Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full - Đọc truyện teen tình yêu hay và lãng mạn nhất

Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full - Đọc truyện teen tình yêu hay và lãng mạn nhất

•Ngày Gửi: 15,01,16 -23:25)
•Xem: 20644 lượt xem
Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1

- Tên Truyện teen tình yêu: Mạnh Mẽ Khi Yêu

- Tác Giả :Quý Khả Tường

- Thể Loại :Truyện teen tình yêu hay và lãng mạn

- Tình Trạng : Truyện teen tình yêu full

- Cảnh Báo : Không

Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full - Đọc truyện teen tình yêu hay và lãng mạn nhất
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full


- Mời các bạn cùng Alo9.net bắt đầu khám phá truyện teen tình yêu hay và lãng mạn này nhé.


chương 1

Nghe nói lần này cậu quay về tìm vợ phải không?”

Trong thư phòng rộng rãi yên tĩnh, câu hỏi đùa ấy vang lên rõ rệt, hòa vào tiếng gió vi vút bên ngoài cửa sổ, cuộn thành một dòng xoáy mãnh liệt dội thẳng vào tai Mạnh Đình Vũ.

Anh lặng người bên cửa sổ, từ từ thu ánh mắt đang chìm đắm vô định trên những con đường chằng chịt bên dưới để nhìn về phía vị khách không mời mà tới...

Ngụy Nguyên Lãng là đàn anh thời đại học, đồng thời cũng là người anh em tốt nhất của sếp anh, Đàm Dục.

Lần này Đàm Dục điều anh về Đài Loan để đứng ra thu mua cổ phiếu một công ty, sếp anh đã có lời nhờ Ngụy Nguyên Lãng giúp anh một tay. Chỉ có điều là anh chưa từng nghĩ đến sự giúp đỡ này còn vượt ra cả phạm vi công việc.


“Em về là vì chuyện thu mua cổ phiếu của công ty khoa học công nghệ Phong Kình”, anh thận trọng trả lời.





“Đồng thời tìm vợ luôn”, Ngụy Nguyên Lãng bổ sung, khóe môi cong lên trêu chọc, khiến người ta vừa xấu hổ vừa bối rối.





Mạnh Đình Vũ nghiến răng, thầm nghĩ không biết Đàm Dục đã tiết lộ những gì cho anh ta.





“Đàm Dục đã nói hết cho anh rồi”, Ngụy Nguyên Lãng điềm đạm lên tiếng. Anh có thể nhìn thấu suy nghĩ của đối phương.





Đàm Dục đáng chết, rõ ràng không muốn anh được sống yên thân đây mà!





Mạnh Đình Vũ thở dài một cái, cố làm như không có chuyện gì: “Em thừa nhận, lần này về đây, cũng muốn tiện thể đi tìm một người”.





“Một cô gái”, Ngụy Nguyên Lãng lại bổ sung.





Mạnh Đình Vũ bất giác siết chặt nắm tay, “Là một cô gái”, anh lừ mắt với Ngụy Nguyên Lãng như muốn nói “Thế thì làm sao?”, “Em hy vọng trong đợt công tác này có thể biết được tin tức của cô ấy”.





“Không thành vấn đề!”, Ngụy Nguyên Lãng búng tay vui vẻ, “Cậu cứ đưa thông tin cô ấy đây, anh sẽ tìm giúp cho”.





“Không cần đâu, chuyện này em có thể giải quyết”, Mạnh Đình Vũ từ chối ý tốt của đàn anh.





“Nói thế tức là cậu đã biết phải làm sao để liên hệ với cô ấy rồi à?”





“Vẫn chưa”, ánh mắt anh tối lại, “Số điện thoại và địa chỉ nhà đều đã thay đổi, ban thông tin liên lạc hội sinh viên cũng không tìm được cô ấy”.





“Thế cậu định tìm cô ấy bằng cách nào?”





“Em định bắt đầu từ trường trung học của cô ấy.”





“Trường nào?”





“Trung học Đạm Giang.”





“Trung học Đạm Giang?”, Ngụy Nguyên Lãng trầm ngâm giây lát, “Bao năm rồi cậu mới về Đài Loan, mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, để anh đưa cậu đi, coi như làm hướng dẫn viên cho cậu luôn”, anh ta chủ động đề nghị.





Mạnh Đình Vũ vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại thì anh xa Đài Loan đã lâu nên nhất định không tránh khỏi lạ lẫm, có người giúp đỡ cũng tốt, biết đâu sẽ tìm ra cô ấy nhanh hơn.





Anh xoay lưng đối diện cửa sổ, cơn gió điên cuồng ngoài không trung cùng với nỗi ân hận trong lòng sắc như dao nhọn, khứa từng nhát lên khuôn mặt và cả trái tim anh. Anh thấy đau đớn từng cơn, nhưng lại không muốn đóng cửa lại.





Bao năm nay, anh giống như tòa nhà đang xây kia, ra sức thu ngắn khoảng cách với bầu trời, cuối cùng anh cũng với tới khoảng không mênh mang đó.





Cứ tưởng vinh hoa phú quý sẽ khiến anh trở thành bậc vương giả, đứng nơi cao ngất, ung dung tận hưởng cuộc sống hào hoa tráng lệ, đâu ngờ, thứ duy nhất anh có được lại chỉ là sự cô độc.





Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, anh đều cảm thấy một nỗi hối hận mãnh liệt.





“Cậu sợ không tìm thấy cô ấy sao?”, Ngụy Nguyên Lãng thấy anh không nói gì thì cất tiếng hỏi han.





Ngực thoáng rúng động, anh vội lắc đầu.





Anh không sợ phải đối mặt với tình huống cảnh vẫn còn đó mà người giờ nơi đâu, chỉ cần cô đang ở Đài Loan, anh nhất định sẽ tìm ra, anh không sợ không tìm thấy cô, chỉ sợ...





Cô không chịu tha thứ cho anh.





Trường trung học Đạm Giang.





Một bóng hồng dịu dàng lướt qua.





Khuôn viên trường tháng Mười một, khi vạn vật đang mơ màng trong cơn ngái ngủ, mùa thu đã lặng lẽ ghé thăm, nàng thu khe khẽ khoác lên cây cổ thụ một tấm áo mới nhưng chẳng đả động gì đến lầu bát giác vẫn đứng sừng sững tại đó từ hồi kháng chiến chống Nhật đến giờ.





Hình bóng xinh đẹp như đuổi theo nàng thu, băng qua đám cây cổ thụ, nấn ná một lúc lâu tại hành lang lầu bát giác, rồi vòng tới Nhà thờ lớn, quan sát từng cánh cửa kính, cuối cùng dừng lại ở khu mộ George Leslie Mackay, lặng mình chăm chú ngắm nhìn tấm bia mộ trang nghiêm. [Geogre Leslie Mackay là một nhà truyền giáo từ Giáo hội Presbyterian Canada]





Sắc trời từ từ bao bọc lấy thân hình mảnh mai đó, khi ánh hoàng hôn nhuốm đỏ không trung, chợt có một bóng người nhẹ nhàng bước tới sau lưng cô.





“Thẩm Tĩnh, con đến từ lúc nào vậy?”





Cô gái sững người quay lại, khuôn mặt thanh tú hiện lên niềm vui sướng: “Cô Hướng!”.





Cô Hướng nhoẻn miệng cười, gương mặt từng trải phong sương sớm in đầy nếp nhăn nhưng vẫn toát lên vẻ hiền từ, phúc hậu.





Vẫn là cô Hướng ngày nào!





Thẩm Tĩnh thầm nghĩ, bước lại gần cô: “Cô, đã lâu không gặp cô!”.





“Con thật là, không phải đã nói sẽ thường xuyên về trường chơi sao? Bao lâu rồi con mới quay trở lại nơi này?”, cô Hướng trìu mến vuốt mái tóc cô.





“Con có về mà, chỉ là chẳng lần nào được gặp cô, hôm nay cuối cùng cũng được nhìn thấy cô, thật là tốt quá”, Thẩm Tĩnh nắm lấy tay cô Hướng, nũng nịu thanh minh. Đứng trước cô giáo, dường như cô lại quay trở về là cô thiếu nữ vô lo vô nghĩ ngày nào.





“Dạo này con thế nào? Nghe nói con mở một lớp trông trẻ à?”, cô Hướng âu yếm hỏi cô.





“Vâng, ở ngay tầng một khu tập thể chỗ con.”





“Con trông lũ trẻ chắc không có khó khăn gì chứ?” Thẩm Tĩnh cười hồn nhiên đáp lời: “Không sao đâu cô ạ, thực ra tụi nhỏ rất dễ thương, chỉ cần nhẫn nại một chút, một khi đã chiếm được sự tin tưởng của chúng thì bọn trẻ sẽ rất nghe lời”.





“Vậy thì tốt”, cô Hướng vỗ lên mu bàn tay Thẩm Tĩnh, “Ôi, còn nhớ hồi đó so với các bạn, con cứ như một đứa trẻ, không ngờ bây giờ lại tự mở một nhà trẻ, chăm sóc và dạy dỗ những đứa trẻ giúp bố mẹ chúng”.





“Con đã trưởng thành rồi mà”, Thẩm Tĩnh khẽ mỉm cười.





“Đúng thế, con đã trưởng thành rồi”, cô Hướng ngẩng đầu, ánh mắt nhuốm vẻ suy tư, “Con đã thay đổi rất nhiều, điềm đạm chững chạc hơn, đúng là hợp với cái tên Thẩm Tĩnh’ lắm”.





“Không uổng công bố mẹ đặt cho con cái tên này phải không cô?”, Thẩm Tĩnh nháy mắt, ôm lấy cánh tay cô Hướng. Hai người bước đi chậm rãi trong vườn trường dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.





Hoàng hôn ngày càng đỏ thắm, tiếng chuông tan học sớm đã vang lên, sân trường chỉ còn vài ba nhóm học sinh chậm trễ, lưng đeo cặp sách, đang vội lao ra khỏi cổng trường đã nhốt chúng cả một ngày dài.





Thẩm Tĩnh nhìn bọn trẻ, trong lòng chợt dấy lên một nỗi u buồn.





Lúc này bọn trẻ vội vã rời đi như thế, đâu biết rằng sau này muốn lưu lại nơi đây thêm một giây một phút cũng không được? Tuổi thanh xuân đã qua thì không bao giờ trở lại!





“Phải rồi, con có bạn trai chưa?”, cô Hướng đột nhiên hỏi.





Thẩm Tĩnh sững lại, lắc đầu.





“Sao không tìm lấy một người bạn trai?”, cô Hướng nhíu mày, “Con đã ba mươi tuổi, cũng đến lúc kết hôn rồi”.





Lại thế nữa. Thẩm Tĩnh than thầm. Tại sao bậc trưởng bối nào nhìn thấy cô cũng thích hỏi về đề tài này?





“Không kết hôn cũng có sao đâu ạ, dù sao con sống một mình cũng rất tốt”, cô thản nhiên so vai.





“Sao lại có thể không kết hôn chứ?” Hoàng thượng không nóng ruột, nhưng thái giám đã lo sốt vó lên rồi. Cô Hướng nhìn Thẩm Tĩnh vẻ không bằng lòng: “Bây giờ con thấy thoải mái tự do, sau này về già không có ai bên cạnh mới biết thế nào là khổ”.





“Con còn có bạn thân nữa!”





“Bọn họ có thể ở bên con đến lúc nào? Dù sao cũng đến lúc người ta phải kết hôn chứ?”





Thì đúng thế.





Thẩm Tĩnh thầm nghĩ. Hai người bạn thân nhất của cô, Đồng Đồng và Hiểu Mộng, dạo này đang chìm trong lưới tình ngọt ngào, xem ra chẳng mấy mà bước vào lễ đường.





“Cô yên tâm đi, cho dù bọn họ kết hôn rồi cũng không bỏ mặc con đâu.” Điều này thì Thẩm Tĩnh rất có niềm tin, tình bạn của ba người không phải một sớm một chiều. “Hơn nữa con còn có một đám trẻ dễ thương bầu bạn! Con yêu chúng nó hơn bất cứ người đàn ông nào!”





“Nói cho cùng thì đó cũng là con của người khác! Đợi tụi nó rời khỏi nhà trẻ, con tính sao?”





“Thì sẽ có đám nhóc khác thế chỗ mà, cũng giống như cô yêu từng lứa học sinh chúng con, con cũng sẽ hết lòng yêu thương từng đứa trẻ đến với con.”





Cô Hướng không biết nói gì hơn, đành thở dài: “Chà, cô nói không lại con”.





Thẩm Tĩnh cười khẽ.





Cô Hướng quay đầu nhìn cô, nhíu mày lo lắng: “Thẩm
1 2 3 4 5 6 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 1 trong tổng số 29 trang

Đang xem: Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full - Đọc truyện teen tình yêu hay và lãng mạn nhất
Bài Ngẫu nhiên
- Một bài thơ tình rất hay của một bạn gái gửi lên, các bạn đọc và chia sẻ
- Thi thể mọc tóc và móng tay như người sống - TIN HOT
- Tin hay: Quy định chó và mèo phải "chính chủ", thịt phải khai báo của bộ Nông nghiệp và PTNT
- Theme khẩu súng đẹp cho nokia s60 v3
- Giao diện biển buổi đêm đẹp cho nokia symbian s60 v3
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full - Đọc truyện teen tình yêu hay và lãng mạn nhất Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved