Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 68

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 68

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167278 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 68


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 68

Phàm vẫn còn say ngủ, khuôn mặt nhu hòa với ánh sáng của căn phòng, với màu trắng của chiếc giường, tạo nên cảm giác hư hư thực thực, nửa là mộng nửa là sự thực.

Chớp chớp mắt, từ trong giấc mơ, Thư Phàm choàng tỉnh, tay nhu nhu thái dương, đầu có chút xây xẩm, trí óc mờ mịt một mảng hỗn độn. Thư Phàm vẫn chưa nhớ ra lý do vì sao hơn tám giờ tối hôm qua còn lang thang ở trên vỉa hè, sáng nay khi tỉnh giấc đã thấy mình đang ngủ trên một chiếc giường rộng lớn, chăn nệm có mùi thơm ngát, mềm mại, trông giống như một chiếc giường dành cho một cô công chúa nằm.

Ngồi dậy, hai chân co lên, tay vỗ trán, Thư Phàm cố nhớ lại mọi chuyện, cố lục tìm trong trí nhớ vì thuốc mê và sau một giấc ngủ dài, đã làm cho trí óc lẫn lộn hết cả.

Thư Phàm nhớ bảy giờ tối hôm qua, đã xuống sân bay quốc tế Hồng Kông cùng Hoàng Tuấn Kiệt, cả hai gặp ông Hoàng và năm người vệ sĩ trên sân ga ở lầu hai, ông Hoàng có mời Hoàng Tuấn Kiệt về nhà riêng của ông Hoàng Gia Huy – bố ruột của Hoàng Tuấn Kiệt ở chơi mấy ngày nhưng hắn đã từ chối, sau đó cả hai cùng đi xuống tầng trệt, tại đây vì muốn đi vệ sinh, đã bảo hắn đứng chờ mình ở trước lối ra cổng sân bay, nhưng hắn lại muốn đi cùng, thành ra cả hai cùng đi vào trong nhà vệ sinh.

Nhớ đến đây Thư Phàm không khỏi xấu hổ đỏ bừng mặt, hai tay ôm lấy má, cơ thể căng cứng và lo sợ đã giảm đi được một phần nào.

Thư Phàm cố gắng nhớ tiếp: Khi đang ở trong nhà vệ sinh, Hoàng Tuấn Kiệt có gọi điện cho một lần hỏi xem đã ra chưa và dặn dò hắn đang đứng chờ ở trước cửa phòng vệ sinh nữ. Nhưng khi ra đến nơi lại không tìm thấy hắn đâu cả.

Thư Phàm đột nhiên kinh hoàng khi nhớ ra toàn bộ mọi chuyện, nếu tất cả các sự kiện xảy ra vào tối hôm qua đều là thật thì…

Thư Phàm vén gọn chăn sang một bên, nhảy xuống giường, chân cấp tốc chạy ra mở cánh cửa phía đối diện.

Run run nắm lấy khóa cửa, hít một hơi thật sâu, thở ra, Thư Phàm xoay khóa.

“Cạch!” Cánh cửa hé mở, Thư Phàm có thể nhìn thấy bầu trời bao la và trong xanh bên ngoài qua khe cửa.

Thư Phàm hồi hộp, cầu mong khi mình mở cánh cửa này ra, người đầu tiên mà mình trông thấy sẽ là Hoàng Tuấn Kiệt, cầu mong hắn đã tìm được mình và mang mình về đây, mà không phải một kẻ biến thái hay xấu xa nào đó.

Nuốt nước bọt cho cổ bớt khô và bớt run, nhắm mắt rồi lại mở mắt, Thư Phàm lấy hết tinh thần và dũng khí mở rộng cánh cửa sang một bên.

Ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào mắt, Thư Phàm có thể nhìn thấy lan can được xây bằng đá hoa cương, trên nền gạch đặt mấy chậu hoa.

Thư Phàm chầm chậm bước lại gần lan can, tâm trạng căng thẳng, tai lắng nghe động tĩnh xung quanh, mồ hôi lấm tấm trên tán, khuôn mặt trái xoan trông hơi hoảng loạn và mất tinh thần.

Đến gần lan can, Thư Phàm phóng tầm mắt ra bên ngoài.

Mất mấy giây vì kinh ngạc và sững sờ không dám tin, Thư Phàm thảng thốt kêu ầm lên: “Cái gì!”

Đứng từ trên cao, Thư Phàm nhìn thấy vách đá dựng đứng ở phía dưới, sóng biển đang sô mạnh vào ghềnh đá, xa xa là một khoảng rừng rậm xanh bạt ngàn. Nơi mà Thư Phàm đang đứng là một tòa lâu đài cổ, nằm trên một hòn đảo nào đó.

“Này! Đây không phải là mình đang mơ đấy chứ?” Thư Phàm lẩm bầm, thì thào hỏi chính mình. “Tại sao khi mình vừa mới tỉnh dậy, đã thấy mình đang ngủ trên một chiếc giường, trong một tòa lâu đài cổ, nằm trên một hòn đảo hoang vắng thế này?”

“Hu hu hu! Con chết mất! Chết mất!” Thư Phàm tự vả vào miệng, tự bấm bẹo vào tay, để khiến bản thân mình tỉnh táo lại: “Mày đừng mơ nữa, hãy mau tỉnh lại đi. Bây giờ không phải là lúc mày tự huyễn hoặc chình mình, mà hãy mau tìm cách để thoát ra khỏi đây.”

Đang thì thào tự nhắc nhở bản thân, Thư Phàm đột ngột dừng lại, đầu ngó nghiêng xung quanh, chân loay hoay chạy đông chạy tây trên khoảng lan can chật hẹp.

“Thật kì lạ! Nếu đây là mơ, tại sao mình lại cảm thấy đau thế này?” Thư Phàm xoa xoa vào má, vuốt vuốt cánh tay hơi sưng đỏ vì lúc nãy lỡ bấm bẹo hơi nặng tay.

Thư Phàm đứng bất động một chỗ, thất thần nhìn vào khoảng không trước mặt.

“Đây…đây không phải là mơ mà là thật. Mình…mình thật sự đang đứng trên lan can của một tòa lâu đài cổ, nằm trên một hòn đảo hoang.” Thư Phàm chỉ tay, kích động kêu lên, miệng không ngừng la hét, chân nhảy loi choi như một con khỉ.

Thư Phàm chạy biến vào trong nhà, miệng gọi to: “Có ai không? Có ai không?”

Chạy từ đầu phòng đến cuối phòng, Thư Phàm căm phẫn hét: “Hoàng Tuấn Kiệt! Anh mau ra đây cho tôi! Anh đang chơi trò khỉ gì thế hả?”

“Xoạch!”Cánh cửa thông ra một căn phòng bên cạnh, đột nhiên mở ra. Một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi, mặc quần áo màu đen, mái tóc hoa râm xuất hiện trước mặt Thư Phàm.

“Cô Phàm! Chào cô!” Người đàn ông trung niêm mỉm cười, lịch sự chào Thư Phàm.

Sự xuất hiện vô thanh vô thức của người đàn ông trung niên lạ mặt, khiến Thư Phàm giật nảy mình, quay phắt lại, mắt đề phòng nhìn ông ta.

“Ông…ông là ai?” Thư Phàm lắp bắp, sợ hãi lui lại vài bước: “Hoàng Tuấn Kiệt đâu?”

Người đàn ông trung niên giới thiệu: “Tôi là quản gia của tòa lâu đài này. Cô có thể gọi tôi là Phúc.”

“Ông Phúc!” Thư Phàm lẩm bẩm, gọi tên ông ta: “Ông…ông có thể cho tôi biết hiện giờ tôi đang ở đâu được không? Còn nữa, Hoàng Tuấn Kiệt đâu, tại sao tôi không thấy?” Thư Phàm đem hết tất cả thắc mắc và lo sợ của mình, hỏi ông quản gia tên Phúc một lượt, như sợ ông ta sẽ biến mất giống hệt cách ông ta xuất hiện.

“Chắc cô cũng đói rồi, để tôi dọn thứ gì đó cho cô ăn.” Ông Phúc không trả lời các câu hỏi của Thư Phàm, mà chỉ mỉm cười, hỏi lái sang chuyện khác.

“Ông Phúc! Ông làm ơn nói cho tôi biết đi.” Xoắn mười đầu ngón tay vào nhau, Thư Phàm run sợ nói ra yêu cầu của mình: “Tôi muốn gặp Hoàng Tuấn Kiệt.”

“Cô Phàm!” Ông Phúc mỉm cười, ôn hòa khuyên bảo Thư Phàm: “Cô nên bình tĩnh, không có chuyện gì xảy ra đâu. Ở đây cô được an toàn.”

“Làm sao mà an toàn, bị nhốt ở đây như tù nhân mà gọi là an toàn hả?” Thư Phàm muốn hét ầm lên, muốn quát thẳng vào mặt ông Phúc, nhưng đành phải cố nín nhịn.

“Ông Phúc! Làm ơn nói cho tôi biết, tôi hiện giờ đang ở đâu? Tại sao Hoàng Tuấn Kiệt không ra gặp tôi?” Thư Phàm kiên trì muốn ông Phúc giải đáp thắc mắc và nghi vấn của mình. Một khi không biết rõ mình đang ở đâu, và Hoàng Tuấn Kiệt có được an toàn không, Thư Phàm không thể thả lỏng cảnh giác và nỗi bất an trong lòng được.

Ông Phúc chưa kịp lên tiếng nói gì, ngoài lan can trên tầng hai vang lên tiếng “Phành phạch!” của cánh quạt máy bay cá nhân.

Thư Phàm chăm chú lắng tai nghe, cơ thể căng cứng, đầu óc càng lúc càng mờ mịt không hiểu gì cả.

“Này! Hoàng Tuấn Kiệt có cần phải làm quá lên như thế không? Hắn chẳng những đem nhốt mình ở đây, thậm chí hắn còn khoa trương đi bằng máy bay cá nhân đến đây nữa?” Thư Phàm nghiến răng trèo trẹo, mắt nổi lửa, mắng thầm Hoàng Tuấn Kiệt: “Hãy chờ đấy, tên chết tiệt kia! Khi nào anh vào đến đây, tôi sẽ không tha thứ cho anh!” Cục tức bị nghẹn ứ trong cổ họng từ tối hôm qua vẫn chưa tiêu tán, giờ lại phát hiện ra Hoàng Tuấn Kiệt bá đạo đem nhốt mình như phạm nhân ở đây, Thư Phàm tức đến xì khói ra hai lỗ tai, thái độ hùng hổ muốn đánh Hoàng Tuấn Kiệt một trận nhừ tử
, nếu đánh được đầu hắn thành đầu heo luôn thì càng tốt.

Thư Phàm nắm chặt hai tay, mắt trừng trừng nhìn ra cánh cửa dẫn ra ban công, đứng thẳng người, nín thở chờ đợi giây phút Hoàng Tuấn Kiệt bước vào trong phòng.

Từ bên ngoài ban công, được ánh sáng ban ngày bao phủ, một người đàn ông thân cao 1m80, vóc dáng thon gọn, mặc một bộ vét màu đen đắt tiền, khuôn mặt góc cạnh, nam tính đẹp như một tài tử điện ảnh, đôi mắt đen sâu ẩn dưới hàng lông mi dày đen rậm, đôi môi mỏng lúc nào cũng mím chặt thể hiện là một con người có tính cách thâm trầm và băng giá, mái tóc màu đen bồng bềnh quyến rũ lòa xòa trước trán. Phong thái, dáng vẻ bề ngoài của anh ta khiến cho người khác phải nín thở để ngắm nhìn, phải kính cẩn cúi đầu mỗi khi anh ta xuất hiện, phải phục tùng mệnh lệnh mỗi khi anh ta ra lệnh hay yêu cầu làm gì đó. Người đàn ông này còn nguy hiểm hơn cả Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt nhiều, có thể nói tính cách của anh ta là tính cách tổng hợp của hai người bọn họ.

Thư Phàm trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn anh ta. Thêm một lần nữa, Thư Phàm lại cho rằng mình đang mơ. Tại sao người đáng lẽ nên xuất hiện là Hoàng Tuấn Kiệt lại không thấy đâu, tự dưng lại mọc ra một người đàn ông xa lạ, trông giống hệt một tên Hoàng đế lãnh huyết vô tình trong những câu truyện cổ xưa thế này?

Thư Phàm thì thào, tự nói với chính mình: “Haizz… Có lẽ chiều tối hôm qua, mình uống hơi nhiều rượu vang đỏ, cộng thêm tinh thần hoảng loạn khi bị lac ở sân bay, ngoài ra còn bị bịt thuốc mê vào mũi, nên đầu óc mới nửa mơ nửa tỉnh, thành ra đã tự tưởng tưởng ra tất cả.”

“Ông chủ!” Ông Phúc cúi đầu, kính cẩn chào người đàn ông lạ mặt hơn 30 tuổi kia.

Thư Phàm đứng nguyên một chỗ, mắt chằm chằm nhìn anh ta, như đang quan sát và nhìm ngắm một con thú lạ vừa mới bị người ta bắt nhốt trong cũi.

Người đàn ông lạ mặt thong thả bước đến trước mặt Thư Phàm, đôi mắt lạnh lẽo của anh nhìn vào mắt Thư Phàm.

Bắt gặp ánh mắt không có một chút tình người và độ ấm của anh ta, Thư Phàm cau mày, dơ cao tay.

Hành động không
« 63 64 65 66 67 68 69 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 68 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 68
Bài Ngẫu nhiên
- Mobi army online cho máy android - tựa game bắn gunbourd trên mobile
- Bài thơ tình yêu hay: Nếu một ngày
- Anh sẽ viết - Bài thơ hay cảm động để tặng bà xã
- Gửi những người cô đơn (FA)
- Rách màng trinh phát tiếng kêu "sựt, sựt"?
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 68 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved