Truyện tiểu thư và chàng lưu manh full toàn tập, đoc full truyện tiểu thư và chàng lưu manh, truyện teen dài tập hay, đọc truyện teen tiểu thư và lưu manh full chap phần 15

Truyện tiểu thư và chàng lưu manh full toàn tập, đoc full truyện tiểu thư và chàng lưu manh, truyện teen dài tập hay, đọc truyện teen tiểu thư và lưu manh full chap phần 15

•Ngày Gửi: 14,08,13 -23:30)
•Xem: 40383 lượt xem

Truyện tiểu thư và chàng lưu manh full toàn tập, đoc full truyện tiểu thư và chàng lưu manh, truyện teen dài tập hay, đọc truyện teen tiểu thư và lưu manh full chap phần 15


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 15

hại não quá ^ ^ )
Hai tuần, đó không phải khoảng thời gian quá dài nhưng cũng không quá ngắn để Lâm bình tâm lại…
Về anh…
Về tình yêu của cô….
Có vẻ cô đã trưởng thành hơn!
Cô không biết và cũng không muốn biết lí do anh phản bội cô. Nhưng, anh đã buông tay trước, thì cô cũng không hà cớ gì phải níu lấy bàn tay đó nữa. Cô sẽ sống một cuộc sống không anh. Tất cả sẽ ổn thôi mà… Chỉ là quên một người thôi mà… Điều đó dễ dàng với cô…
Và tình yêu, nếu nó khiến cô đau khổ vậy thì cô không cần!
I don’t need a man
I don’t need a man ( what)))
I don’t need a man
I don’t need a man ( jiinjja)………
Tiếng nhạc quen thuộc lại vang lên. Rât đúng lúc. Hình như cô rất có duyên với bài này… cô lẩm nhẩm hát theo, liếc nhìn số người gọi, là Mai:
- Chị Lâm ak? – Mai lo lắng. Hai tuần rồi cô không liên lạc gì được với Lâm
- ừ …
- Chị không cần giấu em! Chúng ta gặp nhau chị nhé…
- Ừ
- Vậy thì chị đến Trà Sữa 186 nhá
- Ừ! Vậy đi!
Lâm đồng ý. Cô đang tập sống một cuộc sống không có anh. Tại sao không?
Đường phố hôm nay vẫn thật nhộn nhịp. Nó như muốn chứng minh rằng, dù có chuyện gì nó vẫn tuần hoàn như trời đất vậy. Vì thế, mọi điều Lâm chỉ cần cố gắng sẽ làm được, Nhất định là thế!
- Chị Lâm! – Mai vẫy vẫy tay…
Lâm cười nhạt…
- Chị uống gì em gọi?
- Đen không đường!
Lâm muốn thử một ly đen không cho đường đắng đến cỡ nào? Có đắng bằng tình yêu không? Cô như thôi miên, chỉ nhìn chăm chú vào ly cà phê đang nhỏ giọt nếu như không có tiếng gọi của Mai:
- Chị Lâm! Chị thật sự không sao chứ?
- Ukm! Tất nhiên rồi!
- Anh Quân….
- Đừng có nhắc đến con người đó… chị quên rồi…!
- Không! Em biết chị vẫn chưa quên được anh ấy mà… Anh ấy, từ hôm chị bỏ đi cũng đổ đốn lắm. Còn uống rượu, hút thuốc, cả đánh nhau nữa… dì Ngân khóc nhiều lắm…
- Chị không quan tâm!
- Chị Lâm! Em không biết lí do gì anh ấy lại làm như vậy nhưng anh ấy yêu chị! Chị biết không? Chập chờn giữa những cơn say… anh ấy luôn gọi tên chị…
- Giả dối!
- Chị! Khi một mình… anh ấy lấy chiếc aó có nửa trái tim đã úa máu của mình ra, ngồi nhìn nó và khóc… Anh ấy luôn miệng **** mình là thằng tồi…
Một giọt nước mắt của Lâm rơi xuống, chảy vào ly cà phê cô đang uống dở.. Áo nửa trái tim, chẳng phải là áo đôi của hai người hay sao? Tại sao nó lại úa máu… Mà thôi! Có sao thì cũng không liên quan đến cô!
- Nếu em gặp chị chỉ để nói về anh ta thì chị về đây!
- Chị Lâm…! Chị Lâm!…
Lâm đi rồi. cô sợ nếu tiếp tục nghe những lời về anh thì cô không kiểm soát được bản thân! Cô lang thang… giữa đường phố đông người vậy mà thấy sao lạc lõng quá…!
Đúng như lời Lâm nói, Cô đang bắt đầu sống không anh. Cô đến trường trong tiếng xì xào thường thấy. Mặc kệ. Mệt mỏi đặt cái cặp lên bàn, cô nằm ủ rũ xuống, khẽ nhắm mặt ngủ nếu như không có tiếng của Trương Thiếu Hạo:
- Ê! Con khỉ? Cô sao đó….
“con khỉ… ?” . Tim Lâm chợt nhói. Hai từ đó chỉ anh mới gọi cô như vậy…
“….
- Tôi có tên có họ mà…. Sao anh cứ gọi tôi là khỉ hoài vậy… anh có thấy con khỉ nào đẹp như tôi không
- ều…. tự tin nhỉ…. Vậy gọi là khỉ mặt đẹp nhá….
- Thế tôi cũng gọi anh là khỉ mặt xấu…. cùng loại mới chơi nhau được chứ…
- Cô….cô….”
Kí ức lại ùa về như một cuốn băng quay chậm. Ngày ấy cô đã rất hạnh phúc…
Thiếu Hạo huơ huơ tay, Lâm chợt trở về với hiện tại:
- chuyện gì! Mà sau này cấm anh gọi tôi như vậy?
- ok… đừng có nóng ảnh hưởng đến nhan sắc!
- ..
- Chuyện đính hôn đó…
- Sao?
- Tôi tính hôm nay nói chuyện với họ nè..
- Họ là ai?
- Thì ba tôi với ba cô chứ gì nữa?
- Rồi sao?
- Rồi sao ư? Sao cô chẳng có một tí cảm xúc gì vậy?
- Kệ tôi! Anh làm gì thì làm.. tôi không quan tâm!
Trương Thiếu Hạo lầm bầm : “chẳng hiểu nổi tụi con gái nữa!”
Lâm lại thần người ra. Đúng tối hôm đó, cái tối mà ba cô bảo đính hôn với Thiếu Hạo… anh đã nói lời yêu cô! Giả dối!
“…..
- lúc đó anh như phát điên, chỉ muốn chạy lại bóp chết hắn ta. Làm sao hắn… hắn có thể… ôm cả thể giới của anh thế chứ… nhưng không hiểu sao lúc đó anh lại bình tĩnh đến thế! Xin lỗi em!….”
Giờ cô mới hiểu… chẳng có gì gọi là tình yêu cả…!
Ngay cả con người cô tin tưởng hơn cả bản thân mình cũng phản bội cô thì có cái gì đảm bảo cho hai chữ “Thật lòng” ?
Quân cũng trở lại trường. ít nhất đó là một sự trùng hợp!
Anh vẫn chưa hoàn thành vai diễn của mình. CHính xác, anh phải nhận được câu nói : “chia tay đi!” của Lâm…
Anh lại cười…
Đốn mạt!
Sân trường Nhất Đẳng rộng lắm! cớ sao bây giờ ngột ngạt đến vậy! Một bên là Lâm đối diện với Quân cùng một cô gái khác… Mắt cô có cái gì đó cay cay. Đã bao lần cô muốn gạt bỏ tất cả nhưng chẳng đủ can đảm, muốn chạy lại ôm lấy anh nhưng ánh mắt lạnh lùng của anh khiến tim cô như đông cứng. Cô sợ, sợ anh lại nói không cần cô. Sợ anh lại đẩy cô càng ra xa anh hơn. Vậy thì thôi… giả tạo chút, chắc sẽ đỡ đau hơn:
- Hi vọng anh sống tốt!
Rồi cô quay lưng lại…
Quân đứng đó. Chôn chân. Hai bàn tay buông thõng. Vở kịch của anh đã thành công. Thành công mĩ mãn. Đến nỗi anh không tin đó là sự thật… “anh sống tốt…” – lời nói nhẹ nhàng cớ sao đâm vào tim anh, buốt quá!
Tạm biệt!
“ những lời nói, hành động của anh có thể khiến em bị tổn thương, có thể khiến em hận anh trọn đời… nhưng em hãy tin rằng… anh yêu em là sự thật…!”
Ngày mai, khi nắng lên…
cô rảo bước trên phố, muốn tìm lấy cái cảm giác yên bình trong suốt thời gian sóng gió qua… chợt khựng lại trước một quầy lưu niệm nhỏ, nhìn hồi lâu…
con khỉ…!
Tim cô lại nhói. Nhớ anh! Cái nỗi nhớ gặm nhấm trí óc cô lúc nào không hay! Nhớ cái hơi ấm của anh khi tái tê mùa đông giá… nhớ cái nắm tay của anh khi chiều hè buông xuông. Nhớ anh cười, nhớ anh nói… nhớ cả cái nháy mắt tinh nghịch của anh! Muốn quên một người sao khó quá…
Bên kia đường, vô tình thôi, cũng có một người dừng lại. Vì ai đó… anh cũng nhìn thấy con khỉ, tim cũng cũng như ai bóp chặt. Cái dáng người nhỏ bé đó… đã bao lần anh mường tượng… cái anh nhìn thấy là nụ cười tỏa nắng của cô chứkhông phải cái quay lưng xa lạ như vậy… Hình như nó quá xa vời với anh, anh cố bao nhiêu cũng chẳng thể với tới…
Chợt.. cô bước đi
Trong vô thức, theo tiếng gọi của trái tim, anh cũng bước theo…
Cô đó… thật gần anh, chỉ cần anh bước thêm một bước là đuổi kịp cô nhưng… đôi chân anh như tê cứng lại… bàn tay chỉ cần giơ lên là chạm vào bóng hình cô nhưng nó không đủ sức…
Anh giật mình… Lâm gục xuống… trước mặt anh. Anh chạy như bay đến, hết sức lay và luôn miệng gọi tên cô…. Nhưng vẫn chỉ là cái nhắm mắt của cô.. anh điên cuồng… lo lắng… bế cô ngay vào bệnh viện…
- Không sao! Chỉ bị suy nhược quá thôi! Người nhà cần quan tâm hơn!
Lời nói của bác sĩ không làm Quân an lòng. Nhìn cô nằm đó, thật nhỏ bé, yếu ớt, anh khóc. Chắc chắn tại anh không ra gì nên cô mới vậy…
Lâm thiếp đi nhưng cô vẫn cảm nhận được cái gì đó thật gần gũi, ấm áp… và rất “ Quân” . Choàng tỉnh dậy, cô ngơ ngác nhìn xung quanh, tất cả chỉ là một màu trắng lạnh lẽo. Nhưng, vương đâu đó hơi bàn tay ấm léo chăn đắp cho cô, cái hôn nhẹ nhàng trên má… Nhất định anh đã ở đây! Cô vùng hẳn dậy…. gỡ hết mấy cái dây chuyền nươc lằng nhằng, chạy đi trong hi vọng. Hi vọng anh quay trở lại. Hi vọng những gì cô mới trải qua chỉ là một cơn ác mộng
Cô đảo mắt nhìn quanh. Tất cả chỉ là những ánh nhìn xa lạ của những người không quen biết…. Vậy là anh đi thật rồi… rời xa cô mãi mãi….
Từ phía xa, khuất sau bức tường, Quân nép mình, ứa nước mắt. Lúc đó anh chỉ kịp đặt nhẹ một nụ hôn lên má cô rồi vội vàng rời đi sợ cô thức giấc.
Khoảng cách giữa hai người, nói gần cũng thật gần, chỉ cách mấy bước chân. Nói xa cũng không sai khi có một bức tường vô hình cứ chắn ngang giữa họ. Liệu có phải sự lựa chọn của Quân là sai? Liệu nó có đẩy anh và cô vào một con đường không lối thoát? Mọi chuyện sẽ đi về đâu nếu Quân nói cho Lâm biết toàn bộ sự thật, rằng chính ba cô là người giết cả nhà anh? Liệu cô có vượt qua được cú sốc này? …. Anh lắc đầu chán nản!!!
Ra viện, Quân khong đến trường mà về thẳng nhà. Lúc này cô muốn ngủ một lúc, quên hết mọi chuyện!
- Thằng nhóc Quân đó biết hết mọi chuyện rồi sao? Cũng đã đến lúc rồi! chiều nay hẹn nó 3h ở Highland đi! Ta sẽ chấm dứt mọi chuyện tại đây trước khi con Lâm biết hết sự thật….
Cánh cửa khép hờ đủ để Lâm thấy mọi việc… ba cô đang nói chuyện với chú quản gia. Điều duy nhất khiến cô thắc mắc là cái tên Quân – liệu có phải anh hay không? Tại sao không thể cho cô biết? …. Đầu cô như muốn nổ tung lên!
Chiều…
Quân đi đi lại lại… chiếc áo đôi vẫn treo trên tường, giản dị, vẫn đẹp nhưng đẹp theo một cách khác…Đắn đo một lúc, anh lấy chiếc áo đó, mặc vào. Ngày hôm nay kết thúc mọi việc nên anh cũng muốn mặc chiếc áo này lần cuối, có thể chẳng bao giờ có cơ hội một lần nữa…. Chiếc áo, mỏng manh thôi nhưng chứa đựng ngàn nỗi nhớ…
Chiếc áo như lôi anh về tối hôm đó….
Quân lặng lẽ rời khỏi bar sau khi đã uống chục chai … đôi chân bước vô thức, chẳng biết sẽ đi về đâu… Nhà Lâm! Chính xác anh đã đến nhà cô…cũng chẳng nhớ tại sao anh lại đến được đó… Ngước mắt lên nhìn về phía phòng cô – một màu tối thui! Chắc có lẽ cô đã ngủ! Anh quay về. Vậy là được rồi, anh chỉ muốn ngắm cô
« 14 15 16 17 18 19 20

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 15 trong tổng số 20 trang

Đang xem: Truyện tiểu thư và chàng lưu manh full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tình yêu đẹp
Cùng chủ đề:
Truyện Cốt cách mỹ nhân full
Truyện Mạnh Mẽ Khi Yêu full
Truyện Gấu ơi về với em full
Truyện Thiên thần luôn bên em full
Truyện tiểu thư và chàng lưu manh full toàn tập, đoc full truyện tiểu thư và chàng lưu manh, truyện teen dài tập hay, đọc truyện teen tiểu thư và lưu manh full chap phần 15
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện: Văng em là con đĩ của ai hả ảnh?
- Chia sẻ bài hát tiếng trung hay nhất tôi đã nghe: Dong thoai!!!
- Truyện: Chưa bao giờ được đền ơn bố
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
- Jingle Bells - Bài hát tiếng Anh noel quen thuộc mỗi mùa giáng sinh về do Boney M trình bày
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thư và chàng lưu manh full toàn tập, đoc full truyện tiểu thư và chàng lưu manh, truyện teen dài tập hay, đọc truyện teen tiểu thư và lưu manh full chap phần 15 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved