Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 127

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 127

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167480 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 127


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 127

bẩm tự hỏi chính mình.

Sự động chạm của Thư Phàm khiến cơ thể Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng, lòng hắn trào lên cảm giác chua xót và ngọt ngào đan xen. Niềm hy vọng mà hắn vừa cố đè nén xuống, lại có nguy cơ nhen nhóm lên. Ngày nào còn ở gần bên cạnh Thư Phàm, hắn biết ngày đó không thể nào buông tay.

Thấy Hoàng Tuấn Kiệt im lặng, không nói gì, bỗng dưng Thư Phàm thấy ngượng ngịu, mất tự nhiên.

Bình thường, Thư Phàm là một cô gái hoạt bát, không sợ Trời cũng không sợ đất. Nhưng hôm nay, Thư Phàm lại biến thành một người khác hẳn.

Hoàng Tuấn Kiệt nhắm mắt, mệt mỏi dựa người ra sau ghế xe.

Thư Phàm ngọ nguậy ngồi trên ghế xe. Không có ai nói chuyện cùng, khiến Thư Phàm thấy khó chịu trong người.

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm không chịu bỏ cuộc, lại dùng tay chọc chọc vào ngực Hoàng Tuấn Kiệt: “Anh nói gì đi.”

“…” Hoàng Tuấn Kiệt mở mắt nhìn Thư Phàm, cố ý chờ nghe Thư Phàm nói tiếp.

Thư Phàm mặt hơi ửng đỏ. Thấy gai hết cả người, khi bị ánh mắt nóng rực của Hoàng Tuấn Kiệt chiếu thẳng vào người.

Chờ một lúc, không nghe thấy Thư Phàm nói gì, cũng không ngẩng đầu lên nhìn mình, Hoàng Tuấn Kiệt nhắm mắt lại.

“Uy! Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm căm tức khi thấy Hoàng Tuấn Kiệt có thể vô tư nhắm mắt ngủ, bỏ mặc mình ngồi một mình không có ai nói chuyện cùng.

“…” Hoàng Tuấn Kiệt lại mở mắt ra nhìn Thư Phàm, kiên nhẫn chờ nghe Thư Phàm nói tiếp.

“Phừng!” Mặt Thư Phàm lúc này không phải là ửng đỏ nữa, mà đỏ rực như hơ phải lửa.

Lần đầu tiên bị một người đàn ông mãnh liệt chiếu thẳng vào người, Thư Phàm cảm thấy nhiệt độ trong cơ thể tăng cao ngùn ngụt.

Hoàng Tuấn Kiệt để ý đến khuôn mặt đỏ như hơ phải lửa của Thư Phàm. Hắn rất muốn chạm vào má Thư Phàm, muốn kéo Thư Phàm vào lòng, sau đó hôn Thư Phàm cho thoả những ngày nhớ mong, nhưng…

Hoàng Tuấn Kiệt không dám nhìn Thư Phàm thêm nữa, từ từ hắn nhắm mắt lại. Lời nói của Thư Phàm vẫn còn văng vẳng bên tai. Hắn đã cố gắng xoá nó ra khỏi đầu, nhưng hắn không làm được.

Mỗi lần hắn muốn chạm vào Thư Phàm, muốn thân cận với Thư Phàm, hắn lại bị lời nói kia ngăn cản. Giữa hắn và Thư Phàm đã hình thành nên một bức tường vô hình. Bức tường này dày đến nỗi, cả hắn và Thư Phàm đều không thể phá bỏ, không thể bước qua.

Thư Phàm thấy Hoàng Tuấn Kiệt lại nhắm mắt ngủ. Thái độ vô tình và thờơ của hắn đã chọc giận Thư Phàm.

Thư Phàm bất chấp hắn có đồng ý hay không. Thư Phàm trèo lên ngồi trên đùi hắn, túm lấy cổ áo hắn, miệng quát to: “Hoàng Tuấn Kiệt! Anh đừng có khinh thường người khác một cách quá đáng! Tôi đang nói chuyện với anh, tại sao anh lại dám ngủ hả?”

Đây mới là tính cách thật của Thư Phàm. Một khi không hài lòng chuyện gì, Thư Phàm sẽ dùng võ lực để giải quyết.

Hoàng Tuấn Kiệt mở mắt. Đối diện với khuôn mặt bừng bừng lửa giận của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt bình tĩnh hỏi: “Em muốn anh phải làm gì?”

“…” Thư Phàm ngơ ngác nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Nhớ đến những lời mà Vũ Gia Minh nói vào trưa hôm qua, tự dưng Thư Phàm thấy lo sợ vu vơ. Hắn…hắn không phải đang nghĩ về cô ta đấy chứ?

“Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm đáy mắt long lanh lệ: “Anh…anh…”

Lần này, đến lượt Hoàng Tuấn Kiệt bị Thư Phàm doạ cho sợ hãi. Ngồi thẳng dậy, Hoàng Tuấn Kiệt tay chân luống cuống, nửa muốn ôm Thư Phàm vào lòng, nửa lại không dám.

“Em…em đừng khóc.” Hoàng Tuấn Kiệt vụng về trấn an Thư Phàm: “Có chuyện gì uất ức thì em cứ nói ra, đừng để trong lòng.”

“Anh còn nói?” Thư Phàm ai oán nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Tất cả là tại anh.”

“…” Hoàng Tuấn Kiệt thở dài, tay luồn vào tóc.

Tiếng thở dài của Hoàng Tuấn Kiệt lọt vào tai Thư Phàm.

Thư Phàm thôi không còn khóc nháo nữa. Nhìn vào
mắt Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm nghẹn ngào hỏi: “Anh…anh có phải đã thích người khác rồi phải không?”

Trải qua chuyện sống chết vừa rồi, Thư Phàm đã nhận ra được nhiều bài học sâu sắc cho mình, cũng biết mình sống thiếu thứ gì. Trong khoảng thời gian sống chui sống nhủi trong rừng, ngày ngày đối diện với cái chết, Thư Phàm đã nguyện với lòng là nếu có thể bình an trở về, việc đầu tiên mà Thư Phàm muốn làm là nói rõ tình cảm trong lòng mình cho Hoàng Tuấn Kiệt biết, sau đó cùng hắn đưa em gái trở về Việt nam, sống một cuộc sống bình an, không có ưu tư và không có nguy hiểm.

“…” Hoàng Tuấn Kiệt lặng người nhìn Thư Phàm không chớp mắt. Tại sao mọi chuyện lại xoay vần? Chẳng phải người thích người khác chính là Thư Phàm sao? Tại sao bây giờ lại biến thành hắn?

“Anh trả lời đi? Có phải người con gái mà anh thích là Trác Phi Tuyết đúng không?” Thư Phàm túm chặt cổ áo Hoàng Tuấn Kiệt, nghiến răng nghiến lợi chất vấn Hoàng Tuấn Kiệt.

“…” Hoàng Tuấn Kiệt chỉ biết ngơ ngác nhìn Thư Phàm. Mọi ngôn từ mà hắn muốn nói đều bay sạch ra khỏi đầu.

Lệ tuôn như mưa, Thư Phàm nghẹn ngào khóc, tay đấm mạnh vào ngực hắn: “Nếu tôi biết anh đã thích và yêu một người con gái khác, tôi đã không thích và yêu anh.”

Càng nói Thư Phàm càng kích động, lực trong nắm tay cũng tăng lên: “Tôi căm ghét anh! Tôi hận anh! Nếu có thể chọn, tôi thà rằng… ”

Thư Phàm chưa kịp nói hết câu, bờ môi đã bị Hoàng Tuấn Kiệt nuốt lấy.

Thư Phàm bàng hoàng, mở to mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Hai giọt lệ lăn dài từ khoé mắt xuống má. Thư Phàm quên cả phản ứng, quên giãy dụa.

Đến khi đầu lưỡi của Hoàng Tuấn Kiệt luồn vào răng, đón lấy đầu lưỡi của mình, Thư Phàm mới ý thức được mình đang bị Hoàng Tuấn Kiệt chiếm tiện nghi.

Thư Phàm vẫn chưa nguôi giận, hơn nữa hắn dám thích và yêu người khác, làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như thế.

Thư Phàm cố gắng đẩy hắn ra, nhưng đã muộn rồi.

Tình cảm trong Hoàng Tuấn Kiệt ồạt chảy ra cuồn cuộn giống như lũ tràn về. Hắn đã cố kìm nén tình cảm mãnh liệt của mình dành cho Thư Phàm. Hắn tưởng rằng người mà Thư Phàm thích và yêu là Trác Phi Dương, nhưng hoá ra người đó lại chính là hắn.

Vào giờ phút này, hắn không còn phải cố đè nén nữa, cũng không còn muốn kiếm chế chính mình nữa.

Hắn đang yêu và được yêu. Đối với hắn trên đời này không còn niềm vui và hạnh phúc nào lớn lao hơn thế.

Điều khiến Thư Phàm cảm thấy ngượng nhất là gì, chính là bỗng dưng đi tỏ tình, hơn nữa còn ghen tuông gào khóc, túm cổ áo Hoàng Tuấn Kiệt, nghiến răng nghiến lợi chất vấn hắn.

Nếu có thể quay ngược trở lại được thời gian, Thư Phàm sẽ lựa chọn không nên nói gì vội, mà nên để cho Hoàng Tuấn Kiệt thổ lộ tình cảm của hắn trước.

Giờ thì hay rồi, chẳng những để lộ cho hắn biết mình yêu hắn nhiều như thế nào, khi ghen thì đáng sợ ra làm sao, hơn nữa còn để lộ điểm yếu cho hắn biết.

“Hu hu hu!” Thư Phàm khóc thầm đến trời đất đều tối đen, gào khóc đến quay cuồng cả vũ trụ.

Thư Phàm xấu hổ đến mức muốn đập đầu vào thành xe để tự sát.

Trong khi tâm trạng của Thư Phàm cực kì bi thảm, khuôn mặt và toàn thân không có chỗ nào không đỏ.

Hoàng Tuấn Kiệt lại lâng lâng vui sướng, người nhẹ bẫng tựa như một đám mây đang trôi lơ lửng trên trời.

Nếu không sợ Thư Phàm nổi điên đánh và mắng hắn, hơn nữa có thể chọc cho Thư Phàm sinh khí không thèm nhìn mặt hắn. Hoàng Tuấn Kiệt đã hét ầm lên, và thông báo cho toàn thiên hạ biết rồi.

Tuy không thể hét, cũng không thể bắc loa lên miệng thông báo cho toàn thiên hạ biết, khoé môi hắn lúc nào cũng cong cong thành một nụ cười, ý cười tràn từ khoé mắt lan toàn đến toàn khuôn mặt. Nhìn Hoàng Tuấn Kiệt lúc này rất giống một con cún con cụp tai, đuôi lắc lắc.

Thư Phàm tận lực ngồi cách xa Hoàng Tuấn Kiệt. Mặt cúi gằm xuống, mặt đỏ rực như hơ phải lửa, mắt nhìn xuống mũi, mũi nhìn xuống tâm. Thư Phàm hận không có một cái khe nẻ để chui xuống.

Hoàng Tuấn Kiệt say đắm nhìn Thư Phàm. Nụ cười tươi rói và chói sáng trên môi hắn thu hút vạn vật.

Biết Thư Phàm ngại và đang tìm cách trốn tránh mình, Hoàng Tuấn Kiệt chủ động kéo Thư Phàm vào lòng.

Thư Phàm giãy dụa, muốn thoát khỏi vòng tay ôm ấp của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Ngồi im! Nếu không anh sẽ hôn em.” Hoàng Tuấn Kiệt khàn giọng, thổi hơi nóng vào tai Thư Phàm.

Thư Phàm đông cứng cả người. Hốt hoảng không dám giãy dụa nữa.

Hoàng Tuấn Kiệt phì cười, hài lòng vì có thể chế ngự được một con mèo nhỏ, bốn chân đầy móng vuốt.

“Em thích Trác Phi Dương?” Mặc dù không muốn nhắc lại câu trả lời của Thư Phàm, nhưng hắn không thể không hỏi. Hoàng Tuấn Kiệt không muốn cả hai có thêm bất cứ bí mật và hiểu lầm nào nữa.

“Em thích anh ấy.” Thư Phàm nhỏ giọng đáp.

“Cái gì?” Hoàng Tuấn Kiệt đẩy Thư Phàm ra. Hắn ghen tuông hỏi: “Tại sao em có thể vô tư nói thích một người con trai khác trước mặt anh?”

“Em thích anh ấy thì có gì là sai?” Thư Phàm ương bướng cãi lại.

“Em còn nói nữa? Tại sao em có thể nói thích và yêu anh, trong khi đó em cũng thích và yêu một người con trai khác? Em có biết là khi nghe em nói thế, anh đau lòng lắm không?” Hoàng Tuấn Kiệt thu lại nụ cười. Nói một cách khác, hắn cười không nổi nữa. Tuy không phải là một kẻ bạo lực trong tình yêu, cũng không muốn người yêu phải tuyệt đối phục tùng mình, nhưng hắn không muốn trong trái tim của người con gái hắn yêu tồn tại hình ảnh của một người đàn ông khác.

Thư Phàm ngước mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Nụ cười rực rỡ nở trên môi Thư Phàm: “Nói như thế, buổi chiều và buổi tối hôm qua, anh buồn lòng và trầm
« 126 127 128 129 130 131 132 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 127 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 127
Bài Ngẫu nhiên
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Truyện: Bà xã trong game chính là em gái ruột
- Cơn mưa định mệnh - Sendoh Bài hát hay tình yêu
- Tạo chữ ký online tên bạn độc đáo
- Suy ngẫm mùa đông - Bài thơ hay khi mùa đông đang đến
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 127 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved