Truyện ngắn vợ ơi anh biết lỗi rồi full toàn tập, đọc và cảm nhận nhé, truyện xin lỗi vợ yêu, truyện tình yêu hối hận khi nhận ra mình có lỗi phần 31

Truyện ngắn vợ ơi anh biết lỗi rồi full toàn tập, đọc và cảm nhận nhé, truyện xin lỗi vợ yêu, truyện tình yêu hối hận khi nhận ra mình có lỗi phần 31

•Ngày Gửi: 10,08,13 -23:50)
•Xem: 95400 lượt xem

Truyện ngắn vợ ơi anh biết lỗi rồi full toàn tập, đọc và cảm nhận nhé, truyện xin lỗi vợ yêu, truyện tình yêu hối hận khi nhận ra mình có lỗi phần 31


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 31

né tránh mình, mình có cảm giác ko thể nào lại gần anh ấy đc. Mình ko đủ dũng khí để nói, để bắt anh ấy phải cho mình một cơ hội trình bày và xin đc tha thứ. Một Thanh Mai mạnh mẽ ngày nào đâu rồi? Có phải chăng nó đã chết trong mình từ lâu?

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay mình thấy đau quá.

Mình đã rất vui khi sáng nay mình nhìn thấy anh ấy mặc chiếc áo mới mình mua. Chiếc áo của tháng lương đầu tay. Chiếc áo là món quà đầu tiên mình có thể tặng anh ấy bằng chính số tiền từ đôi tay mình làm ra. Cái cảm giác đó hạnh phúc lắm!

Nhưng, mình đau đớn vô cùng khi chính chiếc áo ấy, anh ấy mặc để ngủ với gái!

Mình đau. Một nỗi đau của một người vợ ko giữ nổi chồng. Mình đã cố gắng lắm, bằng tất cả sự nhẫn nhịn mình đã phải năn nỉ anh ấy về, thay vì như những người vợ khác, họ sẽ có quyền bắt chồng về, la mắng, đánh ghen. Nhưng còn mình. Mình làm gì đủ tư cách ấy chứ. Mình đã phản bội chồng, giờ mình lấy đâu ra cái quyền lên tiếng chứ! Anh ấy có hiểu đc cái cảm giác mà anh ấy đưa con dao vô hình đâm thẳng vào tim mình bằng những lời cay đắng? Con dao càng ngập sâu hơn, tim mình càng đau đớn quoằn quoại hơn khi mình chỉ biết đứng đó nhìn chồng ôm gái vào phòng. Cánh cửa đóng sập ngay trước mắt mình. Mọi thứ như chết lặng. Mình có cảm giác tim mình như ko còn đập nữa. Máu như đang rỉ ra. Mắt mình nhoè đi. Đau nhức. Toàn thân mình tê liệt. Chỉ có máu. Những giọt máu lăn dài trên khoé mắt, chảy xuống cổ, ướt sũng.

Mình còn nhớ như in cái cười khẩy của cô gái đó. Cô ta cười mình, chế giễu cái nỗi nhục nhã của một người vợ ko bằng cả một người bạn để có thể kéo nổi chồng về. Có nỗi đau nào đau hơn ko nhỉ?

Lại một lần nữa, mình phải kìm lòng, mím chặt đôi môi. Mình phải đưa chồng về. Lúc đó mình đã tự nhủ: “Ko đc khóc. Thanh Mai mày ko đc khóc. Mày ko có quyền khóc. Mày biết vì ai và vì sao mà chồng lại đối xử với mày như thế mà!”. Nhưng mình đã ko làm đc. Nước mắt mình nó cứ lăn dài, mặc cho mình muốn kìm nén thế nào!

Ngày… tháng… năm…

Vậy là hết, hết thật rồi. Mọi cố gắng của mình là vô ích.

“- Anh ko muốn nhớ!”. Câu nói đau nhất từ trc đến giờ mà mình biết! Anh ấy ko còn muốn nhớ những kỉ niệm ngày xưa giữa mình và anh ấy. Anh ấy đã thực ko còn yêu mình nữa rồi. Đau thật! Mình đã cười. Nụ cười thật tươi nhưng là nụ cười chua xót nhất từ trc đến giờ. Ngày hôm nay là ngày cuối cùng mình đóng vai người vợ hiền của anh ấy!

Ngày… tháng… năm…

Con gái yêu của mẹ, vậy là cuối cùng con cũng chào đời rồi. Con có biết vì sao mẹ nhất quyết đặt tên con là Hoàng Lệ Dương ko? Lệ là nước mắt. Mẹ xin lỗi. Nhưng. Những tháng ngày mang thai con là những tháng ngày đau đớn nhất đời mẹ. Mẹ đã khóc rất nhiều. Nhiều đến nỗi mẹ tưởng chừng như mình đã cạn nứơc mắt rồi. Mẹ đã từng có ý nghĩ phá bỏ con đi, vì con là giọt máu của một sự lầm lỡ nhơ nhuốc. Nhưng rồi mẹ ko có đủ can đảm đó. Con vô tội. Tội lỗi là ở mẹ. Mẹ đã mắc tội một lần. Mẹ ko muốn mắc thêm lần thứ 2. Và giờ thì con biết vì sao con tên là Dương ko? Dương là mặt trời. Gìơ đây mẹ chẳng còn gì nữa ngoài con thôi. Con là niềm tin, là sức mạnh, là ánh mắt trời của đời mẹ để mẹ có thể tiếp tục sống, tiếp tục bước trên con đương ko có bóng tối. Tên con nghĩa là nước mắt mặt trời đó! Con ơi, con lớn lên con phải mạnh mẽ như ánh mặt trời con nhé! Dù con có đc sinh từ một người mẹ đáng xấu hổ thế nào.

Con gái à. Mẹ ngàn lần xin lỗi con! Lớn lên rồi con sẽ hiểu mẹ thôi. Mẹ xin lỗi khi sẽ phải để cho con sống trong cảnh ko cha. Con gái à, mẹ thực sự ko muốn, nhưng chúng ta ko thể, ko thể tiếp tục sống trong sự gượng gạo, trong một tổ ấm gia đình ko còn hạnh phúc, tình yêu nữa con ạ. Chồng mẹ, bác ấy, mẹ ko dám gọi là bố con, vì chúng ta ko có đủ tư cách đó để gọi, dù con có mang họ Hoàng đi chăng nữa.

Bác ấy là một người tốt, người mà mẹ rất yêu, có lẽ cả đời này mẹ vẫn ko thể quên. Nhưng mẹ và con phải rời xa bác ấy. Đó là lựa chọn duy nhất. Mẹ xin lỗi, vì con còn quá nhỏ mà mẹ đã phải bồng con đi, ko cho con có một cơ hội gọi tiếng “cha” như bao đứa trẻ khác. Con à, con có hiểu cho mẹ ko nhỉ? Nhưng con ơi, mẹ đã gắng làm việc thật chăm chỉ, là vì con đó. Mẹ hứa sẽ nuôi con khôn lớn, nuôi con trưởng thành và sẽ ko để con giống mẹ đâu!

Ngày… tháng… năm…

Trang cuối này em dành để viết cho anh. Dù có thể chẳng bao giờ anh đọc đc nó đâu.

Chồng yêu à! Xin cho em đc gọi lần cuối cùng anh nhé!

Đãng nhẽ ra chúng ta đã có một tổ ấm gia đình hạnh phúc cùng những đứa con khoẻ mạnh và xinh xắn mà cả em và anh cùng mong ước. Nhưng em xin lỗi khi chính là kẻ phá vỡ đi hạnh phúc đó!

Gìơ đây em ko biết phải nói với anh gì nữa dù trong lòng em có nhiều điều muốn nói với anh lắm! Cho em gửi lời xin lỗi và cám ơn anh. Cám ơn vì tất cả anh đã dành cho em: tình yêu, hạnh phúc và cả nỗi đau nữa!

Em quyết định ra đi vì em biết đó là cách tốt nhất cho chúng ta. Khi ko còn tình yêu thì mọi thứ ko còn ý nghĩa gì nữa!

Nhưng lời cuối em muốn nói với anh: Nếu có ai đó hỏi em yêu anh và lấy anh em có hối hận ko thì nhất định câu trả lời của em là “Ko”!

Hôn anh lần cuối!
Yêu anh!”




Chương cuối: “Vợ ơi… Anh biết lỗi rồi!”

Gấp cuốn nhật kí lại. Tôi ko biết là nước mắt mình đã chảy ra từ bao giờ. Chưa bao giờ tôi nghĩ vợ tôi, cô ấy lại phải chịu những nỗi đau lớn thế này. Hoá ra những tháng ngày qua cả hai chúng tôi đều phải sống trong sự dằn vặt, trong những nỗi đau mà cả hai tự tạo ra cho nhau. Sự cố chấp và nỗi tuyệt vọng đã che lấp hết tình yêu của chúng tôi!

“- Chồng ơi! Vợ yêu chồng lắm!
- Chồng cũng vậy!
- Nếu có một ngày vợ mắc sai lầm chồng có tha thứ cho vợ ko?
- Sao tự dưng lại hỏi vậy?
- Hì, chỉ là nếu thôi mà!
- Thế nếu chồng?
- Vợ sẽ giết!
- Sao vợ đểu thế?
- Chồng chỉ đc là của riêng vợ thôi biết chưa!
- Vợ cũng vậy đó!
- Ừ!”

Vợ ơi! Anh cũng muốn em là của riêng anh lắm! Nhưng giờ thì… Liệu anh có thể sống mà chấp nhận đc em đã từng ko phải của riêng anh và liệu anh cũng có thể chấp nhận đứa con ko phải là máu mủ của mình? Em có biết anh đau nhất là điều đó ko? Anh có thể vẫn mãi yêu em nhưng liệu anh có thể yêu bé Lệ Dương như chính con đẻ của mình ko? Điều đó thật khó và anh sợ mình ko làm nổi!

“- Thanh Mai này! Đừng buồn nhá!
- Dạ?
- Anh ko bao giờ bỏ rơi em đâu! Ko bao giờ để em còn phải sợ sự cô đơn nữa. Với anh em rất quan trọng. Thiếu em anh ko thể sống đc! Em ko phải là đồ bỏ đi biết chưa!
- Nhớ nhé anh!”

Ừ nhỉ, anh đã từng hứa với em như vậy mà. Nhưng rốt cuộc thì anh vẫn bỏ rơi em, vẫn để em phải sống trong sự cô đơn và đau khổ. Đúng, em mãi mãi là người con gái quan trong nhất đời anh. Anh thực sự ko thể sống thiếu em! Anh thực sự ko thể! Thanh Mai ơi, anh ước gì tất cả mọi chuyện của chúng ta chỉ là một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng để khi tỉnh dậy đó chỉ là một giấc mơ, mọi chuyện chẳng hề xảy ra. Ước gì điều đó là thật em nhỉ? Để ngay bây giờ anh có thể chạy đến bên em, ôm em vào lòng, ôm cả đứa con gái ko phải con của Huy mà là con của chúng ta!

Anh đã nhắm mắt và mở mắt biết bao nhiêu lần. Nhưng… mọi chuyện vẫn chẳng là giấc mơ. Nó là sự thật!

“- Đừng cho tôi là bà già nhiều chuyện! Nhưng chuyện tình của hai người cũng nhiều ** le lắm đấy! Để giữ đc hạnh phúc phải biết đến chữ “nhẫn” và lòng vị tha. Chúc hai cô cậu ngon miệng, những vị khách quen đáng mến của tôi!”

Bất chợt những lời nói của bà chủ quán “Khoảng Lặng” chợt vang lên trong đầu tôi! Phải rồi! Chúng tôi đã quên đi chữ “nhẫn” để mà sống. Và giờ tôi ko thể đánh mất nốt lòng vị tha!

Tôi thiếp đi lúc nào ko hay. Gíâc ngủ đến với tôi thật khó khăn. Nhưng tôi đã mơ một giấc mơ về hình bóng đứa bé thiên thần. Đó là Hoàng Lệ Dương – con gái tôi, phải rồi nó là con gái tôi. Tôi thấy nó đang xoe tròn đôi mắt nhìn tôi cười thật tươi, đôi mắt đen và sáng, đôi mắt thực sự rất giống tôi. Nó vẫy tay. Rõ ràng tôi nhìn thấy nó vẫy tay và gọi tiếng: “Bố ơi! Bố ơi!”. Tôi nghe rõ mà. Rõ ràng nó gọi tôi là bố mà! Tôi… tôi là bố của nó mà! Nó lại vẫy tay tiếp, vẫn giọng nói đó, nó gọi: “Bố ơi! Bố ơi! Mẹ đây này!”. Vợ tôi. Cô ấy đang nhìn tôi cười. Cả vợ và cả con của tôi đều đang gọi tôi: “Anh ơi! Anh ơi!”, “Bố ơi! Bố ơi!”. Chỉ cần mấy bước chân nữa thôi tôi sẽ chạm đến họ. Chỉ cần tôi cố, cố thêm một chút nữa thôi tôi sẽ có thể ôm họ vào lòng. “Bố! Bố ơi! Nhanh lên!”

Tôi choàng tỉnh dậy. Mồ hôi đầm đìa.

Tôi phải làm sao đây? Tôi biết mình phải làm thế nào chứ? Có ai mách giùm tôi ko? Tôi yêu vợ tôi, con tôi. Tôi cần họ! Tôi ko thể sống thiếu họ!

Một đêm thức trắng.
Một đêm với những dòng nước mắt chảy dài.
Một đêm với những hình ảnh thân thương của vợ và nụ cười lúc chào đời của đứa bé.
Một đêm mà người đàn ông biết đến thế nào là sự mất mát đớn đau.
Một đêm mà anh ta nhận ra rằng: Mình yêu vợ. Và hơn hết. Đứa bé là con anh cho dù nó đc sinh ra từ người đàn ông nào!

Liệu anh ta có quá cao thượng ko? Câu trả lời chỉ trái tim anh ta mới biết!
Nhưng… anh ta phải giữ lại hạnh phúc của mình bằng cách nào? Lạy ****! Anh ấy cần **** giúp!

Sáng. Phiên toà li dị mở. Mọi người, tất cả bạn bè và ngươì thân đều đến dự.
8h.
9h.
9h15’
9h20’

Mọi người nhốn nháo. Bởi. Người chồng vẫn
« 28 29 30 31 32 33

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 31 trong tổng số 33 trang

Đang xem: Truyện ngắn vợ ơi anh biết lỗi rồi full toàn tập - đọc và cảm nhận nhé Trong chuyên mục Truyện ngắn hay
Cùng chủ đề:
Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
Truyện Đánh rơi quá khứ full
Truyện Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao full
Truyện Đừng bao giờ bỏ rơi tình yêu của mình full
Truyện ngắn vợ ơi anh biết lỗi rồi full toàn tập, đọc và cảm nhận nhé, truyện xin lỗi vợ yêu, truyện tình yêu hối hận khi nhận ra mình có lỗi phần 31
Bài Ngẫu nhiên
- Theme khẩu súng đẹp cho nokia s60 v3
- Chia sẻ bài hát tình yêu hay cực kỳ hay, rất tình cảm nghe mãi không chán: Người ấy - Trịnh Thanh Bình
- Audio đoạn ghi âm chửi tục nhau nghe cười vãi luyện của 2 thằng trẻ trâu
- Liên khúc Merry Christmas And Happy New Year - Ho Ngoc Ha ft. Team Ho Ngoc Ha - Hát tiếng Anh cực hay
- Bài hát: Mất trí nhớ - Chi Dân - Bài hát nhạc trẻ giai điệu hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện ngắn vợ ơi anh biết lỗi rồi full toàn tập, đọc và cảm nhận nhé, truyện xin lỗi vợ yêu, truyện tình yêu hối hận khi nhận ra mình có lỗi phần 31 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved