Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 17

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 17

•Ngày Gửi: 21,10,13 -15:41)
•Xem: 45044 lượt xem

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 17


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17

mặc những bộ đồ như thế này để cho lòng tham muốn của hắn trỗi dậy.

Chầm chậm, hắn tiến lại chiếc giường, hắn lấy cây kéo cắt phăng chiếc áo hai dây của tôi ra, khuôn mặt của hắn trông dữ tợn chưa từng có, tôi cố dùng chút sức lực còn lại để xoay người qua lại nhằm ngăn cản hành động của hắn, nhưng bàn tay to khoẻ của hắn giữ lấy hai chân của tôi, thoắt cái hắn đã cắt đứt luôn chiếc váy ngắn tôi đang mặc. Giờ đây, tôi như con chim non ướt đẫm vì mưa, chỉ biết nằm im và chờ chết. Trong ánh mắt lim dim của mình, tôi thấy hắn cởi từng chiếc quần, chiếc áo trên người của hắn ra, rồi đến cái áo lót, quần lót của tôi cũng được hắn dùng kéo cắt phăng không thương tiếc. Cơ thể tôi giờ đã trần chuồng như nhộng, chỉ còn vương lại mấy sợi dây điện và băng keo trên người. Tôi đang cố gượng để lăn người ngã xuống đất thì bất chợt bị hắn vịnh lại, hắn “tặng” cho tôi một cái bạt tai đâu chí mạng. vào má. Tôi rơi vào hôn mê và thiếp đi lúc nào không hay biết. Trong khi thiếp đi, tôi như có cảm giác hắn ta đang hôn tới tập trên cơ thể của tôi, hai bàn tay rắn chắc của hắn cứ sờ soạng lấy từng vùng nhạy cảm trên người tôi. Và tất nhiên, hắn đã cưỡng hiếp tôi như những cô gái non dạ bị các tay sở khanh hãm hiếp.

Tôi thức dậy trong cơ thể đau buốt từ chân tới đầu, nhìn xung quanh lác đác những chiếc áo, chiếc quần của tôi bị thằng Văn cắt bỏ trước đó. Tôi ngồi dậy, dở cái chăn hắn đã đắp cho tôi trước đó, tôi giật bắn mình vì thấy những vết đỏ lom lỏm xung quanh chiếc giường. Một con bé tuy tuổi còn nhỏ như tôi nhưng có thể biết được những vệt màu đỏ đó là từ đâu ra. Vậy là “Mẹ ơi, con đã mất trinh rồi, con đã không giữ được lời hứa với mẹ trước lúc ra đi rồi, mẹ ơi, con, con…xin lỗi mẹ).

Buổi tối ngày hôm đó tôi chôn mình trong phòng, tôi bấm chốt cửa lại để bảo đảm rằng thằng Văn sẽ không vào đây nữa. Tôi kinh tởm cái loại đàn ông như hắn, tôi đã sai khi đã nói hắn là người hiền lành. Nhà ông bà chủ trưa mai mới về tới Saigon, tôi sẽ làm gì để đối mặt với sự thật đây, tôi sợ tôi không kiềm chế được, tôi sẽ giết thằng Văn như những gì hắn đã gây ra cho tôi. Tôi khóc nhiều lắm, tôi sợ mẹ biết chuyện sẽ thêm buồn, rồi sức khoẻ yếu đi. Tôi sợ tôi sẽ có thai, tôi sẽ sinh ra 1 đứa trẻ mà cha nó lại là kẻ đã hãm hiếp mẹ của nó. Trong bóng tối, nước mắt tôi cứ rơi tựa như cơn mưa lâu ngày không dứt.

Khi ấy, trong đầu tôi có 2 giải pháp, thứ nhất tôi sẽ trở ra ngoài rồi dùng dao đâm chết cái thằng Văn đó, hoặc chí ít tôi sẽ tố cáo nó trước ông bà chủ, rồi đưa nó ra toà. Thứ hai, tôi sẽ rời khỏi căn nhà này vào sáng sớm mai, tôi sẽ đi tìm chú Hùng, tôi sẽ quên đi tất cả mọi thứ đã diễn ra trong căn nhà này, tôi sẽ quên luôn cậu hai, cô chủ, quên cả ông bà chủ. Đối với tôi, họ là những ân nhân thực sự, nếu có kiếp sau, tôi nguyện sẽ vẫn làm ô sin cho họ, nhưng kiếp này coi như tôi nợ họ. Tôi đã quyết, tôi sẽ chọn cách hai, tôi sẽ rút lui và không nói điều này cho ai biết hết.

Thế là sáng sớm ngày hôm sau khi trời tờ mờ sáng, tôi dọn đồ cùng chút tiền lương vài triệu trên tay cất bước ra đi. Tôi đi nhanh tựa như một kẻ trộm, tôi không muốn đánh thức thằng chó Văn dậy, biết đâu hắn lại dở trò với tôi. Tôi thật sự không biết đi đâu về đâu, tôi lang thang đi từ Bình chánh đến khúc quận 6. Trời sáng dần, tôi đón chiếc xe buýt đi đâu đó, hết chuyến này đến chuyến kia, tôi chỉ biết ngồi trên xe buýt rồi suy nghĩ vu vơ. Tôi muốn đến chỗ chú Hùng nhưng tôi đâu biết chú ở chỗ nào của quận thủ đức, mà tôi lại không có số điện thoại của chú, chú chỉ dặn sau này sẽ đến nhà đó đón tôi chứ có đời nào tôi lại đi đón chú như bây giờ.

Những ngày ấy là khoảng thời gian tồi tệ nhất với tôi, tôi lang thang, ngủ bụi tại bệnh viện như một con điên. Vài hôm sau thì với số tiền ít ỏi còn lại, tôi đã nhờ vã 1 bác xe ôm chở tôi đi tìm một căn phòng trọ giá rẻ, tá túc qua ngày. Nhưng tôi không biết được rằng, chủ của cái phòng trọ đó là nơi ở của một ả phụ nữ làm nghề tú bà có tiếng. Vì thấy sắc đẹp và sự cô độc của tôi, bả đã mời mọc tôi làm gái phục vụ cà phê cho quán bả. Tất nhiên, vì đang cần chỗ ở và tiền trang trải qua ngày, tôi đã gật đâu đồng ý làm công việc này, bởi vì tôi nghĩ đơn giản nó như nghề ô sin thôi, chỉ rửa ly, rửa chén, bưng bàn ghế…

Ngày tháng chầm chậm trôi qua, tại quán café đó, tôi đã tiếp xúc đủ loại thành phần đàn ông, bên cạnh những người thích uống café và muốn có người ngồi tâm sự với mình thì còn đó là những tay sát gái, sở khanh giấu mình. Nhiều con bạn trong quán có lần rủ tôi đi khách vì được tiền nhiều hơn là mức lương ít ỏi đang nhận, ban đầu tôi đều một mực từ chối, tôi căm phẫn bọn đàn ông ham chơi. Nhưng tôi không ngờ những cám dỗ của xã hội, của đồng tiền sau đó đã đẩy đầu óc còn non trẻ của tôi đến với tội lỗi. Những lần tôi “đi khách” cũng từ từ xuất hiện theo thời gian và càng ngày càng dày đặt hơn, tôi thầm nghĩ “đời mình đến đây là hết”. Số tiền tôi kiếm được phải nói là lớn hơn rất nhiều mức lương tôi nhận được tại quán café, thậm chí nhiều hơn 6,7 tháng tôi làm ô sin trong nhà ông bà chủ. Tôi dự định khi nào kiếm được kha khá tiền, tôi sẽ trở về quê, đưa hết cho mẹ, rồi tôi sẽ đi học trở lại, tôi sẽ lại ra đồng án như thuở xưa. Sau này, tôi biết được một thông tin rằng, lúc tôi bỏ nhà ông bà chủ ra đi, cả gia đình của ông bà đã đổ xô đi tìm tôi, cậu hai còn đăng báo tìm tôi. Nhưng giờ có lẽ cậu đã bay ra nước ngoài rồi, dẫu sao đi nữa tôi cũng sẽ chôn kín mối tình với cậu hai trong lòng, tôi nợ mọi người, mong kiếp sau được đền trả, cô chủ, cậu hai và ông bà chủ…Tôi có lỗi với ba, với mẹ và với các em…

Chap 16: Mất tích.

Ở chap trước, em đã được bé Huệ kể cho nghe về tất cả quá khứ của nàng, từ lúc nàng ở dưới quê cho đến khi những cám dỗ xuất hiện, cuốn nàng trôi dần vào con đường tội lỗi. Mỗi người đều có quyền chọn lựa cho số phận của mình, và Huệ đã chọn theo cách của nàng. Âu cũng là quyết định của nàng, dù sao quá khứ cũng đã qua rồi, hi vọng Na luôn hạnh phúc trong quãng đời còn lại.

Vâng, một từ “giá”, giá như mà Huệ không bị thằng chó Văn kia nó cưỡng bức thì chắc có lẽ cuộc đời nàng giờ đây không phải như bây giờ, nàng có thể được ông bà chủ hỗ trợ tiền bạc để đi học trở lại, nàng sẽ được chị Linh kiếm cho một công việc tử tế, và điều quan trọng nhất là mối tình giữa nàng với cậu hai có lẽ sẽ thành sự thật, nàng sẽ trở thành con dâu của một gia đình giàu có, nàng sẽ trở về quê và đón mẹ già cùng các em của mình lên thành thị. Nhưng tất cả có lẽ đã quá trễ với số phận bi thương của Huệ, ước mơ trở thành một nữ tiếp viên hàng không ắt hẳn sẽ mãi còn dang dở đến tận kiếp sau…

Trở lại với cuộc sống đời thường, kể từ sau đêm hát karaoke vui vẻ với nhau, tình cảm em dành cho bé Na đã tăng lên một xíu nhưng không quá lớn, kiểu như lâu ngày không gặp thì thấy nhớ. Chắc có lẽ em chỉ thương thay cho số phận của nàng, chứ thật ra không hề có bất cứ tình cảm nào. Tâm trí em giờ vẫn còn vương vấn đến hình ảnh của con bạn cũ, em muốn tống nó ra khỏi đầu nhưng thật khó hơn lên trời. Nhiều đêm em chôn vùi trong cơn say để quên đi nỗi buồn tình cảm, nhưng càng uống em lại càng nhớ đến khuôn mặt của nhỏ. Em thật sự muốn có một cô gái nào đó giúp em thoát khỏi hình bóng của Vy.

Một buổi sáng nọ, cảm thấy trong người hơi khó chịu, em mới gọi điện cho anh quản lý để xin nghỉ làm một bữa. Tuy nhiên, nằm ở nhà bơ vơ buồn bã quá, nên em quyết định rủ thằng Bình đi câu cá cho khuây khoả tâm hồn.

“Ê Ku, rãnh hông, tao chạy qua nhà mày”
“Qua làm gì mày, tao đang bận chơi Dota” (Ơ địt, thằng này láo)
“Nghỉ đi, đi câu cá với tao không”
“Mày điên à, tự nhiên hai thằng con trai đi câu cá với nhau” (Ụ oẹ mày nhoé)
“Mày có tin tao qua, tao đập nát cái máy tính của mày không”
“Mày ngon qua đây” (Thằng lol này hôm nay bố láo dễ sợ)
“Ok, mày đợi đó nhé con”

Những đoạn đối thoại ở trên có phần hơi lố bịch nhưng em biết tính thằng Bình, bọn em cũng hay giỡn với nhau, chửi nhau ỏm tỏi lên như vậy, ấy thế mà thân nhau lắm cơ. Giờ đây em chỉ còn mỗi thằng Bình là bạn thân, (à quên còn bé Na nữa) nên không rủ nó đi thì em chả biết rủ ai vào giờ này. Cũng thưa thốt với các thím rằng, thằng Bình nó tốt nghiệp chung với em, nhưng sau mấy tháng ra trường thì em đã kiếm được một công việc tạm ổn, còn thằng Bình vẫn lay lất thất nghiệp, suốt ngày ở nhà chơi game đến nỗi bà già nó còn sợ nó nữa mà. Có điều, em biết một nguyên nhân khiến thằng Bình không xin được việc làm, đó chính là cái đầu trọc của nó. Mọi người thử nghĩ xem, có thằng nào mà dám bỏ tiền ra thuê một thằng trông đầu gấu thế để làm việc không, trừ khi là các công việc như bảo vệ, cu ly, bốc vác hay vệ sĩ. Mà hỡi ôi, xin lỗi chứ thằng này nó nhát bỏ mẹ ra thì làm vệ sĩ cái gì, lol.

Khi vừa dắt xe vào nhà thằng Bình, em thấy mẹ nó đang ngồi trước nhà trông quán, nhà nó bán tạp hoá, em lễ phép chào hỏi:

“Dạ chào bác, cháu mới qua, Bình trên gác hả bác”
“Ùa nó chơi game suốt ngày trên gác đó, cháu xem rủ nó đi đâu đó đi, chứ ngồi riết hư hết người” (Tội nghiệp cu Bình, đến mẹ nó còn xua đuổi nó nữa)
“Dạ,
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 17 trong tổng số 37 trang

Đang xem: Truyện ngắn: Lời trần tình của một ả điếm full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 17
Bài Ngẫu nhiên
- Ca khúc tình yêu hay chia sẻ: Cơn mưa tình yêu
- Truyện Hi sinh tất cả để nhận lại 2 từ "Con đĩ"
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Cảm động và buồn về một kỷ niệm tình yêu - Bài hát hay: Câu chuyện tình đầu - Sendoh
- Minh Châu 2 MMORPG Phiên bản Ngày tận thế - đồ họa đỉnh cao, tung chưởng đẹp mắt
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 17 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved