Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 20

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 20

•Ngày Gửi: 21,10,13 -15:41)
•Xem: 45157 lượt xem

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 20


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 20

Bất ngờ, đầu dây bên kia là tiếng con gái, nhưng không phải con Trâm, cũng chẳng phải con Huệ, ai đây ta…

Chap 18: Xót xa phận làm gái.

Trở về nhà sau màn ăn nhậu, câu cá tại khu giải trí trong cơ thể bủn rủn chân tay, em lăn đùng ra ngủ lúc nào không hay biết. Buổi tối hôm ấy, đang còn phê phê ngủ thì bỗng điện thoại em rung ầm lên. Em từ từ mở mắt dậy, tưởng là bé Huệ gọi, hay chí ít là con Trâm gọi cho em để báo tin. Nhưng tất cả đều không phải, số của thằng bỏ mẹ nào đó lạ hoắc, em không thèm nghe máy luôn. 5, 10 phút sau thì nó gọi lại tiếp, em vẫn không nghe máy. Đến lần gọi thứ 6 thì em bực mình quá mới quát vào điện thoại là: “Mày có cho bố mày ngủ khônggggggggggg”. Bất ngờ, đầu dây bên kia là tiếng con gái, giọng nói có vẻ hấp tấp:

“Alo, phải Phúc không” (Giọng nghe hơi quen)
“Phúc đây, cho hỏi ai ở đầu dây bên kia thế”
“À chị là Hà, ở chung phòng với bé Huệ đây nè”
“À có phải cái chị mà để tóc ngắn nhất trong phòng không ạ”
“Ùa đúng rồi em, chị có việc nhờ em đây” (Thì ra là cái con mà bữa em kêu là chị cả trong phòng)
“Có gì mà chị gọi em tối vậy”
“Em rãnh không, chạy lên phòng trọ tụi chị được không”
“Mà có gì không chị, giờ 9- 10 giờ tối rồi, nếu chuyện gấp thì em mới ra ngoài, còn không gấp thì…”
“Chị cũng không biết nói sao nữa, sợ làm phiền em thôi” (Nói mẹ đi, lắm lời)
“Có chuyện gì chị cứ nói đi, giúp được em sẽ giúp”

“Em nói rồi nha, chuyện là vậy nè. Nãy bé Huệ nó về phòng, mà chị thấy nó có vẻ mệt mỏi lắm, nom như sắp bệnh rồi, chị hỏi nó chuyện gì thì nó không trả lời, chỉ kêu chị đi làm kẻo trễ. Giờ chị thấy nó đang nằm ôm bụng trên giường nè, vẻ mặt khá đau đớn. Giờ em rãnh không, có gì em lên giúp chị hỏi han và trông giúp bé Huệ xíu, giờ chị phải đi làm rồi không thể ở đây được. Mà chán cái là cả lũ kia nó đã đi làm hết cả rồi, chả còn ai ở phòng nữa cả. Em biết rồi đó, nghề bọn chị mà, khách hẹn thì phải đến đúng giờ, bọn chị không thể trễ hẹn được”

“Dạ em hiểu rồi chị”
“Nếu em bận thì thôi, chị bỏ làm một ngày cũng được”.
“Không chị, chị cứ ở nhà đợi xíu đi, em chạy lên coi giúp bé Huệ cho, khi nào có người về thì em về” (Mất mẹ nó giấc ngủ roài)
“Hihi cám ơn em nha, giờ này chị chả nhờ được ai giúp ngoài em cả”. (Em giống ô sin quá, lol)
“Ủa mà chị ơi, sao chị có sđt của em vậy”
“À, chị lục trong điện thoại của bé Huệ, nó về là quăng hết đồ đạc sang một bên rồi lăn ra giường nằm”
“Vậy nha chị, khoảng 20- 30 phút nữa em tới”

Sau cuộc điện thoại với con Hà, em có cảm giác rằng bé Na mới gặp một chuyện gì đó có vẻ kinh khủng lắm, khiến cho cả thân xác và tâm trí của nàng bấn loạn. Đang sửa soạn xíu đồ, chuẩn bị dắt xe ra ngoài thì mẹ em lại hỏi:

“Giờ này mày lại đi đâu đó con”
“Con qua nhà bạn xíu, mẹ cứ ngủ đi, con đem theo chìa khoá, có gì lát về con tự mở, mẹ không cần đợi cửa con đâu”
“9- 10 giờ tối rồi đi đường nguy hiểm lắm, nếu mày về trễ thì ở lại đó ngủ sáng hẳn về”
“Dạ con biết rồi, thôi con đi đây”

Tối hôm ấy trời lớt phớt những giọt mưa phùn, lạnh buốt đến tận xương tuỷ. Cơn mưa cùng gió lạnh sương đêm như muốn làm tăng lên nỗi lo trong người em lúc này, em thật sự muốn biết bé Huệ đã làm gì trong những ngày tháng vừa qua mà khi trở về lại ra nông nỗi này, hay là bị thằng khách bỏ mẹ hay thằng ma cô nào đó nó đánh đập cho. Trên đường đi đến phòng trọ, em có ghé qua một tiệm thuốc tây để mua hộp viên xủi mang đến cho nàng uống hòng lấy lại sức, tiện thể ghé mua ít trái cây cho lũ con gái trong phòng. Hôm ấy không hiểu vì sao em chạy xe nhanh lắm, thoáng chút là đã tới nơi, không biết có phải vì lo lắng cho Na hay là sợ bị mấy thằng cướp ra chặn đường bóc lột. Ai đi ra ngoài buổi tối rồi sẽ biết được cảm giác nó rợn người đến như thế nào, đặc biệt là những vùng vắng vẻ như quận thủ đức, đi đường mà cứ lo sợ bọn ăn cướp, sợ bị cảnh sát bắt, sợ tai nạn…Lúc trước, em nghe đâu đó có nói một câu rằng: “Muốn không bị cướp thì mình phải giả vờ hành động như một thằng ăn cướp”. lol

Dắt xe để trước phòng nàng, em thấy con Hà tóc ngắn vẫn còn đang ngồi đó, trên tay ả là một cái giỏ, có vẻ như bả đang chờ em tới để rồi sau đó tức tốc đi làm cái nghề “ăn đêm” của mình.

“Em tới rồi hả, em trông Huệ giúp chị nha, chị đi giờ, trễ quá rồi”
“Dạ, chị đi cẩn thận ạ, chị cứ yên tâm, em lo được mà” (Hí hí)
“Ok cám ơn em lần nữa nhé, có gì khuya khuya mấy đứa kia nó về rồi bọn nó sẽ lo cho con bé, em giúp tụi chị mấy tiếng thôi”

Thế là giờ đây, tại căn phòng này chỉ còn em với Huệ, một cô gái xinh đẹp mỹ miều chỉ vừa bước qua cái tuổi 18 trăng tròn hơn dăm bảy tháng. Đúng như con Hà đã nói qua điện thoại, nàng đang nằm trên chiếc giường úp mặt xuống dưới, quần áo đi về nàng cũng không buồn cởi ra, những đồ vật khác như giày, điện thoại di động, ví của nàng chắc đã đươc bà Hà sắp xếp, để lại ngăn nắp trên bàn. Nhìn quang cảnh căn phòng giờ đây toát lên một vẻ âm u và bí hiểm. Trên tường là bức ảnh lớn chụp cảnh Huệ và các chị em trong phòng đang làm duyên làm dáng trong bộ quần áo bà ba kín đáo, ai đó biết được rằng 5 cô gái trong bức tranh kia thật sự là 5 ả điếm, không hơn không kém. Ở phía bên ngoài là một sợi dây phơi đồ với cả chục bồ quần áo đủ màu sắc sặc sỡ, khoét nách, hở rốn, hai dây…, có thể chúng là những bộ cánh mà những cô ả đào như Huệ thường mặc để đi khách.

Đang suy nghĩ mông lung thì bất chợt thân thể bé Huệ động đậy, nàng lật mặt lên trên, khuôn mặt nàng ủ rủ lắm, mái tóc ngố của nàng như ướt đẫm do thời tiết nóng hay do nước mắt đẫm bờ mi. Nàng vẫn nhắm mắt nhưng nỗi buồn và nỗi đau đớn trong người nàng đã bộc lộ hết ra khuôn mặt và cả cơ thể đang quằn quại của nàng. Em từ chiếc ghế bên ngoài tiến vào cạnh giường nơi nàng đang nằm, chầm chậm, em nhẹ nhàng đặt tay lên trán nàng. Trời ơi, người nàng nóng quá rồi, nàng bệnh rồi sao. Thật sự trong giây phút ấy em không biết phải làm sao hết, sực nhớ ra hồi nãy có mua hộp viên xủi, em sẽ pha cho nàng một cốc biết đâu uống vào nàng sẽ khoẻ lại. Trong khi pha nước em cũng không quên ngoái lại quan sát xem động tĩnh ra sao, nàng vẫn nằm đó, nằm bất động như tượng nhưng lâu lâu 2 cánh tay của nàng cứ ôm bụng rồi xoa xoa.

Đem ly nước đến phía chiếc giường, em suy nghĩ có nên đánh thức nàng dậy để uống nước không hay là cho nàng ngủ tiếp. Bỗng em tá hoả khi trông thấy phần bụng của Huệ có một vài vết thâm tím. “Không, cánh tay phải của nàng cũng có, cả phần eo nữa”, nàng đã bị thằng bỏ mẹ nào hành hạ rồi. Biết bao nhiêu câu hỏi trong đầu em tự dưng xuất hiện, “ai, thằng nào đã đánh nàng”, “hay là nàng vừa mới bị té xe”…Hai bàn tay nàng tiếp tục xoa xoa phần bụng, làm chiếc áo thun màu trắng tựa như làn da của nàng bị lật lên trên, để lộ vùng da với những vết bầm tím kéo dài tận 8cm.

Như không chịu nỗi sự tò mò đang bốc cháy trong cơ thể nữa, em mới đặt ly nước qua một bên và lay người bé Huệ dậy.

“Huệ, em tỉnh chưa, Huệ, Huệ ơi, em dậy đi, uống nước cam cho khoẻ đi em”
Vẫn chưa thấy có dấu hiệu gì, em bèn nhảy phốc lên chiếc giường, em dựng người bé Huệ dậy, tay phải của em vòng ra sau ôm lấy phần lưng của Huệ, cơ thể nàng mềm mại và bũn rũn ra như sợi bún tươi. Em lại tiếp tục đánh thức nàng, và dần dần nàng mở mắt dậy trả lời:

“Anh…anh Phúc hả, sao anh lại ở đây”
“Em bệnh hả Huệ, giờ em thấy sao rồi”
“Em, em mệt lắm, em chỉ muốn nằm nghỉ ngơi thôi”
“Em ráng uống ly nước cam anh mới pha nè, có gì anh chạy ra ngoài mua cho em liều thuốc cảm”
“Không cần đâu anh, mà mấy chị chắc đi làm hết rồi hả anh”
“Ùa, chị Hà vừa mới đi ra ngoài, còn mấy chị kia thì…”

Chưa kịp nói dứt lời thì bỗng dưng bé Huê ôm lấy người em, đầu nàng gục vào vai em rồi khóc thủ thỉ như bé con, hai bàn tay nàng vòng ra ôm eo của em như thể không muốn rời xa. Mùi thơm cơ thể của nàng vẫn còn đó, lay lất thoang thoảng xung quanh, khiến em như chết lặng giữa không gian. Nàng im lặng không thốt lên lời nào, em thật sự muốn biết điều gì đã xảy ra với nàng mà làm nàng ra cơ sự như thế này. Em muốn hỏi nàng nhiều câu hỏi lắm nhưng thấy nàng rất mệt, đành chỉ đợi đến lúc nàng khoẻ lại rồi hỏi.

Em lấy ly nước đưa vào miệng nàng, nàng chỉ uống được một xíu rồi lại lăn ra giường, nhắm mắt thiếp đi lần nữa. Đồng hồ điểm 11 giờ kém, cả không gian khu vực như lắng động, tiếng ếch nhái kêu ngoài nhà nghe cứ tưởng như tụi em đang ở một vùng quê xa lắc nào đó. Em thầm nghĩ “Không biết bọn kia khi nào mới về nhỉ, nếu mà bọn nó không về chắc em ở đây tới sáng quá”.

Do còn hơi mệt vì buổi ăn nhậu câu cá hồi sáng, nên em cũng ngã lưng xuống giường nghỉ ngơi, nằm bên cạnh bé Huệ, em nắm lấy tay của nàng rồi xoa xoa chỗ vết bầm tím, một cơ thể xinh xắn, trắng trẻo giờ đã tàn phai vì những vết thương. Thật tội nghiệp cho những cô gái như nàng, ở lứa tuổi của Huệ, nhiều đứa con gái khác chắc giờ đang hạnh phúc bên vòng tay chở che của cha mẹ, bên sự chăm sóc của người yêu.

Lần đầu tiên nằm bên cạnh một người con gái, đây lại là một cô gái đẹp, cảm giác trong em phải nói là…, là sao nhỉ, nói chung là rất dễ chịu và ấm áp. Giá mà Huệ không làm điếm, em
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 20 trong tổng số 37 trang

Đang xem: Truyện ngắn: Lời trần tình của một ả điếm full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 20
Bài Ngẫu nhiên
- Thằng trẻ trâu?? Bạn đã từng bị chửi hoặc đã chửi
- Người cô đơn - Bài hát hay đứng top bài hát tình yêu tháng 11/2012
- Tải phần mềm trình duyệt web opera mini 7 cho s60, symbian 60
- Opera mini 7.5 cho máy android
- Liên khúc Merry Christmas And Happy New Year - Ho Ngoc Ha ft. Team Ho Ngoc Ha - Hát tiếng Anh cực hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 20 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved