Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 10

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 10

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 166984 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 10


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10

với sự mệt nhọc trên đường đi, khiến khuôn mặt Tú Linh lấm tấm mồ hôi, sau lưng áo ướt một mảng nhỏ.

Nhìn tòa nhà cao ốc hơn 10 tầng trước mặt, hai vệ sĩ đứng cánh gác giống như một vùng cấm địa bất khả xâm phạm, Tú Linh nuốt nước bọt.

“Trời ạ! Có nhất thiết phải khủng bố giống như thế này không?” Tay quẹt mồ hôi trán, miệng oán thầm, Tú Linh tưởng tập đoàn Vũ Thị cùng lắm chỉ giống những công ty bình thường, nhưng thật không ngờ lại to và rộng như thế này, đặc biệt kiểu canh gác như quân đội, khiến Tú Linh thấy rờn rợn.

Đứng trước cổng mất gần một phút để lấy tinh thần, Tú Linh mới có dũng khí bước vào trong.

Chưa kịp đặt chân vào cổng, một vệ sĩ đứng chắn đường đi không cho Tú Linh bước thêm bước nào nữa.

“Em vào đây làm gì?”

Tú Linh dơ cao bó hoa hồng nhung cho hai vệ sĩ xem, tươi cười nói, “Em đến đây giao hoa cho khách hàng.”

Hai vệ sĩ nhìn từ đầu xuống chân Tú Linh.

“Là cửa hàng nào phái em tới đây?”

Tú Linh tuy hơi bất mãn vì cách hỏi chẳng khác gì đang hỏi cung tội phạm của hai anh vệ sĩ, nhưng bên ngoài vẫn ngoan ngoãn đáp, “Em là nhân viên giao hoa tạm thời của cửa hàng hoa Tường Vy.”

Hai vệ sĩ kín đáo trao đổi với nhau, sau một lúc thì thầm to nhỏ, họ mới cho phép Tú Linh đi vào.

Không thể mang xe đạp điện vào trong, Tú Linh đành nhờ hai vệ sĩ trông dùm, do có khuôn mặt barbie, lại ăn nói dễ thương khả ái, nên hai anh vệ sĩ gật đầu đồng ý.

Vượt qua một khoảng sân rộng hơn 50 mét vuông, đi qua những luống hoa, một đài phun nước đặt mấy bức tượng, mấy chậu cây cảnh cao quá ngang đầu, Tú Linh bước lên bậc thềm dẫn vào trong tiền sảnh.

Tập đoàn Vũ Thị chuyên kinh doanh và sản xuất xe ô tô, nhân viên có hơn 2,000 người, có tất cả hơn 100 chi nhánh lớn nhỏ, chưa bao gồm những công ty con nằm trên những khu vực khác nhau ở nước ngoài và trong nước.

Việc xuất hiện một cô bé mang một bó hoa hồng nhung không mấy gây sự chú ý của mọi người, cách ăn mặc của Tú Linh lại có thiên hướng trẻ con, nên dễ khiến người khác lầm tưởng mình mới là một thiếu nữ 15, 16 tuổi.

Thò tay vào trong túi áo khoác màu hồng nhạt, Tú Linh vừa đi vừa đọc tên người cần nhận hoa, tầng lầu và số phòng mà người đó đang làm việc.

Do người đó đang làm việc ở lầu 13, Tú Linh phải đành phải sử dụng thang máy, bấm nút đi xuống, chờ mất gần năm phút cánh cửa thang máy mới mở ra, đây là tầng trệt nên khi thang máy xuống đến nơi, cũng không còn có mấy người.

Trải qua năm sáu lần dừng lại, cuối cùng Tú Linh cũng lên được tầng thứ 13, nhìn hành lang trống trơn, không có một bóng người, dài hun hút, được ánh mặt trời phản chiếu qua những tấm kính lắp ráp hai bên, Tú Linh càng lúc càng thấy sợ, hình như ông lão bán hoa đã đọc nhầm địa chỉ.

Tú Linh đã đoán đúng, người đáng lẽ nên được giao bó hoa hồng nhung này là một cô gái đang làm việc tại phòng nhân sự thuộc lầu tám, tên Hà Tuyết Lan, do một người đàn ông làm cùng phòng thầm thương trộm nhớ mua tặng, nhưng không hiểu do ông lão bị ngã xe, nên đầu óc lẫn lộn hay do người đàn ông kia đã ghi sai địa chỉ cho ông, khiến ông đã đọc nhầm thành lầu 13, phòng 108, cũng chính là phòng của Tổng giám đốc – Vũ Gia Minh.

Trên lầu 13, ngoài phòng của Tổng giám đốc, thì không còn phòng ban nào nữa.

Đứng thẫn thờ một lúc, Tú Linh quyết định phải cố gắng tiếp tục tiến bước, “Đã đến tận đây rồi thì không nên bỏ về dễ dàng như thế được, hơn nữa mình cũng không thể phụ lòng tin của ông lão.”

Ngó đông, ngó tây một hồi, cuối cùng Tú Linh dừng lại trước một căn phòng đánh số 108, đồng thời có một bảng nạm chữ vàng đề tên: “Văn phòng Tổng giám đốc.”

Bình thường, cô thư kí sẽ ngăn không cho bất kì một người nào được phép làm việc Tổng giám đốc mà không có lịch hẹn từ trước, nhưng hiện giờ cô ta đang ở trong phòng, báo cáo lịch làm việc vào tuần tới cho Tổng giám đốc.

Hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí, Tú Linh đưa tay lên gõ cửa.

“Cộc, cộc.” Hai âm thanh vang lên cắt ngang lời của cô thư kí.

Tú Linh lại dơ tay lên gõ cửa tiếp, khi không thấy ai ra mở cửa.

“Cộc…cộc…cộc…”

Vũ Gia Minh ngồi thẳng người trên ghế, mặt lạnh như tiền, hắn ghét nhất bị người khác làm phiền đúng lúc tâm trạng bực bội và đang làm việc.

“Ra mở cửa đi.” Hắn lạnh lùng phân phó cô thư kí.

Cô thư kí hơn 30 tuổi, chỉnh lại gọng kính, toát mồ hôi ớn lạnh, vội vã xoay người làm theo lời hắn, giống như trợ lý Tân, cô cũng rất sợ ông sếp lúc nào cũng lạnh lùng và vô cảm này, vừa đi cô vừa cầu mong mình sẽ không bị tai bay vạ gió vì kẻ đáng ghét không biết sống chết đang gõ cửa um xùm kia.

“Két!” Cánh cửa được hé mở ra một bên.

Cô thư kí tức giận, hùng hổ muốn trừng mắt mắng vài câu cho hả dạ, đã phải mở to mắt nhìn cô gái có vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt tựa búp bê barbie, đang ngước đôi mắt to tròn đen láy nhìn mình.

Mấy mấy giây cô thư kí mới lấy lại được điềm tĩnh, “Chuyện gì?”

“Chị là Tổng giám đốc đúng không?” Tú Linh chớp chớp mắt hỏi, thanh âm trong trẻo dễ nghe.

Cô thư kí mềm lòng không nỡ mắng Tú Linh, “Không phải, tôi chỉ là thư kí.”

“À.” Tú Linh mỉm cười, “Nếu thế chị có thể thay Tổng giám đốc nhận bó hoa hồng nhung này đúng không?”

“Hoa hồng nhung?”, Lúc này cô thư kí mới chú ý đến bó hoa hông nhung đỏ rực trong tay cô gái, “Đây…đây là tặng cho Tổng giám đốc sao?” Cô thư kí choáng váng không dám tin là cô gái nhỏ bé này lại có gan mang hoa đến tận đây để tặng cho Tổng giám đốc, dù có si tình cũng không cần phải liều mạng như thế chứ?

“Vâng, có chuyện gì không đúng sao?” Tú Linh vì không đoán được suy nghĩ trong đầu cô thư kí, nên vô tình càng khiến cô thư kí khẳng định đây là hoa do Tú Linh muốn tặng cho Vũ Gia Minh.

Tú Linh thấy trời đã về chiều, cũng không còn sớm nữa, nên nhanh chóng cầu xin cô thư kí, “Chị làm ơn nhận dùm em, để em còn đi về.”

“Việc này?” Cô thư kí ngập ngừng, nếu phải là những cô gái khác, thế nào cô cũng không nể tình mà đuổi thẳng, nhưng Tú Linh lại là một cô gái dễ thương, ăn nói nhỏ nhẹ trong trẻo dễ nghe, khiến cô khó mà lên nói nặng lời được.

“Có chuyện gì thế?” Thấy cô thư kí đứng trước nói chuyện với một cô gái mất gần hai phút cũng không chịu quay vào báo cáo tiếp, khiến Vũ Gia Minh phải đích thân ra mặt.

Cô thư kí giật mình hoảng sợ vội cung kính đứng gọn sang một bên, nhường đường cho sếp.

“Chuyện gì?” Vũ Gia Minh trầm giọng, đôi mắt sắc bén muốn cứa vào da thịt người khác.

“Cô gái kia muốn tặng hoa cho sếp.” Nuốt nước bọt, cô thư kí không dám ngẩng mặt lên nhìn sếp, mồ hôi tuôn ra càng lúc càng nhiều.

“Tặng hoa?” Vũ Gia Minh nhìn Tú Linh đang đứng ngơ ngác trước cửa, vừa mới nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, lại có nét ngây thơ, quyến rũ của trẻ con, trái tim Vũ Gia Minh thoáng xao động.

“Cô muốn tặng hoa cho tôi?” Vũ Gia Minh nhếch mép, hắn nhanh chóng khôi phục lại khuôn mặt băng lãnh, từ trước đến nay hắn luôn khinh thường những kẻ bám đuôi theo hắn vì vẻ bề ngoai và địa vị của mình, tuy rằng đối với Tú Linh có một chút xao động, nhưng cũng nhanh tan biến như hơi sương bị phơi dưới nắng gắt.

“Anh là Tổng giám đốc?” Tú Linh chăm chú nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt, dáng vẻ của anh ta vừa hoang dã lại vừa thần bí đầy cuốn hút, đôi mắt nhỏ dẹt giống hệt những tên ác ma mà Tú Linh thường nhìn thấy trong những truyện tranh của Nhật Bản, tự dưng Tú Linh thấy ớn lạnh và khiếp sợ.

“Chẳng lẽ cô lại không biết?” Vũ Gia Minh trào phúng hỏi, hắn không thích những người hay giả vờ, và đóng kịch trước mặt hắn.

“Tôi không biết anh, tôi chỉ là người thay ông lão mang hoa đến đây cho anh thôi.”

Câu trả lời ngoài dự đoán của Tú Linh, khiến cô thư kí ngẩn người, còn Vũ Gia Minh chớp mắt nhìn Tú Linh.

“Cô là người giao hoa?”

“Đúng.”

Cầm lấy một tờ giấy,và một cây bút lấy từ trong túi sách, Tú Linh mỉm cười bảo Vũ Gia Minh,
“Anh làm ơn nhận hoa và kí tên vào đây cho tôi.”

Khóe môi Vũ Gia Minh nhếch lên, hắn hứng thú đánh giá và quan sát Tú Linh, nhìn hai bím tóc màu đen dày trước ngực, cách ăn mặc dễ thương như thiếu nữ 15, đột nhiên hắn thấy mình đã tìm được con mồi để đi săn.

Tú Linh khẽ rùng mình một cái, vai hơi co lên, ngoài trời hiện giờ đang nóng hơn 30 độ C, nhưng không khí xung quanh đây chỉ còn có hơn 10 độ.

“Nếu muốn giao hoa cho khách, ít ra cô cũng phải vào phòng ngồi đã chứ?”

Cô thư kí há hốc mồm vì kinh ngạc, tai ù đi, cô tưởng mình nghe nhầm, sao tự dưng sếp lại muốn mời cô gái kia vào văn phòng, chẳng phải trước đây, ngoại trừ nhân viên quan trọng, thì không ai được phép ra vào sao?

“Thế nào, cô không muốn vào?” Vũ Gia Minh kiên nhẫn hỏi, mắt hắn vẫn không rời khỏi khuôn mặt barbie của Tú Linh.

“Được rồi, vào thì vào.” Tú Linh nhún vai, thong thã cất bước đi vào trong phòng.

“Không còn việc gì nữa, cô có thể đi được rồi.” Vũ Gia Minh lừ mắt nhìn cô thư kí đang đứng như trời chồng ở giữa cửa.

Cô thư kí toát mồ hôi hột, ba chân bốn cẳng vội đi ra khỏi phòng như ma đuổi, tuy vui mừng vì có thể may mắn thoát được một kiếp nạn, nhưng lại lo lắng cho sự an toàn của cô gái nhỏ nhắn dễ thương kia.

Khác hẳn với không khí ồn ào, và sôi động ở bền ngoài, văn phòng Tổng giám đốc lại yên tĩnh một cách đáng sợ, nếu Bạch Tú Linh là một cô gái nhát gan thì đã chảy mồ hôi,
« 7 8 9 10 11 12 13 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 10 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 10
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình yêu ý nghĩa và hay: có tất cả nhưng mất em - Phạm Trưởng
- Cực xinh, cô bé áo trắng xinh xắn đáng yêu, bạn sẽ yêu từ cái nhìn đầu
- Đừng - sendoh - Bài rap quá hay và ý nghĩa cho cuộc sống bạn để vượt qua mọi khó khăn
- Nghiện tình dục vì xuất tinh 2 lần/tháng. Hại hay không?
- Minh Châu 2 MMORPG Phiên bản Ngày tận thế - đồ họa đỉnh cao, tung chưởng đẹp mắt
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 10 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved