Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 29

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 29

•Ngày Gửi: 20,04,14 -15:27)
•Xem: 50848 lượt xem

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 29


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 29

đang vui mừng ôm Hắc Bảo thơm lấy thơm để thì trong lùm cây bỗng vọng ra tiếng sột soạt. Hắc Bảo rướn người lên rồi kêu “meo, meo”
1 cái bóng đứng lên trong lùm cây; mọi người hốt hoảng nhìn vào bóng đen ấy. Nín thở.
...Đột nhiên bóng người đó cất tiếng lảnh lót:
- Mèo con à, em đang ở đâu đấy?
Lục Tử Minh bật đèn pin, Thi Thi nhìn chằm chằm vào bóng người đó rồi kêu lên:
- Đây chính là đứa trẻ đã bán cho em tấm vải đó.
Mọi người chăm chú nhìn sau lưng thằng bé, nếu có bóng chứng tỏ nó là người còn ngược lại thì là ma. Tất cả thở phào nhẹ nhõm, thằng bé này có bóng. Nó là người chứ không phải ma.
Lúc này họ mới chú ý ngắm thằng bé. Nó rất xinh trai, nhưng mắt lại đang nhắm nghiền. Dưới ánh đèn pin lờ mờ họ thấy nó trắng bệch cứ như chưa bao giờ ra dưới ánh nắng mặt trời vậy.
Nó cứ sờ sẩm trong bụi cây rồi đi về phía phát ra tiếng kêu của Hắc Bảo, vừa lần tìm nó vừa gọi to: "Mèo con à, em đang ở đâu thế? Lại đây với anh, anh không làm hại em đâu."
Đứa bé này khoảng năm sáu tuổi, ăn mặc rất giản dị. Dường như tất cả vải vóc trên người nó đều được dệt thủ công. Hắc Bảo nhảy ra khỏi lòng Tần Cẩm rồi chạy tới chỗ thằng bé; nó nhìn Tần Cẩm kêu "meo, meo".
Tần Cẩm nghĩ thầm, chính Hắc Bảo đã cố ý dẫn thằng bé này đến đây là bảo mình đi theo nó cũng nên.
Thằng bé ôm lấy Hắc Bẩo rồi quay người về phía lùm cây đi tiếp.
Thi Thi đột nhiên cất tiếng:
- Em à, em còn nhớ chị không?
Bất ngờ với câu hỏi của Thi Thi, thằng bè run bắn lên, đánh rơi cả Hắc Bảo xuống đất.
Thi Thi xúc động chạy tới trước mặt nó rồi hỏi tiếp:
- Chị chính là người đã mua tấm vải ở nhà em cách đây không lâu, em còn nhớ chị không?
Thằng bé đã bình tĩnh hơn, nó gật đầu rồi trả lời:
- Chị à, chị tới đây làm gì thế?
Thằng bé đó nói rất chậm, từng từ, từng từ một, giọng của nó rất lạ, giống như bị tắc trong cổ vậy.
Thi Thi vội vàng đáp lại:
- Chị trả mảnh vải cho em.
Thằng bé ngạc nhiên hỏi lại:
- Chị không cần trả lại đâu, chị đã mặc nó lên người rồi phải không?
Thi Thi sợ hãi lùi về phía sau.
- Nếu bây giờ chị trả nó cho em cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, nó quá ồn ào, cứ kêu gào suốt ngày. Em đã tặng nó cho người khác rồi thì dù thế nào nó cũng không trở lại đâu.
Tần Cẩm hỏi thằng bé:
- Em tên gì vậy?
- Em tên Tiểu Ngư, anh chị có 4 người phải không?
Lục Tử Minh ngạc nhiên hỏi lại:
- Sao em biết được?
- Mẹ em nói rằng mắt em không tốt nhưng tai em thính hơn người thường.
- Nhà em ở ngôi làng phía trước à?
- Vâng ạ, mà anh chị có muốn về nhà với em không?
Mọi người đưa mắt nhìn nhau thăm dò ý kiến. Họ tự nhận thấy trừ phi họ vào làng đó mới biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chứ quay trở ra cũng chỉ có đường chết mà thôi.
Tiểu Ngư ôm Hắc Bảo đi đằng trước, mọi người đi theo sau. Ánh đèn càng lúc càng sáng, nhưng Tần Cẩm đã phát hiện ra đó không phải là ánh đèn mà là đốm lân tinh.
Đốm lân tinh lập lòe khắp ngôi làng.
Kha Lương an ủi Tần Cẩm:
- Xét về góc độ khoa học thì cơ thể người ta khi chết đi vẫn còn rất nhiều phốt pho, trong thời tiết mùa hạ nóng bức thì tự bốc cháy, tạo nên hiện tượng này.
Đang say mê giải thích thì 1 đốm lân tinh bay thẳng về phía Kha Lương làm anh vội vàng cúi đầu tránh.
Lục Tử Minh được thể chọc ngoáy:
- Bây giờ thì hết ti toe khoa học nhớ!
Tiểu Ngư quay người lại thắc mắc:
- Đốm lân tinh rất giống với ánh sao trên trời.
Thi Thi ngạc nhiên nói:
- Em đã thấy lân tinh rồi à? Mắt em vẫn nhìn được phải không?
- Không phải đâu chị, em bị mù bẩm sinh mà, do vậy chẳng nhìn thấy cái gì. Thỉnh thoảng, em nằm mơ thấy bố mẹ em, thấy ánh sao xanh, thấy cả mặt trăng tròn xoe. Mẹ em giải thích rằng do ban ngày em nghĩ nhiều đến những thứ đó nên ban đêm mơ thấy thôi.
Tần Cẩm thông cảm nhìn cậu bé:
- Không sao đâu, đợi bọn chị giải quyết xong việc sẽ khuyên bố mẹ em đưa em đi khám mắt. Một ngày không xa, em sẽ tận mắt nhìn thấy trăng và sao thật.
Tiểu Ngư vui vẻ cười to. Tuy cậu bé bị mù nhưng nó định vị phương hướng rất tốt. Lúc này nếu làm 1 phép so sánh, thì mấy người sáng mắt gộp lại cũng không bằng nó.
Cuối cùng họ đã tới nơi. Thi Thi háo hức chỉ vào ngôi nhà trước mặt kêu to:
- Mọi người nhìn đi, chính là ngôi nhà này. Em vẫn còn nhớ hôm đó mảnh vải treo trên cái cây này đẹp vô cùng.
- Trí nhớ của chị tốt thật đấy! - Tiểu Ngư khen Thi Thi, rồi đẩy cửa đi vào trong.
Sau cánh cổng là 1 cái sân rộng, 1 vài đốm lân tinh lập lòe trong đó.
Tần Cẩm hỏi:
- Bố mẹ em đâu?
- Họ ra ngoài đi làm rồi, lát nữa sẽ về thôi.
- Muộn như thế này rồi mà còn làm cái gì nữa không biết? - Lục Tử Minh tò mò hỏi.
- Bây giờ là buổi tối ư? Không thể nào là buổi tối được, bây giờ là ban ngày chứ! Bố mẹ thường nói với em họ đi làm lúc ban ngày mà.
Tần Cẩm lạnh toát cả người.
Cô nhẹ nhàng nói với Kha Lương:
- Anh có thấy ngôi làng này im lìm khác thường không?
Kha Lương run rẩy trả lời:
- Cũng có thể nơi này không có điện nên mọi người ngủ sớm chăng?
Lục Tử Minh thắc mắc:
- Tôi vẫn thấy ngôi làng này lạ lắm. Trước cửa rất nhiều ngôi nhà bị mạng nhện chăng dày đặc, trông như chẳng có người ở vậy.
Thi Thi gọi Tiểu Ngư tới hỏi:
- Người trong làng đông không em?
- Đông lắm chị à, mỗi khi họ đi làm về là cả làng lại náo nhiệt hẳn lên. Mọi người đi sang nhà nhau nói chuyện, chơi đùa, lại còn ăn cơm nữa. Có điều bố mẹ em không cho phép em ăn cơm với người trong làng, bố em giải thích do em còn nhỏ chưa đi làm nên không được ăn chung với mọi người.
- Thế em ăn những gì?
- Em ăn lúa mạch, ngô và cả hoa quả nữa.
- Thế bố mẹ em ăn gì?
- Em cũng không rõ nữa. Họ để đồ ăn trên tủ quần áo cao cao kia. Họ không cho em ăn.
Lục Tử Minh kéo ghế trèo lên xem. Anh nhìn thấy 1 cái bao liền kéo ra xem, vừa nhìn vào trong, anh sợ hãi hét lên rồi ngã vật xuống, tay vẫn nắm chặt cái bao.
Mọi người chiếu đèn vào chiếc bao, trong bao chỉ có nến thơm và vàng mã.
Tiểu Ngư tò mò, quay mặt về hướng chiếc bao hỏi:
- Họ ăn gì thế hả anh chị?
Tần Cẩm bình tĩnh trả lời:
- Chẳng có gì đâu, chỉ là lạp xưởng thôi mà. Chả trách họ không cho Tiểu Ngư ăn, bởi Tiểu Ngư chưa làm việc nên không được ăn thứ này.
Tiểu Ngư phấn khởi nói:
- Em sẽ cố gắng hết sức. Sau này lớn lên em sẽ cùng ăn với bố mẹ.
Kha Lương hét lên:
- Đừng ăn!
Tiểu Ngư nghiêm túc hỏi lại:
- Sao lại không được ăn?
Kha Lương lừa Tiểu Ngư:
- Em trắng như thế này, nếu cứ ăn lạp xưởng sẽ bị đen đấy; về sau khó lấy được vợ.
Bỗng nhiên Tiểu Ngư dỏng tai lên nghe ngóng:
- Đúng rồi, bố mẹ em sắp về rồi. Em đã nghe thấy tiếng đào đất của họ, họ đã đào tới đầu làng rồi.
Thi Thi ngồi xuống nói với Tiểu Ngư:
- Tiểu Ngư ngoan, bây giờ bọn chị sẽ chơi trò trốn tìm với bố mẹ em nhé. Bọn chị trốn đây, em không được nói với họ là bọn chị đang ở đây. Cứ để cho họ tìm nghe chưa?
Tiểu Ngư hớn hở vỗ tay khen hay.
4 người vội tắt đèn pin rồi leo lên mái nhà. Từ trên này, họ nhìn thấy mọi thứ trong làng.
Họ nhìn thấy 1 bầy lân tinh đang bay vào làng. Họ tự nhận thấy mình đang bị nguy hiểm bởi mọi ngả đường đã bị chặn lại. Ngôi làng này tọa lạc chính giữa hẻm núi hẹp, 2 bên là núi, chỉ có 2 lối đi là đầu làng và cuối làng mà thôi. Không còn cơ hội thoát thân nữa rồi.
Tần Cẩm khẽ nói:
- Kha Lương à, sao chiếc khuyên tai của anh lại sáng lên thế?
Mọi người đều nhìn thấy khuyên tai của Kha Lương phát ra 1 vòng sáng màu tím nhạt.
Thi Thi hốt hoảng nói:
- Vòng tay của em cũng đỏ lên này.
Hắc Bảo đứng thủ thế trên cầu thang, mọi người bắt đầu hoang mang hốt hoảng.
Lục Tử Minh bình tĩnh khuyên nhủ:
- Bây giờ nếu chúng ta hồi hộp lo lắng cũng chẳng giải quyết được vấn đề; phải mau tìm cách thoát khỏi đây.
- Làm sao mà thoát được? Anh không nhìn thấy đầu làng cuối làng đều đã bị phong tỏa rồi ư? - Kha Lương giận dữ nói.
- Dù gì chúng ta cũng không nên qua đêm ở đây, bởi nếu ở lại chúng ta sẽ không có cơ hội trốn thoát. Hay là chúng ta tách nhau ra, làm thế để có thể tăng cơ hội sống sót. Bởi nếu chúng ta cứ túm tụm 1 chỗ, chẳng may xảy ra chuyện, không ai có thể thoát được. Điều cấp bách bây giờ là phải có người chạy được ra ngoài để xin cứu trợ.
- Trời ạ, cái chỗ khỉ ho cò gáy này thì làm gì có ai để cứu chứ? Chúng ta chẳng trông chờ vào ai được đâu. - Thi Thi thất vọng nói.
Lục Tử Minh kiên trì thuyết phục mọi người hãy tách nhau ra để trốn chạy. Đây là kinh nghiệm nhiều năm làm việc trong ngành cảnh sát của anh - không bao giờ để hết trứng trong 1 giỏ. Tình hình nguy cấp như thế này, 1 người thoát ra được cũng là kỳ tích rồi, không thể chần chừ lâu hơn nữa.
Anh thò đầu ra khỏi giếng trời của ngôi nhà để quan sát xung quanh. Anh nhận thấy cảnh đêm ở đây đẹp tuyệt. Chỗ này giống như chốn đào nguyên tách biệt với thế giới bên ngoài. Bầu trời được điểm xuyết vô số vì sao sáng làm cảnh đêm càng lung linh huyền ảo; không ai có thể lường được sự nguy hiểm ẩn chứa bên trong chốn đào nguyên này. Kha Lương là người thứ 2 bất đắc dĩ phải ngắm màn đêm huyền bí nơi đây. Rồi anh thốt lên: "Nếu người ta khai thác nơi này thành điểm du lịch thì 1/5 năm nay, chúng ta sẽ có thêm 1 địa điểm để xả hơi."
Tần Cẩm đánh nhẹ vào chân Kha Lương nhắc nhở:
- Lúc này mà anh vẫn còn tâm trạng xả hơi được à?
Kha Lương quay lại cười với cô; anh nhẹ nhàng tháo chiếc khuyên
« 28 29 30 31 32 33 34 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 29 trong tổng số 51 trang

Đang xem: Truyện ma - tấm vải đỏ - full toàn tập (rất kinh dị) Trong chuyên mục Truyện ma
Cùng chủ đề:
Truyện ngắn Nụ hôn thoáng qua full
Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo full
Truyện ma kinh dị Địa Ngục Tầng Thứ 19 full
Truyện ma kinh dị Con Ma Dễ Thương full
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 29
Bài Ngẫu nhiên
- Hình nền trái tim tình yêu rất đẹp phần một
- Ảnh hài cười đau bụng, khá nhạy cảm
- Girl xinh facebook - Trần Nữ Thùy Trinh - THPT Phan đình Phùng - Hà Tĩnh
- Hình động đẹp cây thông noel, hình động cây thông giáng sinh lung linh
- Bài hát - Áo ký niệm - Châu Khải Phong trình bày, một bài nhạc trẻ tình yêu rất hay, cảm xúc
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 29 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved