Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 41

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 41

•Ngày Gửi: 20,04,14 -15:27)
•Xem: 50934 lượt xem

Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 41


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 41

việc gì.
Vừa ngồi dậy, Tử Minh đã lớn tiếng mắng Kha Lương:
- Lúc nãy anh cứ cố kéo tôi xuống, anh có còn nhân tính không đấy? Hay là anh muốn giết tôi?
Kha Lương xoa mũi hỏi lại:
- Đừng có già mồm! nếu anh không treo cổ tự tử thì tôi đã không mất nhiều máu đến thế! Tôi vốn đã gầy yếu, suy dinh dưỡng, thiếu máu, đâu có được béo tốt như anh.
Tần Cẩm phải hét to can 2 người:
- Đến lúc này mà 2 anh còn tâm trạng cãi nhau à? Không mau đi cứu Thi Thi!
Họ liền đứng dậy chạy ra ngoài. Nhìn thấy Thi Thi đang chầm chậm bước tới, ba người thở phào nhẹ nhõm; đang định chạy đến chỗ Thi Thi thì họ đứng sững lại.
Có một bóng người bay sau Thi Thi.
Tần Cẩm giơ nắm đấm định đánh Kha Lương. Kha Lương vội chạy tới núp sau lưng Tử Minh.
Thi Thi đang dần tiến tới phía họ; cái bóng kia cũng rõ hơn. Ba người nhận ra đó là ông nội Kha Lương liền ngồi bệt xuống đất, thở phào rồi nói:
- Ông à, lần này ông xuất hiện quá bất ngờ đấy! Bọn cháu sợ đến thót tim rồi đây này.
Ông nội Kha Lương – Kha Đạo cuối cùng cũng xuất hiện, Kha Lương vui mừng chạy về phía ông, nhưng thấy ông hững hờ, chán nản nhìn mình.
Ông cụ trách móc:
- Lẽ nào cháu đã sử dụng chiêu thuật máu tránh tà đê tiện nhất, nhục nhã nhất, hèn hạ nhất của dòng họ Kha chúng ta?
Kha Lương buồn bã đáp lại:
- Nhục nhã hèn hạ cái gì chứ! nếu không có chút máu của cháu thì Tử Minh sớm đã bị chết treo trong thang máy rồi.
Tần Cẩm chạy tới đỡ Thi Thi thì nhận thấy Thi Thi đang như người mộng du.
Ông trẻ giải thích:
- Thi Thi bị ông thôi miên rồi, ban nãy nó đã kinh hãi tột độ; ông thôi miên để nó ngủ, như thế sẽ bảo vệ được nguyên khí tốt hơn.
Ông trẻ quay ra nói với Kha Lương:
- Sao cháu không chịu học phép thuật trong sách của ông? Bao nhiêu phương pháp hay không dùng lại đi dùng cái phép nhục nhã thế hả cháu? Làm thế mà gọi là bắt ma ư? Thà cháu hiến máu cho bệnh viện để cứu người còn hơn là vung vãi lung tung., thật chẳng biết xấu hổ gì cả.
Kha Lương xấu hổ liền cãi lại ông:
- Thế ai bảo tập hợp các mảnh vải lại rồi đốt đi là có thể phá được lời nguyền CA BĂNG? Trong lúc thu thập vải, bọn cháu xém chút nữa đã mất mạng rồi, vậy mà bây giờ ông lại tới trách cháu nữa à?
Ông trẻ chau mày rồi nói:
- Các cháu đã xem bản thảo của ông?
- Bản thảo nào cơ? Quyển sách đó là bản thảo của ông ư? - Bốn người ngạc nhiên nhìn ông.
- Đó đúng là bản thảo của ông. Lẽ nào trong bản thảo ông lại không có quyền giả thiết một chút? Việc phá lời nguyền CA BĂNG là một trong những câu hỏi khó trả lời nhất của dòng họ Kha chúng ta, ông đã đề cập rất nhiều giả thiết để phá lời nguyền, chẳng nhẽ các cháu cứ lần lượt thử từng phương pháp hay sao?
Ba người đều kinh sợ toát mồ hôi.
- Các cháu thu thập mảnh vải đỏ, đem sức mạnh CA BĂNG vốn đã được tách ra tập hợp lại, rồi lại mang mảnh vải đó tới nơi chí âm. Các cháu hãy mở to mắt ra mà nhìn, nơi này mấy chục năm trước vốn là nghĩa địa chôn xác hàng vạn người. Các cháu cho rằng những khuôn mặt sau tấm kính kia là mặt người đúng không, kỳ thực đó đều là những oan hồn trước kia, họ đang ngày đêm làm bạn với những bệnh nhân tâm thần.
Ông trẻ lại dõng dạc nói tiếp:
- Các cháu còn đứng đờ ở đây làm gì? Không mau lên sân thượng tìm Anh Kỳ và Đinh Đông đ! Đinh Đông hiện giờ đang bị một lực lượng đáng sợ thao túng; nếu các cháu đến muộn sẽ không kịp đâu!
Ông trẻ vừa vỗ vào người Thi Thi, cô liền tỉnh lại. Bốn người không kịp nói gì vội bước vào thang máy, ông trẻ không đi cùng họ, bởi thời gian hiện hình ba phút một ngày đã hết. Ông chỉ kịp nói với Kha Lương: “Nếu thực sự không có cách nào khác, cháu hãy tự cắt ngón tay để máu chảy ra nhé!”. Lời dặn của ông trẻ khiến Kha Lương lạnh hết cả người, anh đứng trong thang máy ôm miệng không nói năng gì.
Lúc này bốn người lại đi cùng với nhau, không ai nói năng gì. Hắc Bảo nằm ườn trên vai Kha Lương không chịu xuống. Bọn họ vừa trải qua cơn chấn động, ai cũng biết đối thủ của mình rất mạnh nhưng họ vẫn không từ bỏ ý định cứu Anh Kỳ và Đinh Đông.
Mọi người đổ dồn chú ý vào Kha Lương, anh chẳng biết làm sao chỉ biết ngậm ngùi kêu ca sao số mình khổ thế! Tại sao bao nhiêu pháp thuật không học lại chỉ học được mỗi một chiêu này. Mọi người nhìn anh tiếc nuối nghĩ, giá máu anh nhiều như nước sông thì tốt biết bao.
Chẳng mấy chốc thang máy đã lên tới sân thượng, nếu như ông nội Kha Lương không nói cho bọn họ biết nơi này trước kia là nơi chôn xác vạn người thì trong mắt của họ, nơi này quả là rất đẹp - một nơi non xanh nước biếc, cây mây xanh xanh mọc ở khắp nơi, trên sân thượng dây mây đan chéo vào nhau giống như một tấm vải xanh dày dặn vậy.
Kha Lương vừa nhìn vừa nghĩ, trong sách của ông viết những nơi có cây xanh mọc um tùm thường rất nặng âm khí. Loại cây này hấp thu âm khí để tồn tại, hơn nữa nó lại che lấp ánh mặt trời, là nơi trú ẩn tốt của oan hồn.
Bốn người bước đi rất cẩn thận, chỉ sợ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến họ hụt bước. Điều kỳ lạ là họ đều cảm thấy đi trên cây mây vừa dẻo vừa trơn này giống như đi trên đống xác chết vậy! Tuy đều nghĩ vậy nhưng không ai dám nói ra, họ nhìn sân thượng rộng lớn, băn khoăn không biết đứa bé đang ở đâu?
Cuối cùng họ cũng nhìn thấy hai mẹ con Anh Kỳ, nhưng cảnh tượng trước mắt họ thật đáng sợ! Anh Kỳ đang thả đứa bé ở ngoài sân thượng, chỉ cần thả tay thì nó chết chắc rồi.
Đứa bé không động đậy, giống như người chết vậy!
Thi Thi hốt hoảng hét lên:
- Đừng! Anh Kỳ! Đừng thả tay ra. Đừng giết hại con bé!
Tuy nhiên, giữa không gian ma quái lại văng vẳng một giọng nói: “Hãy thả con ra. Con muốn được xuống dưới chơi. Đừng nắm tay con!” Đó chính là tiếng của Đinh Đông.
Tần Cẩm vừa định chạy lên thì thấy Anh Kỳ bỏ một tay ra, cô vội đứng lại không dám tiến thêm nữa. Đứa bé bị treo lơ lửng ngoài sân thượng, gió thổi tới, sặc mùi máu tươi tanh ngòm, nhìn kỹ dãy núi đen sì phía xa trông giống như một bầy quái vật đang nhe nanh múa vuốt, chỉ trực có gì rơi xuống là nuốt chửng không tha.
Kha Lương nhẹ nhàng đặt Hắc Bảo xuống, hy vọng nó có cách gì cứu hai mẹ con Anh Kỳ. Lúc này anh đã coi Hắc Bảo là bùa hộ mệnh của mình. Hắc Bảo liếc nhìn anh một cái, ánh mắt tỏ vẻ coi thường.
Lúc này anh mới thực sự hối hận bởi mình đã không chịu học phép thuật đến nơi đến chốn, để đến giờ, ngay một con mèo cũng có quyền khinh bỉ anh. Kha Lương tức chí rút con dao nhỏ ra chuẩn bị cắt tay mình bất cứ lúc nào để đuổi ma. Nói gì thì nói, lúc này anh vẫn rất quan trọng.
Lúc Kha Lương đấu tranh tư tưởng thì Tần Cẩm và Thi Thi đang sợ hãi lo lắng cho Đinh Đông; tận mắt nhìn thấy đứa bé cứ lắc lư trong gió, họ thấp thỏm không yên.
Thi Thi nói trong nước mắt:
- Anh Kỳ, dù sao Đinh Đông cũng là đứa con do em dứt ruột đẻ ra; cho dù trước đây em không muốn nhận đứa trẻ này, cho dù em muốn trốn tránh sự thật năm xưa, nhưng nó vẫn là con của em, là cốt nhục của em. Em không thể tiếp tục phạm sai lầm. Em không được giết con bé!
Đột nhiên trong gió vọng lại giọng trẻ con lảnh lót: “Mẹ thả con ra, con muốn xuống chơi, mẹ đừng giữ con thế!”
Đúng là giọng Đinh Đông.
Ánh đèn trên sân thượng đủ sáng để họ nhìn rõ móng tay Đinh Đông đã cắm sâu vào tận xương mu bàn tay Anh Kỳ, nhưng Anh Kỳ vẫn nhất quyết không thả tay ra.
Không phải Anh Kỳ đang hại Đinh Đông mà là đang cứu con bé.
Kha Lương định chạy tới giúp Anh Kỳ.
Đột nhiên Đinh Đông đổi giọng, nói: “Mày dám tới đây, tao sẽ móc ngay mắt nó ra để nó chết tại đây.”
Tần Cẩm đang ôm Hắc Bảo; trong bóng tối, nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo, cô nhận thấy một đứa bé đang nằm trong lòng Đinh Đông.
Đứa bé từ từ ngẩng đầu lên, vừa nhìn thấy nó, Tần Cẩm hét lên: “Đúng là thằng bé đó!” – thằng bé trước đây cô nhìn thấy trước máy vi tính, thằng bé đã đòi lấy mắt của cô.
Thằng bé đó đã nhập hồn vào Đinh Đông. Bây giờ nó đang muốn dắt Đinh Đông xuống dưới chơi.
Kha Lương không dám động đậy, mọi việc trở nên bế tắc.
Đột nhiên Anh Kỳ lên tiếng:
- Để cô xuống chơi với cháu, cháu tha con gái cho cô!
Thi Thi kinh hãi nhận ra một cô gái vốn yếu đuối như Anh Kỳ lúc này bỗng trở nên kiên cường, tỉnh táo và dũng cảm lạ thường.
Anh Kỳ lại nói tiếp:
- Cô xuống chơi với cháu nhé! Cô làm mẹ cháu được không?
Thằng bé không nói năng gì nhưng Đinh Đông lại cất tiếng: “Từ lúc nhỏ mẹ đã không cần con, mẹ không yêu con, mẹ căm hận sự tồn tại của con, con không cần người mẹ tồi như mẹ chơi với con.”
Anh Kỳ chậm rãi đáp lại:
- Con không biết được mẹ yêu con đến mức nào đâu, mẹ thực sự rất yêu con, do mẹ sợ không thể cho con một cuộc sống hoàn hảo nên mới gửi con ở nhà bác. Mẹ đành phải làm thế để con có được môi trường phát triển lành mạnh, bởi sẽ không có ai hỏi bố con là ai, không có ai mắng con là đồ con hoang. Mẹ đành lòng làm như thế, bởi mẹ yêu con hơn tất thảy mọi thứ trên đời.
Nước mắt Anh Kỳ lã chã rơi trên mặt Đinh Đông, hồi lâu Đinh Đông hét lên: “Mẹ ơi, mắt con đau lắm, con đang chảy máu, con không nhìn thấy gì nữa rồi, mẹ mau cứu con đi!”
Nhìn thấy cảnh con mình đau đớn giãy giụa, Anh Kỳ đau lòng nói:
- Đừng làm con cô đau! Trả con lại cho cô! Cô sẽ xuống với cháu!
Đinh Đông không giãy giụa nữa, cô bé lại rên rỉ: “Con cần có mắt, con cần có mắt, con không nhìn thấy gì nữa rồi.”
Anh Kỳ quay lại nhìn
« 35 36 37 38 39 40 41 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 41 trong tổng số 51 trang

Đang xem: Truyện ma - tấm vải đỏ - full toàn tập (rất kinh dị) Trong chuyên mục Truyện ma
Cùng chủ đề:
Truyện ngắn Nụ hôn thoáng qua full
Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo full
Truyện ma kinh dị Địa Ngục Tầng Thứ 19 full
Truyện ma kinh dị Con Ma Dễ Thương full
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 41
Bài Ngẫu nhiên
- Muôn trùng cách xa - bài nhạc trẻ mới rất rất tình cảm của Du Thiên
- Game Doraemon - Cuộc Chiến Bảo Bối cho điện thoại - TẬP MỘT
- [TÂM SỰ] Ký ức một thời Nokia 5700 (hay)
- Đừng - sendoh - Bài rap quá hay và ý nghĩa cho cuộc sống bạn để vượt qua mọi khó khăn
- Cơn mưa định mệnh - Sendoh Bài hát hay tình yêu
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ma, tấm vải đỏ full toàn tập, đọc truyện ma kinh dị, truyện ma hay tấm vải đỏ, đọc truyện ma tấm vải đỏ trọn bộ phần 41 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved