Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 22

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 22

•Ngày Gửi: 20,04,14 -15:27)
•Xem: 50959 lượt xem

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 22


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 22

dữ trả lời.
- Thế nhưng những người đó vì anh mà chết, bởi anh đã hiện hình hại họ tới nông nỗi này.
- Thế thì làm sao? Chính em cũng muốn thu phục anh, muốn giết anh, muốn đẩy anh xuống mười tám tầng địa ngục mà? - Giang Ngạn Hoa càng lúc càng lạnh lùng, anh bắt đầu gằn giọng với cô.
- Tôi, tôi, tôi...
Hiểu Nguyệt bị hỏi dồn dập, cô không trả lời, chỉ lùi về phía sau.
- Em thì sao? Đến kỹ năng sơ đẳng để giết một con ma tầm thường em còn không nắm được? Sao em có thể bắt được anh? Đến cả sư phụ em cũng chưa phải là đối thủ của anh. Năm xưa ông ta có đến bắt anh, may nhờ anh niệm tình trước kia cũng có quen biết với nhà họ Kha, nếu không anh đã sớm tiêu diệt ông ta rồi.
- Anh nói lung tung gì thế? Không có con ma nào lại không bị thu phục dưới tay sư phụ tôi. Anh đang run sợ phải không?
- Ha ha ha...
Một ánh sáng lóe lên, bỗng chốc bảo kiếm trong tay cô đã nằm trong tay Giang Ngạn Hoa.
- Đến giờ em đã biết anh không nói khoác phải không? Em còn chẳng đấu nổi một chiêu với anh thì làm sao giết được anh?
- Tôi quyết không để cho anh tiếp tục hại người nữa. - Hiểu Nguyệt nghiến chặt răng, cô cương quyết nói.
Đột nhiên anh ta biến đi. Góc tường tự nhiên xuất hiện vô số những cánh tay thò ra. Những cánh tay đó tóm chặt lấy cô rồi kéo cô về hai phía. Cô cảm thấy đau nhói tưởng mình đã bị xé làm hai mảnh vậy. Gã Giang Ngạn Hoa lại dựa vào cửa sổ nhìn cô cười nhạt.
- Em hãy cầu cứu đi! Anh sẽ bảo bọn chúng tha cho em.
Cô nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng của anh ta rồi vẫn cố giẫy đạp. Càng giẫy đạp, cô lại càng đau. Đột nhiên mặt mũi tối sầm lại, cô bất tỉnh. Tỉnh lại, cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc. Mở mắt ra nhìn, cô thấy mình đang nằm trong vòng tay của Giang Ngạn Hoa dưới ánh trăng.
- Em thà chết chứ không cầu xin anh cứu em sao? - anh ta chua xót nói.
Hiểu Nguyệt lạnh lùng quay mặt đi:
- Anh muốn giết cứ giết, không cần lắm lời. Tuy tôi không phải là đối thủ của anh nhưng nếu tôi chết ở đây, sư huynh tôi chắc sẽ tới báo thù cho tôi.
- Sư huynh? Người tình trong mộng của em à? - Giọng Giang Ngạn Hoa lạnh lùng trở lại.
- Điều đó không liên quan tới anh. Nói tóm lại, sư huynh của tôi tốt hơn anh hàng trăm, hàng vạn lần. Tuy anh ấy không biết hát Kinh kịch nhưng anh ấy đang sống sờ sờ chứ không như anh đâu.
Hiểu Nguyệt thấy vai mình nhói đau. Giang Ngạn Hoa dùng hai bàn tay cứng như sắt bóp mạnh vào vai cô, dường như anh muốn bóp vụn cô ra vậy.
Cô thầm nghĩ chắc anh ta tức thật rồi. Cô vội vàng đẩy anh ra rồi vung bảo kiếm đâm vào ngực anh ta. Hiểu Nguyệt kinh hãi tái cả mặt, cô trừng mắt nhìn vào tay mình và vết thương trên người anh ta. Thực ra cô không cố ý bởi cô quên mất tay mình đang cầm kiếm.
Giang Ngạn Hoa cúi đầu nhìn vào vết thương của mình, dường như anh không tin vào mắt mình nữa:
- Em thực sự muốn giết anh sao? - Anh ta chau mày khó hiểu.
- Không... không... không phải vậy đâu, chỉ là... em... giết... - Hiểu Nguyệt lắp bắp nói.
Giang Ngạn Hoa khua tay, một trận gió to nổi lên, thanh bảo kiếm từ từ chảy ra trên người anh ta. Trông anh ta lúc này thật đáng sợ.
Anh vòng tay ôm lấy người cô đang cứng đờ vì sợ, hung dữ há miệng định ngoạm một miếng vào bên phải cổ cô.
Dưới ánh trăng, cổ cô trắng hồng, mịn màng.
Cô chống cự một cách yếu ớt, mái tóc tung bay quật cả vào mặt anh ta.
Anh ta bỏ ý định cắn cô.
Hai người cứ ôm nhau hồi lâu trên sân khấu. Trông hành động đó vừa thân mật lại vừa đáng sợ. Cuối cùng anh đẩy cô ra rồi nói:
- Em đi đi, đừng bao giờ đến đây nữa! Bởi em không thể giết anh được, còn anh cũng không thể bị giết chết đâu. Đi đi em!
Anh ta biến mất, bỏ lại Hiểu Nguyệt giữa nhà hát vắng lặng này.
Về tới nhà, cô gặp sư phụ đang đứng chờ ở đó.
Sư phụ chỉ nói mỗi một câu:
- Bỏ đi con! Sư phụ không muốn mất con.
Hiểu Nguyệt úp mặt vào lòng sư phụ òa khóc; cô cảm thấy mình không còn tí sức lực nào nữa. Cuối cùng, cô cũng quyết định từ bỏ ý định giết Giang Ngạn Hoa.
Dường như sự việc này dần trôi vào quên lãng. Cô lại tiếp tục giúp sư phụ và sư huynh đi bắt ma cho người ta. Chỉ có điều bây giờ cô không được vui vẻ như trước, ít cười, ít nói, trông cô lúc nào cũng đăm chiêu.
Một ngày nọ có hai người khách tới nhà. Sư phụ vui ra mặt, vội sai Hiểu Nguyệt rót trà mời khách rồi đi chợ mua đồ ăn ngon đãi khách.
Mới bước ra cửa, cô phát hiện mình quên không mang tiền liền quay lại lấy. Đi ngang qua cửa sổ phòng khách, cô nghe loáng thoáng tiếng sư phụ:
- Cảm ơn hai vị đã nhận lời xuống núi giúp đỡ.
- Không có gì. Chúng ta không thể tiếp tục nương tay với loại ác ma đó mãi được. Không hiểu sao pháp thuật của hắn lại cao cường đến vậy.
- Nghe người ta nói, trước khi chết hắn đã có bản lĩnh thần thông, lẽ nào hắn là một dị nhân trời sinh.
- Đáng tiếc thay! Nếu hắn còn sống có thể trở thành cao nhân một thời đó.
- Bây giờ nói gì cũng vô dụng mà thôi. Hai vị chịu xuống núi giúp một tay là tốt lắm rồi. Mười năm trước tôi đã từng thất bại dưới tay hắn. Bây giờ lịch sử lại tái diễn đối với đồ đệ nữ của tôi. Bản thân tôi cũng hoàn toàn không muốn khử hắn bởi hắn chết cũng thật thương tâm. Nhưng bảy ngày trước, lại có một cô gái chết trong nhà hát của hắn. Hắn đã cướp đoạt mạng sống của rất nhiều người, do vậy tôi quyết định không thể để cho loại ác quỷ này tiếp tục hoành hành nữa. Nếu không làm được việc này, tôi cũng không xứng là pháp sư nhà họ Kha nữa.
Lòng Hiểu Nguyệt quặn đau, cô quay đầu đi luôn.
Cô trốn trong nhà hát chờ tới tận tối nhưng vẫn chưa thấy Giang Ngạn Hoa xuất hiện. Cô lo sợ không biết lúc nào sư phụ và hai vị cao nhân sẽ xông vào đây. Giả sử hai bên có giao chiến thật, cô cũng không biết mình mong ai thắng. Trong lòng cô vẫn biết sư phụ làm như vậy là đúng nhưng cô lại không muốn Giang Ngạn Hoa bị đánh cho hồn xiêu phách tán.
Chờ mãi tới khi trăng lên cô mới thấy Giang Ngạn Hoa, anh ta đang dựa vào cửa sổ im lặng nhìn cô.
Hai người họ vẫn như mọi lần, một người đứng trước cửa sổ, một người ngồi trên ghế tựa. Ánh trăng vẫn rọi vào cửa sổ, cả hai - một người, một ma, cùng lặng lẽ ngắm trăng sáng.
- Anh có thể ngừng giết người được không?
- Vậy em có thể đừng rời xa anh được không?
Nói xong họ lại chìm vào trầm tư.
- Sư phụ em đã gọi người đến thu phục anh đấy. Anh mau chạy đi.
- Anh còn có thể đi đâu nữa đây? Không phải anh sợ bọn họ bởi cho dù bọn họ có hợp sức lại cũng không phải là đối thủ của anh.
Giang Ngạn Hoa bay tới trước mặt Hiểu Nguyệt, nhìn thẳng vào mắt cô, anh nói tiếp:
- Kỳ thực, để giết anh cũng rất đơn giản, bởi tử huyệt của anh nằm ở hai mắt.
Hiểu Nguyệt cũng không hiểu tại sao anh ta lại nói với cô điều này. Cô đang nghĩ miên man thì anh đã đặt trên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Thời gian không thể dừng lại được nhưng hồi ức của họ giống như sự hòa quyện giữa trời và đất. Hiểu Nguyệt như tan đi trong niềm hạnh phúc.
Đột nhiên, ngoài cửa vọng lên tiếng của sư phụ:
- Hiểu Nguyệt à, sao con dám...
Cô sợ hãi đẩy anh ra.
Hai ngón tay đã được tẩm tinh chất hoa phượng tiên đỏ tươi chọc vào mắt của Giang Ngạn Hoa. Trông anh ta lúc này giống như một miếng ngọc bị vỡ, cứ từ từ rơi xuống rồi biến mất trên mặt đất. Cô không nhìn được nét mặt anh ta, thậm chí không kịp nhìn vào mắt anh ta; do vậy cô không biết anh có muốn trăng trối điều gì? Cô nghẹn ngào không nói năng gì rồi quỳ xuống đất. Cô cứ điên loạn lần mò trên đất để tìm anh. Mặt đất thô ráp làm mười ngón tay trắng mịn của cô rỉ máu song cô vẫn tiếp tục tìm kiếm .
Một con ma làm sao có thể dễ dàng bị giết như thế được? Hơn nữa anh ta có phép thuật cao siêu lắm mà? Sao lại có thể dễ dàng bị giết kia chứ? - Cô thầm nghĩ.
Chính cô đã giết anh ta, chính cô tự tay phá tử huyệt của anh ta.
Không thể chịu đựng lâu hơn nữa, cô ngã ra đất bất tỉnh. Sư phụ cô đã tiễn hai cao nhân lên núi. Sư huynh Kha Đạo trông nom cô. Cứ nhắm mắt lại cô lại thấy khuôn mặt của Giang Ngạn Hoa hiện ra trước mặt, không còn cười thì giận, hoặc coi khinh, hoặc làm mặt quỷ.
Anh ta không những là ma mà còn là ác ma; giờ đây anh đã biến mất thật rồi.
Cô tự trấn an anh ta là ác ma nhưng cũng chẳng có ích gì, cô mất hết lý trí. Cô cũng không biết tự lúc nào, cô đã phải lòng anh ta. Cô cũng chẳng hiểu tại sao mình lại yêu một con ma. Chờ tới khi cô biết được thì mọi chuyện đã quá muộn.
Anh ấy sẽ mãi mãi không bao giờ trở lại?
Cô cứ gào thét trong tim.
Không, không, nhất định phải có cách nào đấy để cứu anh chứ? Đã là nhà họ Kha, đương nhiên phải có cách rồi. Cô trốn trong gác xép rồi lật mọi loại sách ra xem. Lúc còn nhỏ cô nhớ có lần sư phụ nói với cô rằng, chỉ cần lập đàn tế mời sư tổ đến thì có thể giải quyết được khó khăn trong nhân gian. Xem hết cuốn sách đã ố vàng trong gác xép tối tăm, Hiểu Nguyệt nở một nụ cười mãn nguyện.
Trời đã khuya, cô vội khoác lên mình bộ quần áo đẹp nhất rồi cầm đồ cúng tế đi. Đi tới nhà hát đó, cô vòng vào phía sau chỗ hồ sen rồi lập đàn tế tại đó. Cô bắt đầu làm phép.
Đột nhiên ai đó ngăn cô lại.
Cô ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là sư huynh.
- Sư muội à, muội không nên làm thế, có thể muội sẽ chết đấy. Chỉ vì một con ma mà phải chết có đáng không?
- Đáng.
- Anh ta là một con ma. Cho dù muội làm phép cho anh ta sống lại thì anh ta vẫn chỉ là ma thôi; muội cũng không thể sống cùng anh ta được mà.
- Muội chẳng quan tâm đến việc anh ta là người hay là
« 21 22 23 24 25 26 27 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 22 trong tổng số 51 trang

Đang xem: Truyện ma - tấm vải đỏ - full toàn tập (rất kinh dị) Trong chuyên mục Truyện ma
Cùng chủ đề:
Truyện ngắn Nụ hôn thoáng qua full
Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo full
Truyện ma kinh dị Địa Ngục Tầng Thứ 19 full
Truyện ma kinh dị Con Ma Dễ Thương full
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 22
Bài Ngẫu nhiên
- Tâm sự. thằng xe ôm nghèo với các tiểu thư (HAY) - Phần 1
- Ảnh vết thương bệnh kinh dị, nhìn lạnh cả người
- Nữ giới, vùng kín bị tổn thương gây đau khi quan hệ
- Ảnh siêu hài - 2 cụ già hôn lưỡi nhau chụt chịt
- Kho hình động noel cực đẹp chọn lọc phần hai
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 22 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved