Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 20

Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 20

•Ngày Gửi: 18,08,13 -23:27)
•Xem: 42527 lượt xem

Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 20


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 20

nheo mắt nhìn bức vẽ rồi quay qua nhìn tôi: “ Vậy hả? Tịch thu! Học không lo học, lo vẽ bậy bạ….”. “ Ấy! Em vẽ gì mà bậy bạ? Vả lại tới giờ học đâu. Thầy đừng…ỷ…là.. thầy rồi ăn hiếp học trò nhe..”- Tôi nhăn răng chớp mắt, hai tay cong cong hình vuốt hổ. Sinh nghiêng đầu nhún vai mỉm cười (very láu cá): “ Vô tay qua là của qua…Trả tôi cái ipod đi. Tôi sẽ đưa lại cái này.Giờ tạm..tịch thu…”.Xong, Anh nhét bức vẽ vào túi áo rồi đi thẳng lên bục giảng. Nhưng nửa đường anh quay lại.Đến gần, đứng tựa vào thành bàn ngó ra cửa rồi nói với tôi: “Nay bé My không đi học hả?Bình thường cũng vô sớm cỡ em vậy. Chắc là…”.



Tôi cũng biết vì sao đấy, nhưng tôi không thèm nói, tôi chờ coi thái độ của Sinh ra sao….Anh gỡ mắt kiếng ra cúi đầu thở dài rồi lại đeo vào, tiếp: “ Hôm qua...chuyện cũng hơi khó xử. Bé My gặp tôi nói…là…là…Đại khái là…những cảm xúc của tuổi mới lớn bộc phát.Em hiểu chứ? Tôi đã giải thích hơi thẳng thắn.Chắc điều đó làm bé My tổn thương…Tôi nghĩ vậy…”. Đã đánh đâu mà tự nhiên khai thế…quả là….Mà làm gì xí xọn dữ.Nói trắng ra cho rồi, bày đặt hoa mỹ.Nhưng thôi cứ làm bộ như không hiểu cho ổng giải thích rõ trắng đen xem nào. Tôi nhìn anh mà mặt “ đơ như trái bơ” làm Sinh cũng bối rối. Anh soi thẳng mắt vào tôi, miệng trễ xuống chớp mắt làm cử chỉ tay quơ quơ từ trong ra ngoài hiệu ý là “Hiểu không?Hiểu là bé My tỏ tình với tôi không?”. Tôi chớp mắt nhìn anh lạ lẫm…Sinh đập lòng bày tay vào trán rồi vuốt xuống mũi rồi lắc lắc đầu. Anh quay hẵng lại đối diện với tôi, tay móc cây bút trong túi áo vẽ nguệch ngoạc lên giấy rồi đẩy cho tôi. Tôi ngó vào, khẽ trợn mắt rồi giả vờ rú lên:“Bé My …say I love you…với thầy. Ối trời đất ơi….!!!”…nhưng bạn biết không trong bụng tôi thì muốn lăn ra đất mà cười vì tờ giấy anh vẽ (Đại khái là nó thế này:



“Suỵt…sh….Em nói nho nhỏ được không?Làm gì mà ỏm tỏi thế?”-Anh lúng túng đưa tay lên miệng làm dấu. Rồi anh khoanh hai tay lại lắc đầu thở dài lần nữa. Tôi nhìn anh chách lưỡi: “Hèn chi. Thì ra thủ phạm làm bé My khóc nức nở là thầy.Hôm qua nó vừa khóc vừa gọi điện thoại cho em nói có kẻ đã làm tim nó tan nát…”. Vừa nghe tôi nói thế Sinh quay lại nhìn tôi với vẻ mặt thoáng bối rối, anh ngập ngừng hỏi tôi: “ Thế…thế sao? Hôm qua…bé My nói những gì vậy?”. Được thể tôi tuôn ra một tràng (mà tất nhiên cái này tôi cố tình thêm mắm thêm muối): “ Thì…nó nói…kẻ đó tuy nhìn đẹp trai hiền lành mà bên trong lại là người độc ác, kiêu căng,lạnh lùng, vô tình…Đã vậy lại còn bạo lực…Nó nói yêu người ta, người ta không yêu thì thôi. Có cần xem thường nó là con nít không.Nó bảo người đâu chảnh thấy ghét.Bởi vậy chiều mai, nó quyết lên máy bay ra Hà Nội ở để quên phứt con người tồi tệ đó.” Anh tròn mắt nhìn tôi rồi khum người xuống bàn, kề sát vào mặt tôi, mắt chớp chớp vài ba cái , hỏi: “ Bé My nói vậy thiệt đó hả? Bé My nói nguyên văn vậy luôn đó hả?”.



Hic…mắt đã đẹp mà còn chớp chớp hàng lông mi tuyển nữa thì tôi đây hồn bay phách lạc còn gì.Sao mà khéo thế? Chớp nữa là tôi lấy kéo cắt hàng mi luôn đó.Mi gì mà dài thế?

Tôi gật gù xác nhận như đinh đóng cột: “Dạ. Nó nói đó.Có sao em chuyển tải y chang..Nó nói thầy quá chính xác luôn.Không sai một li..”. Mặt Sinh có vẻ trầm ngâm một thoáng, anh bặm môi và khẽ gật đầu ra chiều biết rồi..Bất thần anh vớ cuốn tập tôi đang để trên bàn cuộn lại và gõ vào đầu tôi một cú đau điếng.Hic…lần này ổng không thương hoa tiếc ngọc thật..thẳng tay luôn. Anh cau mặt nghiến răng: “Cho chết. Mượn gió bẻ măng hả? Đừng tưởng tôi không biết em đang chửi xéo tôi đấy. Cái này em nói chứ bé My nào nói. Chỉ có em là mồm năm miệng mười cay độc thế thôi…Em là con bé độc ác,..mốt ai xui lắm mới vớ phải em?”.

Tôi gục đầu nằm mọp trên mặt bàn xoa xoa đỉnh đầu vừa bị anh “bạo hành”. Chợt thấy cay cay, hình như là có cảm xúc để khóc…thì phải…Tôi không biết nữa nhưng sẵn bức xúc dùm bé My và suy nghĩ tôi mà ở vào tình cảnh đó thì thế nào. Và khi nghĩ tới cảnh tiễn bé My đi vào chiều mai …chợt bỗng dưng muốn khóc. Thế mà tôi khóc thật…Tôi nằm đó vai run run.. và ngẩng lên nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe và nhoè nước mắt. Sinh “ơ” một tiếng buông rơi cuốn tập, luống cuống đưa tay chùi nước mắt trên mặt tôi. Anh thì thầm: “ Xin lỗi…Đau lắm không? Tại em đấy cứ thích chọc điên người ta.Nín..nín đi…xin lỗi”. Rồi anh vuốt tóc tôi xoa xoa vào vai tôi, lấy khăn tay dỗ tôi nín.Ô! Một cái khăn tay màu xanh nhạt dịu dàng và thơm tho.Cảm xúc lại càng dâng hơn nữa.Chẳng mấy chốc cái khăn tay anh ướt nhẹp….Cái cảm xúc điên rồ này chợt đến, chợt tuôn trào làm tôi không ngăn được…Trong vòng tay anh lúc này, tôi thấy mình yếu đuối và nhỏ nhoi làm sao…

Khóc sướt mướt đã đời, tôi quay qua nhìn anh lúc này đang bối rối và căng thẳng cộng với sự sám hối lớn lao vì Sinh ngỡ vì cú đập đầu của anh mà tôi khóc, tôi thấy anh thật là tội nghiệp có làm gì đâu mà tự nhiên phải hứng bao nhiêu là nước mắt của tôi .Tôi nhoẻn cười với lỗ mũi đỏ ửng: “ Em khóc không phải vì thầy đập đầu em.Vì bầu tâm sự của bé My hôm qua hãy còn tác động mạnh. Hôm nay nhớ lại mới khóc.Thế thôi.Cám ơn cái khăn tay của thầy…”. Sinh nhìn tôi thở phào: “ Sao lâu lâu em điên bất tử thế? Làm hết cả hồn….tôi tưởng tôi đánh em khóc chứ.Riết chắc lên tim vì em luôn. Cảm xúc hôm qua mà tới giờ mới khóc. Em giống con lừa nghe chuyện cười, không hiểu qua ngày mai mới cười ấy.”



Nghe anh nói tôi lại bật cười khanh khách: “ Ấy là thầy còn chưa biết chuyện em học toán đấy.Đầu năm lớp 10, thầy dạy toán dạy cho em cách chứng minh đạo hàm gì đấy.Em thiệt tình không hiểu…mãi đến cuối năm lớp 10 em mới hiểu…”. Sinh quay lại nhìn tôi nhe răng rồi giả vờ ngất trên bàn học, sau đó anh ngẩng lên với bộ mặt rất chán đời : “ Thế tôi tự hỏi em đã học lên lớp 12 bằng cách nào vậy?Em là con người quái dị nhất mà tôi từng gặp…”. “ Có gì đâu ạ.Em vốn khá anh văn, mà cô chủ nhiệm em lại là cô anh văn. Cô thương em lắm nên nhờ thầy toán “nới tay” cho em.Tội nghiệp lắm.Thầy dạy em suốt năm phải dùng thêm thuốc trị tăng xông đó…Mà lạ lắm nha,hình như em có duyên với anh văn lắm cho nên ai chủ nhiệm em cũng dạy anh văn hết….”-Nói rồi tôi cười khì khì….còn anh thì há miệng hình chữ O: “Oh my lord!” liên tục….Quả thật khi còn nhỏ thì tôi dở toán kinh người,học đâu quên đó…còn mấy môn như văn và anh văn thì nhớ dai và sáng dạ kinh dị…Đôi khi tôi cũng thấy tôi vô cùng lập dị…thật sự là vậy…

Tôi bảo với Sinh rằng bé My sẽ bay ra Hà Nội vào ngày mai, tôi sẽ đi tiễn nó tôi cũng gợi ý hỏi anh có đi cùng không, anh lập tức lắc đầu phũ phàng: “ Thôi! Chịu. Tôi mà ra con tim bé My không những tan nát mà máu còn không trở về tim nữa.Mắc công lắm.Không đi là hơn…”….Hơi đau nhỉ, nhưng cũng phải….chỉ có cách đó là tốt nhất….

Chiều thứ năm,tôi nhờ Trâm chở ra sân bay tiễn bé My, nó cảm động lắm nhưng cũng cố kiên cường không khóc…nó nắm tay tôi và hôn tạm biệt tôi.Nụ hôn của nó lúc này mới dễ thương làm sao, cả đôi mắt, cả…cái bím tóc của nó nữa…Tôi không còn thấy ghét nó như lúc trước.Lúc này ngược lại tôi còn mong nó đừng đi,giờ tôi đã hiểu nó thật sự trong sáng và tốt bụng chứ không giả nai như tôi vẫn nghĩ. Hơn nữa nhờ nó mà tôi và Sinh xích gần nhau hơn…nhưng sự thật làm sao thay đổi được. Phải không?

Lúc đang ngậm ngùi tạm biệt thì Trâm giật áo tôi, tôi quay lại, miệng há hốc. Sinh xuất hiện, với chiếc áo màu lam tím trên tay cầm một bó hoa. Anh đi thẳng đến chỗ bé My, làm nó mở to mắt kinh ngạc không nói nên lời. Anh nhẹ nhàng đặt hoa vào tay nó và dịu dàng nói: “Thầy xin lỗi. Thầy làm em buồn lắm phải không? Lẽ ra thầy nên giải thích cách khác. Chắc không làm em bị tổn thương đến vậy.Em tha thứ cho thầy nhé.Thầy tặng em bó hoa và cầu chúc em sẽ sống vui vẻ, học giỏi.…bé My vẫn là cô em đáng yêu của thầy mà…Thầy không bao giờ quên em đâu. Mail của em thầy có mà. Thầy sẽ luôn trả lời nếu em viết thư…”. Con bé My sụt sịt vài ba tiếng nhưng nó nhoẻn cười ngay. Nó ngước lên nhìn anh với đôi mắt sáng ngời: “ Em không khóc đâu.Em phải mạnh mẽ như chị H nè. Em không giận thầy.Em sẽ mail cho mọi người.Nếu có dịp cứ ra Hà Nội thăm em.Sẵn sàng làm hướng dẫn viên du lịch cho mọi người nè.Giờ…em phải đi rồi…”. Nó cúi xuống xách vali đi đến chỗ phòng cách ly theo bố mẹ nhưng không quên quay lại vẫy tay chào chúng tôi….Lát sau cả nhà bé My đã mất dạng…Còn chúng tôi lục tục
« 14 15 16 17 18 19 20 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 20 trong tổng số 39 trang

Đang xem: Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập - truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 20
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình cảm đặc biệt hay: Ngày mai em đi - lê hiếu
- Gọi điện trêu tổng đài Vinaphone mới nhất
- Game ola Mùa hè Hawaii crack crack mua vật phẩm miễn phí
- Rách màng trinh phát tiếng kêu "sựt, sựt"?
- Câu chuyện đầy bức xúc nhưng cũng rất bi thương
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 20 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved