Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 97

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 97

•Ngày Gửi: 09,08,13 -14:18)
•Xem: 281970 lượt xem

Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 97


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 97

cho tử tế, không Mẹ cạo đầu mày đấy, thằng em ạ!
- Ơ….khoan!
- Gì….?- Lão quạu luôn.
- Cho hỏi: giả sử như……?
- Gì? Ngay và luôn, đừng có ấp úng như…- Lão uý kị nói ra hai tiếng cuối cùng.
- Giữa bạn thân và người yêu, thì chọn….- Tôi không dám mở lời nói tiếp.
- Bạn thân…!
- …..?

Theo lý giải của ông anh tôi, thì hồng nhan dễ kiếm, tri kỷ khó tìm. Một thằng bạn thân giữa bể người cực kì khó, gặp nhau kiếp này là có duyên, ráng mà giữ. Còn hồng nhan, không hợp người này là không có duyên, kiếm hồng nhan khác.

- Nhưng mà, ai mà sai với mày thì bỏ người đó!- Lão anh tôi lại chắc cú một lần nữa.
- Còn, không ai sai thì sao ạ?
- Thì mày tự mà đi ra đi chứ sao? Mà mày đang gặp vấn đề đó à!
- À, ….không, hỏi dùm thôi!
- Ừ, tao nghĩ con nào nó yêu mày cũng là đường cùng của nó rồi, lo học hành đi.

Lần này, không còn lí do gì níu giữ, ông anh trời đánh của tôi cúp máy liền, không quên để lại cho thằng em một tràng cười đểu.

- Hồng nhan dễ kiếm, tri kỷ khó tìm à?

Tôi bần thần tự hỏi chính mình, điều ông anh tôi nói, cũng không hẳn là vô lý. Không hợp thì coi như không có duyên, mà không có duyên thì tốt nhất nên dừng lại. Nhưng chí ít, tôi cũng muốn được một cái lý do, một cái lý do để mình không bị quẳng đi như thằng vô dụng chứ, phải không Dung?



CHAP 5: CHỜ!

Rốt cuộc tôi cũng chỉ thâu nạp được cái câu “hồng nhan dễ kiếm, tri kỉ khó tìm” của lão anh trai tôi chứ chẳng nhớ được gì khác.

- “Liệu rằng có phải vậy không?”.

Chẳng lẽ trong cuộc đời này, mỗi lần cứ gặp chuyện như thế, người ta không dám mưu cầu hạnh phúc riêng cho mình. Không dám vượt lên cái định kiến của dư luận để tìm kiếm cho mình cái mảnh ghép còn thiếu?

Giá như có bà chị Nữ tặc ở đây, có lẽ tôi sẽ bớt phải âu sầu thế này. Nói chuyện với ông anh trai tôi, cũng chỉ biết được cái kết quả cuối cùng, chứ về phương pháp anh tôi để tôi phải tự bơi.

- Kệ mày!
- Tuỳ mày!

Còn chị Xuyến thì trái ngược hoàn toàn, là con người cổ xuý cho phong trào “cái gì cũng làm hết sức”, chị thường quan tâm tới quyết tâm của mình trong công việc, còn kết quả thì được mặc định ở vị trí thứ hai. Suy cho cùng , tính cách đó cần thiết cho tôi lúc này hơn.

- Reng, reng….!

Tiếng chuông điện thoại lại réo liên hồi, tôi từ từ nhấc máy:

- Alo! Cho hỏi ai đầu…
- Huynh hả, sư muội đáng yêu của huynh đây!
- À, bé Uyên , à không, sư…
- Hì hì, nhớ xưng hô ghê hen!

Tâm trạng tôi chẳng có hứng thú đâu mà cất lời, thế nên chưa kịp nói xong hết câu thì bị bé Uyên cắt ngang giữa chừng.

- Sao có số nhà huynh vậy?
- Thì hỏi Mẹ muội!
- À, ừ- Tôi đưa tay lên trán vỗ cái đét, lú lẫn hết rồi.

Hiển nhiên, không phải vô duyên vô cớ mà tiểu sư muội của tôi lại đường đột hỏi thăm thằng sư huynh lâu rồi nó đã bỏ quên. Chắc rằng thằng Hà hoặc thằng nào đó muốn điều tra nguồn cơn chuyện gì đã xảy ra lúc sáng, nên thông qua tình đồng môn khai thác thông tin đây mà.

- Huynh có gì kể cho muội nghe không?- Bắt đầu thu thập thông tin rồi đấy.
- Không, có gì đâu, huynh bình thường mà!
- Xạo, không tin, nghe giọng huynh là biết…!
- Không, huynh bình thường mà…….!

Một bên kiên quyết dùng lời ngon tiếng ngọt mua chuộc lòng người, một bên lì đòn cố thủ. Cuối cùng Uyên cũng đành chịu thua, buông ra câu giận dỗi:

- Nhớ nha, huynh không quan tâm tới muội rồi..
- Đâu có, huynh….!
- Tút….tút..!

Chuyện của tôi, càng nhiều người quan tâm thì nó càng trở nên bi đát hơn. Giả sử rằng, nếu chuyện đó xảy ra thật, cái chuyện mà tôi cấm kỵ bản thân nghĩ về nó. “Hoàng và Dung có tình cảm” thì không biết rằng bạn bè của tôi sẽ nghĩ như thế nào:

- Thôi, hết duyên!
- Bỏ đi..!

Hoặc cũng có thể:

- Mày bị đá đít bởi thằng bạn thân.
- Bỏ cả hai đứa nó đi.

Đó là điều tồi tệ nhất mà tôi phải đối đầu!

Đầu óc tôi ngổn ngang suy nghĩ, ngay cả đến buổi tối, ngồi vào bàn tự học môn Vật Lý, môn duy nhất mà tôi không xin được vào lớp nào cả, tôi cũng chẳng thể tập trung nổi.

- Có quá không, khi Hoàng mới chở Dung về thôi?
- Vậy cái nón đó thì sao?
- Nắng quá Dung cho mượn thì sao?
- Thì, sao không phải là nón khác.!

Đưa tay gạch lộn xộn vào tờ giấy trắng, như là đang vẽ ra nội tâm của tôi vậy. Tờ giấy trắng không chút chữ, không có một con số, không phải là tiêu cự, là ảo ảnh, là gương cầu lồi hay lõm mà chỉ có những gạch đan chéo cắt qua nhau.
Leo lên giường, trùm mền lên kín đầu. Cần một bóng tối để hoà nhập tâm hồn, bởi vì những kẻ có nỗi tâm tư hay thích bóng đêm. Cách li với ánh trăng rọi qua khẽ cửa sổ, tôi cũng chẳng thể khá lên được. Bao nhiêu háo hức, mong chờ, nghĩ ra đủ viễn cảnh để rồi thấy cái mà mình không nên thấy? Hay là do tôi quá ích kỷ, hay là do tôi quá nhỏ nhen với cả Dung và Hoàng? Hay đây chỉ là một chút hiểu nhầm không nên tồn tại.

- Chắc chẳng có gì đâu?- Tôi lại tặc lưỡi.
- Không có gì là sao, rõ ràng cái nón..- Tự tôi chơi trò đối đáp một mình.
- Tao đã bảo là không có gì?- Tôi giành lời ngay.

Con người ta bao giờ cũng thế, khi tìm ra cho mình một chút lối thoát hay đơn thuần một chút hi vọng, thường thì chúng ta sẽ bấu víu vào đó như một cách để đưa mình thoát ra khỏi hiện tại. Đây là cách tôi đang áp dụng “Chờ”. Mong chờ rằng mình chỉ là hiểu nhầm, mong chờ rằng mình quá nhỏ nhen. Chờ để quên đi một ngày chẳng làm được gì ngoài than ngắn, thở dài và tặc lưỡi.

Một giấc ngủ dài sẽ quên đi tất cả! Rồi ngày mai sẽ tốt đẹp thôi.
Cảm ơn đời mỗi sớm mau thức giấc, ta có thêm ngày mới để yêu thương.

Nội tâm là cái gì đó khó nắm bắt, nó chỉ tạm lẫn vào đâu đó trong suy nghĩ con người, hoặc do chúng ta vô tình hay cố ý tránh nó ra. Bởi thế, dù dặn lòng cỡ nào, tâm trạng bị đè nén thì cái gì nhìn vào mắt cũng chẳng vui nữa.

Bởi thế, tôi không còn hào hứng đua giải bài tập với Ngữ Yên nữa. Cô giáo cũng không phải bận tâm về hai đứa học trò ở bàn cuối, mỗi khi làm bài xong lại ngồi nói chuyện với nhau, ảnh hưởng đến người xung quanh nữa. Tôi phớt lờ cả những ánh mắt ghen tị của lũ con trai xung quanh, và phớt lờ luôn những cái nhìn dò xét của Ngữ Yên về mình mà thả hồn đi tới tận nơi đâu.

- Nè, Tín sao vậy?
- ……..!
- Tín….!
- Hử…Yên hỏi gì vậy?

Ngữ Yên đưa ngay cái nhìn dành cho kẻ từ cung trăng rớt xuống đẩy sang cho tôi để tôi biết mình vừa xuất hồn đại pháp đi đâu nãy giờ, mặc cho cô nàng ráng sức đem tôi trở về. Tôi cười, nhưng chỉ là cười chữa thẹn, gãi gãi đầu.

- Tín bị sao vậy?
- Không, có gì đâu, suy nghĩ bài tập thôi!
- Thế Tín làm đến bài nào rồi?- Ngữ Yên quyết dồn tôi đến đường cùng đây mà.
- Xong hết rồi nè, ba bài Cô vừa cho nè!

Ngữ Yên cầm cuốn tập của tôi, đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới rồi thẩn thờ:

- Bài mới rồi kìa, tính không làm kiểm tra hả?
- Kiểm gì, bài gì?- Giọng tôi run run.

Chẳng là cứ hai tuần một lần, hoặc tuỳ theo chương học, Cô sẽ ra cho chúng tôi một bài kiểm tra. Thường thì để kiểm tra kiến thức chung của học sinh, còn mục đích chung là để chọn những người có sức học khá chuyển qua lớp thi khối A. Chính vì thế, cơ hội tới, tôi chẳng dại gì bỏ lỡ. Chỉ trách đầu óc cứ mãi nghĩ lung tung nên giờ hại bản thân.

- Còn bao nhiêu thời gian nữa Yên!- Tôi vẫn cắm cúi vào tờ giấy kiểm tra.
- Mười lăm phút nữa- Ngữ Yên buông lời lo thay dùm tôi!
- À, ừm!

Khổ thân, cái bài kiểm tra thì chỉ có nửa tiếng đồng hồ, vậy mà tôi chấp mọi người tới nửa thời gian. Mở hết tốc lực hí hoáy cắm cúi viết, chỉ khi nào cô bạn lớp trưởng lớp học thêm đứng ở đầu bàn, tôi mới chịu nhả cái bài kiểm tra của mình ra để nộp.

- Làm được bao nhiêu vậy Tín?
- Toát mồ hôi cũng chỉ được hơn ba bài!- Tôi thở dốc tựa lưng vào tường đằng sau.
- Vậy à?- Ngữ Yên chắc hiểu rõ tôi khó chịu như thế nào khi chưa làm một bài cuối cùng.

Buổi học ngơ ngác thần hồn của tôi cũng nhanh chóng kết thúc. Cũng như mọi lần, hai đứa ngồi chờ để cho những học sinh manh động đang chen chúc nhau về phía cánh cửa cuối lớp cạnh chúng tôi.

- Nhanh ghê, sắp hết nửa cuốn sách giáo khoa rồi!
- Ừ!
- Vào năm học lại lo ôn thi rồi, nhanh thật đó!
- Ừ!

Câu chuyện phiếm để chờ tới lượt mình ra vậy cũng đủ diễn tả được tâm trạng của hai đứa học sinh bàn cuối. Ngữ Yên luôn quan tâm và muốn trò chuyện với tôi, nhưng tôi thì ngược lại hoàn toàn, dù trong lòng cũng rất muốn như vậy. Chẳng hiểu sao nữa? Trước đây tôi luôn đặt ra giới hạn của mình trong mối quan hệ của mình với Yên để bảo vệ thứ tình cảm dành cho Dung. Và giờ, cũng vì chuyện của Dung, tôi cũng canh cánh trong lòng, thành ra đóng kín tâm sự dành cho cô bạn đối diện.

- Về nhé!

Ngữ Yên đánh thức tôi khỏi cơn suy nghĩ, lớp đã về hết trơn, chỉ còn tôi và cô bạn vẫn ngồi trong lớp. Tôi gật đầu nhường Ngữ Yên đứng ra trước. Ngữ Yên dắt xe đi cạnh tôi ra đến cổng:

- Yên về trước nhé!- Ngữ Yên bắt đầu ngồi lên xe và chuẩn bị nhấn những vòng pê đan đầu tiên.
- Yên!- Tôi gọi với lại.

Ngữ Yên xoay mặt lại, nhìn tôi như chờ đợi một điều gì đó, khuôn mặt hơi nhíu lại, nhìn thằng con trai đang đứng gãi gãi đầu.

- Không cho Tín quá giang sao?- Tôi lấy hết can đảm bước lại gần.

Thoáng chút ngỡ ngàng trên khuôn mặt, Ngữ Yên hình như đang tưởng tôi đang giỡn hay sao ấy, tôi buộc phải lập lại lần nữa:

- Gì mà ngỡ ngàng, mỏi chân quá
« 91 92 93 94 95 96 97 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 97 trong tổng số 167 trang

Đang xem: Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 97
Bài Ngẫu nhiên
- Chia sẻ bài hát tiếng trung hay nhất tôi đã nghe: Dong thoai!!!
- Hình nền girl xinh chọn lọc phần ba
- Video beat karaoke 3gp 8 vạn 6 nghàn 400 lần nhớ em - Tim
- Chia sẻ bài hát tình yêu hay cực kỳ hay, rất tình cảm nghe mãi không chán: Người ấy - Trịnh Thanh Bình
- Ảnh hài hước trêu vợ, hình ảnh trêu con gái, người yêu
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện học sinh chuyển lớp full toàn tập, Tiếu thuyết teen cực kỳ lôi cuốn và đẹp đẽ, truyện teen tình yêu học sinh, truyện về tình yêu học trò đẹp có thật, đọc full truyện học sinh chuyển lớp tất cả đầy đủ phần 97 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved