Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 3

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 3

•Ngày Gửi: 20,04,14 -15:27)
•Xem: 50871 lượt xem

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 3


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3

đờ người ra; cô như đang nhớ lại ác mộng thời thơ ấu của mình.
Đã rất lâu rồi không có ai gọi cô bằng cái tên này. Lúc nhỏ cô rất thích mèo, cả ngày nói chuyện với chúng. Từ đó tới khi trưởng thành cô bị người ta gắn cho biệt hiệu "Tần mèo con". Sau này, cô cảm thấy biệt hiệu đó thật nhục nhã. Mèo con, mèo con. Cô không muốn người khác động vào nỗi đau của mình. Nó nhắc cô nhớ ra mình dậy thì chậm. Nghĩ tới đây, cô liền ưỡn ngực, hỏi sẵng:
- Anh là ai?
Cái gã "nhịp 2/2" vội vuốt tóc ra đằng sau đáp:
- Anh là ai ấy à? Em nhìn kỹ lại xem, đã nhớ ra chưa?
Tần Cẩm nhìn lại gã một lần nữa; trong đầu cô chỉ có đúng một suy nghĩ - gã thật lố bịch. Công bằng mà nói, nếu tách riêng từng phần trên khuôn mặt thì gã cũng khá đẹp trai, nhưng khi ghép các bộ phận này với nhau thì thật là khó coi. Quần áo của gã xem ra rất đẹp nhưng khi khoác lên người thì trông chẳng khác gì mớ giẻ lau.
Vóc dáng to cao, nhưng Tần Cẩm cho rằng "ngu si tứ chi phát triển".
Tại sao mình lại có ác cảm với gã? Loại đàn ông khiến cho cô ghét không nhiều lắm. Đột nhiên, cô nhớ ra:
- Kha Lương, có đúng không?
Kha Lương hớn hở; gã cười thật đáng ghét:
- Đúng vậy, đúng vậy! Anh chính là người trước kia hay cướp cặp sách của em, bỏ sâu róm vào hộp bút của em, lại còn hay lấy diêm đốt tóc em, hay mách cô em ăn quà vặt trong lớp, có lần khi đang thi, anh xì hơi rồi còn đổ điêu cho em nữa chứ...
Tần Cẩm chỉ muốn lấy chiếc chổi lông mèo nện vào mặt gã. Hồi tiểu học, hai người ngồi chung bàn, tưởng đã lâu như vậy thì gã sẽ quên đi chuyện cô hay bị gã bắt nạt, không ngờ gã lại nhớ chi li đến vậy; thật đáng ghét quá!
Dù gì thì cũng là bạn học cũ, gã lại chủ động chào cô trước, nên cô cũng lịch sự gật đầu chào.
Tần Cẩm đành phải nén giận.
Không ngờ gã không biết điều, lại còn buông ra một câu:
- Tẩn Cẩm ơi, em đang nhặt rác đấy à?
Trời ạ, không hiểu gã có vấn đề về mắt không? Chiếc váy dài cô đang mặc, tuy có màu đen hơi lạ một chút nhưng là loại hàng hiệu, không hiểu sao gã có thể nhìn thành đồ đồng phục nhặt rác được? Rất nhiều người khen cô mặc chiếc váy này kiêu sa mà. Đôi sandal cô đang đi cũng là đồ hiệu, trị giá 1.800 tệ. Còn chiếc làn mèo, trông có vẻ lập dị nhưng cũng là đồ đắt tiền, thế mà lại nghĩ đến cái sọt rác mới lạ chứ. Đúng là mù tịt về nghệ thuật. Ấy, lại còn mùi nước hoa tao nhã cô đang sức trên người nữa. Có nói với gã là hàng hiệu thì cũng vô ích; chắc lại đánh đồng với loại nước hoa rẻ tiền thôi.
Lẽ nào việc cô đi tìm mèo bị hắn tưởng nhầm là nhặt rác?
Chết thật, đột nhiên cô nhớ ra khi sang nhà Đường Thi Thi, cô chưa kịp trang điểm. Có lẽ lúc này trông cô xấu lắm. Kiểu tóc xù mì của cô chắc cũng không vừa mắt cái gã trình độ ''lùn'' này, cho nên hắn mới hiểu nhầm như vậy. Không được, chả nhẽ bao nhiêu năm mới gặp lại để gã nghĩ mình là bà nhặt rác sao?
Cô đứng thẳng người nói với gã đàn ông ngốc nghếch kia:
- Em đang tìm mèo đấy mà, tối qua nó mới bỏ đi.
- Tìm mèo? Ha ha... Em vẫn thích mèo thế cơ à? Em có còn nhớ hồi lớp Ba, em mang đến lớp con mèo ốm không? Nó thích chạy sang cặp sách của anh rồi em cứ meo meo gọi nó, lại còn cố gắng gọi thật nhỏ, chính vì vậy anh mới đặt cho em biệt hiệu Tần mèo con. - Kha Lương không biết rằng mình sắp lâm nguy đến nơi, cứ bô bô nói tiếp; những cái răng trắng muốt như đang muốn nói cùng Tần Cẩm: "Hãy đánh rụng tôi xuống đất đi!"
"Tần mèo con" - cái biệt hiệu này làm cô khốn khổ suốt cả thời niên thiếu. Cứ nghe thấy cái tên này là các bạn học lại hỏi: "Ai vậy? Sao lại gọi là mèo con?"; và lập tức sẽ có kẻ lắm chuyện trả lời: "Đó là công chúa thái bình, ngực phẳng lì như tấm gương. Cái tên mèo con thật hợp với nó."
Một cái tên làm cô đau khổ biết bao! Mà gã đàn ông thối tha kia lại chính là tác giả của nó. Trong đầu cô lởn vởn ý nghĩ "Đánh gã trước rồi giết hay giết rồi mới đánh đây?" Nghĩ mãi mà cô vẫn chưa có quyết định xong.
Đúng lúc này, Kha Lương lại nói tiếp:
- Sau này, em học ở trường đại học nổi tiếng phải không? Có thể nói em là người thành đạt trong số bạn học của chúng ta. Cái trường tiểu học tồi tàn cuối cùng cũng đã đào tạo ra một nhân tài. Nhưng cô bạn học của tôi ơi, hình như em khinh thường bọn anh hay sao mà chưa lần nào em đi họp lớp cả?
Tần Cẩm nhớ lại thời tiểu học của mình. Lúc đầu cô được học trong một ngôi trường vừa to vừa đẹp như một vườn hoa, nhưng do năm đó bố cô bị tai nạn ô tô, mẹ lại bỏ rơi cô để đi Anh nên cô phải sống cùng bà ngoại và phải đi học ở ngôi trường tiểu học rách nát ấy. Chính vì vậy cô không muốn thăm lại nơi đây; nó khiến cô nhớ lại quãng thời gian vui vẻ trước kia của mình.
Dường như mỗi khi cô gặp ác mộng thì lại xuất hiện chiếc cổng lớn của trường tiểu học đó; nó đồng nghĩa với sự cô đơn, bơ vơ không nơi nương tựa của cô. Chỉ nghĩ đến đây, Tần Cẩm cảm thấy nhẹ cả người; may mà những ngày tháng vất vả đã qua rồi, hiện giờ cô sống rất thoải mái, dễ chịu.
- Dạo này anh làm gì? - Cô khách sáo hỏi xỏ. Không ngờ Kha Lương rút danh thiếp ra đưa cho cô, lại còn kiêu ngạo nói:
- Anh kế thừa tổ nghiệp, làm pháp sư, biệt danh của anh là Thiên đạo Đại sư; chuyên xem phong thủy, trừ ma, xem tướng, bói bát tự.
Tần Cẩm ngẩng cao đầu, ngạc nhiên nhìn anh ta. Vô cùng đắc ý, anh ta nói với cô:
- Tổ tiên anh rất nổi tiếng về nghề này. Gia tộc anh được biết tiếng với những pháp sư nổi đình đám, thiêng lắm cơ. Mà em có biết ông Kha Đạo không?
- Em chỉ biết một ông Kha Nam rất nổi tiếng, ngoài ra không biết thêm một người họ Kha nổi danh nào khác nữa. - Cô châm chọc đáp lại.
- Kha Nam? Sao anh lại chưa nghe cái tên này bao giờ nhỉ? Chắc ông này cũng chẳng có tiếng tăm gì mấy. Ông nội Kha Đạo của anh là pháp sư có tiếng khắp vùng này. Ông là chuyên gia bắt ma đấy. Lúc nhỏ, anh còn thấy ông bắt ma, trông oách lắm, giống hệt hình tượng Lưu Đức Hoa trên phim ấy.
Tần Cẩm ngậm ngùi nghĩ thầm: "Giời ạ! Gã này chắc chưa xem tranh biếm họa bao giờ, thật hết thuốc chữa!"
- Dạo này anh bắt được nhiều ma lắm phải không? - Tần Cẩm hết kiên nhẫn hỏi.
- Đương nhiên rồi. Chỉ cần anh ra tay thì ma nào cũng bị trừ, nếu em có nhu cầu, anh bắt miễn phí cho. Anh nói thật đấy, miễn phí.
Tần Cẩm đã bước đi nhưng cái gã Kha Lương vẫn tru tréo tại chỗ:
- Nhớ danh thiếp của anh nhé - Thiên Đại Đạo sư, miễn phí.
Tần Cẩm về đến nhà, chỉ chực òa khóc. Lúc đi cô mang theo Hắc Bảo vậy mà lại để nó chạy mất, đi tìm người cắt may thì bị người ta từ chối, đi tìm mèo lại gặp phải gã dở người. Chưa kể gã chính là kẻ thù đặt biệt hiệu cho cô mà lúc nào cô cũng nghĩ tới. Thật không thể chấp nhận được khi cô ăn mặc trang điểm thế này mà bị hắn coi là bà nhặt rác.
Uể oải ăn cơm xong, cô uống một chút rượu vang. Tắm rửa xong xuôi, cô đứng trước cửa sổ gọi "meo, meo" tìm Hắc Bảo. Bao nhiêu năm sống độc thân, tưởng đã quen lắm rồi nào ngờ cô lại gắn bó với một con mèo; những tưởng người ta chỉ có thể gắn bó với một con người thôi, nhưng thực tế là với động vật cũng có sự gắn bó như vậy. Mọi vật đều tuân theo quy luật "lâu ngày thì sinh tình".
Lúc đi ngủ, cô không đóng cửa, hy vọng Hắc Bảo về có thể chui vào. Đêm hôm đó, Tần Cẩm ngủ trong bầu không khí nặng nề. Cô thấy cuộc sống của mình có nhiều thay đổi quá. Tuy không biết tại sao nhưng cô nhận thấy có gì đó xáo trộn; còn tại sao lại xáo trộn thì cô không giải thích nổi.
Đêm đã khuya, Tần Cẩm nằm co ro ở góc giường. Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy có tiếng động. Cô vội vàng mở mắt để xác định tiếng động từ đâu ra. Cô sợ hãi nghĩ, lẽ nào là kẻ trộm? Có đèn nên có thể nhìn thấy rõ ràng mọi thứ trong phòng. Tuyệt nhiên không một bóng người, nhưng tiếng động vẫn đang dần dần áp sát cô.
Cô bắt đầu hoang mang. Hôm nay lúc đi tìm ông Hồ, nhìn thấy cảnh Lục Anh Kỳ bị dọa, cô cũng sợ chết khiếp. Không khí trong căn phòng đó kỳ dị không thể tả được; nó khiến người ta lạnh sống lưng. Cô nghe thấy tiếng động ở dưới gầm giường. Giường của cô là loại giường gỗ giả cổ, dưới gầm trống rỗng, bên trên chỉ có chiếc màn màu đỏ trang trí. Cô thò đầu ra khỏi màn xem có gì ở dưới gầm giường không.
Cô nắm chặt hai tay, tuy vẫn tự nhủ: "Đừng sợ, đừng sợ, trên đời này làm gì có ma kia chứ!", nhưng cô vẫn run lên. Nhìn thấy đôi dép lụa thêu hoa của mình, cô nghển cổ nhìn xuống gầm giường thì thấy một chiếc đầu người đen sì đang từ từ di chuyển. Không từ ngữ nào diễn tả hết sự sợ hãi của cô lúc đó. Đầu óc cô trống rỗng. Chiếc đầu người cứ to dần lên.
Tần Cẩm cắn chặt môi để mình không ngất đi, bởi dù thế nào, cô cũng không thể tin vào cảnh tượng trước mắt - một chiếc đầu người xõa tóc trên sàn nhà trắng phau cứ chầm chạp tiến về phía cô.
Cô hoảng sợ đến mức không thể kêu lên được. Đột nhiên, chiếc màn đứt, trước mắt cô là màu hồng phấn và chiếc đầu người xõa tóc nhìn không rõ kia. Nó lại đang ngọ nguậy, tiếng động cô nghe thấy lúc nãy là do nó gây ra. Lúc cái đầu người di chuyển tới cằm cô thì nỗi sợ hãi của cô đã lên đến đỉnh điểm. Cô thét to lên, nhưng âm thanh tắc ở cổ, cô sợ tới mức mất cả tiếng...
Đáng sợ nhất là chiếc đầu người kia đang từ từ ngẩng lên, đôi mắt xanh lè sáng quắc của nó cứ nhìn cô chòng chọc.
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 3 trong tổng số 51 trang

Đang xem: Truyện ma - tấm vải đỏ - full toàn tập (rất kinh dị) Trong chuyên mục Truyện ma
Cùng chủ đề:
Truyện ngắn Nụ hôn thoáng qua full
Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo full
Truyện ma kinh dị Địa Ngục Tầng Thứ 19 full
Truyện ma kinh dị Con Ma Dễ Thương full
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 3
Bài Ngẫu nhiên
- Ca khúc hay tình yêu: Nếu không phải là em!
- Gọi điện trêu tổng đài Vinaphone mới nhất
- Bài thơ hay, thực tế ý nghĩa về tình yêu: Chẳng thể nào anh lại dấu được em
- Cơn mưa định mệnh - Sendoh Bài hát hay tình yêu
- Nhạc no body - Bài nhạc nhảy sôi động đến từ Nhật Bản - bạn sẽ dâng trào cảm hứng khi nghe
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 3 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved