Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 74

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 74

•Ngày Gửi: 26,09,13 -20:14)
•Xem: 167251 lượt xem

Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 74


Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 74

quanh khu vực mà cô gái ấy bị tai nạn xe rồi.” Ông tài xế trung niên nói một hơi không ngừng nghỉ.

“Tạm thời chú cứ ở bệnh viện, chờ xem tình hình của cô gái ấy thế nào. Khi đã điều tra được thân thế của cô gái ấy, phiền chú gọi điện thông báo cho cháu một tiếng.” Chàng trai trẻ mệt mỏi, ngả người ra sau ghế, từng tiếng thở dài vang lên.

“Cậu chủ yên tâm. Tôi sẽ sớm cho cậu chủ một đáp án.” Ông tài xế trung niên hứa hẹn, đồng thời ông thấy thương hại cho cậu chủ. Vừa mới về nước, chưa kịp nghỉ ngơi, sau gần một tháng làm việc vất vả, đã gặp phải chuyện phiền toái này.

Đúng là họa vô đơn chí!



Sau cả một ngày gào thét, đập phá đồ đạc, buổi tối đến, Thư Phàm ngoan ngoãn trèo lên giường. Đối với một người ham ăn và ham ngủ như Thư Phàm, chỉ cần còn giữ được cái mạng nhỏ bé của mình, thì trên đời này không còn điều gì đáng lo nữa. Thư Phàm cho rằng bây giờ phải nghỉ ngơi cho thật tốt, để cho đầu óc thư giãn, sáng mai thức dậy mới đủ tỉnh táo để nghĩ ra cách thoát khỏi đây.

Mang theo lòng tin và tinh thần lạc quan, Thư Phàm dần chìm vào giấc ngủ. Thời gian chầm chậm trôi, căn phòng chìm trong thứ ánh sáng màu trắng đục mờ nhạt của bóng đèn ngủ. Lâu đài cổ đã có từ lâu đời, được truyền từ thế hệ này qua thế khác, nơi đây đã diễn ra biết bao nhiêu biến cố, có bao nhiêu người đã vùi thân trong tòa lâu đài này. Thư Phàm là một cô gái không phải nhát gan, nếu không đã không ngủ ngay lập tức trên một chiếc giường lạ.

Khi đồng hồ trong phòng điểm chuông, báo hiệu 12 giờ đêm, ánh trăng khuyết cong hình lưỡi liềm phản chiếu vào căn phòng. Thư Phàm nằm trên chiếc giường màu trắng, chiếc áo choàng tắm cũng màu trắng, tất cả đã tạo nên một màu trắng hư hư ảo ảo, nửa hư nửa thực, nửa có nửa không, sương khói từ khu rừng bạt ngàn dưới chân tòa lâu đài bay vào phòng.

Đột nhiên trong bóng đêm, vang lên tiếng sói tru, nhưng âm thanh dồn dập chạy trên hành lang tòa lâu đài, tiếng sột soạt của y phục bay trong gió, xông thẳng vào tai Thư Phàm.

Thư Phàm mí mắt nặng trĩu, từ từ hé mở, mắt mông lung nhìn xung quanh.

Đứng giữa phòng, một người đàn ông cao lớn, trong trang
phục màu đen, trong bóng tối chỉ nhìn rõ được đôi màu màu xanh ngọc bích như mắt mèo đang chăm chú nhìn Thư Phàm.

Thư Phàm giật nảy mình, hét lên một tiếng thất thanh: “Á…á…á…” Am thanh vang dội, đã lấn át hết tất cả những âm thanh kì lạ của tòa lâu đài.

Thư Phàm ngồi bật dậy, mặt tái mét, môi run run, trừng trừng nhìn người đàn ông hiện lên như ma quỷ đang đứng giữa phòng: “Anh…anh là ai…?” Thư Phàm chỉ tay, lắp bắp hỏi.

Người đàn ông lạ mặt không trả lời Thư Phàm, đôi mắt xanh ngọc bích như mắt mèo trong bóng tối càng phát sáng.

Tay lần mò dười nệm, Thư Phàm nắm được một thanh gỗ khá dài. Chiều nay chạy đông chạy tây khắp căn phòng, Thư Phàm đã tìm thấy nó trong xó tủ. Trước lúc đi ngủ, để đề phòng có biến, Thư Phàm đã cẩn thận đặt nó dưới gối. Thật may là đã có phòng bị từ trước, nếu không gặp phải chuyện này, Thư Phàm sẽ không thấy yên tâm khi trong tay mình không vũ khí để phòng thân.

Nuốt nước bọt cho cổ họng bớt khô, mắt đề phòng nhìn người đàn ông lạ mặt, Thư Phàm lần bước xuống giường, chân chậm chạp bước lại gần. Mặc dù sợ hãi, nhưng lòng hiếu kì và tò mò trong Thư Phàm đã thắng. Thư Phàm muốn biết người đàn ông lạ mặt kia là ai, dù anh ta có là ma quỷ hay là ma cà rồng trong truyền thuyết đi chăng nữa, Thư Phàm cũng muốn nhìn rõ tận mặt.

Người đàn ông lạ mặt không nhúc nhích, mắt anh ta thẳng tắp nhìn Thư Phàm không chớp, anh ta đang để ý đến từng biểu hiện và chuyển động nhỏ nhất của Thư Phàm.

Đứng cách anh ta một khoảng khá gần, Thư Phàm hỏi: “Anh là ai? Đêm hôm khuya khoắt anh đến phòng tôi làm gì?” Nắm chặt thanh gỗ trong tay, Thư Phàm ngước mắt nhìn người đàn ông lạ mặt. Đôi mắt mèo của anh ta thu hút Thư Phàm, khi nhìn vào mắt anh ta, Thư Phàm không thể thở được, cơ thể đông cứng, thần trí lơ mơ, giống hệt một người đang bị thôi miên.

Giật mình, Thư Phàm vội thu lại ánh mắt, không dám nhìn vào mắt anh ta, Thư Phàm chuyển chú ý vào khuôn mặt anh ta. Ánh trăng khuya hòa cùng ánh sáng mờ nhạt của căn phòng, đủ để Thư Phàm lờ mờ nhìn đường nét trên khuôn mặt anh ta.

Mất gần 10 phút, Thư Phàm mới nhớ ra người đàn ông lạ mặt này là ai. “Là anh à? Anh đừng hù chết tôi đúng không? Đêm hôm khuya khoắt, sao anh không về phòng riêng mà ngủ đi?” Thư Phàm khoanh tay trước ngực, đứng lùi ra sau hai bước, hếch mặt hỏi anh ta: “Hay là anh thấy nhốt tôi ở đây vẫn còn chưa đủ, nên giả ma giả quỷ hù họa cho tôi sợ?”

Người đàn ông lạ mặt không nói gì, tròng mắt xanh biếc như mắt mèo nhìn Thư Phàm không chớp. Thời gian đã qua gần được nửa nén hương, anh ta vẫn không chớp mắt dù chỉ là một cái.

Thư Phàm bực bội, nói: “Rõ ràng lúc sáng, anh vẫn còn nói chuyện hùng hổ lắm kia mà. Tại sao tối nay lại trở thành người vừa câm vừa điếc rồi? Anh không bị mắc bệnh gì đấy chứ?” Thư Phàm vén tóc ra sau tai, cười nửa miệng, hỏi anh ta.

Người đàn ông lạ mặt không có hành động gì, chỉ có tròng mắt của anh ta là hơi lưu chuyển.

Thư Phàm bạo dạn bước lại gần, vạt áo choàng tắm màu trắng chạm vào vạt áo vét màu đen trước ngực của anh ta. Hình ảnh một trắng một đen đứng gần nhau, tạo nên sự tương phản rõ rệt.

“Anh tên là gì? Anh nhốt tôi ở đây nhằm mục đích gì? Nếu anh muốn tôi trả tiền cho anh, thì anh đã chọn nhầm người để bắt cóc rồi. Còn nếu anh bắt cóc tôi vì cho rằng tôi là bạn gái của Hoàng Tuấn Kiệt, thì lại càng nhầm.” Thư Phàm nở một nụ cười, nụ cười sáng lấp lánh như ánh trăng khuya trên bầu trời: “Nếu đã biết anh bắt lầm người rồi, anh cũng nên thả tôi đi chứ? Tôi hứa chỉ cần anh thả tôi ra khỏi đây, tôi sẽ cho qua chuyện này, sẽ không kiện cáo và không kể cho ai nghe cả.” Thư Phàm trịnh trọng hứa, lòng thầm cầu mong người đàn ông lạnh lùng như đá này nhanh chóng thả mình ra.

Người đàn ông lạ mắt không nói gì cả, khóe môi khẽ nhếch lên, nhíu mày nhìn Thư Phàm.

Nhìn biểu hiện trên khuôn mặt anh ta, Thư Phàm cười cười, không nói gì thêm.

Người đàn ông lạ mặt cúi xuống, khi mũi gần chạm vào mũi Thư Phàm, anh ta nói: “Ngủ đi!” Nói xong, anh ta quay người bỏ đi.

Thư Phàm trợn tròn mắt nhìn theo, sờ mũi, vuốt cằm, gãi đầu, không thể đoán được thân phận thật sự của người đàn ông lạ mặt và lý do vì sao anh ta lại nhốt mình ở đây.

“Trời ạ! Có ai trả lời cho con biết không?” Ôm lấy đầu, ngửa cổ nhìn lên trần nhà, Thư Phàm hét ầm lên.

Người đàn ông lạ mặt đang đi trên hành lang, nghe tiếng hét của Thư Phàm đã dừng lại, trên khóe môi của anh ta nở một nụ cười khẽ, rồi nhanh chóng biến mất, hệt như một ngọn lửa chập chờn trong gió bão.

Chap 23:

Bảy giờ sáng, từ trong cơn ác mộng, Hoàng Tuấn Kiệt giật mình tỉnh giấc. Phát hiện cơ thể mình thiếu sức sống, chân tay nhức mỏi, rã rời như thể đã lìa ra khỏi cơ thể, Hoàng Tuấn Kiệt kinh hoàng chớp chớp mắt, miệng rên lên một tiếng.

Tiếng rên báo hiệu đã tỉnh của hắn, khiến ông Hoàng chú ý: “Cậu chủ! Cậu đã tỉnh lại rồi!” Ông Hoàng vui mừng, mỉm cười chào Hoàng Tuấn Kiệt.

Hoàng Tuấn Kiệt nghiêng đầu, nhìn ông Hoàng: “Ông ở đây làm gì?” Trái ngược với tâm trạng vui vẻ của ông Hoàng, Hoàng Tuấn Kiệt bực bội hỏi, hắn không thích có liên quan đến bố hắn, ngay cả người làm cho bố hắn cũng không thích.

“Cậu chủ!” Ông Hoàng bất đắc dĩ thở dài, ông cầu mong bố con ông Gia Huy nhanh chóng làm lành với nhau. Cả hai đã đấu đá nhau hơn năm năm nay rồi.

“Tôi đã ngủ được bao lâu rồi?” Hoàng Tuấn Kiệt ngước mắt nhìn trần nhà, tròng mắt lưu chuyển ngó nghiêng xung quanh căn phòng. Chỉ nhìn sơ qua hắn cũng biết mình đang nằm trong bệnh viện, huống hồ mùi thuốc nống nặc, và trên tay hắn còn cắm mấy chiếc kim truyền nước vào cơ thể.

“Cậu chủ đã ngủ được một ngày một đêm.” Ông Hoàng đáp, đôi mắt lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt vì mất nhiều máu của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Chết tiệt!” Hoàng Tuấn Kiệt thô lỗ, và bực bội chửu: “Đã có tin tức gì về cô gái đi cùng tôi chưa?” Mặc dù hắn không muốn hỏi ông Hoàng thông tin về Thư Phàm, nhưng hắn tin rằng ông Hoàng nhất định đã biết tường tận mọi việc.

“Vẫn chưa. Tôi đã cho người đi dò hỏi mấy tài xế đứng trước cổng sân bay, và cho người trực tại tổng đài trong sân ga suốt cả ngày hôm qua, nhưng vẫn không nhận được tin tức gì khả quan.” Ông Hoàng định không thông báo tin tức xấu này cho Hoàng Tuấn Kiệt nghe, nhưng hiểu tính cách cố chấp của hắn, hơn nữa biết rằng cô gái đi cùng hắn có vị trí rất quan trọng trong lòng hắn, nên không thể không nói.

Hoàng Tuấn Kiệt cắn răng nhịn đau, vén gọn chăn sang một bên. Bỏ mặc tình hình sức khỏe không tốt của bản thân, hắn muốn ngay lập tức đi tìm Thư Phàm, hắn tự trách bản thân mình vô dụng, ngay cả một người con gái cũng không bảo vệ được. Tại sao hắn có thể ngất xỉu, trong khi Thư Phàm đang sống chết không rõ?

Càng nghĩ Hoàng Tuấn Kiệt càng ăn năn, càng day dứt. Hắn kiên quyết rút mấy lưỡi kim cắm trong cánh tay. Ông Hoàng vội vàng lên tiếng ngăn cản hành động điên rồ của hắn: “Cậu chủ! Xin cậu hãy nghĩ đến tình hình sức khỏe của mình. Bác sĩ nói nếu cậu còn tiếp tục làm việc quá độ, cơ thể cậu sẽ bị suy kiệt và tình trạng hôn mê sẽ còn tiếp tục.”

Hoàng Tuấn Kiệt lờ đi lời khuyên
« 70 71 72 73 74 75 76 »

Nhập số trang và chọn "Đến trang" để vào nhanh các trang sau nếu trang hiện tại bạn đã đọc, bạn đang ở trang thứ 74 trong tổng số 160 trang

Đang xem: Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay - Bạn trai xấu xa full toàn tập Trong chuyên mục Truyện tiểu thuyết dài tập
Cùng chủ đề:
Truyện Công tử Liên Thành full
Truyện ♥ Sát Thủ Băng Giá – Nữ Hoàng Của Bóng Đêm♥ full
Truyện ♥ Thiếu gia lạnh lùng...VÀ...Tiểu thư dễ thương ♥ full
Truyện Sẽ để em yêu anh lần nữa full
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 74
Bài Ngẫu nhiên
- Bài hát tình yêu đẹp và hay của Lam Trường: Bảy sắc cầu vồng
- Video online nhạc phim Hàn Quốc hay, cảm động, nhẹ nhàng
- Beat karaoke video Ngồi bên em - Phan đình Tùng cho mobile
- Mẹo hack băng thông 3G mimax viettel cho máy nokia S60, Android
- Tải phần mềm trình duyệt web opera mini 7 cho s60, symbian 60
Bài Mới Gửi
- 13 điều kiêng kị ngày Tết, tuyệt đối ghi nhớ nếu muốn may mắn cả năm
- Truyện Hãy nhớ em, mỗi ngày một ít hơn anh nhé full
- Truyện Đánh rơi quá khứ full
- 4 điều ai cũng nên làm tránh bệnh tật ghé thăm ngày cận Tết
- 10 sai lầm tưởng nhỏ mà lớn có thể khiến bạn chết sớm
Truyện tiểu thuyết tình yêu phiên dịch hay, Bạn trai xấu xa full toàn tập, đọc truyện full bàn trai xấu xa, truyện dài tình yêu tiểu thuyết, tiểu thuyết tình yêu dài tập phần 74 Trang chủ alo9.net
© 2012 - 2014 alo9.net, Inc.
All rights reserved