Truyện lớn lên anh sẽ yêu em full toàn tập, đọc truyện teen hay tình cảm, truyện teen tình yêu học trò, đọc truyện yêu đương lãng mạn học sinh, truyện tình cảm tuổi teen phần 4

Truyện lớn lên anh sẽ yêu em full toàn tập, đọc truyện teen hay tình cảm, truyện teen tình yêu học trò, đọc truyện yêu đương lãng mạn học sinh, truyện tình cảm tuổi teen phần 4

•Ngày Gửi: 06,08,13 -23:52)
•Xem: 22863 lượt xem

Truyện lớn lên anh sẽ yêu em full toàn tập, đọc truyện teen hay tình cảm, truyện teen tình yêu học trò, đọc truyện yêu đương lãng mạn học sinh, truyện tình cảm tuổi teen phần 4


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4

ừm. Nhớ Thường Xuyên viết thư cho Tuấn nhé?
- ừm. Nhung biết rồi. Nhung vẫn đang làm người yêu của Tuấn mà.
- Nhất định Tuấn sẽ cố gắng học thật giỏi để ra Hà Nội gặp Nhung. Nhất định như thế.
- ừm. Nhung tặng Tuấn cái sáo này để Tuấn làm kỹ niệm. Lúc nào nhớ Nhung thì mang nó ra ngắm xem như Nhung ở bên cạnh.
Cậu gật đầu, cầm chiếc sáo trúc trên tay ngắm ngía.
- Mà Nhung sau này định thi trường gì thế?
- Nhung sẽ thi vào Bách Khoa.
- Tuấn cũng vậy.
- Thế thì hẹn Tuấn tại Trường Đại Học Bách Khoa nhé.
Cậu lại gần nhung, nắm tay của nhung:
- ừm. Chúng ta cùng cố lên nha.
- ừm.
Ngày nhung phải theo mẹ ra hà nội mỗi lúc một gần, mà cậu chẳng muốn điều đó xãy ra tí nào cả, nhưng mà thời gian thì vẫn cứ trôi, rồi ngày chia tay cũng đến:
- Nhung đi nhé?
- ừm. Thương xuyên viết thư cho tơ nhé.
- ừm. Hứa với Nhung là không được buồn! Hãy vui lên, cuộc đời đang ở phía trước. Nhung sẽ chờ Tuấn.
- Hứa đó nha! Ra đến nơi nhớ viết thư cho Tuấn nhé. Cậu bật khóc hai dòng nước mắt cứ chảy.
- Không đựơc khóc. Nếu khóc là Nhung giận Tuấn đó.
- Tuấn Xin lỗi.
- Không sao! Mike của Nhung! Nhung đi đây.
- Hi hi. Nhung đi nhé.
Cậu đưa tay lên vẫy chào nhung cho đến khi chiếc tàu hỏa chạy khuất dần, khuất dần trong ánh nắng sớm mai.
Thời gian cứ thế trôi đi hai người thường xuyên viết thư cho nhau, cậu
lên lớp 10 và đương nhiên là được vào lớp 10A1 lớp chọn của trường. Chuyện gì cậu cũng kể cho Nhung nghe.
- “Nhung à. Mike đây, Nhung dạy tớ phải nói chuyện phải cười nói với mọi người, giờ đây Tuấn có rất nhiều người hâm mộ Tuấn sợ Tuấn xiêu lòng mất. Ha ha, nói đùa thôi, cảm ơn Nhung nha. Giờ đây Tuấn thấy cuộc sống có nhiều cái thú vị lắm. Tuấn yêu cuộc sống Tuấn yêu tương lai và Tuấn cũng rất yêu Nhung đó.”
Cho đến một ngày cậu viết thư, một tuần, hai tuần rồi một tháng trôi qua mà cậu vẫn không nhận được bức thư nào của Nhung cả, cậu đã thử viết thêm nhiều bức thư nữa nhưng kết quả vẫn vậy. Ngày nào cậu cũng xuống thư viện trường hằng mong sẽ nhận được thư của Nhung. Và rồi cuối cùng cũng có một bức thư của Nhung mà cậu mong muốn, cậu vui lắm cậu lấy thư rồi chạy nhanh về lớp….
Mở thư…………….
Tay cậu run run. Mắt cậu rưng rưng. cậu suýt bật khóc, cậu chạy nhanh ra khỏi lớp chạy thật nhanh về nhà để không ai biết là cậu khóc. Rồi cậu khóc khóc thật to:
- Tại sao! Tại sao ông trời lại đối xử với tôi như thế. Tôi đã làm sai điều gì mà ông lại trừng phạt tôi như thế. ông hãy nói đi. tại sao? Tại sao những người con gái t
ôi yêu quý ông đều cướp đi của tôi. ông hãy nói đi? tại sao lại thế? Cậu tự nghĩ từ giờ sẽ không bao giờ quan tâm, không bao
giờ yêu thương ai, sẽ không bao giờ yêu một ai nữa.
- ………………………………….
- “Tuấn à. Bác là Mẹ của Nhung. Bác không định viết thư cho cháu.
nhưng thấy cháu viết thư mà bác không viết thư lại bác thật có lỗi với cháu. Nhung nó chết rồi, nó chết cách đây 1 tháng, trước khi nó chết nó nhờ bác không được nói cho cháu biết, lúc nào cháu ra Hà Nội thì lúc đó nói với cháu trả cháu sợi sây chuyền lúc đó cháu cũng trưởng thành rồi. Bác biết sẽ không giấu được lâu. sớm muôn gì thì cháu cũng biết. bác xin
lỗi…………
Cầm sợi dây chuyền trên tay cậu không tin đó là sự thật. Sự thật nó quá phủ phàng với cậu.
- ” Tuấn này! sau này nếu có chuyện gì cũng không được bi quan, hãy vượt qua nó nhé. Vui vẽ là liều thuốc hữu hiệu nhất đó. Sau này không có Nhung ở bên mà Nhung nghe ai dó nói Tuấn buồn, không vui, là Nhung
giận Tuấn đó, Nghe chưa”
- Nhung à, Tuấn biết rồi Tuấn sẽ luôn nhớ lời Nhung, Tuấn sẽ luôn luôn vui vẽ, sẽ không buồn đâu, Nhung đừng lo. Tuấn sẽ phấn đấu học thật tốt, sẽ không phụ lòng Nhung đâu, sẽ không làm Nhung phải lo lắng về tớ đâu, tớ hứa. Tớ hứa đó.
*********************
Thời gian cứ thế trôi đi, vào năm cậu lớp 11 giữa trưa nắng hè nắng gắt, cậu đi một mình trên đường, cậu nhìn thấy một cô bé nằm trên đường, hình như là bị tai nạn. Cậu chạy lại ôm cô bé:
- Này! này! Tỉnh dậy đi cô bé. đừng nhắm mắt đừng ngủ.
Cậu nhìn xung quanh, không có ai cậu bế cô bé vào bệnh viên, may mà bệnh viện không xa lắm vừa đi cậu vừa hỏi tên quê quán cô bé. Cô bé ấy nhìn cậu mắt cô mờ mờ không rõ cô bé đưa tay lên cổ cậu nắm lấy sợ dây chuyền của cậu rồi bất tĩnh. Vô tình đã giật luôn sợi dây chuyền của cậu. đến bệnh viện cậu vẫn ngồi ở đó, chờ tin bác sỹ.
- Ai là người nhà của bệnh nhân.
- Cháu là bạn của bạn ấy. Bạn ấy có sao không ạ.
- Bạn ấy không sao. May mà cháu đưa bạn ấy kịp thời.
- Cảm ơn bác sỹ!
- Mà sao bạn ấy lại bị tai nạn.
- à……………………
- ……………………..
- ừm. May mà có cháu chứ không thì tính mạng của bạn ấy không biết ra sao!
- Thôi muộn rồi cháu về đây.
Cậu không biết là mình đã mất sợi đây chuyền. Mãi đến tối khi cậu sờ
vào cổ mới không thấy sợi dây chuyền đó. Cậu không biết tại sao mất. Cũng không mất lúc nào. rồi cậu nghĩ rất nhiều chuyện, rất nhiều.
***********************
- Bác sỹ, cô gái ở phòng này đâu rồi ạ?
- à người nhà cô ấy đến đón cô ấy rồi.
- Thế bác sỹ có biết cô ấy ở đâu không ạ?
- Bác không biết! cháu lại hỏi cô y tá ở phòng đầu ấy xem kìa.
- Cảm ơn bác sỹ.
Cậu đã làm mất sợi dây chuyền, một sợi dây chuyền chứa rất nhiều chuyện buồn vui của cậu. Cậu thở dài,Rồi nghĩ:
- đành vậu thôi, duyên số đã định làm sao thay đổi được.
Thoắt cái cậu đã chuẩn bị thi đến nơi, thế mà mọi việc trong gia đình cậu đều đổ dồn lên người cậu, cậu không còn thời gian để học nữa. Cậu phải tranh thủ học buổi đêm khi mọi người đã đi ngủ hết. Cậu ghét Bố, cậu không thích nói chuyện với Bố, không bao giờ tâm sự với Bố. Thậm chí bây giờ chưa chắc Bố cậu đã biết cậu học lớp mấy. Nhưng đó cũng là nghị lực để cậu học tốt hơn cậu cố gắng hơn. chỉ cần cậu đậu đại học thì cậu sẽ được ra Hà Nội, sẽ được rời xa gia đình đáng ghét này, và rồi điều gì đến sẽ đến đương nhiên cậu đậu đại học.
Ngày cậu đi học không có ai tiển bước cậu đi cả. Bố cậu đi làm còn bà ta chẳng thèm dặn dò chẳng thèm nói với cậu một cậu cũng chẳng quan tâm là cậu đi hay chưa, mang túi đồ trên vai cậu lặng lẽ rời căn nhà “đáng ghét” bước thật nhanh như muốn rời xa cái căn nhà này càng nhanh càng tốt. Cậu sờ tay vào túi quần, là năm triệu mà bố cậu đã đưa cho cậu trước khi đi làm:
- “nhất định con sẽ trả lại số tiền này cho bố”. Cậu cười khẩy, lòng xót xa.
**********************
Hà Nội……………
Lần theo địa chỉ. Cậu đi đến một căn nhà nhỏ ở Hà Nội. Hy vọng là không sai, cậu thầm nghĩ. Cậu muốn đến thăm Nhung việc đầu tiên mà
cậu muốn làm khi ra Hà Nội.
- Cháu chào bác. bác có phải là Lan, Mẹ của Nhung không ạ?
Bà lan nhìn cậu chằm chằm.
- ừm. đúng rồi cậu là………..
- cháu là Tuấn, bác có nhận ra cháu không ạ?
- Tuấn hả cháu, vào nhà đi!
- Vâng. cảm ơn bác.
- Cháu lớn thế này rồi à? Nếu Nhung còn sống chắc nó sẽ vui lắm
Một khoảng im lặng, câu nói của bà Lan làm cả hai im lặng không nói gì……
- Cháu có thể đi thăm Nhung được không ạ?
- ừm. để Bác dẫn cháu đi.
- cảm ơn bác…….
- Nhung à? Tuấn đây! Mike của Nhung đây. Nhung có còn nhớ Mike này nữa không?

---------

Lớn Lên Anh Sẽ Yêu Em - Phần 3

Chương 6:

”Em tin một ngày sẽ gặp được anh ấy, sẽ gặp được ân nhân đã cứu em ngày xưa”
- Này Mike! Em có nghe chị nói gì không?
- ừm. Có. Vì em quá ngốc mà.
- thế à?
- ừm. Ngày xưa em ngốc lắm nên bạn em gọi là Mike.
- ừm. Thế giờ chị gọi em là gì?
- chị cứ gọi em là Mike đi.
- ừm. chị không thấy ai như em tự nhận mình là ngốc nghếch.
- Hi hi. Thì em có gì thì em nói vậy.
Thời gian cứ thế trôi đi. cậu luôn chứng tỏ là một con người có bản lĩnh. Một lớp trưởng giương mẫu. Một thần tượng trong mắt các nữ sinh trong khoa cũng như của nhà trường. Ngoài ra cậu là một người giỏi toàn diện các môn thể thao, giỏi giao tiếp, ứng xử. Văn nghệ đặc biệt cậu hát rất hay, biết chơi các nhạc cụ âm nhạc như sáo, đàn ghita, đàn bầu. Nhưng không ai biết cậu cậu có cái tài văn nghệ này. mà cậu có bao giờ giờ thể hiện cho mọi người mà mọi người biết.
- “Tôi sinh ra giữa lòng miền trung miền thùy dương, ruộng hoang nước mặn đồng chua…… đên trăng cao…… thôn xóm làng ngẩn ngơ lầm than.”
Cậu đang hát thì cậu nghe có tiếng bước chân nên cậu không hát nữa.
- Mike cậu đến sớm thế?
Cậu quay mặt về nơi phát ra tiếng nói:
- Mai à! Cậu cũng thế thôi!
- Hi hi. Không đến sớm thì làm sao có thể nghe được giọng hát của cậu. Thế mà cứ dấu tài nhé.
Bị người khác phát hiện cái tài của mình cậu chẳng thể nói được gì nữa bèn gãi đầu nói:
- Tớ chỉ hát cho vui thôi mà.
- đó là mới hát cho vui thôi đấy. Không biết hát thật sẽ như thế nào nữa.
- thôi tớ vào lớp đây….
- ……..
- ít hôm nữa là 20/10 rồi, có ai hát tặng cô và các bạn nữ một bài hát không?
Thấy cô giáo nói vậy chẳng ai chịu đứng lên thể hiện cả, được một lúc sau Mai đứng dậy nói:
- Thưa cô. bạn Mike đi ạ. Bạn ấy hát hay lắm.
Cô giáo tò mò hình như lớp này được mỗi một người tên là mai lại là người đứng dậy bảo bạn mike hát hay lắm, không lẽ tự nói mình sao. Càng nghĩ càng khó hiểu cô giáo hỏi tiếp:
- Mike là ai thế. Học sinh mới à?
- à quên! thưa cô là bạn Tuấn ạ. Bạn ấy hát hay lắm ạ!
- Lớp trưởng à?
Cả lớp vổ tay hoan hô. cả
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 4 trong tổng số 14 trang

Đang xem: Truyện lớn lên anh sẽ yêu em full toàn tập - đọc truyện teen hay tình cảm Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện lớn lên anh sẽ yêu em full toàn tập, đọc truyện teen hay tình cảm, truyện teen tình yêu học trò, đọc truyện yêu đương lãng mạn học sinh, truyện tình cảm tuổi teen phần 4
Bài Ngẫu nhiên
- Tải game mobi army cập nhật phiên bản mới nhất cho mobile
- Giới thiệu bài hát tiếng Anh hay: Rhythm Of The Rain - Jason Donovan
- Gọi điện trêu 1 em nhân viên Viettel rất dễ thương và cười gần chết luôn
- Mong một ký ức bình yên - Đạt Nguyễn - Bài hát cực kỳ hay
- Truyện ngắn hơi ảo nhưng đầy ý nghĩa cho bạn
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện lớn lên anh sẽ yêu em full toàn tập, đọc truyện teen hay tình cảm, truyện teen tình yêu học trò, đọc truyện yêu đương lãng mạn học sinh, truyện tình cảm tuổi teen phần 4 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved