Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 26

Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 26

•Ngày Gửi: 18,08,13 -23:27)
•Xem: 42461 lượt xem

Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 26


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 26

nhìn tôi thiệt gần: “ Có khi nào. Andrew thích em rồi không nhỉ?Sao cứ thích làm chuyện cho em để ý.Như vậy thì không được đâu nhe.”



Phải rồi, dĩ nhiên là không được.Tên đó thích tôi, tôi thà chết sướng hơn. Dòm không có một cọng tóc là đã không ưa rồi.Lại còn vô duyên, thô lỗ chẳng được cái nết gì. Tôi cũng hùa theo Sinh: “Đúng rồi! Sao mà được, thầy. Tên đó nằm mơ giữa ban ngày cũng chưa chắc được em để ý đâu. ( tôi chảnh ghê nhỉ) Hắn không bằng một góc của thầy nữa”. Sinh hết tủm tỉm lại gật gù nghe hết “bài tố tụng” của tôi trong khi sắp xếp lại mớ đồ linh tinh trong cặp.Tôi vẫn thao thao bất tuyệt: “….hắn rất bất lịch sự khi chê em thẳng thừng.Vô duyên quá phải không thầy? Hắn nói loạn xạ cả lên…em chẳng hiểu gì nào là phải trông nom bạn em.Lại còn biểu em hỏi thầy về cái cô Jasmine Leemon gì đấy nữa….”



Lúc nghe tôi nói đến Jasmine Leemon thì Sinh buông rơi cái cặp, anh quay ngoắt lại nhìn tôi mở to mắt lắp bắp: “ Em…nói…cái gì?”. Tôi cũng ngạc nhiên và nhắc lại cái câu cuối cùng mà lúc nãy tôi đã nói. Rồi khuôn mặt Sinh biến đổi hẳn.Anh trở nên thất thần rồi sau đó cáu gắt với tôi: “ Em không có chuyện gì làm ư? Lại đi nói chuyện vớ vẩn với tên Andrew đó.Tôi không biết Jasmine nào hết…”.

Anh rời chỗ tôi đến bên xe mình, gỡ cốp xe, quẳng cái cặp vào đấy, lại im lặng bần thần.Xong, Sinh đóng sập nó rất mạnh làm tôi giật nảy mình. Sau đó anh quay qua tôi, nhẹ nhàng nhưng rất lạnh lùng, anh bảo: “ Còn em.Trễ rồi, về nhà đi”. Thái độ của Sinh làm tôi rất ngạc nhiên và cũng cảm thấy sợ nữa. Tôi rụt rè để tay lên ghi-đông xe anh hỏi: “ Em đã nói gì làm thầy giận sao?Nếu..nếu..vậy em xin lỗi”. Sinh cũng biết là anh đã xử sự không đúng với tôi, anh dịu lại nhưng vẫn lạnh lùng: “ Không có gì. Giờ em về đi. Mốt gặp. Và đừng có đến gần Andrew nữa”. Nói xong Sinh dắt xe đi thẳng. Còn tôi một lần nữa lại ngơ ngác. Hôm nay đâu phải thứ sáu mười ba đâu mà sao ai cũng có vẻ điên điên khi nói tới cái tên Jasmine đó? Hết Andrew rồi tới Sinh. Thái độ của cả hai đã thực sự làm cho tôi chả hiểu mô tê chi hết……



Cho đến hai hôm sau vào lúc tôi đi lên lớp sớm, vừa bước chân đến cầu thang thì đã nghe Sinh và Andrew đang cãi nhau một trận toé lửa.Tôi hoảng sợ đứng nép vào sau cánh cửa và chờ đợi. Tôi nghe tiếng Sinh chưa bao giờ dữ như thế: “ Some thing was the past.Don’t call it back, let it goes. ( Chuyện gì đã qua thì cứ cho nó qua đi. Đừng bới móc có được không?). Tiếng Andrew cũng dấm dẳng trở lại: “ I don’t do anything. It’s her fault.Not mine. She shouldn’t ask you about that ( Tôi chẳng bới móc gì cả. Đó là cô ta. Cô ta không nên hỏi anh về chuyện đó chứ)”. Rồi tôi nghe Sinh hậm hực: “ It is no accident for her ask me about Jasmine.You must made her curious.She loves me, it mind you? ( Cô ấy không tự dưng mà hỏi đâu. Cậu đã làm gì đó cho cô ấy tò mò.Mà chuyện cô ấy thích tôi có liên quan gì đến cậu?). Andrew cũng không vừa, đáp trả trở lại: “It does. I just can’t stand when I see you happy.You don’t deserve to be happy.You’re killer. (Có đấy.Tôi chỉ không chịu đựng được khi tôi thấy anh hạnh phúc.Anh là kẻ giết người, không xứng đáng để hạnh phúc\\\"

“What are you talking about? It just was an accident( Cậu đang nói gì thế? Đó chỉ là một tai nạn thôi mà”-tiếng Sinh đầy phẫn nộ. Andrew cũng kêu lên: “ You think who was let it happened to Jasmine?It’s you.She’s dead cause you made her sad.I was still remember that day.I won’t let it go.I won’t forgive you.You killed my sister. (Thế anh nghĩ là vì ai đã gây ra tai nạn đó cho Jasmine?Anh đấy.Cô ấy chết là vì anh.Tôi vẫn nhớ ngày ấy. Tôi không quên và cũng không tha thứ cho anh.Anh giết chị tôi.)”. Tới đây thì tôi thấy Sinh im lặng hẳn.Mặt anh tái hẳn đi, anh đưa tay ôm cằm run run, Sinh nhìn ra cửa sổ thẫn thờ rồi khuỵu xuống ghế ngồi. Còn Andrew thì nhìn Sinh cười nhạt, rất nhạt một cách thoả mãn, độc ác. Nhưng qua ánh mắt hắn tôi cảm thấy trong đó có chút gì rất đau đớn. Hắn bỏ đi, bỏ Sinh lại với căn phòng học âm u với ánh đèn lờ nhờ buồn bã và…tôi .Tôi nép sau cánh cửa, đứng trong bóng tối và cảm thấy có gì hụt hẫng, bàng hoàng, nhói đau. Tôi ôm tim mình thở dài ngó trộm Sinh qua khe cửa. Ánh đèn phụt tắt, đã cúp điện rồi. Anh vẫn ngồi đó trong bóng tối yên lặng, một sự yên lặng nặng nề và u ám….Tôi cảm nhận trái tim anh đang tan nát. Nỗi đau lớn quá. Tôi không biết trong bóng tối đó đã có bao nhiêu giọt nước mắt rơi xuống đôi gò má kia?Lúc này tôi muốn chạy đến bên anh, tôi muốn ôm anh và cho anh biết tôi đau đớn khi nhìn thấy anh buồn. Nhưng tôi sợ…một nỗi sợ mơ hồ rằng tôi không phải là người anh cần. Nên tôi lặng lẽ rời khỏi cánh cửa và bước xuống cầu thang đi xuống sảnh dưới. Nơi ấy Andrew cũng đang đứng ngay lan can nhìn xuống dưới trường đăm chiêu. Nghe tiếng chân của tôi, hắn quay lại.Tôi thấy đôi mắt xanh của hắn đỏ hoe. Chúng tôi nhìn nhau một lúc lâu và hắn bất ngờ vọt lại chỗ tôi đưa hai bàn tay to lớn siết mạnh cổ tôi khiến tôi không thở được chỉ ặc ặc được mấy tiếng trong họng.



Hắn thét lên: “ It’s you. Why are you here?Why do you act as her?I hate you…I hate you….’bout…..you made me miss her.I can’t stand when you around him…She was as you, too. You’re jerk, both of you. He’ll hurt you.That\\\'s the good things he knew(Đó là tại cô. Tại sao cô ở đây?Tại sao cô làm gì cũng giống cô ấy?Tôi ghét cô…Tôi ghét cô…vì …cô đã làm tôi nhớ đến cô ấy. Tôi không thể nhịn được khi thấy cô quanh quẩn bên ông ta. Ngày xưa cô ta cũng vậy. Các người là đồ ngốc. Ông ta chỉ giỏi làm tổn thương người khác mà thôi). Rồi hắn buông tôi ra. Tôi vịn lan can thở dốc.Còn hắn, khuỵu xuống và gục đầu vào tường khóc oà như một đứa trẻ: “ I am so sorry..very… Sorry…. I don’t hate you… I don’t hate him. I wish I could. But I couldn’t forget the day of her death.That’s made me crazy (Tôi xin lỗi.Thật sự xin lỗi… Tôi không ghét cô. Tôi không ghét ông ấy.Tôi ước là tôi có thể.Nhưng tôi không thể quên ngày cô ấy mất. Điều đó đánh ngã tôi.)”.

Nhìn cái bộ dạng khổ sở cùng đôi mắt ràn rụa nước của hắn lòng căm ghét của tôi bỗng bay biến đâu mất. Tôi lại thấy lòng mình nao nao tội nghiệp hắn. Thương hại thì cũng không phải nhưng tôi thấy đồng cảm với hắn.Tôi có thể chưa biết cảnh mất đi người yêu quý của mình là như thế nào nhưng tôi hiểu Andrew phải cảm nhận nỗi trống vắng không thể lấp đầy khi không còn chị bên mình. Tôi hiểu cảm giác cô đơn ra sao khi chỉ có một mình. Buồn lắm thay.



Tôi ngồi thụp xuống bên hắn đưa tay vỗ vỗ, xoa xoa tấm lưng rộng của hắn và đưa hắn chiếc khăn giấy: “ Don’t cry, big boy.Don’t cry.I understood your feeling. I knew when you lost something or some one closed you you, it was so hurt and sad. (Nín đi, bé bự. Đừng khóc. Tôi hiểu anh cảm thấy thế nào. Tôi biết khi mất đi cái gì đó hay người nào đó thân thiết, cảm giác rất đau và buồn)”. Andrew gấp chiếc khăn giấy mà tôi đưa làm tư rồi gật đầu nhè nhẹ và chớp chớp đôi mắt hãy còn mọng nước ra chiều cảm ơn tôi. Trong khi đó tôi tiếp tục an ủi hắn: “ As me. I ever had a puppy. His name was Totti. I used to love him so much. But one day he left me go away.I left so much time for got back my balance. And when that day I couldn’t love another dog.We had the same feeling (Như tôi ấy. Tôi cũng đã từng có một chú chó con. Tên nó là Totti. Tôi yêu nó rất nhiều. Nhưng một ngày nọ nó bị bệnh và mất. Tôi phải mất một thời gian dài để lấy lại thăng bằng. Và từ đó trở đi tôi không thể yêu thêm một con chó nào nữa.Chúng ta có cùng một cảm giác nhỉ)“.



Andrew đang sụt sịt bỗng nhiên hắn nhìn sững tôi một cách rất lạ. Hắn cứ làm như mới gặp tôi lần đầu vậy. Tôi cũng nhìn hắn ngạc nhiên không kém và hỏi: “ What’s wrong? Did I say something wrong? (Chuyện gì vậy?Tôi đã nói sai cái gì sao?) “ . Andrew nhếch mép lườm tôi: “ What kind of you to solace me?Some one is not a dog. My feeling unlike yours. How could you compare your dog with my sister? ( Hay nhỉ. Cô an ủi kiểu gì vậy? Người chết chứ có phải chó chết đâu.Nỗi đau của tôi đâu có giống cô. Sao cô có thể so sánh chị tôi với chó chứ?) “

“ No, you get me wrong. I mean the main point here is both of us feel the same way.The lost feeling. ( Không, hiểu sai ý tôi rồi. Ý tôi là điểm giống nhau là nỗi đau của chúng ta giống nhau. Đều là mất mát cả)”- Tôi bối rối giải thích cho hắn vì không muốn hắn hiểu lầm.

“ No, it’s not the same. My sister is human, your dog is animal. The death of human serious than an animal. ( Không giống nhau một tí nào cả. Chị tôi là người, còn chó của cô là thú. Cái chết của một con người nghiêm trọng hơn một con thú. )”- Andrew kêu lên một cách bất mãn.



Chậc!…Cái tên đầu đất…đã giải thích thế rồi mà còn không hiểu. Chết nào mà chả giống nhau. Miễn chết là thấy đau khổ, mất mát rồi. Lại còn so sánh cái chết nào nghiêm trọng hơn nữa thì bó tay.

Tôi bèn đứng phắt dậy cáu bẳn: “ I give up. I did explain to you for a short while but you didn’t get anything. I wouldn’t solace you if I saw you in this situation again. Use your brain thought about what I said.Now I must go.Bye ( Tôi bó tay. Tôi đã giải thích nãy giờ mà anh không hiểu. Từ rày về sau anh có thế này thì tôi cũng chả quan tâm. Dùng não mà suy nghĩ những gì tôi nói nãy giờ.Giờ tôi đi đây.Tạm biệt)

Andrew bặm mặt lại vì câu nói của tôi, hắn cũng đứng phắt lên đưa hai tay bóp cổ tôi lần nữa và lắc lắc mạnh: “ What did you mean about use my brain? I am not idiot. ( Cô nói gì về việc dùng não hả? Tôi đâu phải là thằng ngu.). Tôi cũng giằng co lại với hắn: “ I told you too clearly to dry my throat. You’re not idiot, you’re bull-head.(Tôi nói
« 21 22 23 24 25 26 27 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 26 trong tổng số 39 trang

Đang xem: Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập - truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 26
Bài Ngẫu nhiên
- Game nuôi thú trên mobile đang hot - Vương quốc thú cưng
- Video beat karaoke: Tìm lại bầu trời - Tuấn Hưng 3gp cho mobile
- Tin hay: Quy định chó và mèo phải "chính chủ", thịt phải khai báo của bộ Nông nghiệp và PTNT
- Bài hát: The Day You Went Away - M2M - cực hay và ý nghĩa cho giáng sinh nói riêng và mùa đông nhé
- Khi anh biết anh sai - Trung Quân - bài hát tình yêu hay - bài học cho sự giả dối trong tình yêu
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 26 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved