Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 22

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 22

•Ngày Gửi: 21,10,13 -15:41)
•Xem: 45046 lượt xem

Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 22


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 22

việc được. “Tại sao, tại sao, tại sao, á á á á á, ai giúp em thoát khỏi cái vòng suy nghĩ trong đầu cái, nói cho em biết có phải em đang nhớ bé Huệ không, có phải em có tình cảm với nàng không, sao lại như vậy, trời ơiiiiiiiiii”.

8 tiếng làm việc trong cơ quan hôm ấy với em nó dài hơn cả thế kỷ, em chỉ mong cho tới 5 giờ chiều để được trở về nhà, tắm rửa sạch sẽ, ăn cơm rồi lên bệnh viện thăm nuôi bé Huệ, “không biết giờ này nàng đã khoẻ hơn tý nào chưa, đã bớt sợ sệt hay gặp ác mộng như hôm qua chưa”.
Chờ đợi sốt cả ruột thì cũng đã đến giờ đi làm về, điều đầu tiên em làm là gọi điện cho ku Bình rủ nó đi chung, và cũng cho nó thêm cơ hội để được gặp em Trâm của nó:

“Ê ku, biết tin gì chưa”
“Tin gì mày, tao chơi game sáng giờ trong phòng có biết mẹ gì đâu” (Nó nói xong câu này em chỉ muốn đấm vào mặt nó)
“Con Huệ, bạn con Trâm bồ mày bị bệnh, đang trong bệnh viện đó”
“Thì sao mày” (Ơ cái địt moẹ, nói câu phũ vãi lọ con bọ)
“Lát đi với tao vào thăm nó, có con Trâm nữa nè”
“Thế mấy giờ mày qua” (Thằng chó này chắc nghe nói có con Trâm nên giọng hớn hở lên)
“Ở nhà chuẩn bị đi, 6 giờ tao qua”
“Ok, yên tâm, tao khoác cái áo vào là xong thôi”
“Chứ mày không tắm rửa gì à”
“Tắm làm chó gì, vào đó có xíu rồi về, tao xịt nước hoa vào là thơm tho ngay thôi” (Vâng, anh quá bá đạo, em xin thua, lol)

Gọi cho ku Bình xong, em lấy xe phắn gấp về nhà, lao vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, xong xuống quất một tô cơm to tổ trảng, thế là mắc ị lại quành lên đi vệ sinh thêm lần nữa, tốn thời gian bỏ moẹ. Ngồi nhà đực cái mặt 5, 10 phút rồi dắt xe phóng qua nhà thằng Bình, trên đường đi cũng đã tiện mua mấy hộp sữa và ít trái cây mang tới bệnh viện cho bé Huệ. Thật không thể tin được em lại đang đi lo cho một đứa con gái chỉ mới quen không lâu, lại còn đi kết bạn với cả lũ con gái làm nghề mại dâm này nữa chứ. Đúng là đời, không ai biết được chữ ngờ, nhớ cách đây 1 năm, em và bọn bạn ngồi bàn tán với nhau về mấy đứa làm gái. Ngày ấy, em là người nhiệt tình nhất chửi bọn họ là cái lũ chỉ biết ham tiền, chỉ biết hưởng thụ, tối ngày chỉ biết banh háng ra cho mấy thằng con trai chơi. Ấy vậy mà giờ đây, chính em lại đi chơi với bọn họ, lại còn tự nguyện giúp đỡ họ nữa chứ, em có phải thằng khùng không cơ chứ…

Đèo thằng Bình đến bệnh viện trong tâm trạng hơi hồi hộp (ai đang thích một cô gái có thể hiểu được cảm giác này), lại một lần nữa thằng chó này nó cứ lải nhải nói nhảm đằng sau nhức cả đầu, em chỉ muốn tát cho nó rụng hết mẹ răng cho chừa cái tật “hay nói còn nói nhảm”.

“Nó nhập viện lúc nào vậy Phúc” (Ku Bình hỏi em)
“Đêm hôm qua”
“Ủa sao mày biết, con Trâm gọi thông báo à” (Trâm cái mã bố mày)
“Hôm qua tao ở phòng trọ của nó, tao là người đưa nó vô bệnh viện chứ đâu” (Em bực mình quát to)
“Á đụ, khuya rồi mày mò qua đó làm gì thằng chó”
“Tao qua đó chơi với cả lũ con gái bên đó, sợ chưa”
“Bố mày, sao không rủ tao đi, tối qua ngồi nhà chờ kèo đi chơi mà không có nè”
“Mày lải nhải nhức đầu quá, đợi lát vô bệnh viện, tha hồ mà nói với con Trâm của mày”
“Hihi cái thằng, tao đi thăm con Huệ chứ có phải thăm con Trâm đâu mà mày nói vậy” (Nhìn nó cười là biết thằng này xạo lol rồi)

Em dẫn thằng Bình vào khu vực bé Huệ đang nằm, vừa bước vào thì thấy con Trâm và một con nhỏ cùng phòng đang ngồi, con này thì em chưa biết tên. Qua con Trâm giới thiệu thì con này tên là Quyên, nom có vẻ kém sắc nhất trong bọn, vậy là đã đủ cả thảy 5 đứa: Huệ, Trâm, Hà, Ly, Quyên.

“Huệ sao rồi em” (Em hỏi con Trâm)
“Dạ chắc cũng ổn anh, hồi trưa chị Hà có mua cháo cho nó ăn, hình như nó ăn hết bịch cháo”
“Ùa vậy chắc cũng đỡ rồi, em cầm sữa vô pha cho Huệ uống giùm anh nha”
“Dạ, cám ơn anh. Anh Bình trọc, lại đây ngồi nè” (Con Trâm vẫy tay quắc thằng Bình, cu cậu đi cúi cúi như chó cụp đuôi)

Lúc ấy, em ngồi kế con Quyên, còn thằng Bình ngồi kế em. Nước hoa từ người con Quyên theo gió lan toả khắp xung quanh, con nhỏ này nó đang mặc một chiếc váy ngắn, áo hai dây nhưng có áo khoác bên ngoài, vừa ngồi nó vừa ôm cái giỏ xách, nom có vẻ cô ả lên đây thăm bé Huệ một xíu rồi đi khách luôn. Nhìn lại đồng hồ em mới để ý là gần 7 giờ tối rồi, cũng sắp đến giờ các chị em trong phòng túa ra đường kiếm ăn rồi, thế “lát nữa và khuya nay ai sẽ ở lại chăm sóc cho bé Huệ”, em thầm nghĩ.

“Em là Quyên phải không, còn nhớ 2 tụi anh không”
“Dạ nhớ chứ anh, 2 anh hôm bữa tới phòng tụi em chứ đâu”
“Hình như em sắp đi làm hay sao” (Em tò mò xíu)
“D…ạ” (Nhỏ cúi mặt ấp úng, có lẽ sợ em biết nó làm điếm hay sao đó, vâng, bố biết hết zồi…)
“Ủa, vậy lát chị em trong phòng đi làm hết rồi à”
“Em không biết nữa anh ui, em thì có lẽ sáng mới về, còn mấy chị kia em không rõ”
“Thế lát khuya có ai ở lại bệnh viện không em”
“Dạ, chắc có Trâm thôi, anh hỏi nó thử xem”

Nói chuyện với con Quyên xong thì em cũng hơi lo, lo là nếu con Trâm cũng đi làm luôn thì ai sẽ ở đây nom giúp bé Huệ. Để lát nữa em hỏi con Trâm cho ra lẻ, nếu thật nó ở lại thì em sẽ dụ thằng chó Bình ở lại để chơi với nó, đứa nào cũng có lợi. Thằng Bình thì thôi rồi, qua những hành động và lời nói của nó là em biết chắc rằng nó thích con Trâm lắm, biết đâu con Trâm ở lại nó cũng tình nguyện ở lại luôn thì sao, em đỡ phải năn nĩ, lol.

Sau khi bé Huệ uống cốc sữa con Trâm mới pha, em với thằng Bình thấy vậy bèn tiến lại gần chiếc giường của nàng để hỏi thăm, nhìn khuôn mặt nàng có vẻ đã khởi sắc hơn hôm qua, nàng vẫn còn đẹp và xinh lắm. Nhưng hình như nàng còn đau do những vết bầm tím ngay tay và bụng. Nghĩ đến đây là em lại bực tức trong người, cái thằng chó đẻ nào lại nỡ đánh đập và hành hạ một cô bé chưa qua tuổi đôi mươi như nàng ra nông nỗi này.

“Em thấy sao rồi Huệ”
“Dạ, em cũng đỡ rồi anh, phiền bọn anh quá”
“Phiền là thế nào, trước anh nằm viện em cũng đi thăm anh đấy thôi, giờ anh đi thăm lại hỹ hỹ” (Em vừa nói vừa giỡn bông đùa)
“Chắc em với anh có duyên quá, mới gặp có mấy lần mà hết 2 lần là trong bệnh viện rồi hì hì” (Nàng hồn nhiên đáp trả)
“Ùa hi hi, anh hi vọng đây là lần cuối anh với em gặp nhau tại bệnh viện, thay vào đó mình sẽ gặp nhau ở một nơi khác, em heng”
“Hihi em cũng mong là thế”
“Hai người đang nói gì mà cười dữ vậy” (Con quỷ Trâm ngồi cách 5 mét nói vọng vào)
“Anh gọt trái cây cho em ăn nha, hết bệnh phải kể cho anh biết chuyện gì nhe chưa, nhìn em vậy mọi người lo lắm” (Em ngồi lên giường bé Na, tay cầm con dao gọt trái lê cho nàng ăn)
“Giờ em mới thấy anh ga lăng đến như vậy luôn đó, nói thật nhìn anh em nhớ đến một người con trai” (Em không hiểu nàng đang nói gì)
“Giống người yêu cũ em à hỹ hỹ” (Giả vờ hỏi Huệ)
“Thui mốt em kể cho, giờ đông người lắm” (Chuẩn)
“Nè em ăn lê đi, ăn nhanh chóng lớn nào”
“Cái anh này, chọc em hoài hà…”

Qua vẻ mặt và hành động của Huệ, có vẻ như nàng đã khoẻ được hơn 60%- 70% rồi, chắc cỡ ngày mốt là xuất viện thôi. Nhưng điều em lo nhất không phải là việc nàng bị sốt xuất huyết, mà em lo là những vết bầm tím trên người nàng. Sợ rằng những vết thương này sẽ để lại trong nàng một nỗi sợ hãi mà có lẽ chỉ nàng mới biết được. Thật sự trong lòng em giờ đây không còn xem bé Huệ và các bạn của nàng là những ả điếm nữa rồi, với em họ là những người bạn, tuy không thân thiết nhưng có thể nói là tương trợ giúp đỡ lẫn nhau.

Ai đó có thể kêu những cô gái như bé Huệ, con Trâm và mấy chị em khác là sống vô tâm, lợi dụng người khác. Nhưng bản thân em tự tin nói rằng, họ thật sự là những người sống có tình có nghĩa, còn hơn khối người bề ngoài ra vẻ tốt bụng nhưng bên trong toàn bồ dao găm.

Những “con điếm” khác thì em không dám đánh giá vì chưa tiếp xúc hết, em chỉ đánh giá 5 cô gái mà em đã và đang tiếp xúc bên mình mỗi ngày, họ luôn tươi cười vui vẻ, không một chút vụ lợi, đôi khi họ có nói chuyện bậy bạ nhưng đó không phải tính xấu, chỉ là do thói quen và môi trường tạo nên.

Trở lại ra phía ngoài, nơi con Trâm và thằng Bình đang ngồi, giật mình em mới thấy con Quyên đã đi tự lúc nào, ai đó chắc đang nằm trong khách sạn đợi nó, hoặc có thể nó chuẩn bị đứng ở một góc tối tăm nào đó dưới chân cầu để đong đưa khách qua lại.

Thằng Bình với con Trâm đang nói chuyện vui vẻ lắm, con quỷ Trâm như thường lệ, nó cứ nắm lấy tay thằng Bình, và lâu lâu xoa cái đầu trọc của thằng Bình, nhìn 2 đứa nó ai cũng nghĩ là người yêu của nhau.

“Tối nay em tính sao Trâm” (Em hỏi con Trâm)
“Sao là sao anh” (Địt moẹ, em ghét cái câu này ghê)
“Ý anh là tối nay tụi em có ai ở bệnh viện không”
“Dạ, tối nay chắc có mình em thôi, em nghỉ làm tối nay” (Cũng đúng thôi, dù sao con Trâm cũng là bạn thân nhất của Huệ)
“Thế em có cần người ở lại tâm sự không hí hí”
“Anh ở lại à” (Mày mơ à, bố khó tính lắm cơ)
“Không thằng đệ của anh nè” (Em chỉ vào mặt thằng Bình trọc)
“Anh Bình à, ảnh mà chịu ở lại gì hihi” (con Trâm ra vẻ nói sốc)
“Mày nghĩ sao Bình” (Em quay qua hỏi nhỏ vào tai ku Bình)
“Nghĩ gì mày, mày điên à, mẹ tao la chết” (Ku bình cũng rót “nhẹ” vào tai em)
“Thằng ngu, cơ hội cho mày cua con Trâm đó, ngàn năm có một nha con”
“Thôi, tao sợ mẹ tao la nữa, với lại ở đây rồi ngủ ở đâu”
“Mày yên tâm, lát tao ghé qua xin mẹ mày giúp
« 21 22 23 24 25 26 27 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 22 trong tổng số 37 trang

Đang xem: Truyện ngắn: Lời trần tình của một ả điếm full toàn tập Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 22
Bài Ngẫu nhiên
- Bài thơ tình yêu hay: Nếu một ngày
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Chia sẻ bài hát tình yêu hay cực kỳ hay, rất tình cảm nghe mãi không chán: Người ấy - Trịnh Thanh Bình
- [Quá Bựa] Những Việc Kinh Tởm Mà Vozer Đã Từng Làm =))
- Bắt đầu hay kết thúc - HieuBon_4fmdn - Bài rap buồn rơi nước mắt khi tình yêu đổ vỡ
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ngắn, Lời trần tình của một ả điếm, đọc full toàn tập, đọc truyện ngắn hay, truyện ngắn về con điếm, đọc truyện hay về cave phần 22 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved