Truyện teen, Xin lỗi em chỉ là con đĩ full toàn tập, truyện kể về tình yêu con đĩ, truyện teen về con cave buồn phần 12

Truyện teen, Xin lỗi em chỉ là con đĩ full toàn tập, truyện kể về tình yêu con đĩ, truyện teen về con cave buồn phần 12

•Ngày Gửi: 16,08,13 -01:28)
•Xem: 21931 lượt xem

Truyện teen, Xin lỗi em chỉ là con đĩ full toàn tập, truyện kể về tình yêu con đĩ, truyện teen về con cave buồn phần 12


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 12

ha ha.

Tôi hơi chạnh lòng vì bạn bè hầu như đều đã con cái cả rồi, nhìn lại mình đã có vẻ già

rồi. Mọi người nghe nói tôi chưa kết hôn đều cười tôi kén chọn quá. Bảo không sinh lấy thằng cu rồi sau này sức chả đủ đâu. Rồi mọi người đều cười.

Tôi cũng miễn cưỡng cười vài tiếng. Cậu bé chốc chốc lại chạy tới chỗ tôi kêu chú chú.

- Chú ! Chú! - Nào ngoan nào. Tôi dùng một giọng nói êm quá sức tưởng tượng để dỗ

cậu chàng.

Tôi nhớ tới đứa con xấu số của tôi. Giá như được chào đời, có lẽ, nó cũng đã bằng chừng này. Mà nó sẽ kiêu hãnh gọi tôi là Cha! cha!

- Cháu tên là gì nào?

- Sâu Sâu... Tơ tơ... - Nhóc còn chưa nói sõi, cũng còn chưa biết mình đang nói cái gì. Rồi tôi nghe tiếng mẹ cậu gọi từ phía bên kia: - Ái dà, giờ tôi còn phải trông con nữa,

cuộc sống thật chật vật. Bố nó thu nhập một tháng cũng chỉ 2.000 tệ, hai hai là bốn hai bốn là tám, hai năm cũng mới chỉ thu nhập được 48 nghìn mà thôi...

Tôi đột ngột choàng tỉnh như ra một vùng sáng: Mỗi tháng hai nghìn, hai năm 48 nghìn...

\"Nếu em có 48.500 tệ, anh có cưới em không?\" Cô đĩ ấy đã nói câu đó với tôi khi nào?

48 nghìn, cộng với lần đầu khi cô ấy 16 tuổi, tôi vứt cho cô năm trăm tệ...

Tôi đột ngột đau thắt ruột gan. Hạ Âu đang chứng minh cô ấy chưa hề là đĩ!

Sau này, tôi có ý tìm Hạ Âu, hỏi thăm về cả người đàn ông kia, nhưng chẳng có kết quả

gì, thêm vào đó, Tiểu Mãn ăn ở với tôi thật không có gì phải chê trách, nên rồi tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa.

Hai năm sau trong lễ thành hôn của tôi và Tiểu Mãn, Đại Bản chỉ nói một câu:

- Chớ đang ăn trong bát còn dòm ở nồi!

Anh ta nói chen vào lúc mọi người đang cười đùa trêu chọc tôi tưng bừng, không có ai để

ý. Mẹ Tiểu Mãn, mẹ vợ tôi cười rạng rỡ thật vui vẻ. Nhưng tôi vẫn chưa bao giờ có thể

có cái tình thân thương với bà như từng có với mẹ Hạ Âu. Tiểu Mãn lộ rõ vẻ bất mãn, vì cái bụng của cô làm cho cô không thể nào mặc vừa chiếc váy cưới cô yêu mà cô từng

miêu tả là \" áo cưới đẹp tuyệt\".

Chỉ non nửa năm, Tiểu Mãn cho tôi một cô công chúa. Tất nhiên cô chỉ chịu kết hôn với

tôi khi đã có bầu mấy tháng. Cô ấy còn không hề phát hiện là mình đã có thai. Tôi hỏi, Tiểu Mãn, em bị tắt kinh bao lâu rồi, cô đáp với vẻ thậm ngốc \" Làm sao mà em biết được cơ chứ?\"

Rồi sau đó chúng tôi đi khám, cái thai đã hơn hai tháng.

Vội vã cưới. Chỉ vì không chiều được cô dâu một chiếc váy cưới thêu hoa, tôi bị cằn

nhằn cả mấy tháng. Biết làm sao được. Khi cô công chúa được 100 ngày tuổi, chúng tôi chụp lại một bức ảnh cưới có toàn gia đình.

Trong ảnh, Tiểu Mãn cười rạng rỡ.

Khi ấy tôi rất hạnh phúc, Tiểu Mãn rất đáng yêu, cô công chúa nhỏ dễ thương. Tôi đã tưởng rằng tôi đã quên Hạ Âu rồi.

Người con gái xinh đẹp Hạ Âu. \"Xin lỗi, em chỉ là con đĩ!\" Tôi đã từng nói câu ấy với cô. Sau khi biết vì sao Hạ Âu muốn đưa tôi hơn bốn vạn tệ, tôi thật sự hối hận và đớn đau.

Nhưng sự ra đời của con gái tôi đã mang lại một niềm vui mới mẻ, tôi cảm thấy tôi đã trở

thành một người đàn ông để vợ tự vào và một người cha vĩ đại, cái điều hạnh phúc nhất

mỗi ngày là, tôi nhìn thấy Tiểu Mãn bế Tiểu Tiểu Mãn ngồi trên sô-pha nô giỡn cười đùa.

- Tiểu Mãn, anh muốn mỗi ngày đều làm em hạnh phúc. - Tôi thề trong lễ cưới, từ tận

đáy lòng.

Tôi đã nghĩ tôi làm được điều đó.

Cô con gái bé bỏng đã 8 tháng, bập bẹ học nói.

- Lộ Lộ (tên công chúa nhỏ) con gọi ba đi nào!

- Ba ba...

Tôi vui sướng nghe con gái non nớt gọi ba, trong lòng ấm áp hạnh phúc đến mê mụ.

- Ba, ba, ba, ba... - Con tôi gọi không ngớt - Ma ma, bà bà, ta ta... Ta ta, hiểu theo ý cô nàng phải là ca ca (anh trai) mới đúng.

Đôi khi tôi không kìm được ôm con vào lòng thầm thì khẽ, \" con ơi, đáng lẽ ra con cũng

có anh rồi, anh trai con đáng lẽ cũng phải 5 tuổi rồi!\". Ngày xưa tôi vẫn cùng Hạ Âu mơ

tưởng, con chúng tôi nhất định sẽ là trai, vì thế cho đến giờ tôi vẫn luôn nghĩ, cái thai ngày ấy đáng lẽ là một cậu bé.

- Ta ta... - con gái tôi vẫn ngây thơ gọi.

Đau và nhớ, mênh mang trong những hoài niệm xót thương...

Tôi đã là một người đàn ông 35 tuổi, tôi đã qua những tuổi sùng bái tình yêu mơ đắm những phong hoa tuyết nguyệt xa vời từ lâu, tôi chỉ còn muốn một cuộc sống bình yên.

Một buổi chiều năm 2004, tôi dắt con gái Lộ Lộ bốn tuổi từ công viên đi xem hà mã. Vợ

tôi gần đây lại mê đánh mạt chược, song chỉ cần cô đừng về nhà quá muộn là tôi cũng chẳng thắc mắc gì. Cô ấy cũng cần khoảng trời riêng của cô ấy. Tôi biết cô ấy cũng biết

mức độ thôi, cùng lắm là thua hơn trăm tệ thì lại về khóc lóc nhõng nhẽo đòi tôi bù lỗ cho cô.

Tiểu Mãn vẫn còn con nít, nếu không có khi sau này cô ấy lại về nhõng nhẽo với cả con. Nghĩ đến đây tôi không nhịn được cười.

Đi đến một góc hoang vắng của công viên.

- Ba ba, con muốn uống nước khoáng! - Con gái gọi.

- Được, Lộ Lộ nhìn xem nước khoáng ở đâu nào, rồi bảo ba, ba mua cho con!

- Ba ba, ở đằng kia bán! Ba ba, ở đằng kia! - Cô con gái nhỏ dùng hết sức lực kéo tay tôi

về phía quán hàng nhỏ bên đường.

- Lộ Lộ, ở đây có bán nước khoáng đâu con! - Tôi nhíu mày nói, chú ý nhìn, quán bé, bày

trên bàn một tấm bảng đen nho nhỏ, viết hàng chữ bằng phấn \"Tôm lạnh một đồng một bát\".

Tôi lặng người đi, tôi không ngờ gặp một trò đùa trêu ngươi sau bao nhiêu năm. Mặt hồ

nước trong tôi đã vỡ tràn con đê ngăn, hồi ức mang những chua xót trào lên.

Bóng dáng người con gái đã mất đi trong ánh mặt trời giờ sao hiện lên rõ ràng. Tôi nghĩ

phải tôi đã giấu em trong sâu thẳm trái tim tôi.

Trong đáy tim tôi có một người con gái tên gọi là Vĩnh Viễn, cô đứng trong ánh mặt trời

đầu hạ, toàn thân lan tỏa một hương thơm nhẹ nhõm vô tình.

- Ba ba, đây là cái gì?

- Chủ quán, cho hai bát chè tôm lạnh. – Tôi gọi.

- Đây, tới đây. - Một phụ nữ vội vã chạy tới, cô ta đang ngồi bàn bên tám chuyện với bà chị. Tôi vừa kêu cô đã tới, hai tay chùi tới tấp lên tạp dề. – Hai bát à, dạ có ngay.

Rồi lanh lẹn múc hai bát.

Cô con gái nhỏ của tôi vui sướng ngồi ăn, nói ba ơi ngon quá ba ơi ngọt cực ba ơi mát lạnh!

Con gái tôi trò chuyện vẫn nối những câu không dứt như vậy.

Tôi ngồi nhìn con ăn trìu mến, còn tôi không thể nào ăn, tôi sợ sẽ nuốt mất những nhớ

thương.

Con gái ăn hết, mãn nguyện vui hớn hở đi dạo cùng tôi, trên đường đi còn hỏi: - Ba ba, khi nãy là cái gì mà ăn ngon tuyệt.

- Đó là hồi ức! – Trong tim tôi đắng nghét những đau.

Buổi tối, con gái về bảo mẹ, hôm nay con ăn hết hai bát hồi ức. Tiểu Mãn nghe xong cười rung cả nhà.

Người mà cái gì cũng không hiểu thì thật hạnh phúc.

Một ngày tôi đi làm về muộn. Vừa xuống xe tôi thấy có bóng người theo sau. Nghĩ là cướp, tôi định đi ngay vào khu chung cư.

- Hà Niệm Bân! Chờ đã!

Tôi quay lại, kinh ngạc nhìn người đàn ông gọi lên tên tôi, dắt một thằng cu chừng mười

tuổi. Thằng bé xấu hổ, nấp sau lưng người kia chỉ lộ ra nửa gương mặt.

- Anh là…? – Tôi không nhớ ra là ai, thấy gương mặt hơi quen mà thôi.

- Tôi tên là gì không quan trọng. Anh đi thăm Hạ Âu mau!

Tôi nghĩ khi nghe đến hai chữ Hạ Âu, tôi đã trợn tròn mắt. Tôi nhìn khắp người đối diện, quần áo bình thường, tuổi trạc 50… Tôi nhìn ông ta như nhìn tình địch, mươi giây, rồi

hỏi:

- Vì sao anh biết tôi ở đây?

- Công ty ai mà chả biết giám đốc Bân? Tôi càng buồn phiền.

- Có thể nói chuyện không? – Ông ta trực tiếp hỏi.

Tôi biết chắc có việc gì đó không thể nói người ngoài biết, tuy cảnh giác, nhưng tôi

không thể giấu sự tò mò trong lòng bao năm. Tôi đưa ông ta vào nhà, vừa may Tiểu Mãn

đã mang con về ngoại.

- Mời anh uống trà! – đưa chén nước cho ông ta, ngồi xuống đối diện.

- Ôi cảm ơn anh. – Ông ta đang nhìn khắp nhà tôi, thấy bưng trà tới nói một câu khách sáo vội vã.

- Anh có việc gì? Nói đi. Hạ Âu rốt cuộc đang ở đâu, cô ấy sao rồi? – Lòng tôi nôn nao, nhìn đứa bé đang ngồi nghiêm trang cạnh ông ta - Thế còn đứa bé này là ai?

- Hà Niệm Bân anh đừng nôn nóng. Ngày hôm nay tôi đến đây, là mong muốn anh đi tìm Hạ Âu. Tất nhiên tôi sẽ nói cho anh tất cả câu chuyện. Chuyện này chỉ ba người biết. Một người là tôi, một người là Hạ Âu, còn lại là người đàn ông đã hại Hạ Âu không thể rũ bỏ

thân phận mình.

Mỗi tế bào trên người tôi đều tập trung tai một điểm, tôi chưa bao giờ chăm chú và lo lắng thế. Tôi oán trách ông ta nói quá chậm, ông ta làm sao hiểu nổi những gì chôn kỹ trong đáy lòng giờ bị thức dậy sẽ dày vò tôi ra sao.

- Hy Hy, cháu đi xem ti-vi ở trong nhà đi. - Người đàn ông bảo đứa trẻ.

Đứa bé ngoan ngoãn đi vào phòng. Khi đi qua chỗ tôi, tôi gặp lại nét quá quen thuộc trong ánh nhìn phẳng lặng từ đôi mắt cậu bé.

- Anh cứ nói đi.

- Hạ Âu là một người con gái tốt! Và là đứa trẻ đáng thương!

Lời nhập đề của ông ta suýt làm tôi rơi nước mắt. Cái điều tôi sợ hãi nhất bao năm nay là tôi không hiểu Hạ Âu.

- Lần đầu tôi gặp Hạ Âu là khi cô ấy 16 tuổi. Có thể nói, tôi đã nhìn thấy cô ấy trưởng

thành. Tuổi thần tiên, lại mang một gương mặt với thần thái mà không người lớn nào biểu

lộ được. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy cười, cô ấy rất ít nói. Nhưng tôi lại tận mắt phải chứng kiến cô ấy bị… Trời ạ, lúc đó lòng tôi đau xót thay cho cô ấy, một đứa con gái, bị dày vò đến mức khắp người
« 7 8 9 10 11 12 13

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 12 trong tổng số 13 trang

Đang xem: Truyện teen - Xin lỗi em chỉ là con đĩ full toàn tập - khá hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện teen, Xin lỗi em chỉ là con đĩ full toàn tập, truyện kể về tình yêu con đĩ, truyện teen về con cave buồn phần 12
Bài Ngẫu nhiên
- Ca khúc hay tình yêu: Nếu không phải là em!
- Tin Buồn: Sẽ Không Có Khuyến Mãi Thẻ Nạp Trong Năm Nay Nữa
- Ngốk àk !!! Anh đâu có khóc ...
- Ngày yêu anh - thơ tình yêu
- Game loạn 12 sứ quân crack free
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện teen, Xin lỗi em chỉ là con đĩ full toàn tập, truyện kể về tình yêu con đĩ, truyện teen về con cave buồn phần 12 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved