Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 10

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 10

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29703 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 10


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10

con đã có bạn gái thế?” Giờ đến lượt hai vị đó quay sang nhìn nhau, giọng nói đã ấm hơn một chút.
Tôi xúc một miếng mứt củ cải, cúi đầu len lén cười trộm.
“Bố mẹ có hỏi con đâu.” Vẻ mặt anh dịu đi nhiều, xúc thêm một miếng mứt củ cải vào cái đĩa không của tôi.
“Hai đứa tối qua …..”
“Hai người muốn nghe chuyện gì, con biên cho mà nghe.” Anh nhìn chị Hảo đứng bên, chị Hảo cúi đầu xuống, còn tôi thì hai má nóng bừng.
No quá, tôi xoa bụng thầm hít một hơi, trong lòng bức bối không biết cảnh tượng này còn kéo dài đến lúc nào nữa.
“Bố mẹ, hôm nay con định ra ngoài với Phiên Nhiên một lát.”
Anh quả là đi guốc trong bụng tôi, tôi lập tức cười toe đứng dậy ……
Kể từ bước đầu tiên rời khỏi cổng nhà anh, tâm trạng tôi cực tốt cứ nhìn anh cười mãi.
“Phiên Nhiên, vừa rồi xin lỗi em.” Anh áy náy cười với tôi, “Đừng trách bố mẹ anh, từ sau khi anh bệnh, bố mẹ sợ anh bị tổn thương, vì thế mới nói với em những lời khó nghe đó.”
Tôi chưa thấy anh lo lắng đến thế bao giờ, miệng tôi cười ngoác đến tận mang tai. “Em thích cái cảnh anh bênh vực em.” Thừa lúc anh sững người, tôi hôn trộm lên má anh một cái.
Anh ấy sẽ sợ, bởi anh sợ tôi bị tổn thương. Nếu đây không phải tình yêu thì là gì nữa? Tôi tự nhủ mình như thế.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, phía xa xa thấp thoáng mấy chấm đen – đó là những chú chim sẻ đang hưởng thụ niềm vui bình dị. Quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt bao dung và chờ đợi của anh.
“Em lúc nào cũng có thể thả hồn treo ngược cành cây được.” Anh lại khôi phục thói quen trêu chọc tôi ngày trước.
“Suy nghĩ linh tinh có lợi cho sức khỏe.” Tôi vẫy một chiếc taxi, tôi không muốn cái lão A Trung kia làm kì đà cản mũi chúng tôi tí nào.
“Ha, chân lí của vị triết gia nào thế?!” Anh rất phối hợp, không hỏi han gì thêm mà tự đẩy xe lại gần taxi.
“Lâm đại tiểu thư em chứ ai.” Tôi ra hiệu cho tài xế taxi kéo cửa kính xuống. “Anh mở cốp xe giùm cái.”
“Tôi sắp giao ban rồi.” Gã tài xế để râu hai chòm trông rất tầm thường lười nhác liếc nhìn anh trên xe lăn đáp.
“Mười giờ giao ban? Anh tưởng tôi ngu chắc? Chối phải không? Mã xe 64578 công ty Lam Điền.” Cái tên không biết tốt xấu này, không ngờ dám nhìn anh bằng ánh mắt ấy! Tôi bực bội nghĩ thầm, ngoài miệng không ngừng uy hiếp.
“Không cần phải dữ thế đâu cô.” Cốp sau đã mở.
Nhìn anh chuyển mình lên ghế sau, tôi gấp gọn xe lăn hổn hển cất vào trong cốp.
“Lạc Thiên Plaza.” Tôi nhấm nhẳn với gã lái xe ngày càng thấy không thuận mắt này.
“Xe lăn có nặng không?” Anh dường như không để ý đến chuyện vừa rồi.
“Không nặng, đồ đắt tiền có khác.” Tôi xếp lại tấm dạ xô lệch trên đùi anh.
“Tự nhiên anh nghĩ đến một chuyện, thời tiết này mà đi tông thì thật cá tính.” Anh đặt tay khe khẽ lên tay tôi, làn da không bị gì ngăn cách đem đến cảm giác ấm áp thật tuyệt.
“Á?” Tôi liếc nhìn người trên phố, ai cũng đi giày! “Mua hàng trái mùa mới rẻ.” Tôi cười nịnh.
Tôi luôn muốn biến anh trở lại thành anh của ngày xưa, quên mất rằng đó là điều không thể.
Tôi lại bắt đầu nghĩ vẩn vơ rồi, tôi khẽ thở dài trong lòng.
“Anh có thể xỏ trong nhà cho em xem.” Anh kéo cái đầu đang thất vọng của tôi tựa vào vai mình.
“Anh nói rồi đấy nhé, không được nuốt lời đâu đấy.” Tôi chun mũi, thoải mái hưởng thụ cảm giác được yêu chiều.
Sau đó chúng tôi đương nhiên mua được một đôi tông cực rẻ. Đó là điều dĩ nhiên rồi, chúng tôi ngồi trong phòng xỏ dép tông, tuy rằng trong phòng không có bãi cát.
Ngày hôm sau tôi về nhà, trông thấy chồng cũ của mẹ tôi đang nổi giận.
“Không nói một tiếng lại tự tiện chạy về!” Chồng cũ của mẹ tôi tuy chưa nổi giận lôi đình nhưng nếu nói những nếp nhăn trên mặt đang giần giật thì cũng không hề quá.
“Bên đó lạnh quá, con thấy ở đây khí hậu tốt hơn.” Tôi luồn sang bên cạnh mẹ tôi nhéo bà một cái. Dù sao thì lần này tôi gây chuyện lớn rồi, lòng tôi cũng thấy hơi thấp thỏm.
“Hừ, ở đâu không quan trọng, nhưng không được đi với một thằng tàn phế.”
“Ông nói ai tàn phế!” Tôi ném văng chiếc cốc trong tay, giọng nói cao the thé, hùng hổ như gà chọi.
“Hừ, Lâm Hoa Phong, ông nói dễ nghe chút được không? Làm sao ông có thể nói như vậy về người mà con gái tôi thích chứ?” Mẹ già dũng cảm của tôi cuối cùng cũng đứng ra bênh vực cho tôi.
“Cái gì mà con gái bà, nó là con gái chúng ta. Con gái Lâm Hoa Phong tôi quyết không thể đi với một thằng đến đi cũng không đi được.” Thực ra chồng cũ của mẹ tôi rất sợ bà, bao nhiêu năm nay ông cũng không lấy vợ khác, nhưng bạn gái thì chẳng ít. Không biết hai người làm sao mà không tiếp tục với nhau được.
Nhìn cuộc chiến tranh chuyển hướng sang phía hai người họ, tôi im lìm ngồi một bên, phẫn hận nghĩ về hai chữ “tàn phế” đó.
“Tôi không phải là con gái của Lâm Hoa Phong ông. Vì thế tôi yêu ai không liên quan gì đến ông cả. Tiền du học tôi sẽ trả lại cho ông.” Thấy hai người họ tranh cãi kịch liệt về chuyện tôi là con ai, tôi lên tiếng nói rõ lập trường của mình. Giọng nói không to không nhỏ, không nóng không lạnh.
Bốp —- một cái tát giáng lên mặt tôi. Tôi nhìn thấy một dòng nước mắt chảy trên mặt bố tôi.
“Cục cưng, hôm nay con nói hơi quá rồi đấy.” Mẹ lấy trứng nóng áp lên má tôi. Người đàn ông giận dữ kia đã bỏ đi rồi.
“Mẹ có thể nói con không phải con ông ấy, nhưng con thì không thể. Thực ra ông ấy rất thương con, chỉ là quá thực dụng mà thôi.” Mẹ tôi có vẻ không để ý đến sự im lặng của tôi. “Từ nhỏ đến lớn, dường như con chưa gọi ông ấy được mấy tiếng bố.”
“Thực ra bố con nói tuy có khó nghe, nhưng ý tứ trong đó cũng đáng để cân nhắc. Cùng với một …..” Mẹ do dự giây lát, không biết nên dùng từ ngữ nào để hình dung.
“Chúng con yêu nhau từ thời đại học rồi.” Nước mắt tôi lăn xuống, đó là giọt nước mắt uất ức, mà cũng là giọt nước mắt xót xa.
“Anh ấy vì chuyện chân mình mà tự rời khỏi con, bây giờ khó khăn lắm con mới được ở bên anh ấy, thế mà bố mẹ lại có thái độ đó.”
“Người mà cục cưng của mẹ chọn, nhất định phải là một chàng trai ưu tú, đúng không?” Mẹ không nói tiếp nữa mà cùng tôi nằm xuống giường.
“Vâng.” Tôi rúc đầu vào lòng mẹ kiếm tìm một chút ấm áp và sức mạnh.
“Nhưng mà cuộc sống tàn khốc lắm, sợ rằng có một ngày con chịu không nổi, làm tổn thương cậu ấy và cũng tổn thương cả bản thân mình.”
“Con sẽ không rời xa anh ấy đâu, có chết cũng không.”
“Nhớ hồi đó mẹ li hôn, sau đó phát hiện có con, rồi sau đó nữa thì sinh con ra, nuôi con khôn lớn, những ngày tháng đó thật khổ.” Mẹ từ tốn nói, vỗ nhịp nhàng lên lưng tôi như hồi tôi còn bé.
“Nhưng mẹ chưa từng nói sẽ bỏ mặc con, đúng không?” Tôi đột nhiên hiểu ý mẹ tôi.
“Đúng vậy, chưa bao giờ. Dù sao tính khí của con cũng chỉ có thằng bé đó chịu nổi thôi. Nếu đã có người nhận rước, mẹ đây cũng phải mau mau mà tống con khỏi cửa.”
“Không được, cả hai người đều là chủ hộ.” Tôi nhéo lên cái bụng không có mấy mỡ thừa của mẹ. Mẹ ơi, con yêu mẹ. Tôi thầm thì từ tận đáy lòng.
Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương 11
Bận rộn
Mấy ngày liền trong cơn mơ của tôi đều xuất hiện hai từ “tàn phế” mà bố đã nói, giấc mơ của tôi trở nên thật nặng nề.
Đến khi tôi hoàn toàn tỉnh táo lại thì mới phát hiện ra tôi hoàn toàn là một đứa vô công rồi nghề. Mỗi lần gọi điện thoại cho anh tôi đều nhận được câu trả lời: anh bận lắm.
“Hừ, bận là cái cớ gì thế?” Tôi nói với cái ao cá nơi chúng tôi chia tay khi xưa.
Bây giờ là kì nghỉ đông, ven bờ cái ao rộng lớn chỉ có một mình tôi, lá rơi lác đác, còn lòng tôi man mác.
Tuy đã đến mùa xuân nhưng khí trời vẫn chẳng có vẻ gì đã vào xuân cả, mặt ao không ngờ vẫn đóng một lớp băng mỏng.
Tôi không kìm được đưa chân ra, định nghịch mặt băng một chút. Ai ngờ chân tôi lại sa hẳn xuống.
Lạnh quá …..
Tôi hít sâu một hơi, dưới phản ứng trì độn của tôi,ống quần và giày đã ngấm đầy nước.
“Cả mày cũng bắt nạt tao, mày chẳng phải chỉ là một cái ao cá thôi sao? Mày tưởng mày là tên họ Bạch kia chắc!” Tôi tức điên rút phăng cái chân đầy bùn ướt.
“Hu …..” Tủi thân …. Tôi tủi thân phát khóc rồi.
“Ai đấy?” Tôi nức nở, nước mắt làm nhòe đôi mắt khiến tôi nhìn không ra là ai gọi điện đến.
“Phiên Nhiên? Em … đang khóc hả?” Là tiếng cái tên đáng ghét cứ mãi không chịu xuất hiện.
“Em khóc đấy, em rớt xuống ao cá rồi, đều tại anh!” Tôi tìm được một cái cớ cực hay cho sự hậu đậu của mình.
“Ao cá?!” Rốt cuộc tôi cũng toại nguyện khi nghe thấy giọng nói đầy quan tâm lo lắng của anh. Tôi bắt đầu cho rằng tiềm thức mình đã cố ý rớt vào ao cá, tuy lí trí của tôi không cho phép tôi làm vậy.. “Em đợi anh nhé!”
Điện thoại cúp rồi, tôi lấy mu bàn tay lau nước mắt nước mũi, thấy hơi đắc ý.
“Làm sao lại chạy đến đây? Lớn thế này rồi còn không biết tự chăm sóc bản thân mình?” Anh gỡ chiếc giày lấm lem bùn đất cho tôi, làm dính đầy những giọt bùn bên trong chiếc xe khô ráo sạch sẽ.
“Anh nói anh bận, không quan tâm đến em nữa.” Đã lâu lắm rồi không được anh chăm sóc, cứ để kệ anh vậy.
Anh sững ra một lát, giờ tôi mới nhận ra sắc mặt anh trắng bệch khác thường, quầng mắt thâm đen.
“Để em tủi thân rồi.” Anh cầm chiếc khăn bông sạch lau chân cho tôi, từ tốn xỏ lên đôi vớ trắng.
“Công việc bận lắm sao?” Nhìn dáng vẻ tiều tụy của anh tôi không đành lòng trêu anh nữa.
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 10
Bài Ngẫu nhiên
- Chia sẻ bài hát tiếng trung hay nhất tôi đã nghe: Dong thoai!!!
- Ảnh Hoàng Yến - hot girl Hà thành đẹp đẹp đẹp
- [Quá Bựa] Những Việc Kinh Tởm Mà Vozer Đã Từng Làm =))
- Thơ vui đối dáp với girl (Hài vãi)
- Baì hát tình yêu hay làm bạn gái, người yêu cảm động: Chỉ yêu mình em - Châu Khải Phong
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 10 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved