Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 105

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 105

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167481 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 105


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 105

nói chuyện giữa Hoàng Tuấn Kiệt và người đàn ông tên Hoàng. Tuy hơi buồn vì hắn sắp được người nhà đến đón, nhưng Trác Phi Tuyết cố nén nỗi đau vào trong, gượng nở một nụ cười, nói: “Đây là bệnh viện Lan Châu.” Ngoài ra Trác Phi Tuyết còn nói rõ cho hắn biết bệnh viện đang nằm trên thành phố và khu vực nào.

Hoàng Tuấn Kiệt nói lại cho ông Hoàng nghe. Trao đổi thêm vài câu với ông Hoàng, Hoàng Tuấn Kiệt cúp máy và trả lại điện thoại cho Trác Phi Tuyết.

Trác Phi Tuyết run run cầm lấy chiếc điện thoại trên tay Hoàng Tuấn Kiệt. Khi hai năm đầu ngón tay chạm nhẹ vào lòng bàn tay Hoàng Tuấn Kiệt, có một luồng điện chạy dọc thân thể Trác Phi Tuyết.

“Anh…anh đã đói chưa? Có muốn ăn gì không?” Trác Phi Tuyết đút điện thoại vào túi xách, ngượng ngùng hỏi Hoàng Tuấn Kiệt.

“Anh không thấy đói.” Hoàng Tuấn Kiệt lắc đầu, cười đáp.

Hai người rơi vào im lặng. Trác Phi Tuyết là một cô gái hay ngượng ngùng, ít khi nói chuyện và tiếp xúc với người lạ, hơn nữa với người mà mình thích, lại càng không biết phải nói gì.

Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, hắn nheo mắt nhìn Trác Phi Tuyết. Ngay lần đầu tiên mới gặp mặt Trác Phi Tuyết, hắn đã coi Trác Phi Tuyết là một cô em gái nhỏ, dễ thương và ngoan hiền.

Quá mệt mỏi, chỉ mở mắt được một lúc, Hoàng Tuấn Kiệt dần dần chìm vào giấc ngủ sâu. Khuôn mặt tuấn tú, màu da hơi sạm đen của hắn vì mất máu đã chuyển sang màu trắng nhợt.

Trác Phi Tuyết ngây ngẩn cả người, ngồi ngắm nhìn Hoàng Tuấn Kiệt nhắm mắt ngủ. Trong lòng Trác Phi Tuyết có biết bao nhiêu điều muốn nói cho Hoàng Tuấn Kiệt biết. Nhưng khi gặp mặt, Trác Phi Tuyết lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Hoàng Tuấn Kiệt vừa mới gọi điện, chưa đầy một tiếng, ông Hoàng và mấy người vệ sĩ mặc vét đen đã đến đón Hoàng Tuấn Kiệt đi.

Biết Trác Phi Tuyết là ân nhân cứu mạng của Hoàng Tuấn Kiệt, ông Hoàng đã khẩn khoản mời Trác Phi Tuyết đến tư gia nhà họ Hoàng làm khách. Trác Phi Tuyết định từ chối, nhưng thiết nghĩ, hiếm mới có cơ hội được gần gũi với Hoàng Tuấn Kiệt, nên đã nhận lời.

Tin tức Hoàng Tuấn Kiệt chẳng những chưa chết, hơn nữa còn được cứu sống và đang trên đường trở về nhà, nhanh chóng được báo cáo lại cho người đứng trong bóng tối. Người bí ẩn đó đã lạnh lùng ra lệnh, phải sớm diệt trừ Hoàng Tuấn Kiệt. Nếu không sẽ thuê người khác và báo cảnh sát khai trừ bỏ tổ chức sát thủ.

Hoàng Tuấn Kiệt có thể thoát chết hai lần, nhưng không có nghĩa là hắn có thể thoát được lần thứ ba, và lần thứ tư. Xem ra tính mạng của hắn vẫn trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc. Hắn chỉ an toàn, khi người đứng đằng sau thuê bọn sát thủ giết hắn, bị bắt. Buổi chiều, người đi theo dõi Châu Kiệt Phong đã báo cáo lại toàn bộ cho Vũ Gia Minh nghe, đồng thời anh ta còn giao cả máy ghi âm và ảnh chụp đã được rửa cho Vũ Gia Minh.

Sau khi nghe xong đoạn băng ghi âm, và xem hết hơn 10 tấm ảnh, Vũ Gia Minh nhếch mép cười nhạt, tay vỗ bàn: “Đào Tuyết Viên! Cô đúng là kẻ không biết tốt xấu! Tôi đã nhường cho cô một con đường sống khá giả, nhưng cô lại không muốn. Cô muốn tôi đích thân ra tay thì cô mới hiểu được là tốt nhất không nên động vào đồ của tôi chứ gì?”

Vỗ thật mạnh xuống mặt bàn, Vũ Gia Minh trầm giọng bảo Trợ lý Tân đứng bên cạnh: “Chuẩn bị xe cho tôi. Tôi cần đến nhà Châu Kiệt Phong một chuyến.”

Trợ lý Tân lau mồ hôi trán, ngập ngừng nửa muốn nói nửa lại không dám.

Vũ Gia Minh cau mày, trừng mắt, quát Trợ lý Tân: “Không mau đi làm nhiệm vụ tôi giao phó đi? Còn ngơ ngác đứng ở đấy làm gì?”

“Cậu chủ!” Trợ lý Tân run giọng, liên tiếp dùng khăn tay lau mồ hôi trán: “Có điều này tôi không biết là có nên nói hay không?”

“Nói mau!” Vũ Gia Minh hiện giờ đang bị nộ khí công tâm. Hắn không thích nghe chuyện dài dòng.

“Việc cô Tú Linh bị mất trí nhớ, chắc cậu chủ cũng rõ. Nếu cậu chủ đột nhiên xông thẳng vào nhà Châu Kiệt Phong mang người đi, e rằng không thích hợp. Tôi sợ cô Tú Linh sẽ tin những gì mà Châu Kiệt Phong nói, hơn là tin cậu chủ.” Trợ lý Tân nuốt nước bọt. Mặc dù rất sợ Vũ Gia Minh, nhưng những gì cần phải nói vẫn phải nói ra. Đi theo Vũ Gia Minh gần 10 năm nay, cũng có ít nhiều tình cảm và giao tình.

Vũ Gia Minh lắng nghe những gì mà Trợ lý Tân nói. Ban đầu, hắn thấy rất bực mình và phiền chán. Nhưng sau đó, hắn thấy Trợ lý Tân nói đúng. Tú Linh hiện giờ đang mất trí nhớ. Châu Kiệt Phong là người duy nhất ở bên cạnh chăm sóc Tú Linh hơn nửa tháng qua. Mặc kệ Châu Kiệt Phong chính là người đã đâm vào Tú Linh, nhưng hơn nửa tháng vừa qua Châu Kiệt Phong đã có đủ thời gian để nhồi nhét vào đầu Tú Linh những thông tin sai sự thật. Nếu hắn muốn danh chính ngôn thuận mang Tú Linh trở về và khiến Tú Linh tin rằng hắn mới chính là người yêu của mình, hắn cần phải tìm cách khác khôn ngoan hơn.

Vũ Gia Minh rơi vào trầm tư, khủy tay chống bàn.

“Nói ra được những điều này, chắc cậu đã nghĩ ra được cách gì đó?” Vũ Gia Minh lừ mắt nhìn Trợ lý Tân. Ánh mắt của hắn ngụ ý, nếu Trợ lý Tân không nghĩ ra được cách gì đó, thì sẽ không sống yên với hắn.

Trợ lý Tân toát mồ hôi vì sợ.

“Theo tôi thấy, chúng ta không nên đánh trực diện, mà nên tiến hành một cách ngầm ngầm.” Lau mồ hôi trên trán, Trợ lý Tân kích động nói, đôi mắt lóe lên những tia nhìn sắc bén.

“Có ý gì?” Vũ Gia Minh dựa cằm vào lòng bàn tay, hứng thú nhìn Trợ lý Tân.

“Nghĩa là chúng ta sẽ ngấm ngầm bắt cóc cô Tú Linh. Sau đó sẽ cho người lần lượt xử Châu Kiệt Phong và Đào Tuyết Viên.” Trợ lý Tân nói một hơi không ngừng nghỉ. Vừa nói vừa quan sát sắc mặt của Vũ Gia Minh.

Vũ Gia Minh nhếch mép. Một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên môi hắn. Hắn nhìn Trơ lý Tân bằng đôi mắt tán thưởng: “Ý tưởng này không tồi. Nhưng có điều, Tú Linh suốt ngày bị Châu Kiệt Phong nhốt trong nhà, chúng ta làm sao mà ra tay.” Thật ra Vũ Gia Minh đã nghĩ ra cách, nhưng hắn thích nghe người khác nói hơn.

“Chúng ta sẽ dụ người làm trong nhà mang cô Tú Linh ra ngoài đi dạo. Lúc đó chúng ta sẽ phục kích sẵn ở bên ngoài, và mang cô ấy đi.” Trợ lý Tân mỉm cười, tự tin nói ra kế hoạch của mình.

Vũ Gia Minh cười, khóe môi hắn cong cong: “Xem ra từ lúc đi theo tôi, cậu đã tiếp thu được nhiều bài học bổ ích.”

Lời nói nửa khen nửa giễu cợt của Vũ Gia Minh, khiến Trợ lý Tân xấu hổ đỏ mặt.

“Được rồi, kế hoạch cứ theo như thế mà làm.” Vũ Gia Minh chốt lại câu cuối: “Tuy nhiên cần phải thay đổi một chút.”

Trợ lý Tân chăm chú lắng nghe Vũ Gia Minh nói. Vừa nghe Trợ lý Tân vừa nhìn Vũ Gia Minh bằng con mắt kính phục. So về trí thông và cách dùng mưu mẹo, Trợ lý Tân chỉ là một học sinh tiểu học. Còn Vũ Gia Minh đã được liệt vào hàm giáo sư.

Đã phân công đâu vào đó, và an bài ổn thỏa, Vũ Gia Minh nhẹ thở ra một hơi thật dài. Chỉ nay mai thôi, Tú Linh sẽ sớm trở về bên hắn. Mà cũng không mất nhiều thời gian lâu như thế. Với kế hoạch mà hắn đã vạch ra, chẳng mấy chốc Tú Linh lại ngoan ngoãn là một thú cưng được hắn yêu thương và chiều chuộng.

“Tú Linh! Hãy chờ đấy, nhất định tôi sẽ đưa cô trở về bên cạnh tôi.” Vũ Gia Minh nghiến răng, mắt căm phẫn phóng điện về phía trước: “Châu Kiệt Phong! Nếu cậu dám động chân động tay vào người Tú Linh, dù chỉ là một sợi tóc, tôi tuyệt đối không tha cho cậu.”
Kể từ lúc gặp mặt và nói chuyện với Đào Tuyết Viên, Châu Kiệt Phong không còn tâm tư để làm việc. Hắn đã bỏ dở công việc của buổi chiều, để lái xe về nhà. Ngay cả tài xế là ông Cao, hắn cũng không cần.

Hắn sợ, rất sợ, sợ rằng Tú Linh sẽ nhanh chóng nhớ ra được mình là ai. Hơn nữa nguy cơ từ phía Vũ Gia Minh là lớn nhất. Vũ Gia Minh là một kẻ thâm trầm, khó đoán, thủ đoạn có thừa. Một kẻ ích kỉ, tự cao tự đại như Vũ Gia Minh làm sao có thể để cho người khác động tay động chân vào đồ vật của mình.

Điều đáng sợ nhất là cho đến tận thời điểm này, Vũ Gia Minh không có bất cứ một hành động hay động tĩnh gì cả. Người ta nói chỉ tìm được sơ hở của đối phương, khi người đó hành động. Nhưng đằng này, Vũ Gia Minh lại án binh bất động. Hắn không nói rõ Tú Linh là người yêu của hắn, cũng không làm gì để chứng tỏ Tú Linh thuộc về hắn, thậm chí một biểu hiện ghen tuông và tức giận cũng không có.

Được hay, hắn đã không còn cần một thú cưng như Tú Linh nữa rồi? Càng nghĩ Châu Kiệt Phong càng thấy rối rắm, càng thấy khó hiểu, giống như đã rơi vào sương mù.

Lái xe trở về đến nhà, Châu Kiệt Phong giao chìa khóa xe cho ông quản gia, nhanh chân đi vào trong nhà tìm Tú Linh. Mới xa Tú Linh có hơn 10 tiếng đồng hồ, hắn đã thấy nhớ Tú Linh rồi. Nếu mai sau Tú Linh nhớ ra được mình là ai, và quay trở về bên cạnh Vũ Gia Minh. Hắn không biết mình sẽ sống như thế nào trong những ngày sắp tới?

“Tú Linh!” Vừa đặt chân vào phòng khách, Châu Kiệt Phong nôn nóng, lên tiếng gọi Tú Linh.

Tú Linh đang cùng hai cô giúp việc lau chùi nhà cửa trên lầu hai. Tiếng nói chuyện, cười đùa vọng xuống lầu, lọt vào tai Châu Kiệt Phong.

Châu Kiệt Phong mỉm cười, thở ra một hơi nhẹ nhõm khi nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Tú Linh. Vậy là Tú Linh vẫn còn ở bên cạnh hắn. Tú Linh chưa đi đâu cả.

“Tú Linh!” Châu Kiệt Phong bước lên cầu thang, vừa đi vừa gọi tên Tú Linh.

Đang lau hành lang, nghe tiếng gọi của Châu Kiệt Phong, Tú Linh ngẩng đầu, mỉm cười tươi như hoa nở, miệng ấp úng: “Anh Kiệt Phong!”

Chỉ một tiếng nói của Tú Linh thôi cũng đủ khiến Châu Kiệt Phong
« 105 106 107 108 109 110 111 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 105 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 105
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện Mình chia tay rồi mà Em...
- Game đua xe máy 3D - Moto Racing - giao diện thực tế cực đẹp trên mobile s40 java (nóng)
- Nữ giới, vùng kín bị tổn thương gây đau khi quan hệ
- Nụ hôn trong mưa - Đông nhi - Nghe để cảm nhận dư vị ngọt ngào, đắng cay tình yêu
- Ghi âm: Gọi điện thoại ép yêu rất chai mặt, anh em xem cách của thằng này mà tham khảo! hehe!
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 105 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved