Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 115

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 115

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167017 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 115


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 115

chuyện sống chết của bản thân. Vấn đến hắn quan tâm nhất bây giờ là sớm tìm được Thư Phàm và Trác Phi Dương.

“Chuẩn bị đi, chiều nay theo tôi vào rừng.” Hoàng Tuấn Kiệt nhìn cánh rừng xanh bạt ngàn nằm cách tòa lâu đài một đoạn khá ra. Tròng mắt của hắn đen kịt như trời đêm, khuôn mặt hắn lạnh như băng đá. Lúc này, cảm xúc trong hắn gần như đã cạn kiệt.

Người vệ sĩ lên tiếng định ngăn cản không muốn hắn dấn thân vào nguy hiểm, Hoàng Tuấn Kiệt đã phất tay đánh gãy: “Đừng nói gì nữa. Ngày nào mà vẫn còn chưa tìm được Thư Phàm, ngày đó tôi sẽ ăn không ngon ngủ không yên. Thà rằng cùng cô ấy trải qua hoạn nạn, còn hơn đứng ở bên ngoài chờ đợi kết quả.” Nói xong, Hoàng Tuấn Kiệt chầm chậm quay người bước đi. Trong nắng chiều, hình bóng thon dài của hắn đổ nghiêng xuống nền gạch, trông hắn lúc này thật cô đơn, thật sầu khổ. Hắn đang nhớ đến người con gái hắn yêu, đồng thời tâm của hắn cũng đau như bị kim đâm.

Được lệnh của Hoàng Tuấn Kiệt, hơn mười vệ sĩ chia nhau thành ba nhóm nhỏ, đi ca nô dọc theo từng bãi cát, mắt đặc biệt chú ý vào mấy hòn đảo nhỏ xung quanh.

Hoàng Tuấn Kiệt dẫn đầu, đi xuôi theo mạn nước biển, xuống phía Nam. Đến một bãi cát cách tòa lâu đài gần 2, 000 mét, hắn kinh ngạc phát hiện có một đống tro tàn đã nguội từ lâu. Trong đầu Hoàng Tuấn Kiệt xoẹt lên một ý nghĩa, ngay lập tức yêu cầu ba vệ sĩ dừng ca nô.

Hoàng Tuấn Kiệt lội bộ lên bờ cát. Đến gần đống tro tàn, hắn ngồi xổm, mắt chằm chằm nhìn đống tro tàn, trong đầu miên man nghĩ ngợi. Hình bóng Thư Phàm hiện lên trong đầu hắn. Hắn có thể tưởng tượng được Thư Phàm và Trác Phi Dương từng dựng lều ở đây, tưởng tượng ra được hình ảnh cả hai cùng nắm tay chạy trốn, có thể hình dung ra được khuôn mặt trắng bệch, đượm vẻ sợ hãi của Thư Phàm.

Càng nghĩ trái tim Hoàng Tuấn Kiệt gần như ngừng đập, lòng hắn càng không ngừng tự trách. Hắn phải sớm tìm ra Thư Phàm. Nếu không, hắn sẽ phát điên lên mất.

Ngồi một lúc, Hoàng Tuấn Kiệt đứng lên. Chầm chạp bước, hình bóng của hắn bị cây rừng che phủ, chẳng mấy chốc không còn nhìn rõ thân ảnh. Rừng chiều âm u, thỉnh thoảng mới có những chùm ánh nắng phản chiếu qua kẽ lá xuống đất.

Hoàng Tuấn Kiệt bước đi như mộng du, trong đầu hắn là hàng loạt hình ảnh của Thư Phàm. Trong tai hắn đang vang lên tiếng gọi của Thư Phàm. Hắn đi, đi mãi, càng đi càng dấn thân sâu hơn vào trong khu rừng. Ba người đi cùng hắn, mỗi người đều vác một túi ba lô khá nặng. Biết Thư Phàm và Trác Phi Dương đã mất tích trong rừng, họ đã sớm chuẩn bị mọi thứ để phòng chống đói rét, và mang theo cả thuốc để phòng thân.

Trong rừng, đâu đâu cũng thấy cây, cây nọ nối tiếp cây kia. Mùi ẩm mốc, mùi cành lá cây khô mục, khiến cho những con người luôn sống trong môi trường đô thị lúc đầu có chút không quen, nhưng rất nhanh, họ đã làm quen được với môi trường sống mới của mình. Dù sao họ cũng là những người đàn ông từng vào sinh ra tử, từng trải qua cuộc sống còn khổ hơn thế này nhiều.

Đi bộ hơn bốn tiếng trong rừng, vượt qua mấy con suối, vượt qua những ngọn đồi nhỏ, bốn người đàn ông đi theo hướng tây. Nhờ có la bàn, nên họ không sợ bị lạc.

Mặt trời trở nên đỏ ối, sắp sửa lặn xuống mặt biển, đêm tối đang kéo đến. Tuy rằng đã thấm mệt, nhưng Hoàng Tuấn Kiệt không muốn nghỉ ngơi. Hắn lúc nào cũng có một mong muốn mãnh liệt là nhanh chóng có thể tìm được Thư Phàm, nên chỉ cần nghĩ đến việc phải dừng lại để nghĩ chân một chút, hắn đã thấy khó chịu và không cam lòng.

Ba người đàn ông đi theo hắn, cũng không lên tiếng nói gì. Họ đều im lặng đi xung quanh Hoàng Tuấn Kiệt, vừa để bảo hộ hắn, vừa có thể tạo thành một vòng vây vững chắc tự bảo vệ lẫn nhau khỏi thú dữ và bọn sát thủ ẩn núp trong bóng tối.

Hoàng Tuấn Kiệt và ba người đàn ông đi đến lúc không còn nhìn thấy rõ đường đi nữa, lúc này dù có muốn đi nữa cũng không thể, Hoàng Tuấn Kiệt đành phải ra lệnh tìm một mô đất cao, dựng lều ngủ qua đêm lấy sức để sáng mai đi tìm tiếp.

Buổi tối, một trong số ba vệ sĩ lo việc bếp núc. Mỗi người bưng một bát súp, ăn một ít thịt đóng hộp và uống nước khoáng. Bữa tối nhanh chóng trôi qua đi, không muốn nói chuyện với ai, Hoàng Tuấn Kiệt quay về lều.

Nằm ngửa, kéo tấm mền mỏng đến ngang ngực, dùng tay gối đầu, mắt trìu mến nhìn khuôn mặt say ngủ của Thư Phàm trong điện thoại, tâm trạng Hoàng Tuấn Kiệt rối bời. Hắn đang tiến gần đến bên cạnh Thư Phàm, đang sắp chạm được vào tay người con gái mà hắn yêu, đồng thời hắn cũng sắp phải đối diện với sự thật mà hắn không muốn chấp nhận nhất.

Trằn trọc đến gần sáng, Hoàng Tuấn Kiệt mệt mỏi đi vào giấc ngủ khi đồng hồ đeo trên cổ tay chỉ đúng con số ba giờ sáng.

Bên ngoài cửa lều của Hoàng Tuấn Kiệt vang lên những tiếng động kì lạ, những tiếng lạch cạch do đồ đạc va chạm vào nhau, tiếng cành cây gãy, và những tiếng thì thầm nói chuyện to nhỏ.

Hoàng Tuấn Kiệt nửa mơ nửa tỉnh, những âm thanh đó thỉnh thoảng dội vào tai. Tuy rằng không nghe được rành, nhưng tinh thần cảnh giác của hắn đã tăng cao lên vài phần. Hắn hiểu chuyến đi này lành thì ít, mà dữ thì nhiều.

Nhếch mép cười nhạt, Hoàng Tuấn Kiệt siết chặt báng súng, mắt hắn từ từ khép lại.

Chap 37:

Mặc dù cả đêm hôm qua gần như chỉ chợp mắt được một lúc, Hoàng Tuấn Kiệt vẫn dậy từ lúc mặt trời vẫn còn chưa lên. Trong ánh sáng lờ mờ, lớp sương dày đặc bám trên từng ngọn cây, cánh lá, Hoàng Tuấn Kiệt vén cửa lều bước ra ngoài.

Đứng thẳng, mắt dõi về phương trời xa thẳm, hít một hơi thật dài, hắn cố hít lấy không khí trong lành của đất mẹ, của cây rừng, mà đã lâu rồi hắn chưa được tận hưởng, chưa có phút giây nào được trải qua. Một đứa trẻ lớn lên từ đáy vực của xã hội như hắn mà nói, cuộc sống không có lúc nào là bình yêu sóng lặng, hết đợt sóng dữ này đến đợt sóng dữ khác. Đối với vận mệnh không may của mình, Hoàng Tuấn Kiệt hắn chỉ có thể mỉm cười để đối diện với tất cả.

Hắn không có lựa chọn nào khác, cũng không thể chọn ai sinh ra mình. Dù hắn sinh ra không được bố hắn thừa nhận, mẹ cả hắn thương, nhưng mà có hề gì, hắn vẫn tự hào về xuất thân của mình, vẫn yêu dòng máu của mẹ hắn chảy trong cơ thể mình.

Giẵm lên lá cây rừng, lên những thanh gỗ mục, Hoàng Tuấn Kiệt thong thả cất bước, đi dạo xung quanh gần khu vực dựng lều. Hắn muốn tự mình trải nghiệm cuộc sống trong rừng. Hắn biết chuyến đi lần này, chẳng những hắn bị phe bên kia giết chết, mà ngay cả phe bên hắn cũng muốn lợi dụng cơ hội có một không hai này để triệt tiêu hắn.

Trên môi Hoàng Tuấn Kiệt xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt. Hắn không sợ chết, chưa bao giờ sợ, cũng không bao giờ sợ. Vào giờ phút này, hắn chỉ có một mong ước duy nhất là có thể mau chóng tìm được Thư Phàm, đưa được Thư Phàm bình an trở về nhà, dù sau đó hắn có phải chết đi, hắn cũng tuyệt không hối hận. Số mạng của hắn đã định sẵn rồi, hắn không muốn liên lụy đến Thư Phàm thêm nữa.

Mặc dù phải giao lại người con gái mà mình yêu tha thiết, ngay cả tính mạng cũng không cần cho người khác, sẽ khiến hắn đau khổ đến phát điên. Nhưng đó cũng là việc làm duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra vào lúc này. Hắn đã tự dằn vặt mình rất nhiều, cũng trách mình ngu dại khi chưa làm gì cả, đã tự nhận thua và bỏ cuộc. Nhưng nếu có thể mang lại hạnh phúc, nụ cười và cuộc sống an toàn cho Thư Phàm, hắn nguyện hi sinh và nguyện làm tất cả.

Đang đi, Hoàng Tuấn Kiệt dừng lại, tay hắn run run sờ lên trái tim mình, khóe môi hắn ẩn hiện nụ cười nhàn nhạn, từ trong đáy mắt hắn lóe lên những tia nhìn đau thương và mất mát. Năm hắn gần 10 tuổi, hắn mất đi người mẹ mà hắn yêu thương nhất.

Kể từ đó, hắn đã không còn tin vào tình yêu nữa, cũng không dám mở rộng lòng mình để chào đón bất cứ ai. Hắn sợ sẽ phải chịu cảnh mất mát và đau thương thêm một lần nữa. Nhưng khi gặp được Thư Phàm, trái tim hắn vì không tự chủ được đã mở rộng ra, đã để cho Thư Phàm tự do bước vào trong.

Tiếng bước chân đằng sau tạo nên những âm thanh nghe sào sạo, hòa lẫn tiếng cành cây gãy, khiến Hoàng T
uấn Kiệt thoát khỏi dòng suy tưởng. Theo phản xạ, hắn quay lại nhìn, đồng thời cơ thể hắn căng cứng, như sắp gặp phải đại địch.

“Cậu chủ!” Người vệ sĩ tên Dương cũng giật mình khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng Tuấn Kiệt.

“…” Hoàng Tuấn Kiệt im lặng, đánh giá người thanh niên trước mặt. Dương – tên người vệ sĩ đi cùng Hoàng Tuấn Kiệt năm nay hơn 20 tuổi, là vệ sĩ mới do ông Gia Huy – bố hắn cử theo bảo vệ hắn. Cậu ta có vóc dáng dong dỏng cao, ăn mặc gọn gàng, lịch sự, khuôn mặt dễ nhìn, nước da hơi ngăm đen. Nhìn tổng thể, cậu ta tạo không khí thân thiện và thoải mái khi nói chuyện và tiếp xúc gần gũi.

“Cậu chủ! Bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi.” Thấy Hoàng Tuấn Kiệt chỉ nhìn mình, mà không chịu lên tiếng nói gì. Dương đánh bạo nhắc nhở.

Hoàng Tuấn Kiệt gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Hắn thỏng thả bước đi đằng trước, Dương nối tiếp đi đằng sau lưng.

Bữa sáng cải thiện hơn bữa tối hôm qua. Sáng nay bốn người đàn ông ăn thịt đóng hộp, uống chút nước khoáng và ăn bánh mỳ.

Hoàng Tuấn Kiệt ăn rất ít, vừa ăn hắn vừa nghĩ ngợi. Trong đầu hắn lúc nào tràn ngập hình bóng của Thư Phàm. Chỉ cần nhắm mắt lại, khuôn mặt Thư Phàm sẽ lấn át hết
« 112 113 114 115 116 117 118 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 115 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 115
Bài Ngẫu nhiên
- Muôn trùng cách xa - bài nhạc trẻ mới rất rất tình cảm của Du Thiên
- Hình nền girl xinh chọn lọc phần ba
- Video beat karaoke 3gp 8 vạn 6 nghàn 400 lần nhớ em - Tim
- Tâm sự tỏ tình rất vui và rất hay
- Bài thơ về tình yêu: Gửi người yêu em!
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 115 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved