Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 27

Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 27

•Ngày Gửi: 18,08,13 -23:27)
•Xem: 42584 lượt xem

Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 27


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 27

ráo cả nước miếng rồi còn gì? Anh không phải là thằng ngu, anh là đồ cứng đầu.”.



Nghe tôi nói thế mắt hắn long lên, hắn cố tình siết chặc cổ tôi và lắc tôi mạnh hơn nữa: “ Say that again.I’ll kill you. (Gì hả, nói lại coi? Tôi giết cô bây giờ.)”. Còn tôi thì cố đẩy hắn ra khỏi người mình, vừa đẩy vừa la: “ How dare you treat me that? I did solace you sincerely.You’re clay head ( Sao anh dám làm thế hả? Tôi đã có lòng an ủi anh cơ mà. Đầu đất.)”. Hắn hừ mũi đưa đôi mắt xanh hình viên đạn kê sát mặt tôi, mặt hắn cau lại: “ You solace me or anger me? I’d rather stay in blue on my own better than I must hear you solace me. ( Cô an ủi tôi hay chọc giận tôi? Tôi thà buồn một mình còn hơn nghe cô an ủi.)….

Andrew và tôi cứ thế giằng co nhau, chẳng ai chịu nhường ai. Kẻ mắng qua người nói lại ỏm tỏi cả một hành lang . Đến lúc cả hai đều mệt nhừ tử thì chúng tôi bỏ nhau ra. Hắn và tôi đều dựa mọp vào tường thở dốc. Nhìn bộ dạng rũ rượi của tôi, Andrew nhìn tôi bật cười : “ Ha ha ha……” rồi hắn lại mếu rồi lại cười.

Cái gã này, tâm trạng phức tạp nhỉ. Hết khóc rồi lại cười, cười rồi lại mếu. Hắn hơi bị hâm thì phải? Andrew lại gượng cười lần nữa và đưa tay gạt nước mắt nói rành rọt từng tiếng: “You’re really look like her.Especially the way you solace me.So honest.She’s ever told me bull-head, too. Thank you. I feel better. I found her in you.Thanks again (Cô thật sự giống cô ấy lắm. Nhất là cách cô an ủi tôi.Thiệt tình lắm. Cô ấy ngày xưa cũng nói tôi cứng đầu lắm.Cám ơn. Tôi đỡ hơn rồi. Tôi có thể thấy cô ấy trong cô.Cám ơn lần nữa). Nhìn đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười hiện ra trên môi hắn, tôi cũng thấy vui.Tôi đưa tay bắt tay hắn nhẹ nhàng: “ You’re welcome. You’re my friend. ( Không có chi.Anh là bạn tôi mà.)

Andrew nắm chặt tay tôi bóp mạnh thân thiện và hắn bất ngờ kéo tôi hôn lên má rất nồng hậu. Tôi nhìn hắn với cái miệng há hốc.Andrew xoa đầu tôi nhẹ nhàng, cười bảo: “This kiss for a friend. Thanks, cause you didn’t hate me after what have I done. I love you.This time is true.I have work to do now, bye. (Cái hôn cho một người bạn. Cám ơn, vì đã không ghét tôi sau những gì tôi làm với cô.Tôi quý cô.Lần này là thật đấy. Tôi có việc phải đi.Tạm biệt cô nhé.). Andrew nháy mắt vỗ vai tôi rồi quay lưng bỏ đi.

Sau khi hắn đi rồi, tôi bất giác mỉm cười một mình và đưa tay xoa lên má lẩm bẩm: “Điên thiệt á. Nhưng hắn cũng dễ mến đấy đôi khi hơi điên tí”. Khi tôi vừa xoay lại Sinh đã đứng ngay sau lưng tôi trên bậc tam cấp. Tôi bất ngờ bối rối không biết nói gì chỉ lắp bắp: “Ơ…thầy…”. Sinh nhìn tôi với đôi mắt ráo hoảnh, bị tổn thương trong phút chốc rồi anh bật cười. Nụ cười đau đớn, lạnh lẽo. Anh lướt qua tôi một cách nhẹ nhàng và lạnh lùng. Anh nhanh chóng đi theo những bậc thang tối rồi biến mất. Còn mình tôi đứng như trời trồng nhìn theo mà nghe lòng đau nhói. Tôi đã làm việc không nên làm….Chuông vang lên, tôi điếng người đánh thót.Một buổi học hôm nay lại vắng bóng anh….

Đến tối khi về nhà tôi cố gọi cho Sinh để giải thích cho anh nghe chuyện với Andrew là không có gì cả. Nhưng đáp lại tràng điện thoại của tôi là những tiếng tu tu tu….đều đặn và khô khốc. Tôi cố gọi đi gọi lại nhiều lần nhưng vẫn những tiếng tu tu đó. Chuông vẫn đổ nhưng anh không bắt. Đến lần cuối tôi đã gần như thất vọng và buông xuôi thì Sinh bắt máy. Tôi chưa kịp mừng thì tiếng anh vang lên gỏn lọn lạnh băng: “Để…cho tôi yên”. Rồi anh cúp máy cũng lạnh như khi anh nói….

Tôi đứng yên cầm cái phone trong tay một thoáng rồi đánh rớt nó, ngồi phịch xuống gạch thẫn thờ. Tôi đưa tay lên ngực. Sao đau thế này, đau quá…hai dòng nước mắt nóng hổi trào ra.\\\"Hức...hức..\\\" Tôi khóc nức nở.Tôi đã làm gì thế? Sao tôi không đến với anh khi anh cần tôi. Tôi thật là một đứa vô tâm, không ra gì.Sao tôi còn dám nói tôi yêu anh? Thế mà khi anh đau khổ tôi lại không ở đó…Sao vậy?Tại sao lại ngốc thế chứ?

Hôm sau nữa, tôi thấp thỏm đợi đến giờ học sẽ gặp anh để nói lời xin lỗi. Tôi đi vào trường mà lòng nặng trĩu vì không biết anh có còn giận tôi không. Tôi đã thật sai lầm khi không ở bên anh lúc đó. Chính thái độ hời hợt của tôi mà Sinh đã bị tổn thương sâu thêm. Tôi quả là một con ngốc. Tôi nhất định sẽ tìm anh để nói xin lỗi.



Tôi dẫn xe vào chỗ giữ xe thì đã nhìn thấy anh ngồi ngay băng đá xem bài. Anh dường như là đã bình phục sau cơn sốc đó. Tôi nhanh chân cất xe rồi ghé qua chỗ anh. Tôi đứng kế bên băng đá rụt rè gọi anh “Thầy ơi…em ngồi chỗ này được chứ ạ?”. Sinh không thèm ngước lên nhìn tôi lấy một cái, hất hàm: “ Cứ việc. Đây đâu phải là tài sản cá nhân của riêng tôi đâu”. Tôi khẽ khàng ngồi xuống kế bên anh vừa lên tiếng: “ Thầy ơi, chuyện hôm nọ…” thì Sinh đã thu dọn tập vở đứng phắt dậy bỏ tuốt vào văn phòng. Cái thái độ đó của Sinh đã làm tôi hơi bị hụt hẫng. Vậy là anh vẫn còn giận.Cũng phải thôi.Vì vẫn còn đang sốc.



Tôi ngồi lại một mình trên băng đá đó, thừ người nhìn trời mây bay mà lòng buồn man mác. Mây trên trời hôm nay sao trôi chậm và u uất thế? Cái cảm giác nặng nề ủ dột đang dâng tràn trong tôi. Tôi không muốn thấy Sinh như thế. Cái cảm giác lạnh lùng của anh làm tôi khó chịu. Tôi muốn thấy anh cười như trước kia. Ôi, nụ cười của anh sao nồng ấm và tuyệt vời đến vậy. Tôi muốn làm tất cả vì nụ cười đó. Tôi sẽ phải xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa tôi cũng làm. Chỉ cần nụ cười tươi tắn đó quay trở lại lên khuôn mặt kia.



Tôi thở dài co hai chân lên ghế lại thừ người ra suy nghĩ thì một bàn tay to bè vỗ lên vai tôi. Tôi quay qua thì thấy thầy Lâm đang cười toe toét: “ Sao vậy? Suy nghĩ chuyện đời dữ quá hả mà thở dài”. Tôi nhìn thầy phì cười: “Thầy có phải là bụt không?Sao mỗi lần em buồn lại em lại thấy thầy xuất hiện thế?”. Thầy Lâm bĩu môi cười nụ rồi đi vòng qua ghế ngồi xuống chung với tôi: “ Hên xui à. Không biết nữa. Có lẽ tui là bụt thiệt.Bị gì buồn?”. Tôi lại thở dài lần nữa và kể thầy nghe hết mọi chuyện. Nghe xong thầy nhìn tôi ngạc nhiên: “ Chuyện này hơi ngộ à nha. Em có lỗi gì mà đi xin lỗi tên đó???Em chả làm gì để phải xin lỗi cả. Chuyện em an ủi Andrew là bình thường vì lúc đó em thấy tâm trạng hắn không được tốt. Gặp tui ở tình cảnh đó tui cũng thế. ”



Thầy Lâm nói tôi ngẫm nghĩ tôi thấy cũng phải nhưng tôi thấy áy náy về cái nhìn đầy tổn thương của Sinh khi thấy Andrew và tôi nơi hành lang. Tôi lên tiếng: “ Nhưng mà…lúc ấy Sinh rất cần em…mà em lại đi an ủi người đã làm tổn thương thấy ấy…” Thầy Lâm trừng mắt rồi tiếp tục phân tích cho tôi thấy cái áy náy của tôi và điều tôi định đi xin lỗi Sinh rất ư vô duyên: “Đó là chuyện riêng của họ. Họ cắn nhau thì họ phải tự giải quyết. Em rõ ràng là chỉ thấy Andrew buồn như vậy nên em an ủi anh ta. Điều ấy chả có gì sai cả.”



“Nhưng….em biết rõ chính Andrew là người tổn thương Sinh mà…Vì em núp sau cửa nghe thấy.”- Tôi lại cãi chỉ vì muốn bênh vực cho Sinh mà thôi. Thầy Lâm nhăn mặt và cú nhẹ vào đầu tôi: “Điên vừa thôi nhen… Giờ tui hỏi em nha, nếu là trường hợp em không núp ngay cửa mà vô tình thấy Andrew khóc mà không biết ngọn nguồn câu chuyện, với bản tính hay xúc động của một đứa con gái em mới an ủi. Còn chuyện Sinh, làm sao em biết mà an ủi. Chuyện hắn giận em rất ư là vô lý. Em không thấy à? Hắn muốn em an ủi thì hắn phải tìm em kể cho em nghe chứ.”



Nghe tới đây thì tôi cứng họng. Đúng là tại sao tôi không đặt trường hợp tôi không biết gì thì sao? Nhưng tôi vẫn thấy áy náy. Tôi lại cãi thầy Lâm một lần nữa: “ Nhưng rõ ràng là em đã núp ngay cửa…”. Thầy Lâm nổi doá quay qua đưa hai tay nhéo hai tai tôi: “Trời ơi, tui nói nãy giờ mà em không hiểu à? Chuyện em biết chuyện hay không biết chuyện không quan trọng.Cái quan trọng là em không có trách nhiệm đi xin lỗi vì em đã không an ủi Sinh. Chuyện tào lao. Người nào làm tổn thương người đó xin lỗi, em chỉ là kẻ ngoài cuộc thì đi xin lỗi làm gì?Hiểu chưa hở trời?”



Tôi nghe thầy Lâm nói mà nước mắt lại dâng lên ầng ậc, tôi nghẹn ngào: “ Nhưng mà…em nhìn thấy Sinh buồn em không cam tâm.Em thấy giống như em có lỗi vậy. Hơn nữa cái nhìn đó của Sinh làm em đau”. Nói thế xong tôi oà khóc đã đời. Thầy Lâm chép miệng thở dài và đưa cho tôi cái khăn giấy của thầy và vỗ vai tôi: “ Nín…nín khổ…yêu đương làm chi không biết…” Nghe thầy Lâm nói tôi giật thót mình nhìn thầy, đỏ mặt, tiếng khóc nín bặt: “ Sao…sao thầy biết ạ? Em…có nói.. gì đâu?”. Thầy Lâm cũng nhìn tôi chớp mắt như từ trên trời rơi xuống: “ Cái này lại còn vô duyên ác nữa. Thái độ của em thế có mù cũng thấy mờ mờ. Không yêu mắc gì người ta buồn, mình buồn theo? Tui biết từ cái hồi lần đầu tiên em làm café thành chè lúc gặp Sinh nơi quán nước lận kìa. Em bình thường có nể ai, xả láng luôn. Hôm đó tự dưng hiền hơn hoẵng.”



Nghe Lâm nói thế, mặt tôi đỏ lên tận mang tai. Hơ! Đúng vậy mà. Tôi đã lộ liễu đến thế sao? Tôi nhìn thầy Lâm đỏ mặt ấp úng: “ Em…em…”. Thầy Lâm mỉm cười, nháy mắt rồi vỗ vai tôi: “ Không sao đâu. Cứ giả vờ như tui không biết vậy. Hơn nữa học trò tui lớn rồi mà. Yêu ai là quyền của em chứ. Với lại Sinh dù là thầy cũng là con trai mà phải không? Con gái yêu con trai là bình thường thôi….Chuyện tự nhiên nó phải thế. Thôi đi rửa mặt rồi lên lớp học đi.Nhưng đừng mãi yêu rồi quên mất học hành nghen”
Tôi đứng lên chào thầy rồi bối rối lủi vào nhà vệ sinh để rửa mặt.
« 21 22 23 24 25 26 27 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 27 trong tổng số 39 trang

Đang xem: Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập - truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 27
Bài Ngẫu nhiên
- Tải game Thành Cát Tư Hãn online 2 mobile
- Bài thơ tình cực chất dành cho các bạn cua gái này
- Hình nền girl xinh chọn lọc phần ba
- Bài thơ tình yêu hay: Nếu một ngày
- Khi anh biết anh sai - Trung Quân - bài hát tình yêu hay - bài học cho sự giả dối trong tình yêu
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện thưa thầy em yêu anh full toàn tập, truyện tình yêu thầy giáo với nữ sinh viên hay, truyện tình giáo viên nữ sinh đẹp, đọc truyện tình yêu với thầy giáo phần 27 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved