoai mới nhừ.

Thằng Mập như thể hiện mình là nhất đại tông sư, uống nước mía như uống nước trà, khẽ gật gù cả lũ tán đồng. Rõ ràng là chúng nó đang giở trò chơi giờ giây thun với tôi.

- Dẹp ngay cái mía đạo của tụi mày đi, nhanh lên, úp úp mở mở gì thế?- Tôi không chịu nổi, phải nhận thua trước.
- Ờ…!
- ….!- Một khoảng lặng.
- Thì…!
- …..!
- Không có gì hết.- Phong mập lại tỉnh ruồi.

Không khí từ im lặng, chuyển qua ào ào như chợ vỡ, tôi vớ ngay cây mía lùa thằng bạn chạy như vịt, trước khi đá đít nó được vài cái. Nó hổn hển thở dốc, trở về chỗ ngồi, uống nước mía như cái hạm, vứt luôn cái kiểu trà đạo của nó qua một bên.

- Thứ 5, Dung học ra trước mình nửa tiếng đồng hồ, tức 9h30, mày canh giờ mà lên con ạ!
- Ừ, còn gì nữa không!
- Không, thỉnh thoảng Dung gọi điện hỏi tao rằng mày đi đâu thôi.

Chợt mặt tôi chuyển sang màu đỏ, chút gì đó ngại ngùng, và chút gì đó hạnh phúc tự hào. Có một “hồng nhan” quan tâm mình như thế thì còn gì bằng cơ chứ.

- Ờ, xong cái tin, giờ mày khao tao nước mía nhé!
- Ờ…chờ tao tí!

Tôi từ từ, với tay chạm cái balo, rồi phóng vút ra trạm xe bus, trước khi lũ bạn đang lớ ngớ chẳng hiểu chuyện gì:

- Thôi, tao về trước, kèo này mày trả nhé Mập, bữa khác đi- Tôi vẫy tay hét to với nó, trước khi thụt đầu vào cái xe bus đang chực lăn bánh.
- Ê, thằng chó con, chơi kì mày!
- Thằng khốn, nhớ mặt ông đấy!

Tôi chỉ kịp nghe thấy tiếng chửi của lũ bạn đằng sau, vẫy tay qua kiếng cuối xe tạm biệt. Vậy là đã có cơ hội, chẳng còn chần chờ gì nữa. Thứ 5 sẽ nhanh đến thôi. Dung ơi, chờ nhé.!

Thời gian cứ chầm chậm trôi, chẳng hiểu sao tôi ngóng chờ mặt trời lặn hơn cả ngày xưa Mẹ đi chợ về nữa. Lâu lâu cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, ngồi nhìn cái kim đồng hồ quay mà chẳng thể tập trung ôn bài được một tí gì.

- Mày bệnh hả con?

Mẹ tôi bất thình lình từ đâu tới sờ trán tôi xem thằng con quý tử đang bị cái gì mà trông cứ như thằng mất hồn. Đúng là con cái hễ có chuyện gì, chẳng thể nào qua mắt được các bậc phụ huynh.

- Không ạ, con bình thường!
- Học hành nhớ giữ sức, đừng có lơ tơ mơ là được!
- Dạ- Tôi dạ ngọt xớt trước lời dặn dò của Mẹ tôi, và cũng có chút gì đó băn khoăn khi ngày mai, tôi lại lơ tơ mơ đi chơi dù trốn học hợp pháp.

Đúng 6h30, giả bộ vươn vai thức dậy để chứng minh cho cả nhà thấy tôi vẫn đang có một lịch sinh hoạt rất bình thường, mặc dù đã dậy từ nửa tiếng trước. Lật đật xuống nhà, lăng xăng phụ mẹ tôi vài thứ:

- Hôm nay mưa lớn ấy nhỉ?- Mẹ tôi vẫn nấu ăn, nói vọng ra đằng sau.
- Chuyện, con trai mẹ mà- Tôi cười trừ và vẫn lăng xăng chạy qua chạy lại.

- “Coi như đoái công chuộc tội”.

7h30, tôi bước ra khỏi nhà, sau khi mất gần mười phút để xoay xoay, chỉnh chỉnh lại cho vừa ý từng milimet bộ đồ tôi đang mặc trên người,trái ngược với kiểu phong cách nhanh ,gọn,lẹ thường ngày. Trong đầu mường tượng ra cái cảnh mà Dung sẽ bất ngờ đến sững sờ khi thấy tôi chờ trước cổng nhà Nàng, và sẽ dành cho tôi những lời trách cứ sau bao thời gian biệt tăm. Rồi sau đó sẽ là những câu hỏi đầy quan tâm, đầy tình cảm:

- Đi đâu biệt tăm mấy tháng nay vậy Tín!
- Có biết rằng Dung nhớ…

Chỉ nghĩ đến thế thôi, bước chân của tôi càng nhanh chóng. Hết con đường gần trường, quẹo phải, rồi quẹo trái qua hàng cây xanh, rồi đi vào một con hẻm. Cái cổng xanh lấp ló hiện ra.

Ngôi nhà của Nàng im lìm, những cánh cửa đóng chặt, khẳng định chủ nhân của nó đang trong thời gian học. Tôi loay hoay đi đi lại lại quanh cánh cổng, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn ra đầu hẻm, mong chờ một cái dáng người nhỏ bé, với mái tóc ngang vai hiện ra. Đồng hồ bắt đầu điểm tới 9h30. Chạm cột mốc đó nó bắt đầu quay nhanh hơn, kim phút chạm số 7, số 8, số 10…Cuối cùng nó chạm con số 12. Đã 10 giờ trưa rồi.

- Dung đi lâu vậy, nhà Thầy gần đây thôi mà- Tôi bắt đầu sốt ruột.
- Lâu vậy?
- Hay Phong mập chơi xỏ mình.
- 10h30 rồi, lâu quá đi mất.

Cuối cùng, thời gian chờ đợi cũng đã kết thúc, nhưng không phải Dung xuất hiện mà là tôi bỏ về.

- “Chậc, chậc..hôm nay không có duyên”.

Tôi rảo bước ra về, vừa đi đến đầu hẻm thì chuyện không có duyên lại dính vào người. Một cô bé đang loay hoay với chiếc xe đạp bị tuột sên. Chiếc sên kẹt tuột ở phía sau nên cô bé cứ loay hoay mắc nó lên mắt xích mãi mà không được. Bản tính lương thiện của tôi lại trỗi lên.

- Em làm vậy không được đâu!
- Sao ạ!- Cô bé ngẩng cái trán đầy mồ hôi lên nhìn tôi.
- Để anh làm cho!

Cô bé nhanh chóng lách mình ra, để chừa vị trí cho tôi đối diện với cái sên sau. Tôi mở hộp sên trước, tháo nó ra rồi làm tuần tự từ sau lên trước. Mỡ dầu dính đen cả tay khiến cô bé ấy cảm thấy ái ngại..

- Ấy, dơ tay anh rồi kìa!- Giọng cô bé cực dễ thương!
- Không sao đâu em, không dơ sao gắn nó lại được!
- Dạ!

Cô bé ấy chăm chú, nín thở chờ tôi hoàn thành nốt công đoạn cuối. Quay pê- đan thử kết quả của mình. Tôi đưa tay chuẩn bị đóng hộp sên lại thì có tiếng ai đó cười đùa vang lên ngay sau lưng:

- À, thì ra là thế!
- Ừ, nhờ vậy mới quen nhau từ bé tới giờ đó.

Chiếc xe ấy nhanh chóng lướt qua tôi và cô bé bên cạnh, chắc vì hai đứa tôi đứng ở góc khuất, hoặc cũng có thể hai người vừa lướt qua quá say mê với câu chuyện hiện tại. Tôi sững sờ, và có chút gì đó hụt hẫng, đan xen lẫn cảm giác bị gạt bỏ. Có tiếng đổ vỡ trong lòng, tiếng đổ vỡ của niềm tin.

- Mất lúc nào không hay?



CHAP 4: LỐI MÒN SUY NGHĨ?

Tôi cố gắng lắc đầu, cố hất những hình ảnh mà mình vừa nhìn thấy, mong rằng đó chỉ là một ảo ảnh, và hai người đang cười nói trên con đường tiến tới nhà Dung cũng chỉ là ảo giác. Nhưng khi căng mắt nhìn về hướng chiếc cổng xanh thì hình ảnh đó vẫn hiện hữu. Không phải mơ nữa rồi, là thật.

- “Sao thằng Hoàng nó lại quen Dung nhỉ?”
- “Sao nó lại chở Dung về!”

Chắc có lẽ là trùng hợp, hoặc có lý do gì đó? Nhưng lí do gì? Để Dung có thể nhờ thằng bạn mới chở về chứ? Nhất quyết tôi phải làm sáng tỏ điều này. Tôi tra nhanh nắp hộp sên, đứng dậy, tính đi về hướng nhà Dung. Cô bé, chủ nhân chiếc xe đạp lí nhí:

- Em cảm ơn anh, anh….?- Ngập ngừng, mong rằng tôi sẽ chờ nốt câu hỏi.
- …..?
- Anh tên gì ạ?

Tôi đưa mắt nhìn chiếc xe, rồi cười với cô bé, kiểu như không có gì đâu. Dù sao đó là một nụ cười phảng phất chút gì đó buồn và rối bời.
« 91 92 93 94 95 96 97 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 95 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 95
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện Mình chia tay rồi mà Em...
- Bài thơ hay, thực tế ý nghĩa về tình yêu: Chẳng thể nào anh lại dấu được em
- Truyện: Chưa bao giờ được đền ơn bố
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN HAI
- Bạn đã thấy cái vú con mẹ nào to thế này chưa, cười nghẹt thở
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 95 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved