Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 109

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 109

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167254 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 109


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 109

từ từ giống như Trác Phi Dương, mà vẫn ung dung coi như không. Thư Phàm thấy ngưỡng mộ và khâm phục tính cách quả cảm và gan dạ của hắn.

Thư Phàm mỉm cười, nụ cười tươi mát hơn gió xuân. Tuy là hơi tiếc nuối vì phải chết trẻ như thế này, hơn nữa còn không được hoàn thành tâm nguyện trở thành một bác sĩ tài giỏi, chữa được khỏi bệnh tật cho nhiều người, không còn cơ hội để gặp mặt người thân lần cuối.

Nhưng Thư Phàm thấy lòng mình thật ấm áp. Trong lúc khó khăn, đối diện với vấn đề sinh tử, có thể gặp được một người chí tình chí lý như Trác Phi Dương, Thư Phàm đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Nhìn nụ cười trên môi Thư Phàm, Trác Phi Dương đã hiểu Thư Phàm muốn nói gì. Đôi khi ánh mắt và nụ cười của một người còn quan trọng hơn cả những lời mà người đó muốn nói.

Dưới cát sâu, tay Trác Phi Dương siết chặt lấy tay Thư Phàm. Bốn mắt nhìn nhau, ý nghĩ tương thông, tình cảm dào dạt. Họ bắt đầu thấy chết không còn đáng sợ nữa, mà rất vui vẻ chờ đón cái chết đến với mình. Sống làm sao, thì chết như vậy. Mỗi người đều có con đường cần phải đi. Dù là ngắn hay dài, cũng phải cố gắng sống cho thật tốt, sống không uổng phí. Thư Phàm và Trác Phi Dương tự xét bản thân đã không sống uổng, không sống phí, tuy còn nhiều tâm nguyện chưa làm được, nhưng đối với họ thế là đã đủ rồi.

Bỗng… “Phạch!” , “Bạch!” Một sợi dây thừng khá dài được đàn chim thả trước mặt Thư Phàm và Trác Phi Dương.

Cả Thư Phàm và Trác Phi Dương sửng sốt hết nhìn sợi dây thừng lại quay sang nhìn vào mắt nhau. Cả hai không hiểu sợi dây thừng này từ đâu bay đến.

Lúc ngước mắt nhìn đàn chim đang bay lơ lửng trên không, và nhìn bọn thú lớn thú nhỏ đứng xung quanh hố cát. Nghe thấy tiếng kêu của con chim hải âu, cả hai mới hiểu con chim hải âu đã nhờ thú và chim muông sống trong rừng cứu sống mình.

Vừa cảm động vừa biết ơn con chim hải âu, Trác Phi Dương chuyển sợi dây cho Thư Phàm, miệng hối thúc: “Cô đi lên trước đi!”

“Không! Anh đi lên trước đi!” Nhớ Trác Phi Dương đang bị thương, Thư Phàm không muốn hắn bị ngâm lâu trong cát lún.

“Cô lên trước đi. Có như thế, cô mới giúp tôi được chứ?” Trác Phi Dương mỉm cười, động viên Thư Phàm.

Nghe Trác Phi Dương nói có lí, Thư Phàm nói nhanh: “Được rồi! Anh chờ tôi một chút. Khi nào tôi lên đến bờ, tôi sẽ cùng bọn thú trong rừng kéo anh lên.”

Thư Phàm nắm chặt lấy sợi dây thừng. Con chim hải âu kêu lên những tiếng kì lạ, bọn khỉ trong rừng cầm lấy sợi dây thừng, con kéo, con vòng qua gốc cây, lũ thỏ, và mấy con thú khác cũng giúp sức lũ khỉ kéo Thư Phàm lên.

Cả người và thú phải chật vật một lúc, mới lôi được Thư Phàm an toàn lên bờ. Lên đến nơi, không kịp nghỉ ngơi, Thư Phàm ngay lập
tức ném giây thừng định kéo Trác Phi Dương lên. Bốn phía đột nhiên vang lên những tiếng súng, tiếng bước chân chạy dồn dập, tiếng cành cây gãy, tiếng gió kêu rin rít bên tai.

Bọn thú trong rừng đã chạy trốn không còn thấy bóng, lúc này chỉ còn một mình Thư Phàm và con chim hải âu đậu trên vai.

Thư Phàm thất kinh. Tuy rằng sợ hãi muốn bỏ chạy, nhưng không thể để Trác Phi Dương đứng dưới cát lún.

“Cô chạy đi! Mặc kệ tôi!” Trác Phi Dương quát Thư Phàm, lòng hắn nóng như lửa đốt, ngữ khí trầm trọng, đôi mắt đục ngàu.

“Không được! Tôi phải cứu anh lên.” Thư Phàm quẹt nước mắt, ném sợi dây thừng về phía Trác Phi Dương.

Trác Phi Dương nửa muốn nắm lấy sợi dây thừng để Thư Phàm kéo lên. Nhưng lại nghĩ, nếu còn dùng dằng ở đây, thế nào Thư Phàm cũng phải chết chung cùng với mình, cuối cùng Trác Phi Dương chọn cách từ bỏ.

“Cô đi đi! Tôi xin cô. Tôi không muốn hai chúng ta chết chung ở đây.” Trác Phi Dương bi thương nhìn Thư Phàm, đôi mắt hắn dạt dào tình cảm. Hắn có nhiều lời muốn nói với Thư Phàm, nhưng không dám mở miệng nói gì cả. Hắn sợ mình sẽ biến thành một kẻ lợi dụng hoàn cảnh khó khăn của Thư Phàm để trở thành một ngư ông đắc lợi. Dù rằng hôm nay có thể hắn sẽ chết ở đây, nhưng hắn vẫn vui lòng vì điều đó. Hắn tuyệt không có một chút hối hận.

“Trác Phi Dương! Anh…” Thư Phàm bặm môi, nước mắt ràn rụa, lòng Thư Phàm đau như cắt, nỗi đau đã cứa sâu vào tim. Quá đau đớn, Thư Phàm cắn môi đến bật cả máu.

“Chạy đi! Đừng đứng ở đây nữa.” Trác Phi Dương bi phẫn gào lên, âm thanh của hắn chẳng khác gì một con thú bị tổn thương: “Cô định để hai chúng ta cùng nhau chết chung ở đây sao?” Trác Phi Dương cười, nụ cười thê lương: “Tôi không muốn chết cùng với cô. Chẳng phải cô căm ghét tôi vô lý bắt cóc và giam giữ cô là gì? Bây giờ có cơ hội, sao cô không chạy đi.”

Thư Phàm khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc.

Tiếng súng nổ, tiếng bước chân chạy dồn dập, tiếng cành cây gãy càng lúc càng gần.

Trác Phi Dương nôn nóng, và lo sợ cho tính mạng của Thư Phàm đến nỗi, hắn lại gào lên: “Bạch Thư Phàm! Cô có nghe tôi nói gì không? Tại sao cô không chạy đi? Nếu cô vì nể ơn cứu mạng của tôi, xin cô hãy chạy đi. Tôi không muốn tính mạng của người con gái mà tôi phải đổi lấy mạng của mình để cứu lấy, mất trong tay người khác. Tôi xin cô, xin cô hãy chạy đi, chạy thật nhanh ra khỏi đây, tôi xin cô.” Càng nói Trác Phi Dương càng bi phẫn, khóe môi hắn chảy máu, đôi mắt hắn mãnh liệt chiếu thẳng vào mắt Thư Phàm. Vào giờ phút này, hắn đã biến thành một kẻ lạnh lùng và cao ngạo, ngay cả cái chết hắn cũng không để vào mắt.

“Chạy đi! Tôi xin cô. Nếu cô không chịu chạy, dù có phải làm quỷ tôi cũng không tha cho cô.” Trác Phi Dương lạnh lẽo nhìn Thư Phàm, ngữ khí băng lãnh, không cho phép Thư Phàm làm trái mệnh lệnh của hắn.

Thư Phàm đứng chôn chân một chỗ, mắt đau khổ nhìn hắn qua màn lệ. “Tất cả là lỗi của mình. Vì mình nên hắn mới rơi vào hoàn cảnh này.” Thư Phàm không ngừng tự trách, hai tay ôm lấy đầu.

“Bạch Thư Phàm! Sao cô vẫn còn đứng ở đấy?” Trác Phi Dương sôi máu quát thật to, âm thanh của hắn trấn động cả một góc rừng.

Thư Phàm thất kinh, hồn vía lên mây. Trước khi kịp suy nghĩ gì, Thư Phàm đã thất thểu chạy đi.

Trác Phi Dương mắt mờ mịt nhìn theo hình bóng của Thư Phàm. Mặc dù trong lòng hắn rất đau, đau đến không thể thở được, nhưng hắn vẫn mỉm cười, nụ cười thê lương và mất mát. Hắn hiểu đời này, kiếp này hắn cũng không thể có được Thư Phàm. Hắn mong Thư Phàm có thể thoát khỏi sự truy đuổi của bọn sát thủ, có thể may mắn thoát khỏi khu rừng âm u, đầy chướng khí này, mong rằng Hoàng Tuấn Kiệt sớm tìm được Thư Phàm và hai người sẽ sống hạnh phúc bên nhau. Còn hắn… Trác Phi Dương cười nhạt, nụ cười ảm đạm như khói lam chiều.

Chap 35:

Thư Phàm chạy và chạy, vừa chạy vừa khóc, bước thấp bước cao trên nền đất trơn trượt, nhấp nhô. Bộ quần áo màu trắng mặc trên người đã bị biến thành màu đen do nhuộm đất bùn, ngay cả khuôn mặt và tóc Thư Phàm cũng bị biến thành màu đen. Màu sắc trên thân thể Thư Phàm hòa lẫn với ánh sáng ảm đạm của khu rừng, tạo nên một bức tranh thật buồn tẻ, và thê lương. Người sống và người chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Người đang bị chôn chân đứng trong cát lún kia liệu có thể sống? Người đang thất thểu bỏ trốn, liệu có thể thoát khỏi sự truy lùng của bọn sát thủ?

Thư Phàm không biết, không muốn nghĩ gì cả. Đầu Thư Phàm rối quá, rối đến mức Thư Phàm chỉ biết khóc, nước mắt làm hoen bờ mi, làm mờ cảnh vật, khiến cho con đường mà Thư Phàm đang đi, càng lúc càng trở nên mông lung mờ ảo.

Thư Phàm hụt bước chân, ngã rầm xuống một chiếc hố do thú rừng đào. Tuy không sâu, cũng đủ khiến Thư Phàm đau hết mình mẩy.

Còn chưa kịp lấy lại tinh thần và kêu rên lên được tiếng nào. Tiếng súng “Đùng!” , “Đoàng!” lọt vào tai Thư Phàm. Bên tai Thư Phàm văng vẳng nghe tiếng quát, tiếng hò hét và tiếng cười khả ố của bọn sát thủ. Chúng đang vui mừng vì thấy Trác Phi Dương đang bị chôn sâu dưới cát lún, đang phẫn nộ vì không thấy người con gái đi cùng hắn đâu.

Thư Phàm bịt chặt miệng, nước mắt càng lúc tuôn ra càng nhiều. Lồng ngực bị bóp nghẹn, Thư Phàm không thể thở được. Trái tim Thư Phàm đau đớn, từng mũi từng mũi kim đang xuyên sâu vào tim. Thư Phàm không muốn hắn phải chết thay cho mình, không muốn hắn phải hy sinh tính mạng vì mình, càng không muốn mắc nợ ân tình của hắn.

“Không! Mình không muốn, ngàn vạn lần không muốn.” Thư Phàm cắn chặt môi, dòng màu đỏ chảy xuống khóe mép, mùi máu tanh khiến thần trí Thư Phàm thanh tỉnh đôi chút. “Nếu phải sống cả đời trong hối hận, thì thà rằng hôm nay mình chết cùng hắn, chết trong vui vẻ và thống khoái. Có thể mình ngốc, khi chọn một cái chết quá trẻ như thế này. Nhưng vẫn còn hơn biến thành một con rùa rụt cổ.”

Thư Phàm vò đầu bứt tóc, cố gắng nghĩ ra một cách gì đó để cứu Trác Phi Dương. Thư Phàm tự biết bản thân mình chân yếu tay mềm, không có vũ khí phòng thân, làm sao đấu lại gần mười tên sát thủ.

Nhìn xung quanh, Thư Phàm cố tìm ra thứ gì đó hữu dụng. Chim và thú trong rừng vì sợ tiếng súng và bước chân dồn dập của bọn sát thủ, đều đã tìm một chỗ nấp kín đáo. Cả khu rừng giờ chỉ nghe thấy tiếng gió thổi và tiếng hít thở dồn dập của Thư Phàm.

Ngẫm nghĩ một lúc, một tia sáng lóe lên trong đầu Thư Phàm. Khóe môi nhếch lên, hai tay siết thành nắm đấm, Thư Phàm nghiến răng, quyết tâm liều mạng với bọn chúng.

“Dù sao cuối cùng cũng phải chết, chỉ là chết trước hay chết sau thôi. Mình không sợ, tuyệt đối không sợ.”
« 105 106 107 108 109 110 111 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 109 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 109
Bài Ngẫu nhiên
- Tải avatar phiên bản 1.9.9 mới nhất
- Người cô đơn - Bài hát hay đứng top bài hát tình yêu tháng 11/2012
- Game Doraemon - Cuộc Chiến Bảo Bối cho điện thoại - TẬP MỘT
- Tải phần mềm trình duyệt web opera mini 7 cho s60, symbian 60
- Nhạc chuông: Tiếng sói hú rất hãi và độc
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 109 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved