Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 16

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 16

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29682 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 16


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16

chớp.
Tôi ngẩn người nằm trên giường bệnh.
Thời gian trôi qua rất chậm, chậm đến mức khiến tôi hận không thể tự tay quay cái đồng hồ đang treo trên tường thêm hai vòng nữa.
“Bảo bối.” Mẹ tôi đến rồi.
“Mẹ.” Tôi vừa ngước mắt đã thấy bố tôi. Tôi không biểu hiện gì cả, quả thật tôi rất mệt.
“Bác sĩ nói con không sao, vết thương ở chân chỉ cần cẩn thận nghỉ ngơi một thời gian là ổn thôi.” Mẹ già ngồi bên giường vỗ vỗ đầu tôi.
“Vâng.” Suy nghĩ của tôi vẫn còn đang lưu lại nơi cơ thể anh, tôi không sao, nhưng còn anh? Nghĩ vậy, mắt tôi nóng lên.
Tôi cắn môi, không muốn để lộ sự đau thương kia.
“Tiểu Khải thế nào rồi?” Mẹ già nhìn tôi chăm chú, cẩn thận hỏi han.
“Con đang đợi anh ấy tỉnh lại.”
“Bảo bối, con đừng như vậy nữa, con cứ thế này, chúng ta lo lắm.” Bố tôi mở miệng, nhưng có chút cẩn trọng, ông không biết có nên ngồi bên giường như mẹ hay vẫn nên đứng tại chỗ.
Tôi không lên tiếng, có một chút hận thù không sao nói rõ được. Mà bố tôi cũng là một trong số những người đã từng giày vò anh.
“Khi đó ta thật sự quá đáng.” Bố tôi tiếp tục nói.
“Quá đáng hay không hiện giờ cũng không quan trọng nữa.” Tôi mệt mỏi ôm chiếc gối, rất muốn khóc.
“Cậu ấy sẽ tỉnh lại, vì cậu ấy đã có điều vướng bận rồi.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn bố tôi, theo hướng mắt ông, tầm mắt dừng lại ở chiếc nhẫn trên tay tôi.
“Thật sao?” Nước mắt tôi từng giọt rơi xuống, bỗng dưng tôi cảm thấy mình có thể vỡ òa khóc thật to.
Lời của bố đã cho tôi rất nhiều hi vọng, sau khi tiễn bố mẹ về, tôi không kiên nhẫn, cứ cách một giờ lại tập tễnh một chân đi thăm anh.
Ngày hôm sau, bác sĩ cho phép tôi vào phòng theo dõi.
Tôi mặc áo phòng hộ, ngồi ở đầu giường anh, nắm lấy đôi tay anh, nhìn anh rất gần.
Hơi thở anh yếu ớt khiến tôi cảm thấy không chân thực, băng vải buộc chặt trước ngực khiến tôi cảm thấy nỗi đau xâm nhập tận sâu trong xương tủy. Cơ thể đã như thế, vì sao còn phải chịu khổ thế này nữa?
“Khải, ngoan nào, nhanh mở mắt ra được không?” Tôi thì thầm bên giường.
Tôi nghĩ đây nhất định không phải là ảo giác – Tôi thấy mắt anh hơi hơi động đậy.
Tôi há miệng nhìn anh, bỗng nhiên cảm thấy rất muốn gọi tổ tiên ra.
“Anh tỉnh rồi.” Tôi tiến đến gần mặt anh, tuy khuôn mặt anh gần như không động đậy, nhưng xuyên qua ống thở dưỡng khí, tôi vẫn nhìn thấy ánh cười trong mắt anh.
Anh động đậy cơ thể, cố gắng mở miệng, nhưng nhanh chóng bất lực từ bỏ.
“Đừng vội nói chuyện, chúng ta có thời gian mà.”
Anh hơi động đậy ngón tay trong lòng bàn tay tôi, rồi lặng lẽ chìm vào giấc ngủ, vẻ mặt đã yên bình hơn rất nhiều so với lúc trước.
Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương 15
Mấy ngày sau đó, anh cứ tỉnh một chút thì lại thiếp đi rất lâu.
Một ngày, khi anh đang ngủ thì bố mẹ đáng thương của anh xuất hiện, so với sự uy nghiêm lần đầu gặp mặt thì lần này bố mẹ anh hiện rõ vẻ rất đau thương.
Khi bọn họ xuất hiện bên ngoài phòng theo dõi, A Trung cũng theo sau.
“Tiểu Khải ổn không?” Mẹ anh vừa nhìn thấy tôi liền cầm lấy tay tôi, ánh mắt chờ đợi.
“Anh ấy vẫn ổn ạ, bác sĩ nói anh ấy rất kiên cường, tình hình rất lạc quan.” Tôi cố gắng mỉm cười an ủi hai người.
“Ôi, chúng ta thật vô dụng, hại chết Tiểu Khải rồi.” Họ ghé sát vào tấm kính thủy tinh, nhìn vào bên trong, miệng lẩm bẩm những điều đau đớn.
“Bác trai, bác gái, đợi lát nữa mọi người thay quần áo là có thể vào thăm anh ấy rồi.”
“Được, cháu nói xem, nếu không phải A Trung đi cùng chúng ta thì Tiểu Khải sẽ không xảy ra chuyện này, đúng không?”
Nhìn ánh mắt đỏ ngầu của họ, mắt tôi bỗng dưng đỏ lên.
“Cháu xin lỗi, là tại cháu không tốt…” Tôi không biết phải làm sao nữa, tình cảnh bỗng trở nên rối rắm, mọi người đều qui trách nhiệm về mình.
“Ừ, đừng nói nữa, chúng ta vào thăm nó thôi.” Bố anh vỗ vai tôi, cái vỗ vai nhẹ này dường như có chút khoan dung và tín nhiệm.
Cuối cùng, khoa trương hơn là bố già và mẹ già tôi bỗng dưng xuất hiện, tôi đổ mồ hôi đầm đìa nhìn vở kịch gặp mặt của hai bên thông gia. Tên tiểu tử đáng hận Bạch Vũ Khải kia lại còn bắt tôi một mình chịu cái cảnh “hoành tráng” mà hỗn loạn này nữa.
“Này, anh không mau tỉnh lại đi.” Tôi bắt đầu thói quen mỗi ngày nói nhảm bên tai anh.
“Anh không mau tỉnh lại thì em sẽ chạy đi mất, để lại anh một mình đấy.” Tôi cầm lấy tay anh, giúp anh cử động, bàn tay anh mềm mềm, mịn mịn, tôi không kìm nén được liền đưa lên cọ cọ mặt mình.
“Ừm.” Một tiếng rên yếu ớt.
“Em khiếm nhã với anh thì anh liền tỉnh lại.” Tôi đến gần anh, nói nhỏ.
Anh giơ tay ra, chỉ vào ống dưỡng khí.
“Anh muốn bỏ ra à?”
Anh nhẹ gật đầu.
“Muốn nói chuyện với em?”
Anh lại gật đầu.
“Em đi tìm bác sĩ.” Nhìn anh nỗ lực gật đầu thì được, nhưng vấn đề chính là để một mình tôi độc thoại thì lại là một chuyện vô cùng tàn ác.
Tiếp đó tôi chạy nhanh ra ngoài.
Sau một hồi kiểm tra, ông bác sĩ lắm điều gật đầu hài lòng, cuối cùng bỏ ống dưỡng khi ra, vấn đề là sau đó ông ấy vẫn còn lòng vòng quanh phòng bệnh.
“Không được để người bệnh nói nhiều, phổi cậu ấy không chịu đựng được nữa đâu.” Ông bác sĩ rõ ràng nhìn rõ tâm tư đen tối của tôi, nghiêm khắc dọa nạt.
“Oh, biết rồi ạ.” Tôi thành thực gật đầu, nháy mắt với anh, anh cười nhìn tôi, nụ cười rất rất nhẹ.
“Không cho phép nói nhiều.” Đợi bác sĩ đi rồi, tôi nhào tới bên giường bệnh.
“Lắm điều.” Anh chìa tay từ trong chăn ra, nắm lấy tay tôi.
“Ha.” Rất lâu rồi không được hưởng thụ cảm giác được anh nắm tay, tôi không kiềm chế được, lại bắt đầu cười ngây ngốc.
“Em qua đây.” Tuy cơ thể đã dần có chuyển biến tốt, nhưng anh vẫn rất yếu.
“Em ghé sát vào rồi đấy, cho anh cái tai này đấy.” Tôi nhoài sấp người tới.
“Khi anh ngủ… Anh vẫn luôn nói với chính mình… Anh nhất định phải tỉnh lại, vì anh còn có điều phải nói với em.” Anh ngừng lại, nhìn sâu vào mắt tôi.
“Nếu anh muốn dành cả cuộc đời để nói cho em thì đương nhiên anh phải tỉnh lại rồi.” Mắt tôi nóng lên, nhưng miệng lại rất cứng rắn.
“Lời chia tay ngày 1 tháng 4 chỉ là một lời trêu đùa ngày cá tháng tư thôi.”Anh thì thầm bên tai tôi, lơ đãng hôn nhẹ lên đó.
“Em biết rồi.” Tôi hôn lên trán anh, nước mắt rơi xuống mặt anh.
“Còn nữa…”
“Không cho nói nữa, hôm nay đến đây thôi, ngày mai lại nói.” Tôi đặt ngón tay mình lên môi anh.
“Nói xong sẽ thôi…”
“Không cho nói nữa.”
“Được. Em đừng đi.” Bàn tay anh nãy giờ vẫn nắm chặt tay tôi nhè nhẹ nới lỏng ra, anh nhìn ánh nắng bên ngoài, mệt mỏi nhắm hai mắt lại.
“Đồ ngốc.” Tôi đan tay vào anh, lặng lẽ rơi lệ. Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương Cuối
Vết thương của anh khó lành lại nhanh vì thể chất anh vốn không tốt, nhưng tôi có đủ tính nhẫn nại, hiện giờ mỗi giây phút tôi ở cạnh anh đều là bù đắp lại hết bốn năm qua.
“Anh càng lúc càng cảm thấy mình giống heo, mỗi ngày đều ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.” Ai đó bất mãn nằm trên giường càu nhàu, dù là ai thì phải nằm trên giường một tháng cũng không chịu nổi thật.
“Heo? Hừ!” Tôi cười gằn. “Anh quá đề cao chính mình rồi đấy, nhìn dáng vẻ da bọc xương của anh xem…” Nói qua nói lại, giọng nói tôi bắt đầu nhỏ đi, có chút thương xót.
Tôi vòng tay ngang dưới chân giường, cho tay vào trong chăn, giúp anh cử động đôi chân không còn cảm giác, không cần nhìn tôi cũng biết chân anh đã gầy đi, các khớp cũng bị động, cứng đờ rồi.
Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt chăm chú của anh, anh lặng lẽ quan sát từng cử động của tôi.
“Thời tiết bên ngoài rất đẹp.” Anh tham lam nhìn ra phía ngoài.
“Ừ, tối qua trời mưa nên sáng nay trời nắng đẹp, bầu trời xanh ngắt.” Tôi gia tăng lực xoa bóp chân anh.
“Ở cùng anh một tháng chắc khiến em buồn bực rồi, em là một người hiếu động mà…” Anh cười, ánh mắt đọng lại vẻ áy náy.
“Cảnh sắc bên này tuyệt đẹp…” Tôi híp mắt nhìn anh.
“Đi xuống đi… Anh biết em rất bứt rứt, anh bảo Diệp Phi đi cùng em, nếu không có người nói chuyện với em, chắc em cũng chán.” Anh kiên trì nói.
Tôi nhìn anh, mặt tái nhợt, đôi mắt đen kịt, cơ thể yếu ớt. Lúc đi qua, tôi hôn nhẹ lên vầng trán rộng của anh.
“Hôn em.” Tôi tiến đến sát mặt anh.
Anh hôn lên môi tôi, nhẹ nhàng từng chút.
“A, thật là một màn ướt át…” Tôi vừa xấu hổ vừa tức buông ra, cái tên Diệp Phi kia cho dù có chết chắc cũng vẫn ở trong quan tài vẫn nói không ngừng.
“Anh xem đi!” Tôi gầm gừ lườm Bạch Vũ Khải, “Nói đến ôn thần, ôn thần liền đến.”
“Em nói ai là ôn thần hả Phiên Nhiên ngốc nghếch?” Từ khi Bạch Vũ Khải thoát khỏi tình trạng nguy hiểm và có những chuyển biến tốt, Diệp Phi cũng khôi phục lại phong cách của mình.
Cậu ta vặt một quả nho Mĩ trên bàn, tung lên miệng. “A Khải, có phải tôi đến không đúng lúc không?” Cái tên vô sỉ không biết tốt xấu này tiếp tục nói.
“Cậu đến chỉ để ăn nho sao?” Bạch Vũ Khải che miệng ho nhẹ, hỏi nhỏ.
“Ừ, ăn nho là công việc chính của tôi mà, uhm, còn cho cậu xem bảng biểu chỉ là nghề phụ mà thôi.” Diệp Phi lấy tập văn kiện từ trong túi xách đặt cạnh A Khải, rồi bay nhanh đến ngắt một quả nho Mĩ nữa.
“Diệp Phi, anh có thấy sắc mặt em rất khó coi không?” Tôi chống hai tay lên eo, hùng hổ đứng trước mặt Diệp Phi.
“Thấy rồi, em sao vậy?” – Chùm nho bớt đi một quả.
“Phiên Nhiên, em đừng đùa Diệp Phi nữa.” Người đàn ông nằm trên giường
« 14 15 16 17

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 16
Bài Ngẫu nhiên
- Game Doraemon - Cuộc Chiến Bảo Bối cho điện thoại - TẬP MỘT
- Video beat karaoke mp4, 3gp Cho em - Wanbi Tuấn Anh cho điện thoại
- Nghiện tình dục vì xuất tinh 2 lần/tháng. Hại hay không?
- Game quận 8 crack miễn phí mua đồ
- Gấu dâm quá cũng mệt lắm các bác ạ
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 16 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved