Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 45

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 45

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167329 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 45


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 45

họ đã phải trợn mắt há mồm, cười khoái trá trong lòng vì có người đã thay họ dạy cho Vũ Gia Minh một bài học vì tội khinh người và coi người khác là đồ chơi của mình.

“Cô…” Vũ Gia Minh tức đến phát run, nghiến răng nghiến lợn, mặt đỏ gay vì cáu.

Tú Linh luống cuống tìm cách rời khỏi lòng hắn, mắt ngó nghiêng xung quanh tìm chỗ nấp.

Vừa mới loạng choạng đứng dậy, Vũ Gia Minh đã chồm lên như một con báo săn mồi. Đẩy ngã Tú Linh xuống sàn xe, Vũ Gia Minh nằm đè lên.

“Bạch Tú Linh! Tất cả đều là do cô tự chuốc lấy. Nếu xảy ra chuyện gì thì cô cũng đừng có trách tôi đối xử tàn nhẫn và vô tình với cô.” Vũ Gia Minh phát tiết tức giận bằng cách cắn mạnh vào môi Tú Linh, hai tay giữ chặt lấy tay Tú Linh trên đỉnh đầu.

Tú Linh lảng tránh nụ hôn của Vũ Gia Minh, mặt hết quay sang trái lại sang phải, co chân đạp vào người hắn, miệng la hét không ngừng, mắt long lanh lệ.

Vũ Gia Minh giờ giống hệt một con sói nổi điên, hoàn toàn quên mất câu: “Thương hương tiếc ngọc”, lúc này hắn để cho giận dữ và phẫn nộ trong người điều khiển suy nghĩ và hành động của chính mình.

Lúc chiếc váy tuột khỏi vai, cũng là lúc Tú Linh rơi lệ, nỗi đau trong lòng đang khoét sâu vào tận xương tủy, căm hận và chán ghét Vũ Gia Minh càng lúc càng tăng.

Khi nỗi sợ hãi kiểm soát toàn bộ cơ thể, thần kinh vượt quá sức chịu đựng, Tú Linh nhỏ bé, đáng thương đã ngất xỉu, mềm nhũn nằm trên sàn nhà, hơi thở thoi thóp, trái tim đập yếu ớt trong lồng ngực, mặt trắng bệch giống hệt một người sắp chết.

Khi cơn giận trôi qua đi, Vũ Gia Minh vò đầu bứt tóc, vội bế Tú Linh lên.

“Bạch Tú Linh!” Tay run run chạm vào mũi Tú Linh, mắt đục ngàu, lòng đau như cắt, Vũ Gia Minh hối hận mãi không thôi. Hắn biết hắn sai rồi, lẽ ra hắn không nên hành động một cách hàm hồ và thô bạo như thế mới phải. Tú Linh không giống như những cô gái hám tiền và lẳng lơ khác. Lần trước gây tổn thương, hắn vẫn chưa kịp giảng hòa, thế mà nay hắn lại tiếp tục đục khoét thêm vào nỗi đau trong lòng Tú Linh. Có lẽ Tú Linh sẽ không bao giờ còn để ý đến hắn nữa.

Ôm chặt Tú Linh vào lòng, đau xót nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tú Linh, dáng vẻ Vũ Gia Minh trông lôi thôi lếch thếch, không còn trông phong độ và gọn gàng giống như lúc mới ra khỏi nhà. Bây giờ hắn mới nhận ra khi làm đau người con gái mà mình thích, cũng làm đau chính bản thân mình.



Bệnh viện Gia Long được xây dựng cách đây hơn 10 năm, gồm sáu tầng, có hơn 100 bác sĩ và y tá, trang thiết bị hiện đại, là bệnh viện nổi tiếng của thành phố.

Đã là sinh viên y khoa, ai cũng ước mơ khi ra trường có thể làm việc tại bệnh viện Gia Long, làm việc ở đây chẳng những lương cao, tương lai đảm bảo, mà còn có thể phát huy hết khả năng của mình, được cử đi học ở nước ngoài để nâng cao tay nghề.

Thư Phàm là một sinh viên ưu tú, đoạt nhiều bằng khen và giải thưởng, nên chưa rời khỏi ghế nhà trường, đã được nhận vào làm tại bệnh viện Gia Long.

Giáo sư Trần là người thầy hướng dẫn cho Thư Phàm hơn một năm nay, ông rất quý cô học trò ham hỏi học hỏi và chăm ngoan. Kể từ lúc vào làm việc tại bệnh viện Gia Long, Thư Phàm không xin nghỉ phép một ngày nào, nhưng đã gần một tuần mà không thấy Thư Phàm đi làm, cũng không thấy gọi điện đến xin nghỉ ốm hay bận việc gia đình, giáo sư Trần và mấy bác sĩ trong khoa nội cảm thấy khó hiểu và thắc mắc tại sao Thư Phàm lại đột nhiên biến mất một cách kì lạ như thế.

Thư Phàm vừa bước chân vào tiền sảnh, hai y tá làm việc trong khoa nội vội vàng chạy lại gần, thân thiết bấu lấy tay Thư Phàm.

“Thư Phàm! Em đã đi đâu mấy ngày hôm nay?” Một cô ý tá hơn 30 tuổi, mỉm cười hỏi.

“Em bận việc đột xuất.” Thư Phàm lấp liếm, không muốn nói cho cô y tá biết chuyện xảy ra vào buổi tối mấy ngày hôm trước.

“Bận việc riêng?” Cô y tá hơn 20 tuổi nhắc lại câu trả lời của Thư Phàm, “Lạ thật! Trước đây mình chưa thấy cậu nghỉ việc ở nhà bao giờ.”

“Trước khác, nay khác. Mấy hôm nay ở bệnh viện có xảy ra chuyện gì không?” Thư Phàm đơn giản nói, cố gắng hướng sự chú ý của hai cô y tá sang một vấn đề khác.

“Mấy ngày hôm nay, bệnh viện chúng ta đã nhận hơn 100 bệnh nhân.” Cô y tá trẻ hơn thông báo tình hình bệnh viện cho Thư Phàm biết.

“Xem ra mùa này có rất nhiều người bị ốm đau.”

Thư Phàm cùng hai cô y tá đi lên lầu hai, rẽ phải, vượt qua bốn gian phòng, gian phòng cuối cùng là khoa nội nơi Thư Phàm cùng hai cô y tá đang công tác.

Buổi sáng là thời điểm bệnh nhân cùng thân nhân đến khám chữa bệnh, nên khá ồn ào và náo nhiệt. Người đi qua đi lại trên hành lang bệnh viện đông như mắc cửi. Mọi người đủ mọi loại lứa tuổi, già có, trẻ có, ăn mặc trong những bộ quần áo đầy đủ màu sắc, kích cỡ, điểm vào khung cảnh đó là những chiếc áo blouse màu trắng của bác sĩ, những chiếc áo cánh của y tá.

Thư Phàm mở cửa, chân rảo bước vào trong, lòng hồi hộp không biết giáo sư Trần sẽ nói gì với mình. Thư Phàm rất mong, giáo sư Trần không giận việc mình dám biến mất hơn bốn ngày mà không thông báo trước một tiếng, cũng không gọi điện thoại xin phép.

Giáo sư Trần đang ngồi trên ghế, mắt chăm chú đọc cuốn sổ bệnh án, mái tóc điểm sương rũ xuống che khuất đi vầng trán rộng hơi hói. Nhìn giáo sư trông đạo mạo, giống hệt một nhà hiền triết, thấu hiểu hết nhân tình thế thái.

“Giáo sư!” Thư Phàm rụt rè lên tiếng.

Giáo sư Trần ngẩng mặt, ngước mắt nhìn Thư Phàm đang đứng ở giữa phòng.

“Thư Phàm! Cuối cùng thì em cũng đã chịu xuất đầu lộ diện!” Giáo sư Trần cười, hài hước bảo Thư Phàm.

“Em xin lỗi.” Thư Phàm cười hì hì, hai tay xoa xoa vào nhau, điệu bộ hệt một đứa trẻ con phạm lỗi, đang tìm cách lấy lòng người lớn.

“Thầy sẽ không hỏi mấy ngày vừa qua em đã đi đâu và làm gì, nhưng mà việc em nghỉ không xin phép, cũng không gọi điện thông báo cho thầy, khiến thầy rất không hài lòng.” Giáo sư Trần nghiêm khắc, trừng mắt nhìn Thư Phàm.

“Dạ, em biết lỗi rồi. Lần sau em sẽ không nghỉ việc một cách vô phép như thế nữa.” Thư Phàm vội vàng lên tiếng xin lỗi, đồng thời không quên hứa hẹn cho giáo sư Trần yên tâm.

“Lúc nữa, em theo thầy đi khám bệnh cho bệnh nhân.” Giáo sư Trần hiểu tính cô học trò nghịch ngợm và quậy như quỷ sứ, đã dễ dàng bỏ qua cho lỗi lầm của Thư Phàm.

“Vâng.” Thư Phàm dạ dan, cười tươi như hoa nở, nhanh tay gỡ túi xách ra khỏi vai.

Mỗi bác sĩ đều có một ngăn đựng đồ riêng, Thư Phàm là bác sĩ làm việc trong bệnh viện nên cũng không ngoại lệ.

Đút túi xách vào trong hộc tủ, đóng khóa, mặc áo blouse vào người, Thư Phàm đã sẵn sàng cho một ngày làm việc.



Chiếc xe ô tô màu xám từ từ tiến vào cổng công ty Hoàng Thị, nhân viên gác cổng kính cẩn cúi đầu chào Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt hoàn toàn không để ý đến hiện tại xung quanh, trong đầu đang ngập tràn hình bóng của Thư Phàm, đang lo lắng cho sự an toàn của Thư Phàm, lo sợ khi không có hắn ở bên cạnh, Thư Phàm sẽ gặp phải chuyện bất trắc không may.

Là người từ trước đến nay không coi trọng chuyện sống chết của bản thân, cũng không để nguy hiểm vào mắt, nhưng kể từ khi quen biết Thư Phàm, hắn lại trở nên lẩn thẩn, hay lo sợ vu vơ, có đôi lúc hắn còn ước giá mà mình không phải là Tổng giám đốc của Tập đoàn Hoàng Thị thì hay biết mấy.

Nếu không phải, hắn sẽ không liên lụy đến sự an nguy của Thư Phàm. Nhưng mà nếu hắn không phải là Tổng giám đốc của tập đoàn Hoàng Thị, không bị người ta đuổi giết, không ngất xỉu trước cổng nhà trọ của Thư Phàm, thì hắn đâu có được gặp Thư Phàm.
Xem ra mọi chuyện trên đời này đều có cái giá của nó.

Tuấn Hùng lái xe vào tầng hầm để xe của tập đoàn Hoàng Thị.

Tắt máy xe, bước xuống, Tuấn Hùng mở cửa cho Hoàng Tuấn Kiệt.

“Cậu chủ!” Tuấn Hùng gọi nhỏ, lịch sự nhắc nhở “Đã đến nơi rồi.”

Đang suy nghĩ đến xuất thần, Hoàng Tuấn Kiệt giật mình, vội bước xuống xe.

Tuấn Hùng đóng cửa xe, cùng Hoàng Tuấn Kiệt tiến đến cửa thang máy.

Bấm mũi tên chỉ xuống dưới, Tuấn Hùng quay sang nhìn Hoàng Tuấn Kiệt đang chìm vào suy tư ở bên cạnh.

“Cậu chủ có cho rằng Vũ Gia Minh sẽ chấp nhận đồng ý xóa nợ cho cô Tú Linh không?”

Hoàng Tuấn Kiệt nhếch mép, cười lạnh: “Tôi nghĩ là không. Một kẻ cao ngạo như hắn, làm sao có thể chấp nhận bị người khác dành mất đồ chơi của mình, hơn nữa chúng ta còn ngang nhiên mang người đi trước mặt hắn.”

“Nếu thế thì cô Tú Linh sẽ nguy hiểm mất, ngay cả cô Thư Phàm cũng không an toàn.” Tuấn Hùng lo lắng thay cho sự an toàn của Tú Linh và Thư Phàm.

“Chính vì hiểu điều này nên tôi mới cử người đi theo, ngầm bảo vệ họ từ xa.” Hoàng Tuấn Kiệt bối rối vuốt tóc, nỗi bất an và lo lắng trong lòng càng lúc càng tăng.

“Cậu chủ!” Tuấn Hùng liếc mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, lựa lời nói, “Cậu đừng lo lắng quá, hai chị em Thư Phàm sẽ không sao đâu.”

“Ring!” Cánh cửa thang máy mở ra, Tuấn Hùng và Hoàng Tuấn Kiệt bước vào trong.

“Tôi cũng hy vọng họ được bình an vô sự. Nếu Vũ Gia Minh dám dở trò, tôi sẽ không tha cho cậu ta, sẽ bắt cậu ta trả giá gấp đôi cho những gì mà cậu ta đã gây ra.” Hoàng Tuấn Kiệt lạnh lùng, trầm giọng tuyên thệ với lòng.

Đứng ở bên cạnh, Tuấn Hùng rùng mình ớn lạnh, nuốt nước bọt, tay vỗ ngực. Tuấn Hùng thấy mình may mắn vì không phải là kẻ thù của Hoàng Tuấn Kiệt, nếu không hắn đã băm thây ra hàng trăm hàng nghìn mảnh rồi.



Chiếc xe ô tô
« 42 43 44 45 46 47 48 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 45 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 45
Bài Ngẫu nhiên
- Gọi điện trêu tổng đài Vinaphone mới nhất
- Truyện ký ức tình yêu - truyện buồn lắm, đọc thì đừng có khóc nhé
- Hình ảnh girl bikini cực xinh, kute, gợi cảm không chịu nổi
- Truyện: Chưa bao giờ được đền ơn bố
- Nứ sinh đánh nhau xé áo
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 45 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved