Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 5

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 5

•Ngày Gửi: 28,10,13 -23:02)
•Xem: 29699 lượt xem

Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 5


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 5

tâm thương mại thở vắn than dài mới lại xem chuyện lạ thôi.” Anh nhìn tôi hứng thú, những đường nét hoàn mĩ trên mặt khiến đôi mắt đang cố trừng lên của tôi không sao dời đi được.
Tôi nuốt nước bọt, cố áp chế ham muốn sàm sỡ đôi môi căng mịn của anh.
“Chú Trung đâu?” Tôi phát hiện ra anh lại chỉ có một mình, đâm lo: “Anh đừng có suốt ngày chạy loạn một mình vậy chứ!”
“Trong mắt em anh đã vô dụng đến thế sao?” Khuôn mặt anh tuấn thoáng qua chút giận, mặc dù miệng vẫn cười như không có chuyện gì.
“Hả, em … em đâu có ….” Tôi vẫn luôn cẩn thận lảng tránh đề cập đến chân anh, đối mặt với sự chất vấn này tôi gần như không biết đáp lại thế nào.
“Ha ha….” Cái tên vô sỉ kia không ngờ lại phá ra cười.
“Anh …..” Tôi chồm lên như một cô nàng hung dữ.
“Phiên Nhiên!” Anh khó khăn lắm mới nín cười, tóm lấy cánh tay đang khua loạn của tôi để trước ngực. “Chọn được gì rồi?”
“Em … cái này …..” Tôi không biết phải giải thích cho anh thế nào rằng tôi căn bản không muốn mua mớ áo quần đắt chết người đó.
“Áo thun quần bò, một trăm năm cũng không thay đổi, bạn trai em không có ý kiến gì sao?”
“Là chủ nhiệm có ý kiến.” Nói đến vấn đề này tôi bắt đầu lên tinh thần dạy dỗ người ta, “Chính là cái đám lão gia thích ca múa nhảy nhót các anh tổ chức kỉ niệm thành lập công ty, hại em …..” Tôi bắt đầu nhao nhao lên.
“Thành lập công ty?” Anh vỡ lẽ, “Đi nào.” Anh đẩy xe lăn đi vào trong trung tâm thương mại.
“Đi á?” Tôi vẫn đứng im tại chỗ.
“Bây giờ anh chỉ có một mình, em nhẫn tâm bỏ rơi anh sao?” Anh ngoái đầu chậm rãi bỏ lại một câu.
Thật đúng là hiểm quá đi, bắt nạt tôi lương thiện. Tôi tức tối đi theo phía sau anh.
Chúng tôi đi thang máy lên đến khu đồ đầm nữ mà tôi chưa tới bao giờ.
Tôi đẩy anh với nét mặt vô cảm, anh thì lại hứng chí hân hoan, suốt dọc đường thu hút không ít ánh mắt chăm chú của nữ giới.
Đột nhiên anh rẽ vào một cửa hàng “Bộ đồ màu mù tạc đó, size của cô ấy.” Anh nói nhỏ với cô phục vụ.
“Này.” Tôi hoảng loạn nhìn cửa tiệm này – những nơi thế này đúng là nơi đại kị của tôi: quần áo thì ít mà cửa hàng thì to!
“Thử có mất tiền đâu!” Anh nhướn mày với vẻ chẳng có gì đáng nói.
“Mời cô qua bên này.” Cô phục vụ mỉm cười chỉ dẫn.
Tôi ảo não chui vào phòng thay đồ, không đúng, nên gọi là sảnh thay đồ mới phải, bởi vì nó còn rộng hơn phòng khách nhà tôi.
Tôi ngạc nhiên ngắm mình trong gương – bộ dạ phục tơ tằm mềm mại bó sát khiến thân hình tôi thướt tha đến lạ, khe ngực lấp ló trong chiếc khăn choàng toát lên vẻ quyến rũ đầy nữ tính ….. Tôi chưa từng biết rằng mình lại có mặt này!
Ánh mắt vô tình dời đi, trong tấm gương trông thấy một đôi mắt sâu thẳm tràn đầy vẻ tán thưởng, tôi hơi sững người quay lưng lại nhìn anh.
“Đẹp lắm.” Anh khẽ thốt ra hai chữ, bờ môi mềm mại nhếch thành một đường cong tuyệt đẹp.
Tôi hoảng hốt cúi đầu chạy khỏi phòng thay đồ, hai tay đè lên ngực, sợ trái tim đang kích động có thể nhảy ra ngoài. Tay tôi run rẩy lật nhìn mác giá, tôi há hốc miệng ….
Tôi cẩn thận đưa trả bộ dạ phục “Ưm … thôi ….”
“Gói lại!” Anh rút ra một tấm thẻ vàng.
“Đắt lắm đấy!” Tôi trừng mắt nhìn anh.
Anh đặt túi đồ lên đùi, đẩy xe rời khỏi.
“Phiên Nhiên, vừa rồi anh đã thấy trong mắt em thứ mà em đã đánh mất từ lâu lắm.” Anh nói khẽ.
“Cái gì cơ?”
“Mộng mơ thuần khiết và kì vọng. Anh không biết có phải là anh đã làm mất những thứ quý giá đó của em không nữa.”
Tôi chột dạ nhìn phía xa. Tôi biết mình đã đánh mất những gì, rất lâu rồi …. Một cô gái mà trong mắt không còn nỗi chờ mong kỳ vọng thì không phải là một người hạnh phúc.
“Xin lỗi em.” Anh khẽ thở dài.
“Em không muốn nói chuyện ngày trước nữa.” Tôi cúi nhìn xuống, che giấu đi nội tâm chua xót. Một người không thể cho, một người không thể quên nổi, nói thì có ích gì?
“Cái này tặng em, hãy làm một cô gái vui tươi nhé.” Anh mỉm cười đặt chiếc túi vào tay tôi.
Lòng bàn tay tôi hơi toát mồ hôi ….. đã bao lâu rồi tôi không được nhận món quà vui vẻ thế này? Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 – Chương 06
Ra đi
Tôi ôm mấy bó hoa gói gém cầu kì ra khỏi công ty … Đây là hậu quả của việc tôi mặc bộ lễ phục đắt đỏ đó trong buổi lễ kỉ niệm thành lập công ty, trong một đêm tôi đã thăng cấp từ em gái nhỏ lên hàng ngũ mĩ nữ.
Bách hợp, tulip, hoa hồng … không có loại nào tôi thích cả. Mùi hương bách hợp trộn lẫn hương hoa hồng nồng nặc khiến tôi thấy chóng mặt. Nhưng bất kể ra sao cũng phải vượt khó đem đống hoa này về nhà cho mẹ tôi xem – con gái mẹ không phải là không có ai theo!
Ánh mắt tò mò ngưỡng mộ suốt dọc đường khiến tôi bay bổng, lòng hư vinh của con gái giây phút ấy thể hiện ra đến tận cùng, tôi đắc ý nhướn mày áp chế ham muốn cười toáng lên như một đứa mê hoa, chạy về phía trạm xe bus.
Xe bus đông quá …..
Tôi thầm thở dài, còn chưa đợi tôi về đến nhà mà lòng hư vinh đã thành bùn dưới chân rồi.
Một chiếc xe màu đen chầm chậm chạy đến bên tôi.
“Cô gái bán hoa ngốc nghếch.” Một giọng nói trêu chọc vang lên – giọng nói mà tôi chết rồi nghe được cũng phải bật khỏi quan tài.
“Hứ!” Tôi ngẩng đầu kiêu ngạo, thế nhưng tôi nhanh chóng nhớ ra thứ đã giúp tôi giành được tất cả hư vinh chính là bộ váy anh bỏ tiền mua. Tôi lập tức thấy hơi hụt hẫng.
“Nếu không muốn hoa của em nát hết thì tốt nhất lên xe đi.” Anh lười nhác tựa vào lưng ghế nói.
Cái tên này cứ như là đi guốc trong bụng tôi vậy, lúc nào cũng nói trúng điểm yếu của tôi. Tôi hậm hực đưa đống hoa cho chú Trung vừa đi đến cạnh tôi, lượn qua hông xe chui vào từ phía kia.
Lần đầu tiên tôi ngồi cùng một xe với anh, sợi dây an toàn cố định anh ở chỗ ngồi, đôi chân không cảm giác dưới tấm dạ tựa sang một bên vô lực, hai tay chắp lại đặt trên đùi.
Tay anh có thể cảm nhận được chân anh nhưng đôi chân đó lại không cảm nhận được chút xíu hơi ấm nào đôi tay đem lại – đây là một thứ cảm giác khó có thể cân bằng. Tôi ngồi ghế bên trái, mắt nhìn xuống giấu đi nội tâm phức tạp.
“Bây giờ có phải là thấy hít thở thoải mái hơn rồi không?” Anh quay sang mỉm cười nhìn tôi.
“Sao anh biết ….” Tôi buột miệng đáp. Anh hiểu tôi hơn nhiều so với tôi tưởng. Anh vẫn để ý đến tôi sao? Trong lòng tôi hiện lên một chuỗi bong bóng hi vọng dập dềnh.
“Em trong suốt như nước lọc ấy.” Anh đặt tay lên chỗ tựa tay bên cạnh.
“Lúc xe chạy khó giữ thăng bằng phải không?” Tôi e dè hỏi, tôi muốn biết tất cả về anh, nhưng cũng rất sợ làm tổn thương anh.
“Ừ, anh sợ khi xe quẹo hay lắc mạnh sẽ ngã đè lên em mất.” Ngữ khí của anh bình thản chẳng khác gì đang nói 1+1=2. Tôi ngầm hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thăng bằng, một trung phong bóng rổ xuất sắc cho dù cả người ở trên không cũng vẫn có thể giữ thăng bằng, thế mà giờ đây – ngay cả khi ngồi anh cũng không thể giữ thăng bằng được. Tôi không biết tại sao ông trời lại chà đạp lên lòng tự tôn và tự tin của một con người như thế, để cho anh nếm trải sự khác biệt giữa có thể và không thể bất cứ lúc nào.
“Em thích hoa lan vũ nữ, đúng không?” Nụ cười mỉm và giọng nói khẳng định của anh cắt đứt dòng suy tư đau đớn của tôi.
“Ừm.” Tôi cố nặn ra một nụ cười hờ hững. Mỗi lần nhìn vào chân anh, bất kể tôi vui đến dâu cũng tự nhiên sinh ra cảm giác nặng nề.
Xe dừng lại trước một tiệm bán hoa.
“Đợi anh một lát.” Anh cở đai an toàn, chú Trung sớm đã lấy xe lăn từ trong cốp ra để cạnh cửa xe.
“Anh làm gì đấy?” Tôi cuống lên, “Anh đừng có nói là anh đi mua hoa đấy nhé, nhàm quá!”
“Anh cứ nhàm thế đấy, em có phải là không biết đâu.” Anh nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng ngà đều đặn.
“Cậu Bạch …” Chú Trung đưa tay ra muốn đỡ lấy anh.
“Để tự tôi.” Anh chống một tay lên ghế, một tay chống lên xe lăn lê tấm thân nặng nề của mình. Đôi chân thon dài bị động đổi hướng theo thân thể, cuối cùng bị đôi tay của chú Trung chuyển đến chỗ để chân trên xe lăn.
Từ đầu đến cuối anh luôn tránh mắt tôi.
Ba phút sau, một đóa lan vũ nữ rực rỡ đưa đến trước mặt tôi.
“Nhàm, nhàm quá đi!” Tôi lắp bắp che giấu đi nội tâm kích động của mình.
“Cái này hợp với em hơn.” Anh cười rạng rỡ. Sau đó lại khó khăn lặp lại những động tác ngược lại với ba phút trước.
“Đi lại không tiện thì …. đừng làm mấy chuyện không cần thiết nữa.” Tôi lựa chọn từ ngữ mãi mới lí nhí nói được một câu.
“Chỉ là không tiện thôi mà.” Anh mỉm cười an ủi tôi, “Đừng có trưng cái mặt Lâm Đại Ngọc ra như thế được không, chẳng giống em chút nào.” Anh xoa mái tóc ngắn của tôi, một thứ cảm giác bồi hồi lướt qua trong lòng.
Đây là yêu sao? Hay chỉ là vật thay thế của tình yêu? Đầu tôi lại hiện lên cô gái xinh đẹp mà cả đời khiến tôi phải tự ti, trái tim tôi trở nên trống rỗng.
Đây chính là niềm vui vụng trộm, là niềm vui sướng nhất thời nhận được, nhưng rất nhanh sau đó là bất an sợ hãi, nhận được càng nhiều, nỗi sợ càng sâu.
Tôi chăm chú nhìn bàn tay sạch sẽ mịn màng gác trên chỗ tựa tay, móng tay gọt giũa chỉnh tề tỏa ánh sáng phấn hồng mờ nhạt. Tôi gần như cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đó.
Tôi đưa tay ra đặt lên mu bàn tay anh như kẻ mộng du. Tay anh thoáng run lên, lật lại ôm gọn bàn tay không lớn của tôi trong lòng bàn tay, nắm thật chặt. Đột nhiên anh đặt tay tôi gọn sang một bên, ánh mắt sáng
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 5 trong tổng số 17 trang

Đang xem: Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 - full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 5
Bài Ngẫu nhiên
- Ca khúc hay tình yêu: Nếu không phải là em!
- Tải game avatar cho điện thoại android
- Ngày yêu anh - thơ tình yêu
- Video beat karaoke giấc mơ trưa - thùy chi 3GP cho mobile
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lời chia tay ngày mùng 1 tháng 4 full toàn tập, đọc truyện ngắn lời chia tay ngày nói dối, truyện tình buồn chia tay 1/4 phần 5 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved