Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 70

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 70

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167494 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 70


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 70

nằm mê man trong bệnh viện. Bây giờ dù Tú Linh có gọi cho ai, họ cũng không thể bắt máy.

Vũ Gia Minh rơi vào khó xử. Bình thường, đầu óc thông minh và linh hoạt của hắn có thể nghĩ đủ ra mọi cách để lừa gạt Tú Linh. Nhưng vào lúc này, hắn không biết phải nói thế nào cho Tú Linh hiểu.

Nuốt nước bọt cho cổ họng bớt khô, tay lần mò vào túi quần, Vũ Gia Minh lấy điện thoại cho Tú Linh.

“Cảm ơn!” Thu Linh vui mừng đón lấy điện thoại trên tay Vũ Gia Minh, môi nở một nụ cười thật tươi.

Tú Linh quá đơn giản và quá dễ thỏa hiệp. Chỉ cần đươc người khác hơi đối xử tốt với mình, Tú Linh có thể quên đi những hành động không phải mà người đó đã gây ra cho mình.

Vũ Gia Minh nhìn nụ cười trên môi Tú Linh. Tự dưng, hắn thấy có lỗi với Tú Linh. Tuy Hoàng Tuấn Kiệt bị thương và Thư Phàm mất tích, không phải là do hắn gây nên. Nhưng hắn cũng có một phần lỗi trong đó. Nếu hắn không bắt cóc, mang Tú Linh sang đây, có lẽ hai người bọn họ sẽ không xảy ra chuyện gì.

Tú Linh run run bấm số của chị gái. Lòng thầm cầu mong cả đêm hôm qua và sáng nay, Thư Phàm cùng Hoàng Tuấn Kiệt không lo cho mình đến mất ăn mất ngủ. Còn cả Tố Nga nữa, không biết bạn ấy có khóc không?

Càng nghĩ, Tú Linh càng thấy sợ, càng thấy mình đáng ghét. Lẽ ra ngay tối hôm qua, mình phải gọi điện thông báo một tiếng với họ mới phải. Đằng này, mình lại vô tư ăn uống và đi ngủ, mà không nghĩ gì đến cảm nhận của họ dành cho mình.

Vũ Gia Minh thấy Tú Linh mặt mày nhăn nhó, dáng vẻ khổ sợ và tự trách. Hắn thở dài, nước cà phê sữa trong miệng trở nên đắng ngắt.

Bấm đủ mười số của Thư Phàm, áp lên tai, Tú Linh hồi hộp và nôn nóng chờ nghe máy.

Từng tiếng “Tút! Tút!” vang lên rất dài. Tiếp theo, Tú Linh nghe tổng đài thông báo số điện thoại di động của Thư Phàm đang tạm khóa nên không thể liên lạc được.

Tú Linh mắt đỏ hoe, run run sắp khóc. Tắt máy, Tú Linh bấm lai lần thứ hai. Tú Linh thử hết mười lần, lần nào Tú Linh cũng chỉ nghe được giọng nói cài sẵn của tổng đài.

Tú Linh bật khóc, lệ tuôn như mưa.

Vũ Gia Minh giật mình, luống cuống vội nắm lấy tay Tú Linh: “Cô đừng khóc! Có thể là chị cô bận việc, nên mới tắt máy.”

Những lời an ủi của Vũ Gia Minh, chẳng những không khiến Tú Linh thấy nhẹ lòng, mà càng khiến Tú Linh khóc nhiều hơn.

Bữa cơm sáng nay, coi như bị hủy bỏ. Tú Linh đang lo lắng cho chị gái, đang tự trách bản thân, làm gì còn tâm trạng để ăn uống. Vũ Gia Minh tuy không lo lắng cho sự an nguy của Hoàng Tuấn Kiệt và Thư Phàm bằng Tú Linh. Nhưng hắn lại đau lòng khi thấy thú cưng khóc đến thương tâm. Xem ra dù hắn có không muốn can thiệp vào cũng không được. Nếu không sớm tìm được Thư Phàm, Tú Linh sẽ đau buồn và khóc mãi không thôi.

Hoàng Tuấn Kiệt vẫn nằm mê man trên giường bệnh chưa tỉnh. Bị một vết dao đâm vào bụng khá sâu, mất máu nhiều. Trong mấy ngày vừa qua, hắn không chịu nghỉ ngơi, luôn lao đầu vào làm việc. Buổi tối hôm qua, vừa chạy lên chạy xuống trong sân ga, máu chảy đầm đìa, tinh thần lại hoảng loạn, đã khiến sức chống cự cuối cùng trong cơ thể hắn tan biến.

Lúc Hoàng Tuấn Kiệt được sáu vệ sĩ đưa vào bệnh viện, không chỉ có một mình ông Hoàng cùng năm người vệ sĩ đi theo mà còn có một người đàn ông mặc áo bò bạc màu.

Bệnh viện là nơi có nhiều người ra vào, nên rất dễ để trà trộn. Người đàn ông mặc áo bò bạc màu kia có thể dễ dàng giả dạng một bệnh nhân hay một thân nhân của ai đó để đi dò xét phòng bệnh của Hoàng Tuấn Kiệt. Thậm chí hắn ta còn có thể đóng giả là một bác sĩ để giết chết chết Hoàng Tuấn Kiệt.

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của hắn ta thôi. Hoàng Tuấn Kiệt đang được sáu vệ sĩ bảo vệ, túc trực 24/24 trước cửa phòng bệnh của hắn. Ông Hoàng được lệnh của ông Hoàng Gia Huy cũng cho người đến canh chừng hắn. Có thể nói tuyến phòng thủ quá dày đặc, ngay cả một con muỗi cùng không lọt qua.

Tám giờ sáng nay, ông Hoàng Gia Huy đến thăm Hoàng Tuấn Kiệt. Đi cùng ông còn có ông Hoàng, và mấy người thân tín khác.

Hoàng Tuấn Kiệt nằm trên lầu hai, phòng số 201A.

Hai vệ sĩ đứng canh gác trước cửa, ngăn không cho ông Hoàng Gia Huy, và mấy người đi cùng vào phòng: “Xin lỗi ông! Nhưng chúng tôi không thể cho ông vào.”

Ông Hoàng thay mặt ông Hoàng Gia Huy, đứng lên phía trước nói chuyện với hai người vệ sĩ: “Ông Gia Huy là bố của cậu chủ Hoàng Tuấn Kiệt. Hy vọng hai cậu nhường đường cho ông ấy vào thăm cậu Kiệt.”

Hai người vệ sĩ nhìn ông Hoàng Gia Huy.

Ông Gia Huy năm nay hơn 50 tuổi, dáng người cao lớn, sắc mặc vì bệnh tật nên hơi nhợt nhạt. Khuôn mặt có nhiều nét tương đồng với Hoàng Tuấn Kiệt. Dù không biết rõ mối quan hệ giữa Hoàng Tuấn Kiệt và ông Hoàng Gia Huy là gì. Nhưng chỉ cần nhìn vóc dáng và khuôn mặt của cả hai, sẽ dễ dàng nhận ra được họ có quan hệ huyết thống rất gẫn gũi.

Một người vệ sĩ từng gặp ông Hoàng Gia Huy, khi cùng Hoàng Tuấn Kiệt đến nhà riêng của ông Gia Huy, đã cung kính nói: “Mời ông vào trong.”

Ông Gia Huy cùng ông Hoàng đi vào trong phòng. Mấy vệ sĩ còn lại đứng ở bên ngoài canh chừng.

Trong căn phòng rộng hơn 10 mét vuông, Hoàng Tuấn Kiệt sắc mặt tím tái, môi nhợt nhạt đang nằm trên một chiếc giường rải ga màu trắng. Một chai nước đang chuyền vào cổ tay.

Ông Gia Huy run run bước lại gần.

Ông Hoàng kéo ghế cho ông Gia Huy ngồi cạnh mép giường của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Bác sĩ bảo tình hình của thằng Kiệt thế nào rồi?” Nhìn ngắm khuôn mặt không có sức sống và sinh khí của thằng con trai, ông Gia Huy hỏi ông Hoàng.

“Thưa ông chủ! Bác sĩ nói cậu Kiệt mất máu quá nhiều, hơn nữa lại lao lực quá độ, nên tạm thời sẽ mê man bất tỉnh.” Ông Hoàng cung kính trả lời.

“Tình trạng này có kéo dài lâu không?” Ông Gia Huy đau xót, tay chạm nhẹ vào gò má hốc hác của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Cậu ấy tỉnh sớm hay muộn, hoàn toàn tùy thuộc vào sức khỏe và ý chí của cậu ấy.” Ông Hoàng nói lại y nguyên những gì mà bác sĩ nói với ông.

“Đã điều tra ra được kẻ nào đã thuê sát thủ giết thằng Kiệt chưa?” Giọng ông Gia Huy trở nên sắc lạnh, đôi mắt ánh lên những tia nhìn sát khí.

“Hiện giờ, mấy người thám tử mà ông chủ yêu cầu tôi cử đi điều tra, mới thu thập được một chút tin tức. Theo thông tin mà tôi mới nhận được, người đàn ông thuê giết cậu chủ là một người Hồng Kông, hơn 30 tuổi, có biệt hiệu là JK. Ngoài ra, thì không thu thập được tin tức gì nữa.”

“Hơn 30 tuổi, là người Hồng Kông, có biệt hiệu là JK?” Ông Gia Huy trích dẫn câu trả lời của ông Hoàng.

“Vâng, thưa ông chủ.Đó chính xác là những gì mà tôi nhận được tin tức từ mấy người thám tử.” Ông Hoàng đứng bên cạnh ông Gia Huy, nghiêm túc đáp.

“Trong các mối làm ăn của thằng Kiệt, có người nào hơn 30 tuổi từng là đối thủ và gây xích mích với thằng Kiệt không?”

“Tôi cũng đã nghĩ đến trường hợp này, nên đã cho thám tử điều tra. Kết quả thu được có hơn năm người.”

“Đã cho người theo dõi nhất cử nhất động của năm người đó rồi chứ?”

“Dạ, vâng. Tôi đã cử người đi làm việc đó rồi.”

Ông Gia Huy không còn hỏi thêm ông Hoàng câu nào nữa. Ông tin vào khả năng làm việc của ông Hoàng. Đã gắn bó với nhau hơn 30 năm nay, ông Gia Huy và ông Hoàng quá hiểu nhau. Chỉ cần một cái liếc mắt, ông Hoàng đã biết ông Gia Huy muốn nói gì.

Ông Gia Huy vỗ nhẹ vào mu bàn tay Hoàng Tuấn Kiệt. Ông lúc nào cũng thấy có lỗi với mẹ con hắn. Ông là một người cha vô trách nhiệm, một người chồng bạc tình. Nếu ông sống tốt hơn và nghĩ cho mẹ con họ, có lẽ bà Dung đã không chết, và hắn cũng sẽ không hận ông nhiều như bây giờ.

Khi phát hiện mình bị bệnh nặng sắp chết, ông Gia Huy mới hối hận và muốn làm một điều gì đó để bù đắp cho Hoàng Tuấn Kiệt. Ông đã dùng đủ mọi cách, nhưng vẫn không thành công. Hắn vẫn hận ông, vẫn căm ghét không muốn nhìn mặt ông. Trong lòng hắn, ông không xứng đáng làm cha.

Thư Phàm bị nhốt trong căn phòng trên lầu hai. Không thể mở được cửa phòng, cũng không có dũng khí nhảy từ ban công xuống vực sâu hun hút phía dưới, Thư Phàm vò đầu bứt tóc, hai tay chắp sau lưng, đi qua đi lại trong phòng, như một nhà hiền triết.

Thư Phàm đã vắt óc suy nghĩ, cố tìm cách thoát ra khỏi đây. Thư Phàm đã nghĩ ra hơn 10 cách. Trong đó độc ác có, bạo lực có, dùng lời lẽ thuyết phục có, thậm chí Thư Phàm còn định dùng cả mỹ nhân kế.

“A…a…a…” Ôm lấy đầu, ngửa cổ lên trần nhà, Thư Phàm kêu ầm lên.

“Đáng chết! Có mau mở cửa cho tôi ra ngoài không hả?” Quá tức giận, Thư Phàm dùng chân đá mạnh vào cánh cửa gỗ, đóng im ỉm.

“Rầm! Rầm!”, “Đoành! Đoành!” Những âm thanh vang lên liên tiếp.

Thấy vẫn còn chưa đủ để xả giận, Thư Phàm vác nguyên một cái ghế, dơ lên cao rồi đập mạnh vào cánh cửa tạo nên những âm thanh chát chúa: “Phành! Phành!”

Cách Thư Phàm hai căn phòng, người đàn ông lạ mặt ngồi trên ghế xoay, mắt chăm chú nhìn vào màn hình vi tính. Chứng kiến những hành động mang tính bạo lực khi bị bắt nhốt của Thư Phàm, khóe môi anh ta nhếch lên, khủy tay chống xuống bàn, nheo mắt nhìn Thư Phàm.

Đứng bên cạnh, ông Phúc há hốc mồm, trợn tròn mắt.
Thư Phàm là cô gái đầu tiên khiến cho ông đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

“Cô gái này rất thú vị.” Người đàn ông lạ mặt nhận xét.

“Ông chủ! Ông định nhốt cô Thư Phàm ở đây bao lâu?” Ông Phúc cẩn thận dò xét biểu hiện trên khuôn mặt người đàn ông lạ mặt.

“Đến chừng nào mà tôi lấy lại được những thứ mà tôi đã
« 70 71 72 73 74 75 76 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 70 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 70
Bài Ngẫu nhiên
- Truyện Mình chia tay rồi mà Em...
- Hình nền girl xinh cho mobile
- Truyện: Chưa bao giờ được đền ơn bố
- Ảnh vết thương bệnh kinh dị, nhìn lạnh cả người
- Hướng dẫn đăng ký và sử dụng gói cước miễn phí truy cập opera mini của mobifone
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 70 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved