Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 2

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 2

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29698 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 2


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2

chưa từng có. “Tuy con cũng không xinh đẹp gì cho lắm, nhưng – tìm đứa nào đó mà ‘tập luyện’ chắc cũng không khó chứ?”
Nghe mẹ tôi nói mà tôi suýt nữa thổ huyết.
Tôi xì xụp húp nước canh, làm sao mà nói cho mẹ tôi rằng tôi đã từng ‘tập luyện’ rồi? Chả lẽ nói anh chàng đẹp trai mà đứa con gái “kém nhan sắc” này của mẹ khổ sở theo đuổi mãi cuối cùng lại bị một cơn gió nhẹ thổi bay mất tiêu, đau khổ suốt bốn năm trời, hôm nay trên núi lại bị người ta ra vẻ bề trên hỏi han quan tâm một trận sao?
Mẹ thấy tôi không có phản ứng gì thì tưởng tôi chột dạ, liền nở nụ cười quan hoài nói: “Cục cưng, để giải quyết vấn đề này mẹ định phát tán tin tức ‘kén rể’, giúp con một tay.”
“Khụ .. khụ … khụ ….” Tôi sặc nước canh, “Mẹ, mẹ định đem bán con à?”
“Nhưng mà thực sự là bán con cũng không ai mua cơ, con nhìn con xem, không giỏi việc nhà, lại chẳng xinh đẹp, tính tình thì xấu, hơi không vui là bỏ việc chạy như điên khắp nơi, con gái như thế này chắc chẳng có ai dám lấy.”
“Đây gọi là cá tính đấy mẹ có hiểu không? Được rồi, con nghĩ đã, để tự con giải quyết, mẹ không phải lo.” Tôi đầu hàng.
Đầu óc tôi lại hiện lên cái hình dáng đẹp trai đó, trước mặt anh, tôi có thể bịa ra một tên bạn trai trên trời thì có dưới đất thì không, nhưng trước mặt mẹ tôi, người đã từng yêu thì tôi không nói được.
Tôi đúng như những gì mẹ nói, làm việc mà thấy không vui, tôi bỏ, lang thang trên phố như khẻ vô công rồi nghề.
“Tránh … tránh nào.” Tôi tránh sang một bên, một cậu chàng cưỡi xe đua vụt qua bên cạnh, trái tim tôi đập điên cuồng, tôi cứ tưởng là anh ấy.
Ngày trước anh thường cưỡi xe đua lượn khắp sân trường, tôi ngồi phía sau hát bài “Mật ngọt” một cách rất nhà quê, giả vờ giả vịt như đang tận hưởng sự lãng mạn và ánh mắt đố kị của nhưng cô nữ sinh trong trường – mặc dù những ánh mắt ấy còn khiến tôi thấy tự ti nhiều hơn.
“Người ta bây giờ chỉ đi xe đắt tiền rồi.” Tự đáy lòng tôi cười lạnh lẽo.
Khoảng cách giữa hai chúng tôi thực sự quá xa, ngày xưa là do tôi nhất thời hứng chí dùng chút thủ đoạn theo đuổi anh ấy, cứ ngỡ đã tự lương sức mình, chỉ cần được sở hữu một lần là đủ, ai mà ngờ một lần sở hữu lại khiến tôi đau khổ đến thế.
“Ring….” Chuông điện thoại của tôi vang lên, là điện thoại mẹ già gọi đến sách nhiễu.
“Cục cưng! Đừng quên đi lấy thuốc cho bà Trần nha, bà ấy hết thuốc rồi.”
“Vâng, con biết rồi.” Tôi cúp máy. May mà có mẹ nhắc, tôi mà đi lang thang thế nào cũng quên bẵng mất chuyện này.
Cầm lấy thuốc, tôi tiếp tục lượn lờ trong bệnh viện. Kiểu gì cũng là lang thang, ở đâu mà chẳng như nhau.
Nhưng chỉ mấy phút sau, tôi đã biết đi dạo ở đây không giống chỗ khác rồi.
Tôi lại gặp mặt tên oan gia của tôi. Tôi hối hận vì sao mình lại không đi mua sổ số. Bốn năm liền không gặp, thế mà vừa gặp nhau đã gặp liên tục mấy ngày.
Tôi ngạc nhiên vì không ngờ anh lại ngồi xe lăn, người tài xế hôm trước đưa tôi về nhà đẩy xe.
Ánh mắt tôi rơi xuống chân anh, chân phải bó nẹp, gãy xương sao? Tôi nghĩ thầm.
“Trùng hợp quá nhỉ?” Tôi nhận ra hai ngày nay tôi nói câu này có phần hơi nhiều, thế nhưng khi tôi nhìn vào mắt anh, tôi cảm thấy anh rất không muốn gặp tôi, trái tim tôi đau nhói.
“Tạm biệt!” Tôi cúi đầu muốn bỏ đi.
“Em ốm sao?” Giọng nói đầy quan tâm, có điều tôi bắt đầu nghi ngờ khả năng phán đoán của mình rồi, có lẽ anh ta chỉ vì không muốn tôi quá tổn thương mà cố ý nói như vậy.
“Anh hỏi em có phải bị ốm không?” Anh đẩy xe lăn đến bên tôi, níu lấy tay không cho tôi đi mất.
“Không có, đi lấy thuốc hộ người khác thôi.” Tôi làm mặt lạnh vùng tay ra.
“Ồ …” Anh thả lỏng người tựa vào lưng vịn của xe lăn. “Anh nhớ là em rất ít khi bị ốm.”
“Sao mà thái tử gia lười vận động suốt ngày đi xe đắt tiền lại bị ngã gãy xương thế này?” Tôi quay người nhìn cái chân bó nẹp của anh, cố hết sức nói lời châm chọc mặc kệ bản thân mình đau lòng muốn chết. Không biết tại sao dưới ánh mặt trời, cái chân bó nẹp của anh lại gày gò đơn bạc lạ thường, cho tôi cảm giác yếu ớt đến mức trái tim tôi se lại.
“Em vẫn cứ độc miệng như xưa!” Anh thấy tôi nhìn chăm chăm vào chân mình, nở nụ cười trêu chọc.
Bác lái xe biết điều lánh đi chỗ khác, chỉ còn lại hai chúng tôi đứng ở bên đường.
“Không độc bằng anh, sáng anh chưa súc miệng hả?” Tôi tìm lại được một chút xíu cái cảm giác đấu khẩu ngày xưa cùng anh, thứ cảm giác này mở toang một lỗ nhỏ trong đống kí ức đẹp đẽ mà tôi đã chôn sâu giấu kín……. Lúc ấy chúng tôi đấu láo, cười đùa, đuổi bắt, những năm tháng thanh xuân phơi phới …..
Kí ức khiến cho tình yêu tôi dành cho anh chiến thắng nỗi hận thù.
“Có còn đau không?” Tôi ngồi xuống đưa tay chạm vào đùi anh.
Vừa giơ tay, một bàn tay sạch sẽ thon dài đã nắm lấy tay tôi.
“Đừng chạm vào, đau đấy.” Tôi kì quái nhìn anh, vẻ mặt anh nửa đùa nửa thật, ngoài mặt cười mà chẳng phải thực cười.
“Đau ư? Ngày trước anh bị thương chẳng phải vẫn để cho em thổi hay sao!” Tôi lườm anh. “Thật ra là đã có người đẹp khác vỗ về rồi hả?”
“Em càng ngày càng thông minh đấy.” Anh lật bàn tay tôi lại, gõ gõ lên lòng bàn tay tôi đến phát ngứa.
Tôi rụt tay như bị giật điện. “Thế thì anh đi mà tìm người đẹp của anh đi. Em về đây.”
“Về với bạn trai hả?”
“Thế anh tưởng là gì? Hứ!” Tôi hơi tức. Nhìn mặt anh, cái khuôn mặt tuấn mĩ khiến tôi say mê đến mất hết tự tôn kia. Tôi nhớ đến cái tát mà tôi cứ day dứt mãi vì đã không dám thực hiện.
Tôi cực hiếm khi có thể nhìn anh từ trên cao thế này. Mái tóc ngắn của anh dưới ánh mặt trời tỏa sáng bừng lên từng sợi. Đôi mắt anh đem theo ý cười như có như không. Tôi hoa mắt, hình như tôi trông thấy một nỗi ưu thương buồn bã.
Tôi đã bị mắt mình bán đứng rồi. Tôi vẫn không đấu tiếp được, quay người bỏ đi. Đáng lẽ phải nói là tôi đang chạy trốn.
Tôi có thể cảm nhận được anh vẫn luôn ở phía sau nhìn tôi đi khỏi ….
Tôi hít sâu một hơi cố thở chút không khí trong lành làm nguôi đi con tim đầy vết thương và mệt mỏi.
Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương 03
Cảnh tượng đáng sợ
Tôi đứng trên ban công ngắm nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh. Một tia sáng quét qua chân trời để lại một đường cong hoàn mĩ rồi nhạt dần cho đến khi mất hẳn ….
“Sao băng!” Tôi sững sờ nhớ đến chuyện trước kia có một con bé ngốc nửa đêm chạy đến sân vận động dưới cái lạnh âm mười độ C chỉ để cầu nguyện một trăm lần cùng một điều ước dưới cơn mưa sao băng lấp lánh như pháo hoa ấy – Hãy khiến anh ấy yêu tôi!
Tôi bây giờ sẽ không cầu nguyện điều ước không thực tế ấy nữa — những thứ không thuộc về mình thế nào cũng có ngày bị ông trời lấy lại, để lại đứa trẻ tham lam một mình nếm trải nỗi thống khổ mất mát.
Đứa trẻ tham lam sắp phải đi xa rồi, tôi hét to lên với ánh đèn le lói phía xa: “Aaaaaaaaaa … đi chết đi, Bạch Vũ Khải …..”
“Đồ điên! Đứa trên lầu kia!” Phía dưới vang lên một giọng nam thô tráng.
“Ha ha!” Tôi cười thích chí, về phòng mở máy tính xem xem mình nên đi đâu để trốn vận rủi bây giờ, tiến hành kế hoạch “tái tẩy não” của tôi.
Mẹ già nhìn tôi bận rộn gói ghém đồ “Lại đi phát rồ chỗ nào đây?” Lời nói tràn đầy bất mãn.
“Phía tây, thành phố nào cũng được.” Tôi đáp không ngẩng đầu.
“Đưa đây.” Mẹ già chìa tay ra trước mặt tôi. “2000.”
Tôi mở ngăn kéo lấy ra một xấp tiền đặt vào tay mẹ già. Mỗi lần tôi định đi mẹ già đều đòi tôi tiền sinh hoạt, thực ra mục đích chính là không cho tôi có quá nhiều tiền để mà sớm mò về.
“Con … sao mà vẫn còn nhiều thế! Con giấu nhiều tiền riêng như vậy mà không chịu nói cho mẹ! Thái độ gì vậy!” Mẹ già thấy tôi vẫn còn để lại ít nhất là gấp đôi số tiền đã giao ra thì hối hận cực kì. “Đưa tiếp đây!” Mẹ già thật càng ngày càng không biết xấu hổ.
Tôi hôn lên má mẹ một cái, “Thế này được chưa? Chưa đủ thì con đưa nữa!” Tôi cười gian nhìn mẹ.
“Chưa đủ, ha ha.” Mẹ hôn lên má tôi, “Cẩn thận chút, chớ có quên mất mẹ già đấy nhé. Tốt nhất là đi một về hai.”
“Mẹ!” Tôi ôm chặt người mẹ thân yêu nhất của mình, trong thế giới của tôi hạnh phúc lớn nhất chính là được làm con của mẹ, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định nói điều này cho mẹ biết.
Tôi vừa đi là đi liền bốn tháng, lúc quay về thì trời đã sang thu.
Tôi phơi nắng đến sạm da, đầu tóc vẫn ngắn ngủn. Kể từ sau khi chia tay anh tôi luôn để tóc ngắn, bởi tôi thấy rằng sẽ không còn ai thưởng thức mái tóc dài của tôi nữa.
Sau đó tôi lại xin vào một công ty tư nhân làm một nhân viên chăm chỉ.
Tôi dụi dụi đôi mắt cay nhèm, duỗi người một cái thoải mái trến ghế, cầm cốc đi đến phòng nghỉ ngơi rót nước, ngây người ra bên cửa sổ phòng nghỉ cả mười phút đồng hồ sau đó mới chậm rãi về phòng làm việc.
Tôi cầm một đầu gói trà nhấc lên nhấc xuống cho đến khi nước trà đặc quánh tan ra đỏ hồng cả ly trà. Tôi nhấp môi cúi đầu định vừa đi vừa uống, chợt nhác trông thấy một bóng hình quen thuộc – anh ngồi trên xe lăn tiến vào thang máy rồi biến mất.
“Á!” Tôi kêu lên vì bị nước trà nóng làm bỏng môi.
Tôi thẫn thờ bước vào phòng làm việc, trong phòng đang xầm xì không ngớt, một đám phụ nữ đang buôn dưa lê chủ đề gì đó mà “chàng đẹp trai”.
“Không ngờ tổng giám đốc lại đến phòng chúng ta thị sát ….”
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 2 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 2
Bài Ngẫu nhiên
- Tải game Võ Lâm 3 online cho điện thoại
- Mong một ký ức bình yên - Đạt Nguyễn - Bài hát cực kỳ hay
- Truyện: Chưa bao giờ được đền ơn bố
- Tải games Sướng Du Kỳ Tiên games online hay nhất năm đã có mặt
- [Quá Bựa] Những Việc Kinh Tởm Mà Vozer Đã Từng Làm =))
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 2 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved