truyện teen, đọc Truyện hay, yêu phải cô nàng bán thân full, truyện yêu nhầm cave phần 7

truyện teen, đọc Truyện hay, yêu phải cô nàng bán thân full, truyện yêu nhầm cave phần 7

•Ngày Gửi: 17,03,13 -15:43)
•Xem: 18663 lượt xem

truyện teen, đọc Truyện hay, yêu phải cô nàng bán thân full, truyện yêu nhầm cave phần 7


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7

sau, nhịn không được tò mò hỏi. “Cô nói chuyện điện thoại với tôi xong là đi tắm?”.

Cô gật đầu.

Anh cảm thấy khó nghĩ. Phụ nữ bây giờ trước khi ra ngoài đều trang điểm, làm gì chỉ nửa giờ là ra ngoài được, không đúng sao? Mà cô nàng này chỉ trong hai mươi phút đã tắm rửa, nghên cứu cách dùng vòi sen, cuối cùng xuất hiện đúng giờ trước cửa, đúng là rất thần kỳ.

Nhưng nhìn kĩ thì, cô chưa đánh phấn trên mặt, ngay cả son môi hay son bóng cũng chưa tô. Chẳng lẽ đây là nguyên nhân đúng giờ của cô?

Không đúng, không liên quan tới trang điểm hay không trang điểm, mà là chuyện cá tính của từng người, nếu không cô đã không để tóc ướt mà lên xe. Theo anh biết, phụ nữ ngoại trừ trang điểm tốn nhiều thời gian ra, làm tóc hay thay quần áo cũng rất lâu.

Có lẽ cô là người con gái đầu tiên anh gặp biết thế nào là đúng giờ. Điểm này còn cần thời gian để chứng minh.

“Muốn ăn gì?”. Lái xe ra đường, Dịch Tử Xá hỏi.

Cô lắc đầu. Cô không kén chọn thức ăn, chỉ cần ăn no là được.

“Tối qua ngủ có ngon không?”. Anh lại hỏi.

Cô gật đầu, sau đó nhịn không được lại nói. “Tôi không nhớ hôm qua làm sao mình lại vào căn phòng đó ngủ được”.

“Cô đương nhiên không nhớ, vì hôm qua vừa lên xe cô đã lăn ra ngủ, là tôi bế cô vào”.

Quả nhiên. Mạnh Thiên Bình thở dài trong lòng, không biết có nên xấu hổ giải thích với anh hay là nên cảm ơn thôi. “Thật xin lỗi, còn nữa, cảm ơn anh”. Cô quyết định làm cả hai.

“Trước tối hôm qua, rốt cuộc đã bao lâu cô chưa ngủ?”. Anh hỏi cô. “Lúc tôi bế cô xuống xe, cô hoàn toàn không có phản ứng, buổi sáng trước khi tôi ra khỏi nhà có đi ngang phòng cô, vào phòng cô nhìn thử, cô vẫn ngủ bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn bất tri bất giác”.

“Xin lỗi. Ngày mai tôi hứa sẽ dậy sớm nấu bữa sáng cho anh”. Cô giải thích.

“Ai nói cô phải nấu bữa sáng?”. Anh khó chịu quay đầu trừng mắt liếc cô một cái. “Tôi đang hỏi trước đó cô không ngủ bao lâu rồi?”.

“Tôi chỉ không ngủ có một buổi tối thôi”. Cô trả lời thành thật.

“Tối đó vì sao không ngủ?”.

“Tôi lo lắng mọi thứ chỉ là một giấc mộng, cho nên không dám ngủ”. Cô do dự một chút mới nói.

“Cái gì?”. Dịch Tử Xá nghi hoặc hỏi, lập tức bừng tỉnh nhận ra, lớn tiếng mắng. “Cô ngu ngốc à? Là mộng hay không phải mộng cũng không nhận ra? Tôi đã để điện thoại lại cho cô rồi, nếu là mộng thì điện thoại ở đâu ra? Từ trời rớt xuống hả?”.

Tuy rằng lỗ tai ong ong vì tiếng rống to tướng của anh ta, nhưng Mạnh Thiên Bình đã dần quen với nó, quen với việc động một chút anh ta sẽ mắng cô là ngu ngốc.

Hiện tại bình tĩnh nhớ lại, mỗi lần anh rống to mắng cô là ngu ngốc, đúng là cô toàn làm chuyện ngu ngốc không ai bằng thật, ví dụ như chuyện nửa đêm ngủ bên đường cái tối qua.

Anh thoạt nhìn thì hung dữ, giọng lại to, bộ dáng nóng giận cũng thật dọa người, nhưng từ lúc cô gặp anh tới nay, mọi thứ của cô đều là anh giúp, không để cô bị một tia thương tổn.

Tuy rằng bọn họ gặp nhau chỉ mới ba ngày thôi, chưa chắc cô đã hiểu hết về anh, nhưng cô có cảm giác, người đàn ông này ngoài miệng thì ăn nói chua ngoa, nhưng tâm lại mềm như đậu hũ.

Cô thật may mắn đã gặp được anh, thật sự may mắn.

Cảm tạ ông trời.

Hết chương 3.

Mặc kệ chuyện bị copy đi đâu =”= Haran vẫn có các bạn là độc giả trung thành của Haran đúng ko? Chừng nào còn có người đọc, Haran vẫn tiếp tục edit Mong các bạn ủng hộ nhé, hàng thật chất lượng hơn cả các bạn à *bật ngón cái*
---------

Ngồi trong nhà hàng cao cấp, Mạnh Thiên Bình không được tự nhiên, không chỉ vì cô chưa từng tới những nơi như thế này, mà còn vì cô ăn mặc đơn sơ quá, ngay cả phục vụ bàn lướt qua cô cũng nhịn không được liếc mắt nhíu mày.

Nơi này làm cô thấy không được tự nhiên.

“Làm sao vậy?”. Phát hiện thấy cô cứ một chút lại đưa tay lên sửa quần áo, Dịch Tử Xá hỏi.

Cô lắc đầu, không muốn vấn đề của mình phiền tới anh, huống chi cô chỉ không được tự nhiên mà thôi, ai đến nơi mình chưa từng đến mà không khẩn trương như vậy, chờ thích ứng rồi sẽ hết.

Về phần quần áo đơn sơ bị người ta xem thường thì cô không hề tự ti hay hối tiếc, vì hiện tại trên người cô chỉ có thế này thôi, đều do cô dựa vào hai bàn tay mình cố gắng vất vả làm việc mua được, cô chẳng việc gì phải xấu hổ không ngẩng đầu nhìn đời.

Ngược lại, kẻ mặc quần áo hoa lệ mà phê phán người khác, đối nhân xử thế không ra gì mới nên tỉnh lại kiểm điểm bản thân.

“Tôi chưa từng ăn cơm ở nơi phải dùng dao nĩa muỗng nhiều như vậy, anh có thể nói cho tôi biết đồ này phải ăn thế nào được không?”. Nhìn mấy món ăn xếp ngay ngắn trên bàn càng làm cô thấy vấn đề phức tạp hơn. Cô không muốn làm trò cười cho người khác.

“Đương nhiên”. Dịch Tử Xá dịu dàng nói, sau đó đưa từng loại dao, nĩa, muỗng bày cho cô dùng.

“Đây là cái dùng ăn salad, ăn soup, ăn món chính, ăn món tráng miệng, tuy rằng chia ra làm 4 loại, nhưng không khác nhau là mấy, mỗi loại dùng với từng món riêng, tùy ý thích từng người nên mới có nhiều loại như vậy”.

Anh thuyết minh đơn giản, cô học tập nghiêm túc, biểu tình chăm chú, anh vừa lòng khẽ nhếch miệng.

Anh thích người có quyết tâm học, không ngại học hỏi kẻ dưới, ghét nhất loại người không biết còn cố chấp làm hỏng hết mọi thứ. Cô như vậy là rất tốt, thật sự rất tốt.

Phục vụ dọn đồ ăn cho họ, anh chú ý tới cách cô suy nghĩ cẩn thận trước khi chọn dao nĩa chính xác để ăn, rồi ngẩng đầu so sánh với anh, thấy mình chọn đúng thì cười vui vẻ, bộ dáng thuần khiết như đứa bé, chân thành và đáng yêu, làm người ta mê mẩn.

Khuôn mặt nho nhỏ, lông mi cong cong, ánh mắt tròn tròn, làn da không tì vết, nếu hai gò má gầy yếu có thể đẫy đà thêm chút nữa, sắc mặt có thể hồng hào thêm chút nữa sẽ giống hệt búp bê.

“Ăn ngon không?”. Anh hỏi.

Mạnh Thiên Bình nghe vậy lập tức gật đầu, vì cô không biết nên ăn gì, nên cứ ăn một món anh lại hỗ trợ thuyết minh một món. “Đúng là rất ngon”. Cô cường điệu.

“Ngon thì ăn nhiều một chút”. Anh mỉm cười.

Ăn nhiều một chút.

Cùng một câu giống mẹ từng nói, Mạnh Thiên Bình bất giác ngừng ăn.

Cô nhớ những lúc mẹ kiếm được một khoản tiền dư, sẽ mua ít đồ ăn sang, nhường cho hai chị em cô ăn, chính mình cũng rất muốn ăn thêm, nhưng vẫn giục cả hai ăn nhiều một chút.

Bây giờ mẹ đang làm gì, có khỏe không? Có ăn cơm, ngủ nghỉ bình thường không? Có lo lắng cho cô không?

“Sao vậy?”. Thấy cô ngừng ăn, Dịch Tử Xá khó hiểu.

Cô lắc đầu. “Chỉ đột nhiên nghĩ tới mẹ tôi thôi”.

“Cô muốn mua 1 phần mang đến cho mẹ ăn?”. Anh có chút đăm chiêu hỏi.

Mạnh Thiên Bình kinh ngạc tròn mắt, lập tức dùng sức lắc đầu.

“Không phải”. Da mặt cô có dày cũng không làm chuyện này được. “Tôi chỉ nghĩ tới không biết có phải mẹ đang lo lắng cho tôi hay không, lo lắng đến nỗi ăn cơm không vô…”.

“Hôm qua cô nói với bà thế nào?”.

“Tôi để lại một phong thư cho mẹ, nói với bà tôi đã tìm được công việc nhưng công ty nằm ở phía Nam, cho nên chuyển đến ký túc xá của công ty ở”.

Dịch Tử Xá nhịn không được lộ ra nét mặt quái dị. Phía Nam? Ký túc xá công ty?

“Rõ ràng cô ở Đài Bắc, không sợ vô tình chạm mặt sao?”.

“Mẹ tôi chưa từng đi quá xa nhà, cuộc sống của bà vốn xoay quanh căn nhà chúng tôi ở”. Cô lắc đầu.

“Vậy em trai cô?”.

“Nó vừa học vừa vội vàng làm việc kiếm tiền, không có thời gian đi loạn bên ngoài”.

“Vạn nhất không cẩn thận gặp phải?”.

“Tôi sẽ tìm cớ qua loa, ví dụ như đi công tác”.

“Bọn họ tin cô đột nhiên đi làm ở phía Nam?”. Anh vẫn cảm thấy quái dị, vì nghe nói em trai cô học viện Y khoa mà, chẳng lẽ dễ lừa như vậy?

“Tôi không biết, tôi cũng sợ bọn họ không tin, cho nên chưa dám gọi điện về nhà”. Cô nhanh nhíu mày, vẻ mặt bất đắc dĩ u buồn.

“Tôi không ngại cô kể chuyện chúng ta cho họ biết, vì chúng ta là quan hệ hợp tác, không có gì ám muội cả”.

Dịch Tử Xá không biết vì sao mình lại nói như vậy, bởi việc này càng ít người biết càng tốt, khỏi phức tạp. Nhưng thấy nét mặt bất đắc dĩ u buồn của cô, anh thật không đành lòng.

“Tôi cảm thấy chuyện này tốt hơn nên giữ bí mật”.

“Vì sao? Lo lắng danh dự của cô bị hao tổn?”. Anh nhịn không được nhíu mày, đã quên bản thân 1 giây trước vừa nghĩ chuyện này càng ít người biết càng tốt. Thái độ của cô làm anh có cảm giác hình như mình đang làm chuyện ám muội.

“Đều đã kết hôn, còn lo hao tổn danh dự gì nữa”. Mạnh Thiên Bình nhìn anh kỳ quái, không hiểu vì sao anh nói vậy. “Tôi lo lắng vì mẹ tôi rất thích lo bò trắng răng, rồi cá tính luôn đứng ra bảo vệ tôi của em trai, nếu để họ biết chuyện này, bọn họ có khả năng sẽ làm hỏng kế hoạch của anh”. Cô nghiêm túc.

Dịch Tử Xá bừng tỉnh, đột nhiên nhận ra không biết nên nói gì.

“Nói đến kế hoạch của anh, chúng ta có cần bàn bạc gì về nó không?”.

“Chuyện gì?”. Anh hỏi.

“Rất nhiều nha, ví dụ như tư liệu cơ bản về đối phương và người nhà đối phương, rồi chúng ta quen nhau thế nào, quen ở đâu, kết giao bao lâu mới kết hôn, rồi thích nhất điểm nào ở đối phương, chuyện khó quên nhất của hai người là gì, vân vân, có rất nhiều chuyện cần phải nói trước, nếu không bị người ta hỏi thì phải làm sao?”. Cô phòng ngừa chu đáo, vẻ mặt hoàn toàn thành thật.

Anh đăm chiêu suy nghĩ một chút. “Đây đều là chuyện bên
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 7 trong tổng số 21 trang

Đang xem: Truyện teen: Yêu phải cô nàng bán thân Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
truyện teen, đọc Truyện hay, yêu phải cô nàng bán thân full, truyện yêu nhầm cave phần 7
Bài Ngẫu nhiên
- [TÂM SỰ] Ký ức một thời Nokia 5700 (hay)
- Thơ nói xấu vợ phiên bản 2, cực hài
- Truyện Em đã nuôi con em thế nào - Truyện tình yêu có thật xúc động - PHẦN HAI
- Bạn đã thấy cái vú con mẹ nào to thế này chưa, cười nghẹt thở
- Ảnh hài về ông già noel với ngày tận thế
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
truyện teen, đọc Truyện hay, yêu phải cô nàng bán thân full, truyện yêu nhầm cave phần 7 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved