Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 40

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 40

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167171 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 40


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 40

“Không ăn cơm, không đi đâu cả.”

“Anh…” Thư Phàm tức giận đến phát run, hầm hầm đi ra khỏi nhà bếp.

“Chị Hai!” Tú Linh gọi nhỏ, đứng dậy định đi theo Thư Phàm.

“Em ngồi xuống ăn cơm đi!” Hoàng Tuấn Kiệt dịu giọng, “Cô ấy sẽ quay lại ngay thôi.”

Ông quản gia kín đáo che miệng cười thầm. Ông hiểu ẩn ý trong câu nói của Hoàng Tuấn Kiệt là gì. Cửa ra vào nhà Hoàng Tuấn Kiệt, muốn mở được phải dùng mật mã. Chiều tối hôm qua, tuy rằng Thư Phàm có xem, và ghi nhớ được, nhưng ngay sau đó Hoàng Tuấn Kiệt đã thay đổi bằng một mật mã hoàn toàn mới, lúc này dù Thư Phàm có thông minh đến đâu cũng không thể mò ra được. Thế mới biết, để đối phó với những cô gái ương bướng và không biết nghe lời như Thư Phàm, đôi khi phải dùng trí tuệ.



Thư Phàm tiến nhanh về cánh cửa dẫn ra hành lang tầng thứ 13, xốc gọn túi xách trên vai, mắt rực sáng nhìn bảng điện tử trước mặt.

“Hừ! Chờ đấy Hoàng Tuấn Kiệt! Để xem anh có thể nhốt được tôi không?”

Nói là làm, Thư Phàm bấm ngay 10 con số mà tối hôm qua Hoàng Tuấn Kiệt đã bấm.

Đáp lại vẻ mặt mong chờ và háo hức của Thư Phàm là một sự im lặng đến đáng sợ. Cánh cửa vẫn đóng im ỉm, trên màn hình hiện lên một dòng chữ: “Invalid password”, thậm chí còn lịch sự vang lên một tiếng bíp chói tai.

Thư Phàm giận đến thổ huyết, hoa chân múa tay, mím môi mắm mỏ lại bấm thêm một lần nữa.

Thư Phàm đã thử rất nhiều lần, bấm rất nhiều con số khác nhau, nhưng chẳng có tác dụng gì cả, màn hình liên tiếp hiện lên dòng chữ: “Invalid password” và những tiếng bíp chói tai.

Quẹt mồ hôi trán, cúi đầu, thở hắt ra một hơi, tay bấu chặt vào bảng điện tử gắn chặt vào bờ tường cạnh cánh cửa, Thư Phàm biết mình đã thua rồi.

“Hoàng Tuấn Kiệt! Tôi giết chết anh!” Vai run run, Thư Phàm nghiến răng nghiến lợi, mặt đỏ bừng vì cáu.

Hoàng Tuấn Kiệt đứng dựa người vào bờ tường, hai tay đút vào túi quần, một chân co lên, dáng vẻ ung dung, nhàn nhã đứng xem Thư Phàm diễn hài cho hắn xem. Hắn rất thích thú khi có thể dồn được Thư Phàm vào đường cùng.

Quay phắt lại, thấy Hoàng Tuấn Kiệt đứng sau lưng mình từ bao giờ, hơn nữa hắn còn nở một nụ cười đáng ghét ở trên môi, Thư Phàm quát to: “Còn không mau mở cửa cho tôi đi!”

Hoàng Tuấn Kiệt thờ ơ đáp: “Muốn đi ra khỏi đây cũng không khó, trừ phi cô vào ăn cơm sáng.”

“Anh…” Thư Phàm thở phì phò, lỗ mũi và lỗ tai xì ra khói trắng: “Anh là một tên xấu xa, dám dở thủ đoạn với tôi.”

Hoàng Tuấn Kiệt cau mày, không vui bảo Thư Phàm: “Tôi muốn cô ăn cơm sáng, để có sức mà làm việc, thì có gì là sai. Tại sao cô năm lần bảy lượt đều tìm cách chống đối lại yêu cầu của tôi?”

Thư Phàm nghẹn họng, không biết dùng từ ngữ gì để cãi lý với hắn. Đúng! Hắn chẳng những không có sai, mà Thư Phàm còn phải cảm ơn hắn nữa mới đúng.

“Vào ăn cơm đi! Thức ăn nguội hết cả rồi.” Hoàng Tuấn Kiệt mỉm cười, dịu dàng giục Thư Phàm.

Thư Phàm đang tức giận phừng phừng, bị nụ cười của hắn làm cho tan biến hết tất cả tức giận và phản kháng, ngoan ngoãn đi theo hắn vào trong bếp.

Tú Linh ló đầu ra khỏi cánh cửa bếp, dòm xem Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt đứng đối đáp với nhau, thấy hai người nhanh chóng biển yên sóng lặng, đã vội vã quay trở về bàn ăn.

Ông quản gia cố nén cười nhiều đến mức, mặt đỏ bừng, ho sặc sụa.

“Bọn trẻ thật vui tính, xem ra từ nay về sau mìn
h lại có nhiều trò hay để xem rồi.” Ông quản gia nghĩ thầm, cao hứng nở một nụ cười vui vẻ.

Tú Linh không đoán được suy nghĩ trong đầu ông quản gia, nhìn ông ho sặc sụa, đã nhanh trí đưa cho ông quản gia một cốc nước lọc: “Chú uống nước đi cho thuận khí. ”

“Cảm ơn cháu!” Ông quản gia đón lấy cốc nước lọc trên tay Tú Linh.

Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt quay trở về chỗ ngồi, ông quản gia đơm cho Thư Phàm một bát cơm khác.

Nheo mắt nhìn Thư Phàm, ông quản gia mỉm cười, “Ăn đi cháu.”

“Vâng.” Thư Phàm đỏ bừng mặt vì xấu hổ, bưng bát cơm lên miệng, và một miếng, cúi đầu nhai nuốt.

Hoàng Tuấn Kiệt nhìn điệu bộ ăn cơm của Thư Phàm, không nhịn được cười, đã cười thành tiếng.

Thư Phàm quay sang trừng mắt cảnh cáo Hoàng Tuấn Kiệt, chân ngay lập tức dày xéo lên bàn chân hắn.

Hoàng Tuấn Kiệt nhăn mặt vì đau, cắn răng không dám kêu lên một tiếng.

Thư Phàm thỏa mãn cười toe toét, le lưỡi trêu chọc Hoàng Tuấn Kiệt. Tâm trạng thoải mái, thì tinh thần ăn uống cũng tăng theo. Thư Phàm vui vẻ đánh chén, hoàn toàn không để ý đến sắc mặt xám xịt của Hoàng Tuấn Kiệt ở bên cạnh.

Ông quản gia là người thâm thúy nhất ở trong nhà, từ đầu bữa đến cuối bữa, ông dành thời gian quan sát Thư Phàm, Tú Linh và Hoàng Tuấn Kiệt. Cuộc sống chưa có lúc nào lại trở nên sinh động, và tràn ngập sắc màu như thế.

Trong nhà bếp, tại biệt thự Vũ Gia.

Vũ Gia Minh đang ngồi ăn cơm sáng. Bàn ăn rộng lớn, thức ăn đầy bàn, nhưng chỉ có một mình hắn ngồi ăn. Thói quen ăn sáng đã hình thành hơn 20 năm nay, thậm chí hắn cũng đã làm quen được với việc phải ăn một mình, hắn còn mừng vì không bị ai quấy rầy trong bữa ăn và không một ai dám làm phiền cuộc sống riêng tư của hắn, nhưng kể từ lúc gặp Tú Linh thì lại khác.

Tú Linh đã dạy cho hắn hiểu, sống một mình thì buồn bã và cô đơn như thế nào, ăn cơm một mình thì buồn chán ra làm sao. Ngồi ăn cơm sáng thế này, tự dưng hắn nhớ đến Tú Linh, nhớ đến hình bóng nho nhỏ dễ thương và đáng yêu, tay mân mê, nghịch ngợm mấy con tôm, mắt chăm chú nhìn, miệng cười tươi, dáng vẻ hoàn toàn trẻ con.

Vừa ăn vừa nghĩ đến xuất thần, Vũ Gia Minh sáng nay hoàn toàn biến thành một con người khác hẳn. Chỉ trải qua có một đêm, quan điểm sống của hắn đã dần thay đổi, hắn không còn sống quá tuyệt tình giống như trước, đồng thời ý nghĩ muốn chiếm lại Tú Linh càng mãnh liệt. Hắn thật sự rất thích có một thú cưng ngoan ngoãn, dễ thương và biết nghe lời giống như Tú Linh. Bây giờ mặc dù Tú Linh đã căm ghét hắn và không còn nghe lời hắn nữa, nhưng hắn tin rằng, hắn nhất định sẽ khiến Tú Linh trở nên ngoan ngoãn và biết nghe lời giống như trước.

Đặt ly rượu xuống bàn, Vũ Gia Minh bảo ông quản gia đang đứng ở bên cạnh: “Mấy ngày nữa, cháu phải đi ra nước ngoài công tác. Mọi công việc trong nhà phiền chú.”

“Cậu chủ định đi khi nào thì về?” Ông quản gia quan tâm hỏi.

“Cháu cũng không biết nữa. Nếu xong sớm thì cháu về sớm, còn nếu không chắc phải hơn một tuần.” Vũ Gia Minh nhếch mép cười lạnh, đôi mắt sắc bén lóe sáng tựa một ác ma đang chuẩn bị đem ai đó ra giết thịt.

Ông quản gia quan sát sắc mặt của Vũ Gia Minh, tự dưng ông thấy rùng mình ớn lạnh.

“Cậu chủ đã cho người chuẩn bị hành lý chưa?”

“Cháu không cần mang gì nhiều, nên đã phân phó người làm trong nhà chuẩn bị rồi.”

Ông quản gia thở dài: “Cậu chủ mà đi, căn nhà này sẽ trở nên rất vắng vẻ.”

Vũ Gia Minh cười đáp: “Chú đừng buồn, cháu đi rồi cháu sẽ sớm trở về thôi.”

“Dự án lần này rất quan trọng đúng không?”

“Đúng, rất quan trọng.” Nụ cười trên khóe môi Vũ Gia Minh càng lúc càng sâu, hứng thú ăn cơm càng lúc càng tăng, tin tưởng vào kế hoạch của mình nhất định sẽ thành công, hắn không còn ngồi ủ dột và sầu não buồn chán không muốn ăn gì nữa.

Đứng ở bên cạnh, ông quản gia thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Vũ Gia Minh. Chăm sóc hắn từ nhỏ đến khi trưởng thành, sống với hắn hơn 20 năm, ông đã phần nào hiểu được tính cách thâm trầm và hay tính kế hại người của hắn. Ông tin chắc lần này, hắn lại đang âm mưu đưa ai đó vào bẫy của mình.

Hai cô giúp việc đứng gần ở bếp gas, nín thở không dám phát ra tiếng động, cũng không dám ho he nhúc nhích, sợ Vũ Gia Minh phật lòng, và nổi giận mắng cho một trận, sợ hắn trút hết phẫn nộ lên đầu.

Căn nhà rộng lớn, có hơn 10 người, nhưng lại yên tĩnh đến nỗi giống hệt một căn biệt thự bị bỏ hoang. Ngoài tiếng hít thở, tiếng lá cây kêu xào xạc trong gió thì không còn một âm thanh nào khác.

Sống ở trong nhà Vũ Gia Minh, người làm trong nhà ít nào dám cãi nhau trước mặt Vũ Gia Minh, ngay cả nói chuyện và cười đùa với nhau cũng phải dè chừng. Ông quản gia tuy không bị Vũ Gia Minh quát mắng bao giờ, nhưng ông là người âm trầm, ít nói, thành ra nếu Vũ Gia Minh không lên tiếng hỏi, thì thỉnh thoảng mới nghe thấy giọng nói của ông quản gia.



Ăn xong bữa sáng, Hoàng Tuấn Kiệt, hai chị em Thư Phàm, ông quản gia cùng hai vệ sĩ đi thang máy xuống tầng trệt để xe của tòa cao ốc Hoàng Thị.

Tâm trạng của Thư Phàm rất vui, phấn khích muốn nhanh chóng được đến bệnh viện để làm việc. Mấy ngày ở nhà chơi, không có việc gì, khiến tay chân buồn bực, đầu óc trì trệ, không linh hoạt.

Nhìn khí thế bừng bừng của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt chỉ còn nước thở dài và than thầm.

Tú Linh che miệng cười thầm, sống chung cùng với Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt chẳng những có thể nhìn thấy một bộ mặt mới, hoàn toàn khác của chị gái, hơn nữa còn được cười thoải mái. Trong lòng Tú Linh, đã dần coi Hoàng Tuấn Kiệt là người thân trong gia đình.

Lúc cánh cửa thang máy mở ra, Thư Phàm là người đầu tiên đặt chân trên nền gạch men dưới tầng trệt.

Hoàng Tuấn Kiệt vội vàng đi theo sau Thư Phàm, tay nắm lấy tay Thư Phàm, lo lắng nhắc nhở Thư Phàm: “Tôi biết cô là một người đam mê công việc. Nhưng mà cô có thể chú ý đến an toàn của bản thân mình được không? Bây giờ cô không an toàn, cô đi đâu làm gì cũng nên chú ý đến xung quanh một chút.
« 35 36 37 38 39 40 41 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 40 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 40
Bài Ngẫu nhiên
- Gọi điện trêu tổng đài Vinaphone mới nhất
- Mong một ký ức bình yên - Đạt Nguyễn - Bài hát cực kỳ hay
- Yêu trong tưởng tượng - Tiếp nối những bài RAP hay nhất, tình cảm nhất, thiết tha nhất của Sandoh!
- Đến sau - Ung Hoàng Phúc nếu ai chưa nghe thì tải nghe nhé, bài hát rất hay về giai điệu
- So Goodbye - JongHyun - Bài hát nhac Hàn hay, rất hay, đầy cảm xúc
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 40 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved