Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 3

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 3

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29708 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 3


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3

Tôi không nhớ tên cái cô nàng có giọng the thé này.
“Đáng tiếc … Người đẹp trai như vậy mà lại bị liệt. Xem ra ông trời cũng thật công bằng.” Một giọng nam cất lên với vẻ mừng vui trên nỗi đau của kẻ khác. Tôi nhìn khuôn mặt thiếu cân đối trầm trọng của hắn khẽ nhếch miệng rồi tiếp tục dỏng tai nghe mấy chuyện buôn dưa.
“Nghe nói cậu ta vừa tốt nghiệp xong liền bị bệnh, sau đó thì liệt luôn, thực ra cũng khổ.”
“Thật không? Bệnh gì thế?”
“Làm sao tôi biết được? Có điều nhà họ Bạch chỉ có mỗi một đứa con trai duy nhất này, lại còn tàn tật, xem ra có tiền chưa chắc đã có tất cả.”
……………..
Nhà họ Bạch ư? Tôi sững sờ đứng trước bàn làm việc, Bạch Vũ Khải! Thân mình tôi lảo đảo, cảm thấy trời đất quay cuồng.
Đã xảy ra chuyện gì! Chân anh ấy ….
Tôi xông ra khỏi phòng làm việc.
Tôi chạy như bay lên cầu thang, cắm cúi mải miết chạy trên hành lang hun hút.
Lần đầu tiên tôi nhận ra rằng, chạy – cái thứ động tác tốc độ cao này chỉ là để có thể nhanh chóng chứng thực một sự thật kinh hoàng.
Khi nhìn thấy tấm biển kim loại ghi chữ phòng tổng giám đốc phát ra ánh sáng lạnh lẽo, tay tôi đẩy cửa ra mà không suy nghĩ.
Tôi nghĩ rằng cả đời tôi cũng không thể nào quên nổi cảnh tượng này ….
Chiếc xe lăn lạnh lẽo chổng chơ trên mặt đất, cái bánh xe hướng lên trên chậm rãi xoay tròn ……
Người con trai từng mạnh mẽ đến mức đủ nhấc bổng tôi lên xoay tròn, người thủ lĩnh có thể dễ dàng vượt qua địch thủ bất kể lúc nào, mỉm cười tung trái bóng tròn xoe vào rổ – đang nằm trên đất, gắng sức di chuyển đôi chân của mình …
Tất cả có lẽ chỉ trong một giây, thế nhưng giây phút tôi trông thấy anh và anh nhìn thấy tôi, tôi cảm thấy thời gian như ngừng lại. Thế giới xung quanh cũng ngừng lại ….
Sau khi trải qua một giây tê liệt đó, tôi đờ đẫn đóng cửa lại rồi từ từ ngồi phịch xuống nền. Tôi hi vọng khi tôi đóng cửa lại, tất cả những gì tôi nhìn thấy chỉ là ảo ảnh.
thở hổn hển như lên cơn hen suyễn, toàn thân tê cứng như ngâm trong nước lạnh.
Khi tôi mở cửa ra lần nữa, tôi thực sự bắt đầu nghi ngờ khi nãy có phải là ảo ảnh hay không – sau cái bàn làm việc lớn, anh thoải mái ngồi tựa trên ghế da mỉm cười nhìn tôi, đôi mắt tràn ngập ý cười lấp lánh.
“Làm em phải sợ rồi!” Anh nói thật thản nhiên, thật nhẹ nhàng, như là chuyện của người khác vậy.
“Hơi hơi.” Tôi nhíu mày nhìn anh, phát hiện ra càng ngày anh càng trở nên xa lạ. Người con trai rạng rỡ như ánh mặt trời, tràn đầy khí thế và kiêu hãnh, chàng thái tử gia bỡn cợt với đời của ngày xưa và …… con người vô lực không chỗ tựa nương vừa nãy.
“Có phải thấy may vì anh đã bỏ em không?”
“Không!” Lời anh nói làm bay sạch những xót thương trong mắt tôi, chỉ để lại vẻ mặt cứng đờ thờ thẫn.
“Chạy đi phát điên chỗ nào mà phơi nắng đen sạm thế này.”
“Chỗ có nhiều tia tử ngoại.” Tôi không hỏi nổi một câu về chuyện chân anh. Tôi cứng ngắc đứng đó không động đậy, chỉ sợ một khi di động tôi sẽ không kìm nổi mà nhào vào lòng anh òa khóc.
“Ha, nhất định là tiêu sạch tiền trong túi rồi mới chịu mò về đúng không.”
“Em nghèo lắm.” Tôi phát hiện ra anh thực quá hiểu tôi, nhưng khiến tôi cực độ giận dữ chính là tôi càng ngày càng không hiểu nổi anh – từ sau khi anh nói chia tay tôi đã cảm thấy mình không hiểu anh rồi.
“Nghèo mà còn không mau lui xuống làm việc kiếm tiền cho chuyến sau hả?” Anh nheo mắt, đôi môi mềm mại nhếch lên thành một đường cong nhè nhẹ.
Ngay khi định bước ra ngoài, tôi quay phắt lại, “Người anh yêu có rời bỏ anh vì chân anh không?”
“Anh sẽ rời khỏi cô ấy.”
Đây là câu trả lời mà tôi không thể nào ngờ được. Tôi thấy thân thể mình bắt đầu run rẩy. “Xem ra anh thật sự yêu cô ấy!” Thế nhưng anh không yêu tôi. Anh vì cô ấy mà có thể bỏ rơi tôi, cũng có thể bỏ mặc cả bản thân mình.
“Cũng được đấy chứ. Xem ra anh cũng không phải hạng vô tình vô nghĩa!” Tôi cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng châm chọc hòng giải vây cho con tim đang đau nhói của mình.
“Em đi đây.” Tôi khép cửa lại.
Tôi còn chưa làm rõ chuyện, nhưng có một điều tôi đã hiểu – anh không yêu tôi.
Bề ngoài tôi giả vờ như đang làm việc, trên thực tế tôi cứ một mực ngẩn ngơ, đầu óc hiện đi hiện lại tình cảnh anh trên nền đất không ai trợ giúp.
Người quanh tôi không biết đã đi hết tự lúc nào. Sắc trời đã ngả muộn, cuối cùng là một màu đêm tối.
Anh lặng lẽ đẩy xe lăn đến bên tôi, “Sao còn chưa về nhà ăn cơm?” giọng nói anh trầm thấp.
Tôi giật nảy mình, im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, phát hiện ra nước mắt đã lăn dài trên má.
Trên đùi anh phủ một tấm dạ mỏng, tôi không kìm nổi đưa tay ra khẽ đặt bên trên.
“Nói cho em đây không phải sự thật đi!” Tôi nghẹn ngào.
“Là thật, Phiên Nhiên ạ.” Vẻ mặt anh rất bình tĩnh.
“Em không muốn!” Tôi bắt đầu òa lên nức nở.
“Nào, sao vẫn vừa ngốc vừa xấu thế này!” Ngón tay anh vỗ về lên má tôi, thu những giọt lệ trên mặt tôi vào lòng bàn tay. “Ốc xào.”
Anh cười khẽ, giống hệt như ngày trước, mỗi khi tôi khóc lại nói: “Ốc xào.”
Chúng tôi như quay trở lại nơi thuần khiết thuở nào, dưới quán cóc giản đơn, ngồi bên bàn nhỏ kì cạch khều từng miếng ốc xào thơm cay nghi ngút.
Quá nhiều chuyện mà tôi không sao tiêu hóa cho hết được hình như đều hóa thành giản đơn trong tiếng lạch cạch ấy.
Thế nhưng khi tôi nhìn anh thành thạo đẩy xe lăn, trái tim tôi vẫn đau lắm. Tôi vẫn không thể chấp nhận được đôi chân hoàn mĩ không tì vết kia làm sao có thể không cảm nhận được chút nào sự ấm nóng của bàn tay tôi trên đó. Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương 04
Nụ hôn trên sân bóng
Mấy ngày liền tôi không gặp được anh.
Tôi ngồi trên nền sân bóng rổ của trường ngắm nhìn bầu trời cao vợi.
Tôi đang đợi, đợi một ngôi sao băng để tôi cầu nguyện.
“Hãy để anh ấy được khỏe mạnh, cho dù anh ấy không yêu tôi.” Tôi nhẩm đi nhẩm lại một câu, hi vọng một ngôi sao băng xẹt qua có thể đem điều ước ấy lên trời.
Tôi ngồi đến ê cả mông mà không đợi được ngôi sao băng nào cả, nhưng không ngờ lại đợi được anh.
“Ngây ra nhìn gì vậy?” Anh đẩy xe đến gần tôi, cùng tôi ngẩng nhìn trời.
“Anh – sao lại đến đây?” Tôi há hốc miệng ngạc nhiên, chút thương cảm vừa rồi sớm đã bị hù cho bay đâu mất hút.
“Không biết nữa, nghĩ đến, thế là anh đến.” Trên sân bóng không bật đèn, tôi không biết anh làm sao mà trông thấy tôi. “Dậy đi, đất lạnh lắm. Đã sang thu rồi.” Anh đưa tay ra cho tôi.
Tay anh thật ấm, thật dài, thật tao nhã.
“Bóng không phải cầm lên mà là xoay lên.” Trước đây anh đã từng nói với tôi như vậy. Lúc ấy anh đưa tay điêu luyện xoay tròn trái bóng rổ trên đầu ngón tay.
Đột nhiên một vật đen đen tròn tròn nhằm hướng tôi bay tới. Tôi có cảm giác như giây phút ấy trái tim mình ngừng đập, chỉ biết trơ ra đợi bóng đen kia đập thẳng vào cái mặt vỗn dĩ phẳng tẹt của tôi.
Bóng đen ấy là một trái bóng rổ đang bay tới, ngay trước khi nó chạm phải mặt tôi, bàn tay vừa mới chìa ra cho tôi đã hút lấy một cách thần kì.
“Phù ….” Tôi thở phào một hơi, vội vã bò dậy khỏi sân chuẩn bị mắng ầm ĩ lên cho hả giận.
“Phiên Nhiên!” Anh giơ tay kia giữ tôi lại kéo mạnh xuống. “Không sao là tốt rồi.”
Anh xoay người lại giơ cao tay, tung trái bóng cũ mèm kia rơi thẳng vào lòng rổ.
Cách đó không xa vang lên một tiếng huýt gió.
“Người anh em, khá lắm.” Một bóng đen cao lênh khênh bước đến vỗ vào vai anh.
Tôi giận dữ đứng bên, không thích gã đó nhìn anh từ trên cao như thế. Trên sân bóng rổ, trước nay chỉ có anh mới có thể nhìn xuống kẻ khác. Tôi bước đến chuẩn bị đẩy xe lăn đưa anh đi khỏi.
“Chơi mấy chiêu chứ?” Lại là cái bóng đen đáng chết đó.
“Này, bạn gì đó ….”
“Chơi một lát nhé?” Một bàn tay quen thuộc đặt lên tay tôi cắt ngang lời tôi nói.
“Chơi ư?” Tôi trợn tròn mắt còn lớn hơn cái bóng đèn.
“Chắc em phải biết thói quen đi bóng của anh chứ.” Mắt anh lấp lóe một tia hưng phấn, như biến trở lại thành thiếu niên bóng rổ tràn trề khí thế ngày nào.
Tôi nhìn mắt anh, lòng bàn tay anh đang nắm lấy tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Tôi rất sợ anh sẽ bị tổn thương – cả về thể xác và tâm lí. Thế nhưng tôi không sao từ chối được, không nỡ nhìn sự hưng phấn trong mắt anh lụi đi chỉ vì một chữ “không” của tôi.
Tôi đẩy anh chạy trên sân bóng.
Bóng đen bên cạnh giơ tay lên, không ngờ là một cú cản phá.
Anh thoáng ngẩn người, quay đầu lại nhìn tôi nháy mắt tinh nghịch lộ ra hàm răng trắng muốt. “Ha ha” tôi không nhịn được bật cười.
“Lại nào.” Anh vẫy tay với bóng đen kia.
Tôi lại đẩy anh chạy tiếp … hốt phải hốt trái giả như định vượt qua, anh móc bóng, trái bóng ngoan ngoãn rơi vào rổ.
“Lọt rồi!” Tôi vui sướng nhảy cẫng lên – đó là trái bóng của hai chúng tôi cùng đưa vào rổ. Tôi lắc mạnh vai anh, con nhóc vui vẻ bị đè nén trong sâu thẳm nội tâm lâu nay giờ mới được hoàn toàn buông thả.
“Bạch Vũ Khải! Bội phục!” Bóng đen ôm bóng bước đến bên anh, đưa tay ra. “Quả không hổ danh trung phong số một trong lịch sử trường ta.”
“Cảm ơn!” hai cánh tay đàn ông nắm chặt, tôi ngạc nhiên rằng anh biến mất bốn năm rồi mà trong trường vẫn có người biết đến.
Tôi thở hổn hển nằm vật ra sân, nhắm mắt nuốt nước miếng. Mùi đất ẩm khiến tôi quay trở lại với những tháng ngày la hét “cố lên”
“Phiên Nhiên! Đứng dậy đi, đất lạnh lắm.”
Tôi mở mắt ra, thấy anh cúi người định kéo tôi
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 3
Bài Ngẫu nhiên
- Hình ảnh hài về làng văn hóa xóm đụ
- Bài thơ tình cực chất dành cho các bạn cua gái này
- Thông tin khuyến mãi nap thẻ của các nhà mạng trong cuối tháng 11/2012 cập nhật
- Opera mini 7.5 cho máy android
- Avatar 2.0.0 - thành phố diệu kỳ cập nhật
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 3 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved