Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 15

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 15

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29677 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 15


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 15

Phong đang nằm cô đơn ở đây.
“Sở Phong, hôm nay Phiên Nhiên đồng ý lấy tôi rồi, cậu có vui không?” Anh di chuyển xe lăn một chút về gần tấm mộ lạnh băng kia.
“Sở Phong, thật không phải, đã lâu như vậy mà bây giờ mới đến thăm cậu.” Tôi cúi người hướng về phía bia mộ, khuôn mặt trắng nhợt của Sở Phong trên tấm ảnh mờ ảo như đang cười với tôi.
Anh vỗ hai bên bia mộ, giống như năm đó anh vỗ bả vai Sở Phong. “Sau này, tôi sẽ cùng Phiên Nhiên đến đây thăm cậu.”
Tôi nhìn phần mộ, nhìn anh. Tôi vẫn luôn cảm giác giữa hai người họ có rất nhiều lời để nói, nhưng lại không cần nói gì, đây phải chăng chính là tình bạn của đám đàn ông!
Chúng tôi lại dọc theo con đường ngoằn ngoèo xuống núi, đường hơi nghiêng, tôi cẩn thận giữ xe lăn, sợ làm anh ngã.
“Mệt lắm đúng không, chúng ta qua bên đường nghỉ ngơi chút đi.” Chắc là anh nghe được tiếng thở phì phì của tôi.
“Cũng được đấy.” Tôi lập tức đồng ý. Cổ tay cũng hơi mỏi, nhưng chủ yếu là tôi sợ anh không chịu được nữa.
Trời đã bắt đầu và hạ, thời tiết đang nóng lên.
Anh lấy khăn tay, cẩn thận lau mồ hôi cho tôi, thực ra nhiều khi anh còn cẩn thận hơn cả phụ nữ. Thế giới này có lẽ đã đảo ngược rồi.
Tôi nhìn sắc mặt anh thật sự không tốt, sự ấm áp ôn hòa kia dường như có chút cứng nhắc. “Không khỏe à?” Tôi cau mày hỏi.
“Hơi mệt chút.” Anh ngoan ngoãn ngồi trên xe lăn, yếu ớt cười.
“Cái hơi mệt anh nói chỉ bằng một nửa thôi, vẫn còn vắt ra được bao nhiêu nữa đây này.” Tôi trả lời không đồng tình. “Chỗ nào không thoải mái vậy?”
“Tất cả những chỗ có cảm giác, đều có chút mệt.”
“Anh —” Tôi trừng mắt nhìn anh, loại người gì mà lại nói những lời như vậy chứ? Tôi nhanh chìa tay ra, xoa bóp lung tung hai vai anh.
“Em cảm thấy anh không thể ở nhà mãi được, anh nên đi bệnh viện kiểm tra thế nào.” Tôi vuốt ve bả vai cứng đờ của anh, trong lòng đau đớn. “Anh xem anh đi, mặt thì như người chết, cả ngày thì mệt mỏi.”
“Bệnh viện không chơi vui.” Ai đó bắt đầu xấu tính, xem ra đã thỉnh giáo được sự truyền dạy của tôi rồi.
“Cứ ốm là sẽ vui hết. Mỗi ngày đều có người cầm kim tiêm cắm vào người anh!” Tôi nghiến răng nghiến lợi đe dọa.
“Vì thế có ốm chết anh cũng không đi.” Anh ung dung đáp lại, ánh mắt mang theo tia cười xảo quyệt.
“Thối tha!” Tôi giơ nắm tay lên chuẩn bị giáo huấn cho tên kia một chút.
“Trời như sắp mưa ấy!” Anh chỉ chỉ ngón tay lên bầu trời không biết đã đen sẫm lại từ khi nào.
“Trời mưa!” Tôi sợ hãi nhìn sắc trời, trong lòng thấy bất an vô cùng.
“Đi thôi.” Anh kéo tôi đang thất thần.
Bỗng nhiên một tiếng sấm nổ vang trên đầu tôi.
“A—” Tôi ngồi thụp xuống thét chói tai, nếu có thể tôi nguyện đào một cái hầm vùi mình vào đó.
“Phiên Nhiên! Đừng sợ, chúng ta nhanh xuống núi đi, còn một đoạn ngắn nữa thôi mà.” Anh biết trong đời tôi có hai thứ tôi sợ nhất: một là anh, hai là sấm.
“Em không đi nữa, em không muốn bị đánh chết.” Tôi chui thẳng vào lồng ngực anh, lúc này tôi chỉ nghĩ rằng chỉ cần có thứ gì đó có thể che đầu mình là tốt rồi.
Trong lúc giằng co, có một thứ gì đó tan vỡ, tôi cảm thấy anh đã mất thăng bằng, bóng trắng nhoáng lên trước mặt…
“Đừng!” Tôi hoảng sợ muốn chìa tay kéo anh. Đầu ngón tay anh và tay tôi trong nháy mắt rời ra, tôi trơ mắt nhìn anh lao xuống dốc bên đường.
Anh muốn chết sao? Tôi đứng ngây ngốc, chiếc xe lăn trượt nhào lăn lóc về phía chân núi.
Một tiếng ầm, âm thanh chiếc xe lăn va vào một bụi cây to khiến tôi đang từ trong không trung trở về hiện tại.
“Khải!” Tôi cập dập lao xuống sườn dốc, giọng nói run rẩy tràn ngập sợ hãi.
“Phiên Nhiên!” – Là giọng nói trầm ấm của anh, một tiếng gọi bình thường này cũng khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.
“Anh không chết, anh không chết!” Tôi đi theo hướng tiếng nói tìm được anh, cả người ngã xuống cạnh anh, kêu la lên những tiếng lộn xộn.
“Chết rồi sao còn gọi em được nữa.” Anh chìa đôi tay mềm mại ra.
“Em, em không biết em đã làm gì nữa, anh có bị thương chỗ nào không?” Tôi vội vàng kiểm tra, trán anh bị chảy máu, quần áo lộn xộn cũng mang theo vết máu, hai đôi chân mềm buông thõng kia vắt lên nhau.
“Anh không sao, anh đã ôm lấy một cái cây rồi, không phải thân thủ anh vốn rất nhanh nhẹn sao? Tất cả những bộ phận cơ thể ngày xưa có thể chuyển động, bây giờ đều đã chuyển động rồi, ha.” Anh thở hổn hết, nói đứt quãng.
“Ôi – em thật vô dụng, thiếu chút nữa đã hại chết anh rồi.” Tôi ôm lấy anh, đau lòng muốn chết, tự trách mình muốn chết.
“Đừng khóc nữa, em mà còn khóc nữa anh cũng sẽ phải chết ở trên núi đấy.” May mà lúc này anh vẫn có thể cười nói, còn tôi thì đã khóc chẳng ra bộ dạng gì nữa.
“Không cho anh chết, nếu chết thì em với anh cùng chết.” Khuôn mặt tôi đầy nước mắt nước mũi.
“Nghe anh nói… Hừ…” Anh bỗng nhiên nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng. “Nhanh gọi điện thoại cho Diệp Phi đi, điện thoại của anh rơi xuống núi rồi.”
Điện thoại?
Tôi bối rối lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy chỉ chực làm rơi chiếc điện thoại.
“Ấn từng nút từng nút một!” Giọng bình tĩnh của anh khiến tôi tìm được chút dựa dẫm.
“Đưa anh.” Anh cầm lấy chiếc điện thoại.
“Diệp Phi, tớ và Phiên Nhiên đi thăm Sở Phong rồi… Ừ, hiện giờ tớ đang lăn lộn bên sườn dốc, bên đường đại lộ có một cái cột mốc báo cách chân núi 1000m. Cậu đến ngay nhé. Trời sắp mưa rồi, Phiên Nhiên rất sợ sấm chớp… Mình để Phiên Nhiên xuống núi trước nhé… Được…”
Tôi ngơ ngác nhìn anh, vào lúc anh hoàn toàn bất lực nhất, người anh nghĩ đến vẫn là tôi.
“Phiên Nhiên, em mau chạy xuống núi đi, chắc một chút nữa mới mưa. Phiên Nhiên?” Anh đưa tay ra động đậy cơ thể, giọng nói nhỏ nhẹ bên tai tôi.
Một tiếng sấm nổ vang trên đầu chúng tôi, cả người tôi run lên, tôi có thể cảm thấy trái tim mình đang run rẩy.
“Em không đi, em muốn ở cùng anh.” Tôi cắn răng nhìn anh. Tôi biết anh đã không còn sức lực leo ra đường lớn, chẳng lẽ để lại anh một mình ở đây đợi Diệp Phi? Tôi không thể tưởng tượng được.
“Không được tùy hứng, nhanh chạy đi.” Anh muốn kéo tôi dậy, nhưng bất luận là vị trí hay sức lực của anh thế nào cũng không thể làm được.
“Anh để em một mình đi sao?” Tôi bíu vào anh như con bạch tuộc.
“Trên núi mưa rồi, e là có sạt lở đất, em mau chạy đi, đến chân núi đợi Diệp Phi, mang theo điện thoại cẩn thận.” Anh nhét điện thoại vào túi áo tôi, sắc mặt cứng lại.
“Anh sợ em xảy ra chuyện, lẽ nào em không sợ anh xảy ra chuyện? Anh nhẫn tâm để em một mình dưới núi hoảng hốt lo sợ sao?” Môi tôi run run không nói ra lời.
Tiếng sấm trên đầu liên tiếp, những tia chớp xẹt qua nền trời đen như mực, tôi cố nén nỗi sợ hãi, so sánh nỗi sợ hãi sấm chớp với sinh tử của anh có lẽ tôi vẫn chịu được đám sấm chớp ấy.
Mưa đã bắt đầu rơi nhanh, đập vào lá cây ào ào.
Trong lúc bàng hoàng, anh kéo tôi vào lồng ngực, lấy áo trên người bọc tôi lại, khi tôi bắt đầu ý thức lại mới phát hiện anh đã dùng thân người mình che gió mưa cho tôi.
“Ha ha.” Tôi ngây ngô cười, nước mắt rơi xuống, cuộn vào trong nước mưa…
Sau này tôi không biết vì sao lại ngất đi, tôi chỉ nhớ trước lúc hai mắt tối sầm lại, tôi nhìn thấy khóe miệng anh rớm máu, cả cơ thể run cầm cập, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi tôi.
Khi tôi tỉnh lại, đương nhiên đang ở trong bệnh viện, đối diện là khuôn mặt của Diệp Phi.
“Đại tiểu thư, cuối cùng em cũng tỉnh rồi.” Anh đặt ví tiền trong tay lên chiếc tủ đầu giường, đỡ tôi ngồi dậy.
“A Khải đâu?” Đầu tôi đau như muốn vỡ ra.
“Cái tên anh hùng cứu mỹ nhân kia á, vẫn còn nằm trong phòng theo dõi chứ đâu.”
“Phòng theo dõi… Em, em muốn đi gặp anh ấy.” Tôi lật chăn, xuống giường, nhưng gan bàn chân bỗng đau nhói, cả cơ thể chao đảo.
“Cẩn thận, chân em bị trẹo rồi, em không biết sao?” Diệp Phi nhanh đỡ tôi, dìu tôi lại giường.
“Trẹo chân?” Tôi bối rối nhớ lại.
“Haiz, hai người thật là đôi uyên ương cao số, một người trẹo chân không biết, một người cứng cỏi gắng gượng không cho phép mình ngất đi.”
“Em muốn đi gặp anh ấy.” Câu nói của Diệp Phi khiến tôi hoảng sợ.
“Cầm lấy cái này.” Diệp Phi đưa cho tôi một cái gậy chống.
Tôi do dự một lúc, vụng về đặt dưới nách.
“A Khải bảo anh qua xem em thế nào.” Diệp Phi đứng sau lưng tôi, có chút bất lực.
Tôi liếc nhìn anh ta, trên người mang vẻ đau buồn khiến tôi run rẩy.
Qua tấm kính thủy tinh, tôi nhìn thấy anh. Rất nhiều thiết bị quanh người anh, cái trán băng kín băng gạc trắng, những bộ phận khác của cơ thể đều bị tấm chăn trắng che kín.
“Anh ấy sao rồi?” Tôi dán chặt vào tấm kính, hi vọng có thể gần anh hơn một chút.
“Hai xương sườn bị gãy, xương cắm vào phổi, phần eo ngày trước từng phẫu thuật cũng tổn thương nghiêm trọng.” Diệp Phi nói máy móc, chầm chậm từng chữ một.
“Còn nữa không?”
“Hai ngày này là thời kỳ nguy hiểm, qua được thì sẽ ổn.” Diệp Phi rút ra một điếu thuốc, không châm, ngậm trên miệng. Hỏi câu nào Diệp Phi đều trả lời câu đó, nhưng tôi lại cảm thấy một cảm giác rất nặng nề. Hành lang rất yên tĩnh, có thể nghe được âm thanh tích tích của các thiết bị bên trong.
“Anh ấy sẽ vượt qua thôi.” Tôi nói với chính mình, ánh mắt dừng lại ở chiếc nhẫn nhỏ trên tay.
“Chị Hảo vừa tới, tôi bảo với chị Hảo đừng nói cho bố mẹ cậu ấy biết.”
“Ừ.” Tôi gật đầu máy móc như con rối, mắt cũng không muốn
« 14 15 16 17

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 15 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 15
Bài Ngẫu nhiên
- Video beat karaoke bài hát Đến Sau - Ung Hoàng Phúc
- Video beat karaoke bài Hoa anh đào trong gió - Nguyễn Vũ
- Truyện: Bà xã trong game chính là em gái ruột
- Cực xinh, cô bé áo trắng xinh xắn đáng yêu, bạn sẽ yêu từ cái nhìn đầu
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 15 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved