Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 11

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 11

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29737 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 11


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11

“Quầng mắt thâm hết rồi kìa ….” Bàn tay lạnh lẽo của tôi nhẹ nhàng vuốt ve mắt anh khiến anh ngẩn ngơ.
“Bận có nghĩa là anh có năng lực, ngốc ạ.” Anh nhéo mũi tôi, đặt chân tôi vào lòng. Một bàn tay to lớn ôm lấy tay tôi.
“Mũi.” Tay kia của anh che lấy mặt tôi.
Lúc ấy tôi lặng lẽ ngồi …. Mũi hít thở từng làn hơi ấm phả vào lòng bàn tay anh rồi đem theo hương vị của anh quay trở lại cơ thể tôi.
Cảm giác được yêu thật tuyệt, tôi chăm chú nhìn anh, cảm thấy có nhìn thế này cả đời cũng không thỏa.
“Tại sao lại chạy đến chỗ này? Là bởi vì anh bận sao?” Anh có vẻ vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
“Em cãi nhau với bố.” Tôi đổi tư thế, cả người nằm soài trên mình anh.
“Tại sao?”
“Bởi vì ….” Tôi nuốt lại chữ “Anh” vào trong bụng.
“Bởi vì anh, vì chân anh đúng không?” Anh rất thông minh, lúc nào cũng biết tôi lấp lửng điều gì.
“Ừ, em muốn gặp anh, muốn một lí do thật chắc chắn.” Tôi luồn tay vào đôi chân không còn cảm giác dưới tấm khăn len.
Anh nắm chặt tay tôi, mặt không chút biểu tình nhìn ra ngoài cửa sổ như không có chuyện gì.
“Không được nghĩ linh tinh.” Tôi kéo mặt anh lại.
“Có người nào đó nói nghĩ linh tinh có lợi cho sức khỏe mà.” Anh nheo mắt khẽ cười. “Hôm nay em muốn chơi gì, anh đi với em.”
“Anh nói đấy nhé!”
“Đương nhiên.”
Thực ra tôi cũng không muốn anh phải đi chơi cùng tôi. Tôi chỉ cần anh ở bên tôi là được.
Lần đầu tiên anh đưa tôi về tận nhà. Đó là cảnh tượng tôi luôn mơ tưởng từ hồi đại học mà vẫn chưa trở thành hiện thực.
Anh đẩy xe lăn đi cùng tôi.
“Lên đi, đừng cãi nhau với bố em nữa.”
“Bất kể ai nói anh, em cũng sẽ trở mặt với kẻ đó.” Tôi ngồi xuống nhìn ngang bằng với anh.
“Ngốc, bố em với anh đều là đàn ông, bác ấy biết đàn ông cần phải làm gì.” Anh vuốt tóc tôi cười nửa đùa nửa thật.
Do dự giây lát, anh nói: “Lên nhà đi.”
“Vào nhà em ….” Tôi ngoái đầu nhìn cầu thang chắn trước mặt, lập tức á khẩu.
“Lần sau đi.” Anh vỗ vỗ vào mông tôi.
“Ưm, nhớ gọi điện cho em.” Tôi bước một bước lại ngoảnh đầu nhìn.
Tôi ấn hộp cơm vào ba lô, “Mẹ, con đi đây, mẹ không cần đợi cơm con đâu.” Tôi lướt đi như cơn gió đến ngôi nhà số 8 đường Vĩnh Lương.
Mặc dù anh đã giải thích cho tôi về động cơ đáng thương của bố mẹ anh nhưng khi tôi một lần nữa đi theo chị Hảo vào nhà vẫn không khỏi co đầu lại.
“Ông bà chủ …không có nhà.” Vẻ mặt chị hình như cũng hơi tiều tụy, thế nhưng nụ cười ấm áp hơn lần đầu gặp tôi nhiều lắm.
“Em không có ý đó ….” Tôi cười ngây ngô bào chữa vụng về.
Tôi tự đi đến phòng anh, cạch một tiếng cánh cửa mở ra.
“Có nhớ em không!” Tôi nhảy nhót vào phòng.
“Ha, thanh tra hả?” Anh ngẩng đầu lên khỏi đống giấy tờ cao ngất, ngạc nhiên nhìn tôi.
“Em tự động vác thân đến đấy.” Tôi nhào người về phía trước. “Sao anh lại làm việc ở nhà thế này?” Tôi như con chó nhỏ, ngửi ngửi mùi trên người anh.
“Ông chủ trốn việc còn cần lý do sao?”Anh đặt tay tôi lên đùi. “Ngửi gì đấy?”
“Xem còn lưu lại dấu vết ong bướm gì không.” Tôi cắn anh một cái.
“Ong bướm có thấy chân anh thì cũng vội bay mất rồi, còn em, khóc lóc kêu gào, không biết sống chết, lại còn dính vào.”
“Anh không khoẻ!” Tôi phát hiện sắc mặt anh rất kém, hai má gầy đi rất nhiều.
“Đâu có?” Anh có chút vội vàng.
Máy fax bên cạnh kêu xèo xèo nhả ra từng trang giấy, âm thanh như đứt hơi khản tiếng.
“Có vẻ như anh rất mệt.” Cô đau lòng sờ mặt anh, sắc mặt nhợt nhạt. “Xảy ra chuyện gì rồi.”
“Gần đây công ty có hạng mục đầu tư lớn.” Mắt anh nheo lại, lộ ra ánh cười.
“Nhưng anh vừa mới bệnh xong, hơn nữa việc vẫn luôn do bố anh quản lý, không phải anh vẫn chưa hoàn toàn nắm quyền sao?” Tôi hoài nghi nhìn ánh mắt anh.
“Anh vẫn luôn tiếp nhận mà.” Anh liếc mắt nhìn văn kiện bên cạnh vừa fax đến, thần sắc cứng lại. Đột nhiên ho lên.
Ho càng lúc càng dữ dội… tựa như không dừng lại được.
Tôi vuốt lưng anh, không biết như thế nào mới tốt, lưng anh gầy guộc, dường như tôi có thể sờ thấy lần lượt các xương sống.
Nhịn không được, ánh mắt tôi ươn ướt.
“Lên giường nằm được không.” Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh yếu ớt như vậy, nhưng lại không biết chăm sóc anh như thế nào.
Anh khoát tay, cố gắng kiềm chế lại cơn ho.
“Không sao rồi. Vừa nãy anh bị sặc thôi.” Sắc mặt anh tái nhợt, vì ho nên đỏ lên.
“Anh như vậy… em thấy rất đau lòng, nằm một chút được không.” Mắt tôi đỏ lên, trái tim đau đớn.
“Doạ được em rồi.” Anh nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay tôi.
“Có mà khiến em đau lòng ấy.” Tôi đẩy anh đến cạnh giường.
Anh thở dài, không ra tiếng.
“Nhanh nào, giúp anh một chút.” Hai tay anh chống xe lăn, có chút lực bất tòng tâm.
“Hả?” Tôi cuống quít đỡ lấy thắt lưng anh, nhưng cảm thấy cơ thể phía sau của anh cứng ngắc, hơi run rẩy.
Thật cẩn thận, cuối cùng hai người chúng tôi cũng ngã trên giường.
“Ha, hai chúng ta có giống hai con gấu to không.” Dường như anh đang nhịn đau, nhíu mày lại, nhưng rất nhanh ánh mắt đã nheo cười.
“Dám cười à?” Tôi giơ nắm đấm vào khoảng không. Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương 12
Phong ba
“Không phải anh đau sao, em… em xoa bóp cho anh.”
Tôi vụng về ôm chân anh, xoa bóp lung tung một mạch.
“Ngốc, nếu chúng có thể đau, anh sẽ cúi đầu lạy em.” Anh ngọ nguậy muốn dịch chuyển chân mình.
Nhưng trong nháy mắt, đôi chân lặng lẽ như chết kia bỗng dưng run rẩy lên.
“Chúng… chúng động đậy kìa.” Tôi há mồm trợn mắt, theo bản năng ôm chặt chúng lại.
“Ừ, chân bị co giật.” Anh kêu lên một tiếng đau đớn, phần cơ thể bên trên gắng gượng chống đỡ, nặng nề ngã lại xuống giường.
“Anh, Khải, anh gắng chịu đựng nhé!” Tôi hoang mang lo sợ, chân của anh trong lòng tôi càng lúc càng run dữ dội, tôi chỉ có thể ôm chặt, thật chặt.
“Có phải anh vẫn còn đau ở đâu nữa không? Hả?” Nhìn khuôn mặt nhịn đau của anh, tôi bỗng nhiên cảm thấy mình thật vô dụng. “Nếu đau thì phải kêu ra chứ.”
“Đau dây thần kinh sau lưng, một lát sẽ hết.” Đôi chân run rẩy kéo theo cả cơ thể anh cũng thành một thể rung động, hai tay anh vô thức nắm lấy cẳng chân của tôi, ra sức véo.
Giằng co một hồi, khi màn kinh khủng ấy kết thúc, có một thứ cảm giác như từng trải qua sinh tử. Nhìn anh kiệt sức như thế, tôi bỗng nhiên hiểu được anh thật sự đã không còn là anh trước kia nữa.
Tôi cẩn thận ôm anh vào lòng, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho anh, thời khắc này thật yên lặng, sự yên lặng sau cơn bão táp cuồng phong.
“Khoẻ rồi.” Một lúc sau, anh mở mắt ra, cười yếu ớt.
“Anh nằm đi, em nằm cùng anh.” Tôi chèn cho anh một cái gối, cảm thấy bờ vai anh dần dần thả lỏng.
“Phiên Nhiên, không cần khổ cực như vậy, em cũng nên đi đi.” Anh chống giường, chậm rãi ngồi dậy.
“Dáng vẻ anh thế này, em có thể đi sao?”
Bíp — Một tiếng kêu, cái máy fax chết tiệt lại bắt đầu hí lên.
Ánh mắt anh một thoáng như dừng lại ở đâu đó.
“Anh muốn xem không?” Khẩu khí của tôi không mấy thiện cảm, cảm giác cái máy fax kia cứ như người thứ ba đáng ghét vậy.
“Phiên Nhiên, mang giúp anh laptop và tài liệu mới nhận được qua đây.” Tâm tư của anh đã không còn đặt trên cơ thể mình nữa, biểu cảm thay đổi thành vẻ nghiêm túc.
“Anh xác định mình thật sự muốn xem chứ?” Tôi đến cạnh bàn làm việc, ôm đồm đống văn kiện ngập tràn những biểu đồ. “Có cái gì đầu tư đáng giá mà anh không cần đến tính mạng vậy chứ! Tiền thật sự quan trọng vậy sao?”
“Phiên Nhiên, hiện giờ không phải là lúc bốc đồng hay không, haiz…” Anh rõ ràng đã lê đến cạnh giường, muốn với lấy chiếc xe lăn cạnh giường.
“Anh…” Tôi xót xa trong lòng, “Nếu em cầu xin anh, anh sẽ không xem chứ.”
“Đưa cho anh!” Anh chìa tay, vẻ mặt mệt mỏi, lạnh lùng.
“Không đưa.” Tôi thầm nói với mình phải bướng bỉnh hơn anh.
“Phiên Nhiên, không đùa giỡn đâu.” Anh kiên nhẫn với chiếc xe lăn.
“Anh đã bệnh thành như thế này, còn gì có thể đùa giỡn nữa.” Tôi giận dữ, hất đi, đám giấy rơi lộn xộn.
“Em…” Ánh mắt anh âm u, chống tay để lê người xuống giường.
Tôi thất vọng nhìn – Anh, đương nhiên đang nặng nề kéo nửa người, nhặt từng tờ tài liệu rơi trên mặt đất lên.
Tôi nhất thời khóc nhoè nhoẹt mặt mũi.
“Anh thật ngoan cố.” Tôi nghiến răng nói, nhặt đám tài liệu còn lại lên, để vào tay anh, “Anh muốn xem thì xem đi. Ở trước mặt anh, em chưa bao giờ thắng được cả.”
Sau đó, tôi đập cửa đi ra, tiếng cửa đập mạnh khiến lòng tôi cũng run lên.
Tôi mở cặp lồng cơm ra, cơm nắm tôi làm cho anh là tự tay tôi đã nắm những hạt cơm chín lại, tôi không biết nấu ăn, nhưng tôi muốn nói với anh rằng tôi đang học nấu. Tuy nhiên có lẽ tôi đã đánh giá cao tầm quan trọng và sự ảnh hưởng của mình với anh ấy.
Tiền, đầu tư, làm lớn làm nhỏ, thật sự quan trọng như vậy sao? Nếu tính mạng không còn thì những thứ này có ý nghĩa gì chứ?
Tôi liếm nước mắt chảy bên môi mặn chát.
Tờ báo tả tơi bên cạnh loạt xoạt, không biết vật nào may mắn tồn tại dưới cái mông nữa.
Tiêu đề viết hoa: “TẬP ĐOÀN HỌ BẠCH – HỌA ĐẾN DỒN DẬP”.
Một cước tôi đạp tung cửa phòng anh, anh cứ như vừa mới gặp mặt tôi vậy, từ đống tài liệu ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch.
“Đây là gì?” Tôi đặt tờ báo xuống trước mặt anh.
“Không là gì cả!” Anh liếc mắt.
“Em là thế nào của anh?” Tôi cắn răng, hỏi vấn đề chủ chốt.
Anh trầm lặng rất lâu, chậm rãi nói: “Em đồng ý cho anh thời gian…”
“Anh có
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 11 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 11
Bài Ngẫu nhiên
- Người cô đơn - Bài hát hay đứng top bài hát tình yêu tháng 11/2012
- 3D Car Racing - Game đua xe 3D bom tấn cho máy chạy Android
- Video beat karaoke Chiếc khăn gió ấm - Khánh Phương
- Nghiện tình dục vì xuất tinh 2 lần/tháng. Hại hay không?
- Games đế chế AOE chơi trên mobile hay - Age of empires 3 Việt hóa mọi màn hình
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 11 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved