Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 14

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 14

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29736 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 14


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 14

giác rất ấm áp, rất thân thiết.
“Anh nhớ em, rất nhớ ấy.” Anh vùi mặt vào tóc tôi, khàn giọng nói.
“Em cũng vậy.” Trái tim tôi như ngưng đọng lại, tôi không quen nghe anh nói những lời bộc lộ tình cảm, nhưng lại rất thích nghe.
Trong không gian yên lặng, ấm áp, đôi môi mềm mại của anh chà chà làn môi tôi, thật mềm mại.
Vô thức tôi nhắm mắt lại, cuốn theo sự tấn công của chiếc lưỡi mềm mại kia.
Nụ hôn kích động, khẩn thiết, mang tính chiếm đoạt.
Trong lúc mơ màng, dường như tôi quay trở lại trước kia, hai trái tim trẻ tuổi giữa rừng cây trong trường.
Nụ hôn ướt át kéo dài ngừng lại. Khi tôi mở mắt nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của anh ngưng kết dừng trên khuôn mặt của tôi.
Anh hướng về phía tôi, nói ba chữ không ra tiếng, nói rất chậm, tuy không có thanh âm nhưng tôi vẫn nghe thấy – Anh yêu em.
Nước mắt không biết vì sao lại tuôn ra.
“Cuối cùng anh cũng nói rồi.” Tôi đưa tay lau nước mắt.
“Em cảm động rồi sao?” Anh rõ ràng đang mang vẻ mặt đắc ý, hàm răng trắng khiến tôi thấy loá mắt.
“Cút.” Tôi xấu hổ quá hoá nổi giận, đấm vào ngực anh.
“Ô –” Đột nhiên cảm thấy như thiếu không khí, đôi môi anh, hơi thở anh mạnh mẽ tiến đến…
14.
“Xin chào, anh là Bạch Vũ Khải, ở trong điện thoại em nói là có việc tìm anh…” Anh lái một chiếc mô tô, chầm chậm dừng lại trước mặt tôi.
“Vâng.” Tôi bối rối nhìn xung quanh, không có ai cả, tốt rồi.
“Xin hỏi anh có thể giúp gì được cho em?” Anh tiếp tục hỏi lịch sự.
“Em… em thích anh mất rồi, anh nói xem em nên làm thế nào?” Tôi suy nghĩ một hồi, cuối cùng nói ra.
“À.”Anh nở một nụ cười rực rỡ, nhìn về phía xa.
Nụ cười.
Ánh mặt trời.
Tôi mở mắt, tất cả chỉ là mơ, đó là chuyện đã qua rất lâu rồi giờ lại nhảy vào trong giấc mơ của tôi.
Tôi cười tỉnh ngủ, khoé mắt còn vương một giọt nước mắt.
Ngày hôm qua, ngày hôm nay…
Tôi đột nhiên quay đầu, nhìn thấy anh. Anh đang ngủ say, nụ cười trên môi rất bình yên và thoả mãn. Không biết anh đang mơ thấy gì nữa.
Tôi nhẹ nhàng đến gần anh, cọ cọ chiếc mũi mình vào má anh.
Chúng tôi đang ở cạnh nhau, đây là người mà tôi có thể đem cả tính mạng của mình ra để yêu. Ngón tay của tôi lướt một đường từ mặt anh, chầm chậm lướt xuống dưới cổ, qua cơ thể trần trụi, sau đó xuống tới phần nửa người phía dưới không còn cảm giác gì của anh.
Tôi ôm chặt lấy anh, cơ thể hai người không còn chỗ nào là không dính với nhau nữa.
“Bà xã, em còn muốn khiếm nhã với anh bao lâu nữa đây.”
“Anh giả vờ ngủ à?” Tôi nhảy dựng lên, không khí mình tự tạo ra cũng nhất thời biến mất.
“Em sờ tới sờ lui, anh không thể không tỉnh được.” Anh ở cạnh mang vẻ mặt oan ức. Cánh tay thon dài đã sớm không ngoan ngoãn vòng tới.
“Giữ lại cho em chút thể diện đi!” Tôi hậm hực tìm đường lùi. “Đúng rồi, vừa nãy anh gọi em là gì?” Tôi giống như một đứa ngốc bắt đầu quay lại vài phút trước.
“Bà xã!” Anh nhe răng ra cười, có chút đắc ý.
“Ai nói lấy anh chứ.” Tôi mím môi, ra vẻ dè dặt.
“Anh đã lấy thân báo đáp rồi, em phải chịu trách nhiệm đấy!” Anh cười gian tới gần tôi.
“Không cùng chí hướng không thể cùng nhau mưu sự được.” Tôi kiềm chế nụ cười bên khoé miệng, ôm quần áo chạy trốn vào nhà vệ sinh.
“Bà xã?” Tôi ngây ngô cười mình trong gương, tay chỉ vào chính chiếc mũi của mình.
Xưng hô như vậy đã xem là có tính đột phá, mẹ già à, con gái của mẹ cuối cùng cũng có người muốn rồi.
Sau một hồi tôi cũng hoàn thành xong việc đánh răng rửa mặt và mặc quần áo. Đẩy cửa ra thấy anh đã mặc xong quần áo ngủ, ngồi trên xe lăn, nhìn chằm chằm vào góc túi ba lô màu tím của tôi.
“Đây là gì vậy?” Anh chỉ vào góc màu tím kia.
“Nội… nội y.” Tôi chầm chậm nghĩ cách nên trả lời thế nào. Đạo cụ còn chưa dùng đến mà việc đã làm xong rồi, lỗ to rồi.
“Em mang theo nội y bên người?” Anh cảm thấy rất buồn cười và kỳ lạ. “Đến đây.” Anh đưa tay về phía tôi.
Tôi ngồi lên đùi anh, lấy đồ nội y ra. “Đẹp không?”
Anh nheo mắt, dáng vẻ đã hiểu rõ, nham hiểm cười, “Đẹp, nhưng có vẻ không giống phương pháp em có thể nghĩ ra.”
“Diệp Phi giúp em mua đấy nha!” Tôi lập tức giải thích.
“Diệp Phi?” Sắc mặt anh biến đổi có chút xấu xa, “Những việc như đưa bà xã đi mua đồ nội y vốn là trách nhiệm của anh chứ.” Anh ghé sát vào tai tôi, trầm giọng nói, dường như còn kèm theo tiếng nghiến răng.
“Ha – Em, em không biết là anh còn biết ghen đấy.” Tôi cười đến mức ngã lên người anh. “Nhưng Diệp Phi nói anh sẽ thanh toán mà.”
“Hừ.” Anh nhếch miệng, vẻ không đồng tình. “Đúng là tên lắm chuyện.”
Tôi cười ha ha nhìn anh, thật ra tôi rất thích anh như vậy, thật không biết anh đã đem hết những thứ nặng nề trong lòng tôi đến nơi chốn nào nữa.
“Việc công ty đã có chuyển biến tốt rồi.” Anh ôm tôi nói, “Em không cần thay anh lo lắng nữa.”
“Ừ, em chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh thôi, chưa bao giờ em nghi ngờ năng lực của anh. Khi còn đi học anh đã là một nhân vật thủ lĩnh rồi, dù rằng anh luôn rất ôn hòa nhã nhặn.”
“Em đang khen anh đấy à? Nhưng anh hiện giờ là một người không thể bước qua đường, không thể cùng em du ngoạn sơn thủy, không thể chăm sóc em như ước nguyện…”
“Nhưng em tự nguyện mà.” Tôi hung hăng lưu lại một nụ hôn trên môi anh.
“Em vừa nói là em tự nguyện đấy nhé.” Anh giống như một tên thợ săn bắt được con mồi, đắc ý vô cùng, không biết anh lôi từ đâu ra một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo, nhanh chóng đeo vào ngón áp út của tôi.
“Anh đang trói buộc em đấy à?” Tôi kêu to, không nén được sự vui mừng trong lòng.
“Ừ, nếu ngày nào đó em muốn được giải thoát , hãy nói với anh, đừng lặng lẽ rời đi nữa.” Anh hôn chiếc nhẫn trên ngón tay tôi, dường như muốn tìm
“Em mới không cần giải thoát ấy, anh bắt em đợi bốn năm, tra tấn em bốn năm rồi, bây giờ không có hoa hồng, không có nến, như vậy mà đã đặt mua em rồi. Ôi – ôi, em muốn nói cho mẹ em biết.” Ngôn ngữ của tôi lộn xộn, lại vừa khóc vừa cười.
“A, ngốc quá.” Anh xoa đầu tôi cưng chiều, “Sao lại khóc nữa rồi.”
“Người ta tủi thân thôi!” Tôi tiếp tục chơi xấu.
“Ốc xào!” Người nào đó tung ra một đòn sát thủ bên tai tôi.
“Hả? Đàm phán xong.” Nước mắt của tôi lập tức ngừng lại.
“Ngon quá!” Tay và miệng tôi vô cùng bận rộn.
Lâu rồi không quay lại trường ăn ốc, lần trước là khi vừa biết chuyện chân của anh, chuyện đó dù sao cũng khiến người ta không ngờ tới.
“Lau tay.” Anh cầm khăn tay cẩn thận giúp tôi lau tay.
Mỗi lần ăn ốc, anh đều làm việc này, tôi hớn hở duỗi bàn tay ngây ngốc ra, cảm thấy như mình đang trên chín tầng mây.
“Kia không phải là Bạch Vũ Khải sao? Rất giống trong tấm ảnh ở đoàn trường mà.” Một câu hỏi vang lên cách đó không xa.
“Đúng vậy, không ngờ đường đường một tiền đạo bóng rổ giờ lại rơi vào kết cục phải ngồi xe lăn như thế.” Một thanh âm hả hê đáp lại, lập tức khiến tôi đang lơ lửng trên chín tầng mây rơi xuống.
Cơn giận dữ khiến tôi ngay lập tức đứng lên.
Một cánh tay trắng ngần kéo tôi lại. “Còn chưa ăn hết mà.” Anh điềm đạm cười chỉ vào cái đĩa còn lại mấy con ốc.
“Anh đừng quản em.” Tôi thử thoát ra khỏi tay anh, nhưng không ngờ lực của anh có thể đủ chế ngự tôi.
“Hà tất phải thế? Đây là sự thực, em còn muốn tranh cãi với họ sao?” Vẻ mặt anh bình tĩnh, có đôi chút bất lực.
“Nhưng bọn họ không thể nói như thế được.” Tôi cố gắng kiềm chế sự phẫn nộ trong giọng nói của mình.
“Sở Phong từng nói: Được sống là điều tốt nhất. Hiện giờ anh không chỉ được sống mà còn có thể ở cạnh em, đó không phải điều tốt đẹp nhất hay sao? Hà tất phải để ý người khác nghĩ gì?”
Tôi chầm chậm ngồi xuống, lặng lẽ nghiền ngẫm từng chữ anh nói.
Tôi không nhịn được quay đầu, trừng mắt hung dữ nhìn hai người kia.
“Bố mẹ anh đang an dưỡng ở nước ngoài, đợi họ trở về chúng ta sẽ đi thăm họ được không?” Anh không để ý động tác mờ ám của tôi, nói sang chuyện khác.
“Được, bố mẹ anh vẫn khỏe chứ? Diệp Phi bảo họ vì chuyện lần này mà ngã bệnh.”
“Đã khỏe lên rất nhiều rồi. Họ cũng lớn tuổi rồi, vì chuyện của anh mà đã lo lắng rất nhiều, sau này anh sẽ tiếp nhận toàn bộ việc của công ty, sẽ không để họ vất vả như vậy nữa.”
“Nhưng sức khỏe của anh, Diệp Phi nói rồi, anh không khỏe mạnh thế đâu.” Tôi có chút lo lắng nhìn anh, dù những gì anh nói rất đúng đạo lý, nhưng sức khỏe của anh không tốt cũng là thực tế không thể chối cãi.
“Tên tiểu tử Diệp Phi ấy còn nói gì nữa?” Anh á khẩu bật cười, “Tên đó giỏi nhất chuyện mê hoặc người khác.”
“Anh ấy còn nói Sở phong chết rồi.”
“Ừ.” Anh nắm tay tôi, “Ba người chúng ta giờ chỉ còn lại hai, sinh mệnh đúng là rất mỏng manh.” Lời nói của anh mang theo vẻ buồn bã.
“Khi đó hai người bọn anh cùng nằm viện, Sở Phong luôn nói rằng nếu có thể cấy ghép chân, như thế thì ít nhất anh cũng nguyên vẹn.” Anh thấp giọng kể lại, sau đó chỉ lặng im trầm mặc.
Tôi phát hiện anh không phóng khoáng với Diệp Phi là do liên quan đến sự liều chết của Sở Phong.
Tôi không tìm được bất cứ lời nào có thể an ủi, chỉ biết nắm chặt tay anh.
“Phiên Nhiên, có muốn chúng ta cùng đi thăm Sở Phong không?” Anh im lặng rất lâu cuối cùng cũng nói.
“Em vẫn luôn muốn đi gặp cậu ấy.”
“Ừ, được. Chúng ta đi thôi.” Anh tự đẩy xe lăn, còn tôi theo phía sau.
Đi dọc theo con đường nhỏ quanh co, chúng tôi lên đến nghĩa trang trên núi.
Sở
« 14 15 16 17

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 14 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 14
Bài Ngẫu nhiên
- Yêu trong tưởng tượng - Tiếp nối những bài RAP hay nhất, tình cảm nhất, thiết tha nhất của Sandoh!
- Truyện ký ức tình yêu - truyện buồn lắm, đọc thì đừng có khóc nhé
- Cơn mưa định mệnh - Sendoh Bài hát hay tình yêu
- Ảnh Hoàng Yến - hot girl Hà thành đẹp đẹp đẹp
- Game Gta vice city - cướp đường phố 3D trên mobile y hệt như trên máy tính
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 14 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved