Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 129

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 129

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 166993 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 129


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 129

Tuấn Kiệt thả lỏng dần dần.

Thư Phàm đứng nhìn theo hình bóng Hoàng Tuấn Kiệt khuất sau hành lang dẫn lên lầu hai.

“Chị là Bạch Thư Phàm?” Một cô gái mặc một chiếc váy màu trắng dài đến ngang gối, vóc dáng thướt tha, khuôn mặt thon dài, làn da trắng như men sứ, ngữ khí mềm nhẹ lên tiếng chào hỏi Thư Phàm.

Thư Phàm quay lại nhìn, mắt đánh giá thoáng qua cô gái mặc váy màu trắng trước mặt: “Cô là…?”

Không đợi Thư Phàm phải chờlâu, cô gái tự giới thiệu: “Chào chị! Em là Trác Phi Tuyết.”

Thư Phàm giật mình, chăm chú nhìn cô gái có vẻ đẹp mỏng manh yếu đuối trước mặt.

Trác Phi Tuyết cho Thư Phàm cảm giác đang nhìn ngắm một lọ thủy tinh trong suốt mong manh có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.

“Tại sao cô lại biết tên tôi?” Theo những gì mà Thư Phàm nhớ thì đây là lần đầu tiên gặp mặt của hai người. Thư Phàm nghe cái tên Trác Phi Tuyết qua cuộc nói chuyện với Vũ Gia Minh.

“Anh Hoàng Tuấn Kiệt vẫn thường xuyên nhắc đến chị.” Trác Phi Tuyết cười nhẹ. Tuy rằng đã cố che dấu đi nỗi đau trong lòng mình, nhưng ánh mắt bi thương vẫn không thể thoát khỏi đôi mắt sắc bén của Thư Phàm.

Thư Phàm trong lòng mắng thầm Hoàng Tuấn Kiệt. Thư Phàm đang ghen, đang hờn giận.

Theo cách nói của Trác Phi Tuyết chứng tỏ hai người thường xuyên gặp mặt nhau, hơn nữa còn là bạn tốt. Nếu không, Hoàng Tuấn Kiệt đã không thổ lộ chuyện tình cảm riêng tư của mình cho Trác Phi Tuyết biết.

Càng nghĩ Thư Phàm càng tức, càng hờn ghen muốn đánh người.

“Chúng ta có thể tìm một chỗ nào đó nói chuyện được không?” Trác Phi Tuyết thu lại nụ cười, đôi mắt buồn rầu nhìn Thư Phàm.

Thư Phàm bắt gặp hình ảnh của Tú Linh qua khuôn mặt và đôi mắt của Trác Phi Tuyết. Thư Phàm là một người thương em gái, nay thấy có một người tương tự gần giống em gái mình, lòng Thư Phàm mềm xuống.

“Được rồi.” Thư Phàm mất vài giây lưỡng lự, sau đó nhận lời yêu cầu của Trác Phi Tuyết. Thư Phàm không sợ bị Trác Phi Tuyết hại, hay dùng ngôn ngữ sắc bén để hạ nhục mình. Thư Phàm không có tính cách nhút nhát như em gái, nên không sợ bị người khác ăn hiếp.

Thư Phàm và Trác Phi Tuyết đi ra sân vườn. Chọn một mê cung không có người lai vãng, cả hai quay lại, đứng đối diện với nhau.

“Có chuyện gì thì cô nói đi.” Thư Phàm khoanh tay trước ngực, mắt nhìn thẳng vào mắt Trác Phi Tuyết.

Trác Phi Tuyết cắn môi, khuôn mặt lúc xanh lúc trắng.

“…” Thư Phàm kiên nhẫn đứng chờ nghe Trác Phi Tuyết nói chuyện.

Mất một lúc lâu thật lâu, Trác Phi Tuyết mới ngẩng đầu nhìn Thư Phàm, miệng ấp úng nói: “Chị…chị có thể nhường anh Kiệt cho em được không? Em…em…”

Thư Phàm há hốc mồm, mắt mở to nhìn Trác Phi Tuyết. Ban đầu, khi mới theo Trác Phi Tuyết ra đây, Thư Phàm tưởng sẽ có một trận thư hùng giữa hai người phụ nữ. Không ngờ, Trác Phi Tuyết hẹn ra đây chỉ vì muốn cầu xin mình buông tha cho Hoàng Tuấn Kiệt.

“Tại sao tôi phải từ bỏ anh ấy?” Thư Phàm cười nhạt. Phải trải qua chuyện sống chết mới nghiệm ra được chân lý của tình yêu, Thư Phàm làm sao có thể dễ dàng từ bỏ Hoàng Tuấn Kiệt như thế. Hơn nữa tình yêu đâu phải là hàng hóa, mà có thể mang ra để trao đổi và buôn bán.

Thư Phàm là người ghét nhất bị người khác mang ra để đùa bỡn. Chính vì lý do này, ấn tượng tốt đẹp ban đầu mà Thư Phàm dành cho Trác Phi Tuyết đều bay sạch.

“Nếu cô hẹn tôi ra đây chỉ vì muốn nói điều này, thì giữa tôi và cô không còn gì để nói nữa.” Thư Phàm tức giận, xoay người định bước đi.

“Chị Thư Phàm! Coi như em cầu xin chị!” Trác Phi Tuyết cúi đầu, lau đi hai hàng nước mắt đang lã chã rơi.

“Nín ngay!” Thư Phàm hung dữ quát: “Cô định dùng nước mắt để cầu xin tôi đấy à? Tôi nói cho cô biết, dù cô có quỳ xuống tôi cũng không từ bỏ Hoàng Tuấn Kiệt. Tôi và anh ấy yêu nhau, đâu thể nói bỏ là bỏ được.” Thư Phàm chán ghét nhìn Trác Phi Tuyết. Nếu không phải nghĩ Trác Phi Tuyết là một cô gái yếu đuối và là em gái của Trác Phi Dương, Thư Phàm đã dạy cho Trác Phi Tuyết một bài học rồi.

“Em xin chị, hãy nhường lại anh Kiệt cho em. Em đã đợi anh ấy ba năm rồi, hơn nữa…” Trác Phi Tuyết càng nói càng bi phẫn, càng khổ sở, nước mắt tí tách rơi.

Thư Phàm đã hết kiên nhẫn. Không muốn nói chuyện lôi thôi với Trác Phi Tuyết, Thư Phàm đùng đùng bỏ đi.

Vừa bước được ba bước chân, Thư Phàm nghe Trác Phi Tuyết nói nốt mấy câu cuối: “Hơn nữa em và anh ấy đã có một đứa con gái.”

“Cái gì!” Thư Phàm nghe như có tiếng sét đánh thẳng vào đầu mình. Thân thể Thư Phàm trấn động.

“Cô vừa nói cái gì?” Thư Phàm cứng ngắc, chầm chậm quay lại nhìn Trác Phi Tuyết, môi run rẩy hỏi. Dù có bị thiên lôi, sét đánh, Thư Phàm cũng không dám tin những gì mà Trác Phi Tuyết vừa nói.

“Em…” Trác Phi Tuyết cúi đầu, mắt mờ mịt nước. Trác Phi Tuyết không dám đối diện với khuôn mặt phẫn nộ của Thư Phàm.

“Cô còn không mau nói đi!” Thư Phàm trầm lạnh quát nhỏ, tay chỉ thẳng vào mặt Trác Phi Tuyết: “Tất cả những gì mà cô vừa nói đều là lừa gạt đúng không? Cô và Hoàng Tuấn Kiệt làm sao có thể có con chung. Tôi không tin.”

Hoàng Tuấn Kiệt theo đánh giá của Thư Phàm là một người đàn ông chính chực, thẳng tính và tốt bụng, tuyệt không phải là một kẻ bạc tình, vô nhân tính.

“Em không có lừa chị.” Trác Phi Tuyệt lau nước mắt, khuôn mặt tái nhợt. Dù thân hình không ngừng run rẩy, nhưng ngữ khí kiên định nói:
“Em và ấy đúng là có một đứa con gái hơn hai tuổi.”

“Cô là đồ lừa gạt! Tôi không tin!” Thư Phàm kích động hét ầm lên.

Chuyện Hoàng Tuấn Kiệt có con cùng với một người con gái khác khiến Thư Phàm đau lòng một, nhưng chuyện bị Hoàng Tuấn Kiệt phản bội khiến Thư Phàm đau lòng mười. Thư Phàm là một người yêu trẻ. Dù đứa trẻấy là do ai sinh ra, Thư Phàm cũng yêu cũng quý. Thư Phàm không trách, cũng không căm ghét đứa trẻ kia. Nhưng Hoàng Tuấn Kiệt dám lừa dối, không chịu nói thật mọi chuyện cho Thư Phàm biết, khiến cơn phẫn nộ và uất hận trong lòng Thư Phàm bùng lên dữ dội.

“…” Trác Phi Tuyết cắn chặt môi, im lặng không nói gì. Mười đầu ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay, Trác Phi Tuyết tự nhủ với lòng là phải cố gắng lên.

Trác Phi Tuyết đã cố chờ Hoàng Tuấn Kiệt ba năm, chờ hắn hồi tâm chuyển ý, chờ hắn yêu mình. Nhưng càng chờ, hắn lại càng rời xa. Cho đến một ngày, Trác Phi Tuyết mới nhận ra mình đã lãng phí biết bao nhiêu thời gian, đã bỏ qua quá nhiều cơ hội tốt. Và giờ đây, hắn đã yêu một người con gái khác.

Hò hét chán, Thư Phàm cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh và tự chủ.

“Tôi và cô đi gặp Hoàng Tuấn Kiệt. Chúng ta ba mặt một lời giải quyết cho xong chuyện này. Tôi cần nghe chính miệng Hoàng Tuấn Kiệt thừa nhận, tôi mới tin.” Thư Phàm lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Trác Phi Tuyết. Vào lúc này, Thư Phàm biến thành một kẻ hỉ nộ vô thường.

Trác Phi Tuyết đứng trước đầu ngọn gió, làn váy và mái tóc khẽ bay bay, trông phiêu phiêu như một đám mây trên bầu trời.

Ngồi trong phòng làm việc của ông Gia Huy trên lầu hai, Hoàng Tuấn Kiệt trầm mặc chờ nghe ông Gia Huy nói trước.

“Cô gái mà con mang về tên là Bạch Thư Phàm?” Ông Gia Huy hỏi Hoàng Tuấn Kiệt. Mặc dù không muốn xen vào chuyện tình cảm cá nhân riêng tư của con trai, nhưng mọi chuyện đã vượt xa ra khỏi tầm kiểm soát, nên ông không thể không hỏi.

“Cô ấy là Bạch Thư Phàm.” Hoàng Tuấn Kiệt đơn giản nhắc lại tên của Thư Phàm cho ông Gia Huy nghe.

“Con và cô ấy yêu nhau? Hai đứa dự định sẽ kết hôn?” Ông Gia Huy lờ đi khuôn mặt lạnh lùng của thằng con trai, vẫn tiếp tục câu hỏi của mình.

“…” Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép, không đáp.

Ông Gia Huy cau mày nhìn Hoàng Tuấn Kiệt. Ông không hài lòng trước thái độ luôn tỏ vẻ lạnh nhạt và thờơ của Hoàng Tuấn Kiệt.

Cầm tách cà phê đặt trên bàn, ông Gia Huy nhấp một ngụm: “Con biết lý do vì sao bố cho gọi con lên đây không?”

“…” Hoàng Tuấn Kiệt vẫn một mực giữ im lặng. Hắn không phải là một kẻ kiệm lời, nhưng khi gặp phải những người hắn không thích, hắn không muốn nói gì cả.

Ông Gia Huy thở dài. Ông biết lý do vì sao Hoàng Tuấn Kiệt lại căm ghét và hận thù ông nhiều như thế. Nếu không phải do ông sống quá bạc tình và vô trách nhiệm, bà Dung – mẹ hắn đã không chết, và hắn cũng không phải sống trong cô nhi viện mất mấy năm.

“Con có biết mình có một đứa con gái riêng hơn hai tuổi không?” Ông Gia Huy biết không thể chờ mong Hoàng Tuấn Kiệt mở lời nói chuyện với mình trước, nên đành phải tự biên tự diễn.

Hoàng Tuấn Kiệt giật mình sửng sốt, nhìn thẳng vào mắt ông Gia Huy. Hắn không tin là bố hắn mang hắn ra để đùa giỡn, cũng không tin bố hắn tìm một nguyên nhân hết sức ngu ngốc này để có cớ nói chuyện với hắn.

Nếu điều này là sự thật, tại sao hắn lại không có một chút ấn tượng, hơn nữa từ trước đến nay hắn đâu có yêu ai, cũng đâu có qua đêm nhăng nhít với bất cứ cô gái nào đâu mà có thể có con gái riêng được?

Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng thấy loạn cả lên. Sống hơn 20 năm, đây là lần đầu tiên hắn thấy mình chẳng khác gì một quân cờ cho người khác bài bố và sắp xếp.

Nhìn khuôn mặt biểu lộ sự kinh ngạc của Hoàng Tuấn Kiệt, ông Gia Huy biết cần phải giải thích thêm thì hắn mới nắm được vấn đề: “Con và Trác Phi Tuyết có một đứa con gái hơn hai tuổi.”

“Trác Phi Tuyết!” Vào lúc này, Hoàng Tuấn Kiệt không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi. Thanh âm của hắn dần dần tăng cao: “Tôi và Trác Phi Tuyết có một đứa con gái hơn hai
« 126 127 128 129 130 131 132 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 129 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 129
Bài Ngẫu nhiên
- Tuyển chọn các bài nhạc trẻ Việt về tình yêu hay và tình cảm nhất, cũng nghe và cảm nhận nào
- Truyện: Chưa bao giờ được đền ơn bố
- Tìm lại giấc mơ - Hồ Ngọc Hà - Bài hát hay tặng bạn
- Người Con Gái Thực Sự Yêu Anh..
- Girl xinh facebook - Trần Nữ Thùy Trinh - THPT Phan đình Phùng - Hà Tĩnh
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 129 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved