Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 108

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 108

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167029 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 108


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 108

vừa cố gắng tìm một chỗ nấp cho hai người.

“Đùng!” , “Đoàng!” Những tiếng súng không ngừng vang lên. Tiếng hò hét, tiếng cây rừng bị giẵm đạp vang lên như sấm dậy, giống như một đoàn quân chuẩn bị vây lấy Trác Phi Dương và Thư Phàm vào ổ mai phục.

Đến một sườn dốc, do không kịp phanh gấp, cả Thư Phàm và Trác Phi Dương đều lăn xuống sườn dốc. Trác Phi Dương vội ôm lấy Thư Phàm vào lòng, cố gắng dùng thân thể mình ngăn vật cản và cố gắng không để Thư Phàm bị va chạm nhiều.

Thư Phàm trong lúc hoảng hốt đã ôm chặt lấy Trác Phi Dương, mắt nhắm tịt lại, bên tai văng vẳng nghe tiếng gió rít gào, tiếng nói trầm tĩnh của Trác Phi Dương.

Hai người lăn càng lúc càng nhanh.

“Bốp!” , “Rầm!” , “Bịch!” Những âm thanh khô khốc do thân thể của hai đập vào gốc cây và chướng ngại vật, tạo nên những tiếng nghe thật rùng rợn, cảm tưởng xương sườn của cả hai đã gãy nát, còn cơ thể giống như miếng bánh đúc đã bị nghiến nát trong máy xay.

Lăn, lăn, cả hai không biết đã bị va đập bao nhiêu lần, không biết đã chịu bao nhiêu vết thương vào cơ thể. Đến khi một tiếng “Phịch!” và “Rầm!” vang lên, cả hai bị ngã vào một đầm lầy, có cát lún.

Bị va đập quá nhiều lần, Thư Phàm và Trác Phi Dương sớm đã thần trí lơ mơ, đến khi ngã xuống đầm lầy, có cát lún, cả hai đã ngất xỉu.

Tiếng con chim hải âu kêu lên những âm thanh thê lương, ngập cả núi rừng. Tiếng kêu của nó đã đánh động đến bọn thú lớn, thú nhỏ trong rừng, chim muông bay tán loạn.

Con chim hải âu đậu trên vai Thư Phàm, miệng nó kêu “gừ gừ” , đầu thân thiết cọ cọ vào má Thư Phàm, còn mỏ chọc chọc vào mũi Thư Phàm, hằng mong Thư Phàm nhanh chóng tỉnh lại. Hiện giờ cơ thể của cả hai đang lún dần xuống cát. Nếu không sớm tỉnh lại, cả hai sẽ sớm bị cát nuốt chửng xuống tận đáy. Lúc đó dù có tỉnh lại cũng không còn h
y vọng có thể cứu sống được nữa.

Thư Phàm bị thương nhẹ hơn Trác Phi Dương, nên một lát sau, dưới sự vày quấy của con chim hải âu, Thư Phàm nặng nề mở mắt, mí mắt chớp chớp mấy cái, cả cơ thể đau nhức như ai dần.

Ban đầu, Thư Phàm sửng sốt khi thấy mình và Trác Phi Dương đứng chôn chân trong cát. Chỉ hơi cử động một chút, cơ thể Thư Phàm lại bị lún sâu xuống. Mãi một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm mới hiểu mình và Trác Phi Dương bị rơi xuống một hố cát lún ở phía sau khu rừng.

Quay sang nhìn Trác Phi Dương vẫn còn mê man chưa tỉnh, mắt Thư Phàm đỏ hoe, từng giọt từng giọt lăn dài xuống má. Thư Phàm không muốn chết ở đây, nhất là chết trong tình huống lãng nhách này. Thư Phàm tự trách bản thân mình quá ham vui và mải chơi, nên mới khiến cả hai rơi vào hoàn cảnh này.

“Nếu mình nghe lời Trác Phi Dương, không mải hái hoa bắt bướm, không tìm các loại thảo dược, thì hay biết mấy. Nếu mình chịu nghe lời hắn, sớm tìm một chỗ nấp an toàn, có phải mình và hắn không bị lăn lông lốc từ trên sườn núi, rơi xuống hố cát lún này không.”

Thư Phàm khóc, nước mắt ràn rụa trên khóe mi. Trái tim Thư Phàm đập gấp gáp trong lồng ngực. Càng tự trách bản thân mình bao nhiêu, Thư Phàm càng thấy mình và Trác Phi Dương không đáng bị ông Trời trừng phạt như thế này.

Nhìn bãi cát lún đen ngòm, càng lúc càng nuốt lấy mình và Trác Phi Dương xuống dưới, Thư Phàm thở dài. Bị ngã xuống đây, coi như hết cách. Cả hai sẽ sớm chết vì bị cát nuốt xuống tận đáy, nếu không cũng sớm bị thú dữ trong rừng ăn thịt, bị bọn sát thủ cho mỗi người một phát vào đầu, mà cũng có khi chúng đâu cần tốn đạn như thế. Mình và anh ấy bị giết chết một cách từ từ như thế này, không phải càng khiến bọn chúng đắc ý và sung sướng hơn sao?

Điều khiến Thư Phàm thấy an ủi duy nhất là con chim hải âu vẫn còn đang ở bên cạnh. Nó thể hiện tình yêu bằng cách không ngừng cọ vào mặt Thư Phàm, miệng luôn mồm kêu “gừ gừ”

Thư Phàm rất muốn rút tay dưới cát lên để xoay đầu con chim hải âu, nhưng lại sợ khiến cát lún sâu thêm, nên không dám động đậy. Thư Phàm chỉ còn biết nhìn nó bằng ánh mắt biết ơn và thương yêu, lòng cầu mong nó sớm trở về với biển, và sống một cuộc đời bình an. Tất cả những gì mà Thư Phàm có thể làm cho nó lúc này chỉ có thế.

Máu rỉ ra từ vết thương trên trán Trác Phi Dương. Thư Phàm kinh sợ, lúc này mới để ý trên khuôn mặt tuấn tú của hắn bị cào rách nhiều chỗ. Do ngã xuống bùn đen, nên Thư Phàm không nhìn rõ. Khi ngửi được mùi máu tanh, Thư Phàm mới biết hắn bị thương.

Thư Phàm tay chân luống cuống, muốn chạm vào hắn, muốn lôi hắn thoát ra khỏi hố cát lún, muốn băng bó vết thương trên mặt hắn, nhưng đành lực bất tòng tâm. Sợ rằng, chỉ cần cử động một chút sẽ khiến cả hai nhanh chóng xuống địa phủ hơn.

“Nếu không sớm được băng bó, hắn sẽ chết vì mất máu.” Trong lòng Thư Phàm không ngừng gào thét, nước mắt chảy ra càng lúc càng nhiều. Nước mắt đã rửa trôi đi nhưng bụi bẩn bám trên khuôn mặt Thư Phàm.

Thời gian chầm chậm trôi, cơ thể Trác Phi Dương và Thư Phàm đã bị lún xuống đến ngang ngực. Chỉ cần thêm một lúc nữa, cả hai sẽ bị cát nuốt chửng.

Trời ngả về chiều, từng chiếc lá màu vàng bay bay trong gió. Tiếng con chim hải âu lại vang lên những tiếng kêu thê lương. Nó sải cánh bay trên đầu Trác Phi Dương và Thư Phàm. Gió rít gào, từng đôi từng đôi chim bay ra bay vào. Chẳng mấy chốc xung quanh hố cát Thư Phàm và Trác Phi Dương đang đứng, có hơn chục thú nhỏ đang đứng xung quanh. Chúng hiếu kì nhìn Thư Phàm và Trác Phi Dương. Hình như chúng đang chờ một điều gì đó. Trên không trung, chim chóc kéo đến càng lúc càng nhiều. Bóng của chúng in xuống đất, đã che khuất đi ánh sáng mờ nhạt của trời chiều. Thư Phàm giật mình, ngước mắt nhìn đàn chim khổng lồ đang bay trên đỉnh đầu. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Thư Phàm sẽ cho rằng đây là hình ảnh chỉ xuất hiện trong phim ảnh, do đạo diễn dựng nên.

Đàn chim kêu lên những âm thanh hỗn loạn và khó hiểu. Hiện tượng kì lạ này, khiến Thư Phàm ngây ngẩn cả người, ngay cả nỗi sợ hãi cũng bị dẹp sang một bên. Bây giờ trong lòng Thư Phàm chỉ có một sự hiếu kì mãnh liệt. Thư Phàm muốn tìm hiểu nguyên nhân vì sao chim chóc lại kéo tất cả về đây.

Tiếng kêu của những chú chim đầy đủ màu sắc, kích cỡ và ngôn ngữ, khiến Trác Phi Dương bừng tỉnh. Ý nghĩ đầu tiên mà hắn nhớ đến là Thư Phàm, hắn muốn kiểm tra xem Thư Phàm có bị làm sao không, và có còn ở bên cạnh mình không.

Thấy Thư Phàm đứng bên cạnh mình, tay hai người vẫn còn đang nắm lấy nhau, cả hai đang bị chôn đứng dưới cát lún, trên đầu có hơn mấy nghìn con chim lớn nhỏ đang bay vòng vòng. Trác Phi Dương kinh ngạc đến mức mắt mở to hết cỡ, mồm há hốc, ngay cả âm thanh muốn kêu lên một tiếng cũng quên. Lần đầu tiên hắn mới gặp phải trường hợp kì lạ này. Bỗng chốc, hắn quay sang nhìn Thư Phàm. Kể từ khi gặp Thư Phàm, những chuyện kì lạ này liên tiếp xảy ra.

Đầu tiên là sự xuất hiện của con chim hải âu. Nó chẳng những nghe hiểu được tiếng người, mà nó còn có trí khôn như một người trưởng thành. Lúc này, là sự xuất hiện của một đàn chim khổng lồ, giống như lời dị sấm trong truyền thuyết. Phải chăng…?

Trác Phi Dương nhìn Thư Phàm. Đầu bị thương nhiều chỗ, mất máu khá nhiều khiến hắn xây xẩm mặt mày. Ngay cả suy nghĩ cũng mờ mờ ảo ảo, như đã ăn phải thứ quả lạ trong khu rừng.

Thư Phàm tập trung vào nhìn đàn chim kì lạ đến mức không biết rằng Trác Phi Dương đã tỉnh lại.

Ngắm nhìn đàn chim một lúc, Thư Phàm lẩm bẩm trong miệng: “Lạ nhỉ! Tại sao lũ chim lại tập trung lại đây? Rõ ràng nơi này không có gì dị thường cơ mà?”

“Tôi nghĩ chắc là do con chim hải âu đã gọi bọn chúng tới.” Trác Phi Dương ngửa cổ nhìn lên trời, miệng thều thào trả lời Thư Phàm.

“Có lẽ anh nói đúng.” Nói xong rồi, lúc này Thư Phàm mới bàng hoàng quay sang nhìn Trác Phi Dương. Thấy hắn đã tỉnh. Ban đầu, Thư Phàm ngơ ngác nhìn hắn. Ngay sau đó, Thư Phàm nước mắt ràn rụa, run giọng hỏi: “Anh…anh không sao chứ? Anh thấy trong người thế nào? Có đau lắm không?”

Trác Phi Dương mỉm cười, lắc đầu trấn an Thư Phàm: “Tôi thấy trong người khỏe. Tuy hơi đau nhức một chút, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.”

Thư Phàm vẫn nước mắt nhạt nhoà trên khóe mi, miệng tự oán trách chính bản thân mình: “Tất cả là tại tôi. Nếu tôi nghe lời anh, sớm rời đi một chút, có lẽ hai chúng ta không rơi vào kết cục này.”

“Cô đừng nói thế.” Trác Phi Dương cười, nheo mắt nhìn Thư Phàm: “Dù chúng ta có thể thoát được hôm nay, nhưng không thể thoát được ngày mai. Đây là thử thách mà ông Trời bắt chúng ta phải trải qua.” Mặc dù đã không còn sức lực để nói chuyện, nhưng hắn vẫn giữ được thái độ điềm tĩnh và tinh thần vững vàng như núi.

Thư Phàm bị tinh thần, lời nói và nụ cười trên môi hắn cổ động. Gật đầu thật mạnh, Thư Phàm chân thành nói: “Kiếp này được gặp một người giống như anh, coi như tôi đã không sống uổng.”

Đôi mắt Trác Phi Dương trở nên thâm thúy, nụ cười trên môi hắn càng thêm rực rỡ giống như ánh mặt trời: “Nếu chúng ta phải chết ở đây, cô có hối hận không?” Một ánh sáng màu pha lê vừa mới lóe lên trong mắt Trác Phi Dương, rồi nhanh chóng biến mất.

Thư Phàm ngẩn người nhìn Trác Phi Dương. Mất một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm cũng không thốt nổi nên lời. Thật lòng, Thư Phàm không biết phải trả lời Trác Phi Dương như thế nào. Chết thì ai mà chẳng sợ. Nhưng có một người sắp đối diện với cái chết gần trong gang tấc, hơn nữa phải chịu cảnh chết
« 105 106 107 108 109 110 111 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 108 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 108
Bài Ngẫu nhiên
- So Goodbye - JongHyun - Bài hát nhac Hàn hay, rất hay, đầy cảm xúc
- Ảnh sexy girl nhìn không chịu được
- Mẹ ơi ft. 1Pieces - 2See - Bài RAP rất xúc động về mẹ yêu
- Bùa yêu - khả năng kỳ diệu giúp con người có thể yêu nhau chung thủy, đoàn kết và sống chết vì nhau
- SHARE 1 em hàng cực ngon, nuột từ đầu đến chân, không xem phí cuộc đời
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 108 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved