Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 67

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 67

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167170 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 67


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 67

Kiệt đi, trước con mắt mở to và kinh hoàng của người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên cho rằng bọn họ là xã hội đen, còn Hoàng Tuấn Kiệt là ông chủ của họ.

Cảnh năm người đàn ông vóc dáng cao lớn, mặc vét đen đi bao lấy một người đàn ông cũng ăn mặc giống năm người kia đang cõng một người đàn ông ngất xỉu trên lưng vào giữa, khiến cho hành khách trên sân ga nháo nhào cả lên. Họ vừa tò mò, vừa hiếu kì nhìn bọn họ, thậm chí có người còn không ngăn được tiếng hét phấn khích của mình. Tất cả bọn họ cũng suy nghĩ giống như người đàn ông trung niên kia, đều cho rằng họ là một băng nhóm xã hội đen nào đó.

Ngoài cổng sân bay, có bốn chiếc xe ô tô chờ sẵn.

Ông Hoàng cùng năm người vệ sĩ đứng chắn trước mặt sáu người vệ sĩ.

“Phiền các cậu giao cậu chủ lại cho chúng tôi!” Ông Hoàng lo sợ nhìn Hoàng Tuấn Kiệt đang mềm nhũn nằm ngất xỉu trên lưng một người vệ sĩ có khuôn mặt xương xương, miệng ôn hòa khuyên giải.

“Xin lỗi! Chúng tôi không thể giao cậu chủ cho ông được. Nhiệm vụ của chúng tôi là đảm bảo an toàn cho cậu ấy.” Một người vệ sĩ lên tiếng trả lời.

“Cậu chủ hiện giờ đang mất máu, chúng tôi cần đưa cậu ấy đến bệnh viện gấp. Phiền ông nhường đường cho chúng tôi.”

Ông Hoàng định lên tiếng nói câu gì đó, nhưng thấy tình hình sức khỏe của Hoàng Tuấn Kiệt không ổn, nên đành phải nhân nhượng: “Thôi được rồi! Các cậu mang cậu ấy đi đi!”

Sáu người vệ sĩ kia nhanh chóng tiến đến bốn chiếc xe ô tô màu xám đen. Một người trong số họ mở cánh cửa xe ô tô đầu tiên, giúp người vệ sĩ có khuôn mặt xương xương cẩn thận đỡ Hoàng Tuấn Kiệt ngồi trên ghế xe.

“Đi thôi!” Người vệ sĩ có khuôn mặt xương xương phất tay, ra lệnh cho năm người còn lại.

Năm người kia đồng loạt lên xe ô tô, nhanh chóng lái xe đi. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, bốn chiếc xe đã biến mất vào bóng đêm.

“Đi thôi!” Ngay sau khi bốn chiếc xe ô tô đi ra đường quốc lộ, ông Hoàng vội ra lệnh cho năm người vệ sĩ: “Bám theo bốn chiếc xe ô tô kia! Tôi muốn biết họ định đưa cậu chủ đến bệnh viện nào!”

“Vâng, thưa ông!”

Bốn chiếc xe đồng màu với bốn chiếc xe vừa mới rời khỏi cổng sân bay, nối đuôi nhau đi trên đường quốc lộ, bám theo hình bóng mờ mờ ảo ảo của bốn chiếc xe màu xám đắng trước.

Người đàn ông mặc áo giả da, cũng trèo ngay lên một chiếc xe tắc xi, lạnh lùng cao giọng, quát người tài xế: “Mau bám theo bốn chiếc xe kia!”

Người tài xế bị giọng nói lạnh như băng, bị mùi sát khí tỏa ra từ cơ thể người đàn ông lạ mặt, cùng với ánh mắt muốn chọc thủng hơn hai mươi nghìn lỗ trên cơ thể mình, khiến cho run bắn, vội vội vàng vàng khởi động xe, rồi phóng như bay theo bốn chiếc xe kia như lời của hắn ta.



Mười giờ đêm, tại Khách sạn Hong Kong SkyCity Marriott, Đảo Lạn Đầu, Hồng Kông.

Ăn cơm xong, Vũ Gia Minh muốn đưa Tú Linh đi đâu đó chơi và ngắm cảnh đẹp của thành phố, nhưng khi thấy Tú Linh che miệng ngáp ngủ liên tục, bộ dạng mệt mỏi, Vũ Gia Minh đã dẹp bỏ ý định này.

Muốn thú cưng được ngủ ngon giấc, Vũ Gia Minh đã đưa Tú Linh trở về căn phòng trên lầu sáu của khách sạn.

Vừa vào trong phòng, Tú Linh ngay lập tức trèo lên giường ngủ, kéo chăn đắp ngang người, mắt nhắm lại, chưa đầy một phút đã hoàn toàn ngủ say.

Vũ Gia Minh bất ngờ, mở to mắt nhìn Tú Linh, không dám tin là người con gái có tính cách ngây thơ, trẻ con và hơi nhút nhát này, lại dám ngủ ngay trước mặt hắn, dám bỏ mặc hắn ngồi một mình, không có ai nói chuyện cùng.

Đây là kiểu gì thế? Vũ Gia Minh căm tức, trừng mắt nhìn khuôn mặt ngủ say trông thánh thiện, ngây thơ, rung động lòng người của Tú Linh.

Dù hắn có thích một cô nhân tình nhỏ bé ngây thơ, chưa trải đời và biết nghe lời đi chăng nữa, cũng không muốn cô ấy vô tư đi ngủ, vô tư tin tưởng rằng hắn sẽ không làm gì cả.

Vũ Gia Minh càng nghĩ càng tức càng bực mình. Hắn là một kẻ hay ghen tuông, lại có tính sở hữu mạnh, làm sao có thể cho phép người con gái mà hắn thích có thể dùng tính cách này để đối đãi với mọi người.

“Không được! Mình nhất định phải hảo hảo dạy dỗ cô ấy, yêu cầu cô ấy phải nghe lời mình tuyệt đối, không được phép nhìn ngắm bất cứ chàng trai nào khác và đặc biệt không được cười với bất cứ ai.” Vũ Gia Minh tâm đắc nghĩ thầm trong đầu, tay quẹt nhẹ lên má, lên môi, lần xuống đến cổ Tú Linh. Trên khóe môi Vũ Gia Minh nở một nụ cười, ánh mắt tràn đầy nhu tình, âu yếm nhìn khuôn mặt ngủ say của Tú Linh.

Trong ánh sáng lờ mờ của căn phòng, bộ quần áo màu trắng của Vũ Gia Minh hòa cùng với màu trắng của ga rải rường, chăn nệm, tạo nên hình ảnh mông lung huyền ảo, như ánh trăng phản chiếu trên mặt nước trong đêm rằm.

Bên ngoài cửa sổ, gió thỉnh thoảng thổi vào phòng, làm bay tấm rèm cửa. Trong phòng ngoài tiếng hít thở đều đều và nhịp nhàng của Tú Linh, cùng tiếng hít thở trầm ổn của Vũ Gia Minh, thì không còn âm thanh nào khác.

Ngồi ngắm Tú Linh một lúc, Vũ Gia Minh đứng dậy, tiến đến cánh cửa dẫn ra phòng khách. Trước khi rời khỏi phòng ngủ, Vũ Gia Minh quay đầu lại nhìn Tú Linh, nụ cười trên môi hắn chưa có lúc nào lại ấm áp và ngọt ngào như thế.

Trên chiếc giường màu trắng kia, đang có một thiên thần đang ngủ say. Người con gái có vẻ đẹp rung động lòng người ấy, là người con gái mà hắn thích, muốn sở hữu và muốn giữ bên cạnh cho đến trọn đời.

Cánh cửa phòng ngủ nhẹ nhàng khép lại, Vũ Gia Minh ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, tay mở laptop màu bạc.

Chuông điện thoại vang lên bài hát giáng sinh quen thuộc, Vũ Gia Minh bất giác cau mày, không hài lòng khi bị người khác quấy rầy không khí yên tĩnh và bình an hiếm hoi này.

“Có chuyện gì?” Nhìn tên Trợ lý Tân trên màn hình, Vũ Gia Minh chậm chạp bắt máy.

“Cậu chủ đã có tin của Hoàng Tuấn Kiệt và Bạch Thư Phàm.” Trợ lý Tân háo hức, kích động thông báo cho Vũ Gia Minh biết.

“Nói đi!” Vũ Gia Minh ngồi ngả người ra ghế sô pha, tay bóp thái dương, miệng giục Trợ lý Tân.

Nghe giọng nói lạnh lẽo và không kiên nhẫn của Vũ Gia Minh, Trợ lý Tân không dám dài dòng, mà nói luôn: “Theo thông tin mà tôi mới nhận được, Hoàng Tuấn Kiệt và Bạch Thư Phàm đã xuống sân bay quốc tế Hồng Kông cách đây hơn ba tiếng.”

“Hiện giờ, họ đang ở đâu?”

“Hoàng Tuấn Kiệt đang ở trong bệnh viện, còn Bạch Thư Phàm mất tích.”

Vũ Gia Minh ngay lập tức ngồi thẳng người, mắt sáng rực, nôn nón
g hỏi lại Trợ lý Tân: “Những gì mà cậu nói có đúng sự thật không?”

“Đúng một trăm phần trăm. Chính mắt người vệ sĩ mà tôi cử đi theo dõi Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm nhìn thấy Hoàng Tuấn Kiệt chạy đôn chạy đáo khắp nơi trên sân ga tìm kiếm Bạch Thư Phàm, rồi ngất xỉu trong phòng tổng đài vì mất máu quá nhiều. Còn Bạch Thư Phàm sau khi vào nhà vệ sinh nữ, thì không thấy tăm hơi đâu cả.”

Vũ Gia Minh gãi cằm, nụ cười lạnh lẽo trên môi hắn càng lúc càng sâu: “Xem ra Hoàng Tuấn Kiệt hiện giờ đang trong tình trạng sống dở chết dở.”

Thu lại nụ cười, Vũ Gia Minh trầm giọng hỏi Trợ lý Tân: “Người vệ sĩ mà cậu cử đi theo dõi Bạch Thư Phàm và Hoàng Tuấn Kiệt, có biết nguyên nhân vì sao Bạch Thư Phàm lại biến mất không thấy tung tích không?”

“Không, thưa cậu chủ. Người vệ sĩ đó chỉ chú ý đến Hoàng Tuấn Kiệt, nên không để ý đến Bạch Thư Phàm.”

“Cậu tiếp tục cho người theo dõi Hoàng Tuấn Kiệt, ngoài ra phái thám tử điều tra xem Bạch Thư Phàm đã bị ai bắt đi.”

Trợ lý Tân kinh ngạc, không hiểu vì sao Vũ Gia Minh lại suy đoán cho rằng Bạch Thư Phàm đã bị bắt đi, mà không phải là bị lạc ở sân bay quốc tế Hồng Kông.

Như đoán được suy nghĩ trong đầu Trợ lý Tân, Vũ Gia Minh giải thích: “Hoàng Tuấn Kiệt đã bị ngất xỉu trong căn phòng tổng đài đúng không?”

“Đúng.” Trợ lý Tân đáp như một cái máy, đầu óc vẫn mù mờ không hiểu.

“Điều này chứng tỏ, Hoàng Tuấn Kiệt có dùng loa phóng thanh gọi tên Bạch Thư Phàm. Nếu có gọi thì Bạch Thư Phàm phải nghe đươc tiếng gọi của Hoàng Tuấn Kiệt, và đến phòng phát thanh để hội tụ với Hoàng Tuấn Kiệt chứ, nhưng đằng này cô ấy lại không có đến. Có thể cô ấy ở một chỗ cách xa sân ga, ví dụ như…”

“Ví dụ như ở chỗ nào?” Trợ lý Tân sốt ruột, hồi hộp chờ Vũ Gia Minh nhanh nói ra suy đoán của mình.

“Ví dụ như cô ấy đã đi ra ngoài cổng sân bay và bị ai đó bắt đi.” Không để Trợ lý Tân chờ lâu, Vũ Gia Minh nói ra đáp án của mình.

“Nhưng cũng có thể cô ấy vẫn còn ở trong sân ga thì sao, hay là cô ấy đã đón tắc xi đến một khách sạn nào đó?” Trợ lý Tân mặc dù đã tin tám, chín phần những gì mà Vũ Gia Minh dự đoán, nhưng vẫn băn khoăn không nghĩ đến trường hợp Thư Phàm bị ai đó bắt đi.

“Điều này cũng có khó gì đâu, ngay lúc này cậu cử người đến cổng sân bay, cho người dò hỏi mấy tài xế tắc xi đứng trước cổng, thế nào cũng tìm ra được chút manh mối.” Vũ Gia Minh gãi mũi, cười cợt gợi ý cho Trợ lý Tân.

“Tôi hiểu rồi.” Trợ lý Tân tỉnh ngộ, vui vẻ nói.

Vũ Gia Minh cúp máy, đặt điện thoại xuống ghế sô pha, ngồi ngả lưng ra sau ghế, tay vắt lên thành ghế, chân vắt chữ ngũ, mắt nhìn lên trần nhà, đầu miên man suy nghĩ.

Bảy giờ sáng hôm sau.

Trong một căn phòng xa hoa sang trọng, thơm ngát mùi hoa lan, ánh sáng mặt trời chiếu sáng qua khung cửa sổ, gió làm bay tấm rèm cửa, làm lay động tấm màn che màu trắng.

Trên chiếc giường rộng gần hai mét, màn gối, chăn nệm đều mang một màu trắng tinh khiết, Thư
« 63 64 65 66 67 68 69 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 67 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 67
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện: Thằng ngu và thằng đểu em chọn ai???
- Bài thơ về tình yêu: Gửi người yêu em!
- Bài hát: The Day You Went Away - M2M - cực hay và ý nghĩa cho giáng sinh nói riêng và mùa đông nhé
- Game ola Mùa hè Hawaii crack crack mua vật phẩm miễn phí
- Thơ vui đối dáp với girl (Hài vãi)
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 67 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved