Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 16

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 16

•Ngày Gửi: 21,10,13 -15:41)
•Xem: 45228 lượt xem

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 16


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16

gái quê mùa, có biết được một điều rằng, con gái Saigon đi bơi đa số mặc đồ bikini đâu.

“Em xong chưa, ra đây chị xem sao” (Chị Linh bên ngoài gõ cửa vọng vào”
“Dạ, em ra đây chị”

Tôi bật cửa đi ra với một vẻ e thẹn của người con gái thôn dã, tôi thật sự không biết chị Linh sẽ phản ứng ra sao khi thấy tôi.

“Wa, wa, wa, xem em kìa, đẹp mê hồn luôn í” (Chị Linh mắt trợn ngược nhìn tôi và khen)
“Chị làm em ngại qua, thôi em vào thay đồ đây”
“Xoay mình lại chị ngắm xíu, nhìn những đường cong em kìa chà chà” (Tôi thấy chị ngắm mình một cách chăm chú)
“Công nhận em đẹp thiệt đó Na, chả bù cho thân thể của chị, kiểu này bọn con trai mà thấy em chắc chết mất”
“Chị quá khen rồi, thôi em vào thay đồ lại nha chị, đi sớm kẻo trễ”
“Ùa em vào chuẩn bị đồ đi, bạn chị sắp qua đón chúng ta bây giờ, à chị quên nói cho em biết là có thêm một người bạn của chị đi nữa”.
“Dạ, 5, 10 phút nữa em ra”.

Đồng hồ điểm 7 giờ sáng, tôi và chị Linh chào tạm biệt ông bà chủ và ra chiếc xe hơi của bạn chị đang đợi. Trước khi đi, ông bà chủ đã vui vẻ chúc cho chúng tôi có chuyến đi chơi vui vẻ, mặc dù chuyến đi chỉ có vài tiếng đồng hồ ngắn ngũn, nhưng nó đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó tả, vui có, buồn có, sợ hãi có và…“sung sướng” cũng có…

Chap 15: “Quỷ dữ” lộ mặt.

Vì một vài lý do khách quan nên em chỉ dành duy nhất thêm chap này nữa để kể về quá khứ của bé Na, các chap sau sẽ dành thời gian tập trung kể về những tình tiết ly kỳ hấp dẫn trong hiện tại. Mong anh chị em thông cảm.

Chuyến đi Đầm Sen với chị Linh và bạn của chị hôm đó đã để lại cho tôi rất nhiều ấn tượng sâu sắc, lần đầu tiên tôi có một khoảng thời gian vô cùng vui vẻ kể từ ngày lên Sài gòn, mối quan hệ chị em giữa tôi và chị Linh thêm khăng khít. Tôi biết chị Linh có những biểu hiện rất, rất, rất…là khác thường, có lẽ chị thương tôi, nhưng cái thương đó không phải theo kiểu “chị thương em”, mà thương đó nó tựa như kiểu “bạn trai thương bạn gái”. Nhưng vì sĩ diện bản thân và danh dự gia đình nên chắc hẳn chị sẽ không bao giờ tiết lộ cho người khác biết điều này, chị vẫn giả vờ xem tôi như đứa em gái đã mất của chị. Dẫu như thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ xem chị như một người chị đích thức, không hơn không kém.

Thời gian như gió thoi đưa, thoáng cái mà đã được 7 tháng tôi làm ô sin cho nhà ông bà chủ rồi. Khoảng thời gian này với tôi thật tuyệt vời, nó trôi qua một cách êm đềm, nhẹ nhàng, tôi sống trong bầu không khí ấm cúng của một gia đình thực sự, mặc dù tất cả họ đều là những người dưng nước lã với tôi. Bỗng một hôm nọ, tôi nghe phông tin từ bà chủ rằng, cậu hai sắp về Việt Nam chơi trong 3 tháng trước khi trở lại cho nửa chặng đường học tập còn lại.
Vâng, tất nhiên, ông bà chủ vui lắm, hạnh phúc lắm, qua nụ cười và nét mặt của họ, tôi tin chắc điều này, cũng đã hơn năm rồi họ chưa được gặp mặt cậu con trai cưng của mình.

Ông bà chủ dặn tôi ra chợ mua thêm cặp gà, đôi cân chả giò để về làm cho cậu hai ăn, vì đó là những món ăn ưa thích của cậu. Không khí trong gia đình bỗng vui vẻ xôn xao đến lạ thường, tựa như cái tết đang đến gần. Nhìn mọi người vui tôi cũng cảm thấy vui lây, tôi thật sự muốn biết hình hài, bản tính của cậu hai ra sao mà lại khiến ba mẹ của cậu thương cậu vô cùng.

Trong khi ông bà chủ cùng cô chủ ra sân bay đón cậu hai, một mình tôi ở nhà lo chuẩn bị đồ ăn, dọn dẹp căn phòng đã bỏ trống của cậu hai trước đó. Trong thâm tâm của tôi, thiếu gia nhà giàu thường có vẻ ngoài bảnh bao và ăn mặc sang trọng. Tuy nhiên, khi lần đầu chạm mặt cậu hai, tôi đã giật mình vì thấy cậu ăn mặc rất giản dị, cậu diện chiếc áo trắng sơ mi học sinh và chiếc quần zean, nom như những anh sinh viên đang ở trọ xa nhà. Cậu hai không đẹp, không hào hoa, nhưng cậu sở hữu một ánh mắt biết cười và nụ cười cực kỳ có duyên. Vừa gặp tôi, cậu hai nở nụ cười rất tươi và lịch sự chào hỏi tôi cứ như thể tôi là người thân của cậu. Vâng, một con bé đang trong độ tuổi biết yêu như tôi bỗng e thẹn, mắc cỡ khi đứng trước cậu hai, tôi thật sự không dám nhìn vào mắt của cậu.

Kể từ khi cậu hai về, căn nhà trở nên rộn ràng hơn, tôi, cô chủ và cậu hai thường rủ nhau đi chơi dịp cuối tuần. Cả hai người họ đều quan tâm đến tôi, có lẽ vì tôi đẹp, tôi dễ thương hay sao, chẳng may nếu tôi là một con bé xấu xí thì tôi thật không thể tưởng tượng ra được họ sẽ đối xử với tôi như thế nào, mặc dù họ đều là những người tốt. Tôi phải thầm cảm ơn ông trời vì đã ban cho tôi sắc đẹp này, dù lý do gì đi nữa.

Thoắt cái đã đến tháng thứ 3 từ ngày cậu hai về nước, vậy là cậu hai sắp phải trở lại nước sở tại để cho năm học mới rồi. Sự quan tâm quá đà của cậu hai dành cho tôi đã khiến trái tim con bé sắp được 17 tuổi như tôi như đập loạn sai nhịp. Có nhiều hôm cậu hai dạy tiếng Anh cho tôi, nhìn cách cậu dạy học, nhìn cách cậu trêu chọc tôi mà tôi nhớ vô cùng, tôi nhớ cái ánh mắt biết cười của cậu, tôi nhớ cả cách cậu “chửi” tôi là con bé ngốc. Tôi rụt rè, e thẹn và mắc cỡ mỗi khi đi gom quần áo của cậu đi giặt. Không lẽ “mình đã biết yêu”, tôi thầm nghĩ.

Nhiều đêm nằm suy nghĩ, hình ảnh của cậu hai trong bộ quần áo thư sinh cứ hiện dần trong đầu tôi, tôi muốn đẩy nó ra khỏi nhưng nào có được. Tôi chưa từng yêu ai trước đó và thật sự tôi không biết đây có phải tình yêu không, hay chỉ là những phút cảm mến một người nào đó. “Mới gặp nhau có hơn 2 tháng thôi mà yêu đương cái gì, mày ngốc qua Na ơi”, tôi tự nhủ với bản thân mình.

Nhưng nói gì đi nữa, tôi rất muốn được cậu hai quan tâm, chăm sóc cho mình, hoặc chí ít là dành thời gian để dạy tôi học anh văn, có vậy tôi mới có thể trông thấy khuôn mặt đáng yêu của cậu. Quả thật, làm con gái chẳng có gì sung sướng, khi yêu ai chỉ biết lặng im và chờ đợi người ta mở lời. Đấy, người ta nói con gái sĩ diện ắt đâu có sao, nhưng ông trời đã sắp đặt sao thì bọn con gái chúng tôi chỉ biết răm rắp làm theo. Mỗi con gái đều có một cái giá cho bản thân mình, khi chúng tôi thật sự yêu một người con trai nào đó, chúng tôi không còn cách nào hơn là đợi chờ anh ta mở lời, nếu chẳng may anh ấy cứ “im lặng” như vậy thì coi như kiếp này chúng tôi không duyên không nợ.

Bẵng đi một thời gian sau, có một người con trai từ dưới quê lên tá túc tại nhà ông bà chủ. Qua giới thiệu, anh ta tên là Văn, một người cháu họ của ông bà chủ, lên Saigon ở trọ vài tuần trong lúc chờ đợi kiếm phòng trọ. Nhìn vẻ ngoài anh ta toát lên một vẻ trí thức với cặp kính cận và mái tóc một mái. Nhưng cơ thể của anh rất cao to và cơ bắp rắn chắc. Ở anh có nét gì đó hiền hậu và cũng rất quê mùa tựa như tôi những ngày vừa lên sai gòn. Ấy thế mà tôi đã lầm, đằng sau khuôn mặt trí thức đó lại là một con thú hoang ẩn mình.

Tai hoạ ập đến với tôi vào một ngày mà cả gia đình ông bà chủ đi về Bình Thuận để dự đám cưới của một người bà con. Trong nhà chỉ còn mỗi một con bé gày còm như tôi và cậu sinh viên to khoẻ. Hôm ấy là vào khoảng 3 giờ chiều, bên ngoài trời sấm sét và đổ mưa rất to. Sau khi ngủ trưa dậy, tôi loay hoay xuống bếp làm chút đồ ăn thì bất thình lình, quay lại đằng sau lưng, tôi giật mình thấy anh Văn đứng ở nép cửa nhìn tôi. Khuôn mặt của anh hôm ấy trông rất lạ và rất đáng sợ, tôi không biết có phải anh bị bệnh hay không. Anh nhìn tôi một cách say sưa như chưa từng được nhìn con gái bao giờ. Thời điểm ấy, tôi mặc một chiếc váy ngắn cao hơn đầu gối và chiếc áo 2 dây chị Linh mua cho tôi cách đó vài hôm. Tôi thật sự không thể tin được rằng chính hành động ăn mặc có phần “lộ liễu” này của tôi đã khiến tai hoạ kinh khủng ập đến với tôi. Hắn ta bước đến gần tôi, bất chợt hắn vòng tay ra đằng trước ôm ghì lấy tôi.

“Anh làm cái gì vậy anh Văn” (Tôi hét toáng lên trong nỗi sợ kinh hoàng)
“Anh, anh, anh…” (Hắn ta vừa nói vừa thở một cách gấp gáp)
“Anh làm gì tôi la lên cho người ta nghe thấy bây giờ”
“Em cứ la đi không ai nghe thấy đâu, anh đã đóng hết cửa kính trong nhà rồi, trời mưa này không ai nghe đâu, thôi thì cho anh lần này đi” (Hắn vẫn ôm ghì lấy người tôi, hắn kê miệng vào tai tôi thủ thỉ)
“Tránh ra đồ khốn, raaaa điiii” (Giọng nói của tôi vang âm khắp căn nhà, tôi hi vọng sẽ ai đó nghe thấy tôi)

Hắn liên tục ôm chặt lấy người tôi khiến sức phản kháng của tôi càng ngày càng yếu. Mặc cho tôi la thét rụng trời nhưng hắn vẫn im lặng và cuốn lấy mình tôi tựa như con trăn đang quấn lấy con mồi. Khi thấy cơ thể tôi trở nên yếu ớt hơn, tên yêu râu xanh mà trước đó tôi nói là ngoan hiền này đã lấy một sợi dây điện buộc vào tay tôi rồi chéo tay tôi đằng sau, hai bàn chân và miệng của tôi cũng bị hắn lấy băng keo bịt kín mít, giờ đây tôi thật sự không thể nói nên lời, tôi không cử động được nữa, tôi không còn sức lực để phản kháng lại cơ thể cao to của thằng Văn.

Thoạt sau đó, hắn “vác” tôi vào phòng ngủ của tôi, tựa như hắn đang vác một bao gạo bốn mươi mấy kỳ. Hắn quăng cơ thể của con bé còm nhom như tôi xuống giường, rồi từ đâu hắn lôi ra một cái kéo, tôi thật sự không biết hắn sắp làm gì tôi tiếp theo, hắn sẽ giết tôi không chừng.

Ánh mắt tôi nhìn hắn rất sợ sệt, như kiểu van nài hắn hãy tha cho tôi. Nhưng có lẽ cơn dục vọng trong người hắn đã lên quá cỡ, tôi tự trách mình sao lại
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 16 trong tổng số 37 trang

Đang xem: Truyện ngắn: Lời trần tình của một ả điếm full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 16
Bài Ngẫu nhiên
- Đoạn ghi âm đóng giả thằng ngu để trêu nữ nhân viên tổng đài Viettel
- We Were In Love - Davichi ft. T-Ara Bài hát tiếng Trung hay cho bạn
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN MỘT
- Ảnh sexy girl nhìn không chịu được
- Chia sẻ bài hát tình yêu hay cực kỳ hay, rất tình cảm nghe mãi không chán: Người ấy - Trịnh Thanh Bình
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 16 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved