Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 4

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 4

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29740 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 4


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4

dậy.
“Mệt quá, em ngồi một lát.” Tôi ngồi dậy, vừa nãy chạy một lúc thật khiến tôi hết cả hơi.
“Đứng dậy đi.” Giọng nói đã hơi nghiêm khắc.
Tôi uể oải bò dậy, anh níu lấy cánh tay tôi thuận thế kéo tôi vào người, đặt tôi ngồi lên đùi.
“Không được đâu ….” Tôi toan nhổm dậy, cánh tay anh ôm tôi càng chặt, tôi lại ngồi xuống đùi anh.
Tôi lập tức trở nên yên lặng, lặng lẽ dùng đôi chân mình cảm nhận chân anh … Đôi chân cứng ngắc khiến tôi thấy đau, đôi chân dưới lớp dạ đã mất đi sức sống và linh hồn.
Tôi tựa vào người anh, cẩn thận hít lấy mùi hương quen thuộc đó, cố tình đưa môi chạm vào lớp da mềm mại trên cổ anh. Tôi nhắm đôi mắt cay xè, sợ rằng những giọt nước mắt đã trào lên khóe không kìm được mà ùa ra mất.
Anh lấy ra một chiếc khăn khô lau mồ hôi cho tôi, chiếc khăn bông mền mại lau qua trán chầm chậm thấm đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên gò má, sau đó là xuống cổ, cánh tay … Tôi giống như một đứa trẻ con trốn trong lòng anh, hưởng thụ niềm vui được quan tâm săn sóc. Cuối cùng, anh ôm lấy tôi. Tôi thoảng như cảm thấy hơi ấm từ gò má anh áp lên trán mình.
“Mệt hả?” Anh thì thầm bên tai tôi.
“Ừm.”
“Nghĩ gì đấy?” Giọng anh thật trầm, thật khẽ.
“Đang nghe tiếng bóng bên kia, quen tai lắm.” Tôi co cả người vào lòng anh, có lẽ rất mau thôi, thứ cảm giác được yêu được chở che này sẽ biến thành hồi ức.
“Ngốc.” Anh nâng mặt tôi lên, bờ môi mềm mại áp lên môi tôi, đầu lưỡi nhẹ nhàng thám hiểm…
“Ừm ……” Tôi khẽ rên lên, hai cánh tay quấn lấy cổ anh, ngón tay lùa vào mái tóc mát lạnh, cuồng nhiệt mê say đáp trả ….
“A…” Anh bất chợt đẩy tôi ra, ánh mắt còn vương mê đắm. “Xin lỗi, Phiên Nhiên, anh… anh không biết là mình bị sao nữa. Anh xin lỗi.” Anh quay mặt đi không nhìn tôi nữa.
Tôi đứng dậy nhìn xuống anh, cảm nhận được nhiệt huyết sôi trào khi nãy giờ đang nguội lạnh dần. vẻ mặt tôi cũng dần lạnh xuống. Miệng vẫn còn lưu hơi ấm của anh, thế nhưng anh bây giờ cách xa tôi quá.
“Anh coi em thành cô ấy hả?” Tôi nhận ra giọng nói của mình lạnh ngắt.
Im lặng. Nét mặt anh cứng ngắc, đôi chân dưới tấm dạ không động đậy. Ánh mắt tôi ngừng lại trên đó hồi lâu, tôi đọc được từ đôi chân không chút sinh mệnh ấy bốn từ — cô đơn, bất lực.
“Như nhau thôi, em cũng coi anh như anh ta. Chúng ta hòa.” Tôi liều mạng cầm máu cho con tim thương tổn và lòng tự tôn rướm máu của mình, nhốt đứa trẻ vui tươi trở lại góc sâu u tối trong tim, khóa lại thật chặt.
Anh quay lại nhìn tôi, “Phiên Nhiên….”
“Em khát rồi, mời em uống nước nha.” Tôi đẩy anh ra ngoài. Từng tốp sinh viên tự học trong trường nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò. Tôi đi mà không liếc nhìn, tôi biết đó không phải là những cái nhìn ganh tị nữa mà là tiếc nuối, tò mò và thương hại.
Tôi nghiến răng nguyền rủa ông trời.
“Phiên trời.
“Phiên Nhiên, anh muốn gặp cậu ấy.” Anh đột nhiên mở lời.
“Ai cơ?”
“Bạn trai em.”
“Anh ấy ra nước ngoài rồi!” Tôi chỉ hận không thể đem anh chàng thần tiên đó ra ngoài vũ trụ.
“Anh đợi.”
“Để làm gì?”
“Giúp em nghiệm thu.” Ngữ điệu của anh lại trở nên bỡn cợt bông đùa. “Để em khỏi bị đám vô tình vô nghĩa lừa gạt mất.”
“Anh mới vô tình vô nghĩa, đồ Trần Thế Mĩ!”
“Nếu có ngày em gặp anh mà không nhận ra anh, coi như em giỏi.” Anh nheo mắt nhìn tôi, đầy vẻ khiêu khích.
“Anh tưởng anh là ai chứ?” Tôi xù lên như một con gà chọi.
Anh bật cười quay sang nhìn phía xa. “Anh đã nợ em rất nhiều, nhưng không trả hết được. Phiên Nhiên, được nhìn em hạnh phúc lấy chồng, anh cũng đỡ hổ thẹn.”
“Chúng ta bây giờ chỉ là bạn học, có lẽ chỉ là hơi thân quen một chút.” Tôi không cần anh đối với tôi như thế, nhưng tôi cũng chẳng biết làm sao – cho dù anh bại liệt ngồi xe lăn, nhưng khi hai tâm hồn trần trụi đối diện nhau, anh vẫn có thể hiểu rõ tôi, áp đảo tôi mạnh mẽ.
Tôi lặng lẽ đẩy anh, tay đẩy xe lăn bị tôi nắm mạnh đến mức ướt đầm. Phía xa là xe của anh, người đàn ông trung niên đó đứng đợi cạnh xe.
Anh đã không thể thiếu được sự chăm sóc của người khác rồi, tôi chớp mắt thật mạnh để mình trông tự nhiên hơn một chút. Ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời vẫn chẳng có sao băng …. Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương 05
Quà tặng
Anh kiên quyết để lái xe đưa tôi về.
Tôi mím môi im lặng bước lên xe – tôi biết anh không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng tàn phế vô dụng của mình.
Lúc xe chạy, tôi không kìm được ngoái đầu nhìn anh, trên chiếc xe lăn anh thật cô đơn, yếu đuối.
Màn đêm đen đặc dần dần che lấp bóng hình anh ….
Tay tôi khẽ khàng trượt lên môi, ngón tay mân mê nhớ lại nụ hôn bất chợt mà nhầm lẫn ấy. Đôi môi ấm mịn không kìm nổi ngậm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo. Tôi chớp mắt thật mạnh ép làn hơi ấm nóng trở về.
“Giống như lần trước, hi vọng cậu Bạch lần này không có chuyện gì.” Người lái xe tên A Trung nói, chân không ngừng tăng tốc khiến tôi bị nghiêng ngả sang hết bên nọ đến bên kia.
“Lần trước ư? Lần trên đỉnh núi ấy hả?” Tôi nhớ lại hôm sau trông thấy anh bị gãy xương.
“Đúng thế.!” Chú Trung thở dài, “Cậu Bạch cứ nằng nặc muốn tôi đưa cô về một mình rồi quay lại đón cậu ấy. Thế nhưng lúc tôi quay lại thì phát hiện ra cậu ấy không ngờ đã một mình xuống được một đoạn đường núi, ngã ở ven đường, khiến tôi sợ đến mức không biết phải ăn nói sao với ông chủ và bà chủ.”
“Anh ấy — tự mình đẩy xe lăn xuống núi sao?!” Tôi hít vào một hơi lạnh.
“Vâng! Nghe cậu ấy nói cậu ấy tự nhiên sốt ruột muốn đi theo nhìn cô, sợ cô một mình xuống núi gặp nguy hiểm.” Chú Trung liếc nhanh sang tôi, “Cô Lâm, không phải tôi lắm lời nhưng cậu Bạch thực sự đối với cô rất đặc biệt.”
“À …. ờ ….” Tôi cũng không biết phải giải thích ra sao với bác tài nữa.
Đầu óc tôi gắng sức tưởng tượng cảnh anh ngã soài trên núi không thể tự xoay sở, trái tim tôi đau như tan nát, không sao kìm chế nổi cái cảm giác sợ hãi đến điếng người.
“Tôi… tôi tự về được. Chú mau quay lại xem anh ấy đi.” Tôi không khống chế nổi nỗi sợ hãi lan tràn.
“Lâm tiểu thư!” Chú Trung do dự.
Tôi đẩy cửa xe cho chú một lí do chắc chắn: “Tôi sắp về đến nhà rồi.”
Chú Trung cười nhìn tôi áy náy, dậm ga quay đầu xe về phía ngược lại …
Tôi ngồi khoanh chân trên giường như một lão tăng nhập định .
“Cục cưng, còn chưa ngủ sao?” Mẹ già tôi thò đầu vào.
“Ừm, ngẩn người một lúc thôi.” Tôi cố gượng cười.
“Công ty mới đã quen chưa? Con cũng bớt bốc đồng chút đi.” Mẹ già thấy tôi không từ chối để mẹ vào liền lách vào phòng tôi.
“Mẹ, tại sao người ta lại biết đi?” Tôi nhìn đôi chân đan vào nhau vắt vẻo của mẹ.
“Chuyện này cũng phải hỏi sao?” Mẹ ngạc nhiên hỏi.
“Nhưng có người không thể đi được.” Tôi nhớ đến anh và đôi chân không thể động đậy của anh.
“Cục cưng, con sao thế?” Mẹ nhìn tôi lo lắng, sờ nắn trên đùi tôi. “Con không định cho mẹ con biết tin xấu gì đấy chứ?”
Tôi áy náy nhìn vẻ sợ hãi trong mắt mẹ, tôi ôm lấy bà, sợ mình đã dọa chết khiếp trái tim sắp năm mươi tuổi của bà . “Con không sao, mẹ đừng nghĩ lung tung.”
Mãi lâu sau, dỗ dành an ủi mãi mới khiến mẹ tôi hoàn hồn lại, chút ý định nói chuyện của anh ấy cho mẹ nghe cũng không còn.
Lim dim mắt trên giường, đầu óc tôi hỗn loạn, xe lăn, bóng rổ, nụ hôn, tất cả xoắn tít lấy nhau. Khi tôi nửa mê nửa tỉnh, trời đã sáng tự lúc nào.
Tôi vác đôi mắt thâm quầng tới công ty, ngáp ngắn ngáp dài trước màn hình máy tính.
“Bộp … bộp”. Một bàn tay quyền uy vỗ lên mặt bàn tôi.
“Chủ nhiệm!” Tôi vội vàng đứng dậy cố gắng mở to đôi mắt đang lờ đờ muốn ngủ, làm ra vẻ cung cung kính kính.
“Kỉ niệm thành lập công ty, nhân viên mới phải lên tự giới thiệu, tốt nhất là có vài tiết mục, mục đích là để …”
“Góp vui với mọi người ạ?” Tôi to gan lớn mật nhanh nhảu đáp.
Chủ nhiệm nhìn tôi với vẻ “cô này hiểu chuyện dễ dạy” ….
“Em định nói một câu thế này – Tôi là Lâm Phiên Nhiên, that’s all, thank you.”
“Không được! Cô ăn mặc đẹp cho tôi chút, thể hiện cho tốt kẻo người khác nói nhân viên của tôi không ra gì!” Chủ nhiệm trừng mắt, khuôn mặt béo núc rung lên.
“Vấn đề là em có mặc long bào cũng không giống thái tử …” Tôi nhìn bộ đồ Jeans đơn giản trên người.
“Đừng có mặc cả với tôi!” Chủ nhiệm phất tay chạy mất.
Đúng là cá nằm trên thớt! Tôi bực bội nghĩ, cái công ty quỷ quái này từ trên xuống dưới đều bắt nạt tôi.
Tôi đứng ngẩn ra nhìn những quầy trưng bày hoa lệ trong trung tâm thương mại, cố tưởng tượng những thứ trang phục gọi là đẹp đẽ đó mặc lên người tôi trông sẽ thế nào. Thế nhưng khiến tôi tuyệt vọng chính là đám giá tiền ghi trên đó. Đầu óc tôi chỉ nghĩ – số tiền này có thể đi Lệ Giang rồi, số tiền kia có thể đi Maldives ….
Tôi thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cửa sổ trưng bày một cách thật mất hình tượng. Xem ra bảo tôi bỏ tiền mua mấy thứ quần áo này không bằng để tôi từ chức về nhà đi du lịch một chuyến nữa cho xong.
Tôi lắc đầu định bỏ về nhà.
Cái tên hôm qua khiến tôi mất ngủ tự đẩy xe lăn đến, trên mặt nở nụ cười dìm chết người ta đi lại gần tôi. Tôi muốn chạy nhưng chân tôi không cho tôi chạy – tôi vẫn tham lam muốn ở bên anh một lát.
“Sao anh cứ bám theo em như hồn ma vậy?” Tôi nỗ lực lườm một cái.
“Đừng có đề cao bản thân quá, anh chỉ tình cờ đi qua, nhìn thấy một cô ngốc ngồi trong trung
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 4
Bài Ngẫu nhiên
- Tải game Kpah phiên bản mới nhất
- Video beat karaoke: Sẽ không còn nữa - Tuấn Hưng 3gp cho mobile
- Ảnh hài cười đau bụng, khá nhạy cảm
- Khi anh biết anh sai - Trung Quân - bài hát tình yêu hay - bài học cho sự giả dối trong tình yêu
- Tuyển chọn nhạc Hoa không lời - tiếng sáo, piano hòa tấu cực kỳ cảm xúc, tâm trạng và buồn man mác
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 4 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved