Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 66

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 66

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 166986 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 66


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 66

lãnh tựa như băng đá, đôi mắt lạnh lẽo nhìn khuôn mặt trái xoan, gò má mịn màng, trắng hồng, hàng lông mi dày cong vút, đôi mắt nhắm nghiền, mái tóc tơ mềm mượt dài ngang vai che khuất đi một nửa khuôn mặt của Thư Phàm.

Trong ánh sáng lờ mờ của bóng đèn điện chiếu trong xe, khuôn mặt người đàn ông bí ẩn trông mờ mờ ảo ảo giống hệt một làn khói mỏng trong chiều tà. Bộ vét màu đen khoác trên thân thể cao lớn tỏa ra khí thế bức người, khiến người đối diện có cảm giác nghẹt thở và sợ hãi.

“Cô ta là Bạch Thư Phàm?” Người đàn ông bí mật lạnh lùng hỏi người vệ sĩ ngồi ở ghế xe đằng trước.

“Đúng, thưa ông chủ.” Người vệ sĩ ngồi thẳng, kính cẩn trả lời.

“Cô ta đi cùng với Hoàng Tuấn Kiệt?”

“Vâng.”

Người đàn ông lạ mặt cúi đầu, nhìn ngắm khuôn mặt say ngủ của Thư Phàm thêm một lần nữa. Đột nhiên khóe môi anh ta nhếch lên, đôi mắt lạnh giá bắn ra những tia nhìn có thể khiến người khác rét run vì sợ.

Chap 21:

Mất gần một tiếng đồng hồ chạy lên chạy xuống, ngó ngược ngó xuôi, quan sát từng cô gái có vóc dáng và ngoại hình giống Thư Phàm mà không thấy, trái tim Hoàng Tuấn Kiệt như ngừng đập, lồng ngực bị bóp nghẹt, cổ học khô khốc, sắc mặt trắng nhợt. Từng vào sinh ra tử, từng đối diện với cái gần kề không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa có lúc nào Hoàng Tuấn Kiệt lại thấy sợ hãi, hốt hoảng và mất mát như thế này.

Sinh tử của bản thân, Hoàng Tuấn Kiệt bỏ mặc, bị dí dao vào cổ, bị dí súng vào đầu, cũng không chớp mắt, không mảy may mất đi bình tĩnh, nhưng chỉ vì sự biến mất một các bí ẩn của Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt chẳng khác gì một người đàn ông mất trí chạy lung tung khắp nơi trên sân ga, cố gắng tìm hình bóng nhỏ bé trong một rừng người ở đây.

Càng tìm càng loạn, càng mất bình tĩnh, càng hoa mắt chóng mặt, Hoàng Tuấn Kiệt dừng cước bộ, thẫn thờ đứng giữa sân ga dưới tiền sảnh, nhìn dòng người đi qua đi lại như điện xẹt. Sợ hãi và mất mát đang hành hạ và dày vò tâm trí Hoàng Tuấn Kiệt, lúc này hắn rất hối hận, hối hận mình đã vô tâm, hối hận mình đã vô tình khiến cả hai lạc mất nhau, biết đâu Thư Phàm đã bị người xấu bắt đi, và bị giết người diệt khẩu rồi thì sao?

Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng sợ, càng tự trách chính bản thân mình hơn. Vò đầu bứt tóc, Hoàng Tuấn Kiệt muốn nổi điên lên.

Bắc loa lên miệng, Hoàng Tuấn Kiệt gọi to: “Bạch Thư Phàm! Cô đang ở đâu?”

Hành khách đứng ở gần Hoàng Tuấn Kiệt, bị tiếng hét gọi của hắn khiến cho giật mình. Đã có nhiều người chỉ trỏ, và thì thào nói chuyện với nhau.

Trong số những người đứng ở đây, có người thương hại cho bộ dạng lôi thôi lếch thếch, khổ não của Hoàng Tuấn Kiệt. Có nhiều che miệng cười thầm, vì Hoàng Tuấn Kiệt lúc này trông giống hệt một quý ông thất tình, bị vợ bỏ rơi. Có người lại nhăn mặt nhíu mày vì tiếng ồn do Hoàng Tuấn Kiệt gây ra.

Hoàng Tuấn Kiệt bắc loa gọi đến khản cả cổ họng, mà không nghe thấy tiếng đáp lại của Thư Phàm, cũng không thấy Thư Phàm xuất hiện trong tầm mắt.

Hai người vệ sĩ được Tuấn Hùng bí mật cử đi theo bảo vệ Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm từ phía sau, hỗ trợ hắn tìm Thư Phàm. Cả hai vừa duy trì một khoảng cách nhất định với Hoàng Tuấn Kiệt, vừa ngó nghiêng xung quanh, quan sát từng người phụ nữ đi qua đi lại trước mặt mình, đồng thời đảm bảo không để cho bất cứ ai lợi dụng cơ hội này để đâm lén Hoàng Tuấn Kiệt.

Bên phía Hồng Kông cũng có vài chi nhánh của tập đoàn Hoàng Thị. Mỗi lần Hoàng Tuấn Kiệt sang đây công tác, đều có một nhóm vệ sĩ đảm bảo an toàn cho hắn, lần này cũng thế.

Hoàng Tuấn Kiệt vừa mới xuống sân bay, ngoài người đàn ông lạ mặt do Trợ lý Tân cử đi theo dõi nhất cử nhất động của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm, ông Hoàng và năm người vệ sĩ do ông Hoàng Gia Huy cử đến mời hắn về nhà chơi vài hôm, còn có một nhóm vệ sĩ gồm bốn người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc vét đen bám theo Hoàng Tuấn Kiệt từ phía sau.

Thư Phàm lần đầu tiên mới đến Hồng Kông, hơn nữa bốn người vệ sĩ kia chưa từng gặp mặt Thư Phàm bao giờ, nên không biết hình dáng Thư Phàm trông như thế nào, để giúp Hoàng Tuấn Kiệt tìm. Tuy nhiên, họ vẫn bám theo Hoàng Tuấn Kiệt khắp nơi.

Trong khi Hoàng Tuấn Kiệt nhăn nhó khổ sở, mồ hôi đầm đìa, tóc tai tán loạn, quần áo xộc xệch, đau khổ đến bần thần cả người, đột nhiên trong đám đông, có một người phụ nữ người Hoa hơn 50 tiến đến gần Hoàng Tuấn Kiệt, mỉm cười, ân cần hỏi han hắn: “Cháu để lạc mất người thân đúng không?”

Nụ cười của người phụ nữ trung niên xa lạ, đã phần nào trấn an cảm giác thống khổ trong lòng hắn.

“Vâng.” Hoàng Tuấn Kiệt mệt mỏi, yếu ớt trả lời.

“Cháu đã nhờ tổng đài của sân bay, bắc loa thông báo tìm người chưa?” Người phụ nữ trung niên người Hoa vẫn giữ nguyên nu cười thân thiện trên môi, nhìn Hoàng Tuấn Kiệt bằng ánh mắt cảm thông chia sẻ.

“À…” Hoàng Tuấn Kiệt giật mình, đầu óc từ u mê bỗng chốc tỉnh táo hẳn: “Cảm ơn cô!”

Hoàng Tuấn Kiệt chạy biến đi, tốc độ nhanh như điện xẹt.

“Mình thật ngu dốt! Tại sao mình không nghĩ ra điều này sớm hơn? Nếu mình nghĩ ra sớm hơn, có phải mình đã tìm được Thư Phàm rồi không?” Vừa chạy về phía tổng đài của sân bay quốc tế Hồng Kông, Hoàng Tuấn Kiệt vừa tự xỉ vả chính bản thân mình.

“Hy vọng là cô ấy đang ở đâu đó trong sân bay này, hy vọng là cô ây bình an vô sự. Nếu cô ấy xảy ra chuyện gì, mình sẽ hối hận cả đời, sẽ sống không bằng ch
ết.” Hoàng Tuấn Kiệt vò đầu bứt tóc, lẩm bẩm trong miệng.

Những người đi lướt qua Hoàng Tuấn Kiệt, đều bị hình ảnh của hắn dọa cho nhảy dựng. Hắn chẳng những quần áo lôi thôi lếch thếch, tóc tai tán loạn, khuôn mặt nhợt nhạt như người chết, một bên áo sơ mi của hắn còn dính máu do động chạm vào vết thương nơi ổ bụng.

Đến tổng đài của sân bay, Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng mở cửa bước vào.

“Chào ông!” Hoàng Tuấn Kiệt cố điều hòa hơi thở, lấy lại nhịp đập của trái tim, để nói ra yêu cầu của mình: “Phiền ông cho tôi mượn máy phát thanh một lúc, tôi cần tìm người thân bị lạc ở sân bay.”

Người đàn ông trung niên trực tổng đài hơn 50 tuổi, lo sợ nhìn bộ dạng trông thiểu não và khổ ải của Hoàng Tuấn Kiệt. Khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên góc trái áo sơ mi màu trắng của hắn, ông ta chỉ tay, run giọng hỏi Hoàng Tuấn Kiệt: “Cậu…cậu bị thương, hay…hay là…?”

Hoàng Tuấn Kiệt lúc này mới chú ý đến sắc mặt xám ngoét vì sợ của người đàn ông trung niêm. Nhìn theo hướng tay chỉ của ông ta, Hoàng Tuấn Kiệt cúi đầu nhìn xuống góc áo bị nhuộm đỏ vì vết thương đang chảy máu rỉ ra bên ngoài lớp áo sơ mi mỏng và lớp áo vét bên ngoài của mình.

“Không có việc gì!” Hoàng Tuấn Kiệt nở một nụ cười yếu ớt, sắc mặt ngày càng tái, mất máu nhiều khiến hắn xây xẩm: “Vết thương cũ của tôi lại tái phát do lúc nãy tôi sơ ý đập vào.”

“Cậu…cậu bị chảy máu nhiều như thế, nên đến bệnh viện để bác sĩ khám và băng bó lại cho cậu.” Người trung niên tuy không còn sợ hãi giống như trước, nhưng vẫn chưa thoát khỏi kinh hoàng: “Có cần tôi gọi xe cứu thương cho cậu không?”

“Không cần đâu. Vết thương tuy chảy máu nhưng sẽ nhanh chóng dừng lại thôi.” Hoàng Tuấn Kiệt vội từ chối thiện ý của người đàn ông trung niên. Nhớ đến mục đích chính của mình khi tìm đến đây, Hoàng Tuấn Kiệt lịch sự nói: “Ông có thể cho tôi mượn máy phát thanh một chút được chứ?”

“Được…được!” Người đàn ông trung niên gật đầu như giã tỏi, mắt vẫn chằm chằm nhìn góc áo loang lổ máu của Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt bất chấp tình trạng sức khỏe suy kiệt của mình, hắn tiến nhanh lại gần bàn phát thanh, thành thạo bấm nút trên máy phát, kéo ghế ngồi xuống.

“Bạch Thư Phàm! Tôi là Hoàng Tuấn Kiệt đây! Hiện giờ tôi đang ở phòng phát thanh của sân bay. Nếu cô nghe được tin này, phiền cô đến phòng phát thanh của sân bay ngay lập tức.”

Hoàng Tuấn Kiệt nói liên tục đến hơn chục lần, nói đến khàn cả gịọng, nói đến khi không thể nói được nữa, hắn mới dừng lại.

Hắn nôn nóng, lo sợ chờ Thư Phàm đến hơn một tiếng, cũng không thấy Thư Phàm đến. Gọi điện, nhắn tin cho Thư Phàm, cũng không thấy Thư phàm bắt máy, và gửi lại tin nhắn cho hắn. Mỗi lần gọi điện cho Thư Phàm, lúc nào tổng đài cũng thông báo điện thoại di động của Thư Phàm đang tạm khóa, nên không thể liên lạc được.

Hoàng Tuấn Kiệt càng chờ, càng thấy Thư Phàm mất hút. Vết thương trên bụng hắn, càng lúc càng chảy ra nhiều máu. Tinh thần hỗn loạn, kiệt sức, cộng thêm mất máu quá nhiều, dù bình thường có là một người đàn ông khỏe mạnh đi chăng nữa, cũng không tránh khỏi ngất xỉu tại chỗ.

Người đàn ông trung niên sợ đến mức hét lên một tiếng, người run lập cập, tay run run bấm số gọi xe cứu thương.

Tiếng hét của người đàn ông trung niên đã gây sự chú ý của bốn người vệ sĩ ở Hồng Kông và hai người vệ sĩ ở Việt nam. Họ sợ hãi vội phá cửa, phi thân vào phòng, kinh hoàng nhìn Hoàng Tuấn Kiệt nằm ngất xỉu trên nền gạch men lạnh lẽo của tổng đài phát thanh, áo sơ mi loang lổ máu màu đỏ tươi.

“Mau mang cậu chủ đến bệnh viện!” Một người trong số họ trầm giọng quát, hối thúc năm người còn lại.

Năm người kia, người cởi áo tạm buộc vết thương trên bụng Hoàng Tuấn Kiệt, người cõng Hoàng Tuấn Kiệt, người mở cửa, họ ngay lập tức mang Hoàng Tuấn
« 63 64 65 66 67 68 69 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 66 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 66
Bài Ngẫu nhiên
- Video 3gp Beat karaoke: Mơ một hạnh phúc - Hiền Thục cho điện thoại
- Video beat karaoke bài hát Đến Sau - Ung Hoàng Phúc
- Hwa Shin - Park Hyo Shin - Bài hát Hàn - Anh sôi động nhưng tình cảm, lôi cuốn và đặc biệt hay về nhịp điệu, âm nhạc
- Cảm động và buồn về một kỷ niệm tình yêu - Bài hát hay: Câu chuyện tình đầu - Sendoh
- Tuyển chọn 3 bài nhạc không lời hay nhẹ nhàng, hay
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 66 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved