Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 141

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 141

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167093 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 141


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 141

Nỗi đau trong lòng Thư Phàm quá lớn, lớn đến nỗi cơ hồ Thư Phàm tưởng mình đã chết rồi.

Hoàng Tuấn Kiệt đã nằm sâu dưới lòng đất lạnh. Hắn ra đi, bỏ lại tất cả, bỏ lại Thư Phàm sống cô đơn một mình, bỏ lại mối lương duyên tốt đẹp của hai người. Có lẽ hắn cũng không muốn thế, nhưng số phận của hắn đã an bài, đã định sẵn cho hắn phải rời xa Thư Phàm mãi mãi.

Ở tít trên cao kia, hắn sẽ cầu nguyện cho Thư Phàm, sẽ chúc phúc cho Thư Phàm tìm được một người đàn ông thực lòng yêu Thư Phàm, tìm được một người có thể mang lại hạnh phúc và nụ cười trên môi Thư Phàm.

Con người ta khi phải lãnh chịu quá nhiều đau đớn và mất mát, trái tim sẽ đóng băng cả lại, tình ái cũng mất đi, niềm tin cũng không còn. Thư Phàm đã đánh mất tất cả, đã đánh mất đi niềm vui sống của mình, nụ cười cũng không còn nở trên môi nữa. Thư Phàm đã quên vì ai mà mình cười, vì ai mà mình vui vẻ sống.

Thư Phàm quỳ xuống trước nấm mộ của Hoàng Tuấn Kiệt, tay run run vuốt ve dòng chữ khắc trên tấm bia. Thư Phàm nhắm mằt lại, lắng nghe tiếng gió thổi, lắng nghe tiếng nói tận sâu trong đáy lòng mình. Nước mắt làm mặn chát bờ môi, nước mắt sát thêm muối vào lòng và trái tim bị tổn thương của Thư Phàm.

Thư Phàm không biết trách ai, cũng không biết hận ai. Có chăng cũng nên là hận chính mình bất lực không thể cứu được người yêu, không thể dành giật lại hắn từ bàn tay tử thần.

“Hoàng Tuấn Kiệt! Hoàng Tuấn Kiệt!” Thư Phàm thì thầm gọi tên Hoàng Tuấn Kiệt, tiếng nói vang vọng ra xa, được gió mang đi bay khắp thiên đàng địa cửu. Thư Phàm muốn nhờ gió gửi đi thông điệp nhớ thương của mình đến Hoàng Tuấn Kiệt, muốn hắn biết mình yêu hắn nhiều như thế nào. Thư Phàm sẽ không bao giờ quên hắn, không bao giờ quên.

Thư Phàm cười, vừa cười vừa khóc: “Hoàng Tuấn Kiệt! Anh nhớ gì không, có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Lúc đó anh thật ngố, cũng thật ngạo mạn. Nói thật, lúc đó em đã rất muốn dùng thuốc độc chết anh, trả thù anh tội dám dùng thuốc mê khiến em ngủ say, sau đó anh còn dám giam giữ em nữa. Nhưng mà…” Thư Phàm thút thít, nghẹn ngào: “Nhưng mà nếu anh không giam giữ em, có lẽ hai chúng ta đã không có nhiều thời gian ở bên nhau, cũng không biết rằng cuộc gặp gỡ đó là định mệnh của hai chúng ta.”

Tú Linh quỳ khóc bên cạnh Thư Phàm. Tú Linh không biết nói gì cả, chỉ biết rằng mình phải ở bên cạnh Thư Phàm. Tú Linh sợ Thư Phàm nghĩ quẩn, sợ Thư Phàm không vượt qua được cú sốc tinh thần. Mất đi người mình yêu thương, đối với bất cứ ai cũng là một nỗi đau quá lớn.

Vũ Gia Minh đứng bên cạnh hai chị em Thư Phàm, hắn cũng không lên tiếng nói gì, đôi mắt hắn rất sâu, sâu đến nỗi không nhìn thấy đáy.

Buổi chiều, nghĩa trang thật vắng vẻ, không khí se se lạnh, từng cơn gió thỉnh thoảng lại thổi qua, quét nhẹ những chiếc lá khô. Hàng cây phong linh rung rung, bay theo gió, từng chiếc lá vàng nhấp nhô bay lên bay xuống. Cánh lá mỏng phất phơ tựa như hàng trăm hàng nghìn cánh tay đang vẫy chào, tựa như những chiếc khăn tang đang tiễn đưa linh hồn của Hoàng Tuấn Kiệt lên thiên đường.

Thư Phàm quỳ trước mộ Hoàng Tuấn Kiệt, quỳ đến khi hai đầu gối tê dại, nước mắt không ngừng chảy, nỗi đau càng lúc càng đầy tựa như sóng trào đang mãnh liệt đập vào ghềnh đá. Tiếng nói vang vọng xa xăm đang gọi thần trí Thư Phàm bay xa. Thư Phàm đang ở đây, mà linh hồn đã phiêu lãng đến phương trời nào. Trong cõi trời đất, giữa thần và phật, giữa sống và chết, giữa thiên đường và địa ngục, Thư Phàm không biết mình nên đi đâu để tìm hình bóng của Hoàng Tuấn Kiệt, đi đâu để tìm lại những thứ mà mình đã đánh mất.

Hai người rất gần nhau, nhưng lại không thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau, cũng không thể chạm vào. Từ nay về sau, mỗi khi nhớ đến Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm chỉ có thể cảm nhận được sinh khí của hắn bằng cách nhắm mắt lại và đặt tay lên trái tim mình. Ở đấy, vĩnh viễn có một chỗ trống dành cho Hoàng Tuấn Kiệt, vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.

Chết có thể khiến người ta chia cách nhau mãi mãi, nhưng không thể ngăn cản được tình yêu mà cả hai dành cho nhau, có khi còn khiến họ nhớ và yêu nhau nhiều hơn.

Thư Phàm sẽ nhớ mãi, nhớ mãi cái ngày gặp được Hoàng Tuấn Kiệt và nhớ mãi hình ảnh của hắn trong trái tim mình.

Quẹt nước mắt, chống tay xuống đất, Thư Phàm từ từ đứng dậy. Loạng choạng đứng không vững, thân hình không ngừng run rẩy, nhưng ánh mắt Thư Phàm vẫn quật cường, vẫn cao ngạo ngẩng cao đầu. Thư Phàm ngước mắt lên nhìn trời xanh, khóe môi Thư Phàm nhếch lên.

Thư Phàm oán hận sự bất công của ông trời, oán hận ông không phân biệt được người tốt và người xấu, oán hận ông không có thiên lý.

Thư Phàm thách thức với cái chết, cũng đã chuẩn bị tinh thần để đối đầu với tất cả. Thư Phàm muốn bọn người xấu phải trả giá. Hoàng Tuấn Kiệt chết đi, không có nghĩa là Thư Phàm sẽ bỏ qua cho họ, mà ngược lại Thư Phàm còn trả thù họ tàn khốc hơn.

“Vũ Gia Minh! Việc tôi nhờ anh, anh đã làm đến đâu rồi?” Thư Phàm quay lại nhìn Vũ Gia Minh, lạnh lùng hỏi hắn.

“…” Vũ Gia Minh giật mình, lo sợ nhìn Thư Phàm. Bây giờ trông Thư Phàm đáng sợ quá, trông chẳng khác gì một sát thủ máu lạnh trong truyền thuyết
“Anh vẫn chưa làm hay đã làm xong rồi, chỉ cần trả lời tôi một câu thôi.” Thư Phàm sắc mặt tái ngợt, ngữ khí sắc lạnh, đôi mắt ánh lên những tia nhìn phẫn nộ và căm thù.

“Xong rồi.” Vũ Gia Minh đáp
. Hắn chỉ nói duy nhất hai từ, nhưng Thư Phàm đã đủ hiểu.

“Chúng ta đi về thôi.” Thư Phàm chầm chậm bước đi, mỗi bước chân là một giọt nước mắt, lòng Thư Phàm buồn đau, nỗi thống khổ đong đầy, nghẹn ứ trong lồng ngực.

Tú Linh nắm chặt tay Thư Phàm, cùng Thư Phàm bước đi. Tú Linh cúi đầu, đếm từng nhịp bước chân đi.

Ba con người, mang ba tính cách khác nhau, cũng có ba suy nghĩ khác nhau. Buổi chiều hôm nay, họ đến đây đưa tiễn Hoàng Tuấn Kiệt, tiễn đưa con người họ yêu thương và trân trọng.

Từ phía sau một gốc cây cổ thụ được trồng ven đường gần nghĩa trang, hai người đàn ông bước ra. Chờ hình bóng Tú Linh, Thư Phàm và Vũ Gia Minh đi khuất, hai kẻ lạ mặt tiến đến ngôi mộ mới xây của Hoàng Tuấn Kiệt.

Nhìn hai bó hoa đặt cạnh tấm bia mộ, hai người liếc mắt nhìn nhau.

Hoàng Tuấn Kiệt chết đi đã giải quyết được rất nhiều chuyện cho bọn họ. Từ nay, họ không còn phải đuổi giết hắn ở khắp nơi, cũng không còn phải nghe mệnh lệnh của cấp trên, không còn phải nghe những câu khiển trách, những lời lẽ đượm mùi máu tanh nữa. Hoàng Tuấn Kiệt đã chết rồi, chết là hết, là kết thúc tất cả mọi ân oán trên đời.



Buổi chiều, ông Gia Huy ngồi một mình trong văn phòng làm việc trên lầu hai. Hoàng Tuấn Kiệt đã được chôn cất cách đây gần một tuần, cũng là ngần ấy thời gian ông Gia Huy tự nhốt mình trong phòng. Ông không muốn tiếp xúc và nói chuyện với bất cứ ai.

Sức khỏe của ông càng ngày càng yếu kém, sắc mặt không có một chút sinh khí, mà tái nhợt tựa như một người chết, đôi mắt ông mờ đục.

Ông Gia Huy ngồi đấy, ngồi thật im, ngồi bất động giống như một pho tượng làm bằng đá, mắt ông trừng trừng nhìn vào khoảng không trước mặt, suy nghĩ trong ông hỗn loạn, rồi dần dần trở nên mờ ảo, cuối cùng là một khoảng trắng vô tận.

Ông Gia Huy đang nhớ thương về Hoàng Tuấn Kiệt, đang tự tái hiện lại những kỉ niệm ngắn ngủi và ít ỏi mà hai cha con đã có với nhau. Ông hối hận vì mình đã không dành nhiều thời gian và dành nhiều tình cảm cho Hoàng Tuấn Kiệt.

Ông hối hận, muốn bù đắp cho hắn nhưng đã không còn kịp nữa. Kịp chăng khi mà hắn đã chết rồi, thân xác hắn đã vùi sâu dưới lòng đất lạnh? Thế mới biết, khi người thân ái còn sống, hãy biết quý trọng mà nâng niu và che chở.

Đột nhiên, trái tim ông muốn tổ tung, muốn vỡ ra thành từng mảnh. Đau, đau đến nỗi thân hình ông co quắp, khuôn mặt rúm ró, nhăn nhúm lại như một mớ giẻ rách. Tay ôm lấy ngực, ông ngã lăn đùng xuống sàn nhà, tiếng va chạm liên tục vang lên.

Bước chân trên sàn nhà sạt sạt, tiếng hét, tiếng bước chân chạy, tiếng mở cửa, tạo nên những âm thanh hỗn độn, như vọng lên từ dưới địa ngục. Âm thanh này đâu dành cho một người sống, mà nên dành cho một người đã chết, một người đã khuất xa, cách đây mấy hôm.

“Ông chủ! Ông không sao chứ?” Ông Hoàng lao vào phòng, cố gắng nâng thân hình của ông Gia Huy dậy.

Ông Gia Huy túm chặt lấy vạt áo của ông Hoàng, miệng ông thều thào: “Thuốc…thuốc…” Thân hình ông Gia Huy co lại thành một đoàn, các thớ cơ trên mặt co giật, mặt ông càng lúc càng tái, càng nhợt nhạt, sắc màu phai nhạt như một tờ giấy bị ngâm lâu trong nước lạnh.

“Thuốc? Thuốc nào?” Ông Hoàng ngữ khí là lạ, khác hẳn với thái độ cung kính thường ngày.

Ông Gia Huy lấy hết sức bình sinh gia tăng lực vào lòng bàn tay, miệng lại thều thào nói: “Thuốc…thuốc trợ tim…trong…trong…” Một cơn co giật khiến ông Gia Huy sùi bọt mép, mặt trợn ngược, giọng nói đứt quãng, hơi thở hồng hộc.

Ông Hoàng gỡ từng ngón tay ông Gia Huy đang nắm chặt cổ áo mình ra.

Ông Gia Huy thống khổ ôm lấy ngực, nước dãi nhễu ra càng lúc càng nhiều, những cú giật không ngừng ra tăng. Nhìn ông bây giờ giống hệt một kẻ bị bệnh động kinh đang lên cơn hấp hối, sắp từ biệt cõi đời.

Ông Hoàng ngồi xổm bên cạnh ông Gia Huy, hứng thú nhìn ông Gia Huy bị bệnh tật dày vò và hành hạ.

“Thuốc…thuốc…” Ông Gia Huy nhìn ông Hoàng bằng đôi
« 140 141 142 143 144 145 146 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 141 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 141
Bài Ngẫu nhiên
- So Goodbye - JongHyun - Bài hát nhac Hàn hay, rất hay, đầy cảm xúc
- Hot girl Hoàng Yến - Hà thành phần hai
- Hình nền girl xinh chọn lọc mobile
- Games nhảy audition 1 việt hóa miễn phí cho mobile
- Jingle Bells - Bài hát tiếng Anh noel quen thuộc mỗi mùa giáng sinh về do Boney M trình bày
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 141 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved